Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 73: Bái thầu

Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:31
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngôn Bạc Ninh bên mép giường, lượt xếp những bộ quần áo gấp vuông vức như miếng đậu phụ vali, thỉnh thoảng liếc bóng lưng của cùng phòng.

Tần Kiên quấn chăn lười, xổm ghế máy tính, một tay rê chuột, tay cầm điện thoại.

“Ba, Tiểu Ninh gửi đặc sản cho ba, ba nhận ? Ăn ? Nhiều quá ? Nhiều mới chứ, chia cho mấy sư một ít , đó là đồ ăn hữu cơ tự nhiên hẳn hoi…”

Trên màn hình máy tính đang chiếu một bộ phim võ thuật hai mươi năm , theo phong cách nam tử hán cứng cỏi, từng chiêu từng thức đều là công phu thật. Dù chất lượng hình ảnh nhòe nhoẹt, vẫn khó che lấp sức hút bừng bừng trong từng động tác.

Tần Kiên vẫn chăm chú cùng một đoạn dài một phút cảnh hai nhân vật đấu tay , chỉ trong 60 giây 30 chiêu, nhanh đến hoa mắt chóng mặt.

Có vẻ vị đạo diễn võ thuật đang định “học lỏm” chút gì đó.

“Ba, con nhớ đây ba từng một bạn cũ là cao thủ quyền pháp, còn liên lạc ? Không, con là nhà đá giỏi, chỉ là kịch bản cần quyền pháp… Hả? Quyền pháp của nhà á? Sức tấn công thì đúng là mạnh, thực dụng, nhưng mà mắt… Không! Con ba trai, ba là trai nhất.”

Ngôn Bạc Ninh lắc đầu bật .

Điện thoại “ting” một tiếng, hiện tin nhắn.

[Điềm Thái]: Anh Ngôn, dạo bận ?

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Phim xong , tạm thời bận.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Có một công việc thú vị, thầy Ngôn hứng .

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Công việc gì?

[Điềm Thái]: Ca múa kịch! Tuyệt ?!

[Nhất Châu Dạ Bạc]: … nhảy.

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Anh cần nhảy, chỉ cần diễn thôi.

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Khi nào?

[Điềm Thái]: 29 Tết, một tháng để tập, ? (mắt lấp lánh)

Ngôn Bạc Ninh thở dài.

[Tết về quê cùng đại sư tỷ, ]

“Cái gì? Con nhà ai á? Sao con nhớ ? Chuyện hai mươi năm đó! Ai mà nhớ ai là ai… Hả? Tết gặp mặt? Con gặp gì? Ồ~ ba ơi, ba đang sắp xếp cho con xem mắt ?! Con mới 24 tuổi, đang tuổi thanh xuân rực rỡ, xem mắt gì?! Con ! Đừng sắp cho con nữa! Nếu tới thì một đứa con đ.á.n.h một đứa, tới cả đôi thì con đá cả đôi!”

Tần Kiên ghế, gào về phía điện thoại, giọng càng lúc càng cao, như thể sắp nhảy lên xà nhà tới nơi.

Ngôn Bạc Ninh giật giật thái dương, xóa câu gõ, đổi thành:

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Địa điểm?

[Điềm Thái]: Tam Á, nắng vàng, bãi biển, hàng dừa, bikini, kem mát lạnh, ? (mắt lấp lánh)(mắt lấp lánh)

[Nhất Châu Dạ Bạc]: dẫn đại sư tỷ ?

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Không thành vấn đề.

Ngôn Bạc Ninh nhướng mày: “Đại sư tỷ, Tiểu Đường và Tiểu Đàm ở Tam Á công việc cần giúp, chị ?”

Tần Kiên : “Ai? Tiểu Trì Trì?”

Ngôn Bạc Ninh gật đầu.

“Đi, , ! Tất nhiên là !” Tần Kiên chộp lấy điện thoại: “Ba, đừng sắp xếp cho con xem mắt nữa, con Tam Á việc đây, moa moa!”

Trong điện thoại vang lên tiếng gầm như sư tử, nội lực thâm hậu, đáng tiếc dù võ công cao tới cũng cản nổi việc Tần Kiên dập máy.

Khóe môi Ngôn Bạc Ninh cong lên.

[Nhất Châu Dạ Bạc]: Ngày mai luôn.

[Điềm Thái]: Yeah!

[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (icon pháo hoa)

Chiều hôm lúc ba giờ, Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên xách vali cửa phòng dạy nhảy, đồng loạt sững sờ.

Nơi so với phòng tập nhảy thì giống… tiệm đ.á.n.h mạt chược hơn. Các bà các cô túm năm tụm ba, chơi bài đôi, chơi bài cửu, bóc hạt dưa, uống , tám chuyện, chụp ảnh tự sướng… ồn ào náo nhiệt.

Một tấm băng-rôn đỏ giăng ngang phòng, chữ in rõ ràng: “Đếm ngược 32 ( tay) ngày tới cuộc thi múa quảng trường khu Bắc Tam Á”, nhạc nền là tiết mục “Nhị nhân chuyển” của vùng Đông Bắc, réo rắt kể chuyện “em gái, bạn ”.

Tần Kiên: “Tiểu Ninh, chắc chắn là nhầm chỗ chứ?”

Ngôn Bạc Ninh lặng lẽ lấy điện thoại, soạn tin:

[Nhất Châu Dạ Bạc]: đến , nhưng hình như sai địa chỉ.

“Anh Ngôn!”

Tin kịp gửi, một mùi thơm sữa ùa tới, vòng tay ôm vai Ngôn Bạc Ninh xoay một vòng.

“Anh Ngôn, cuối cùng cũng tới, em chờ đến mòn mắt !”

“Phải gọi là ‘mong mỏi đến mòn mắt’.” Đàm Trì tới, mắt kính lóe sáng: “Chào thầy Ngôn! Chào đại sư tỷ Tần!”

“Ôi, Tiểu Trì Trì!” Tần Kiên lập tức kéo Đàm Trì ôm lòng.

“Rắc” một tiếng, eo Đàm Trì như kẹp , hai tay giơ lên buông xuống, động đậy.

“Đàm Trì!”

“Tiểu Đàm!”

Ngôn Bạc Ninh và Đường Cam Lan hoảng hốt, vội vàng cùng lôi Đàm Trì .

Đàm Trì chỉnh kính, mắt vẫn còn xoay vòng vòng.

Ngôn Bạc Ninh liếc Tần Kiên.

“Khụ.” Tần Kiên gãi mũi: “Không , là công việc diễn kịch sân khấu ? Sao các bà thế ?”

Đường Cam Lan phe phẩy tay quạt cho Đàm Trì: “ mà, là kịch sân khấu… múa quảng trường.”

“Múa quảng trường?!”

Đường Cam Lan và Đàm Trì đồng loạt gật đầu.

Tần Kiên sững sờ, sang Ngôn Bạc Ninh.

Ngôn Bạc Ninh trừng mắt đờ đẫn, chiếc ba lô trong tay “bịch” một tiếng rơi xuống đất.

“Để giới thiệu, đây là thầy Ngôn, đây là cô Tần, đều là dân chuyên nghiệp cả!” Đường Cam Lan khoác vai Ngôn Bạc Ninh, đầy tự hào giới thiệu.

“Chào thầy Ngôn, chào cô Tần!” Các bà vui vẻ vẫy tay.

“Chào các dì!” Tần Kiên vốn tính nhanh nhảu, tươi đáp .

Ngôn Bạc Ninh đỏ mặt, ngượng ngùng lắc tay.

“Cô gái cởi mở ghê, trai thì ngại quá!” Các bà trêu.

“Đừng bắt nạt Ngôn.” Đường Cam Lan nghiêm mặt: “Đây là nam chính mà cháu mời về đấy nhé!”

“Được, , Tiểu Đường hết!”

“Nam chính?” Ngôn Bạc Ninh kinh ngạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-73-bai-thau.html.]

, là nam hai, Đàm Trì là biên kịch, còn đây là...” Đường Cam Lan chỉ về phía Lý Quỳnh: “Cô Lý Quỳnh, biên đạo đạo diễn.”

“Chào hai vị.” Lý Quỳnh vẫy tay.

Ngôn Bạc Ninh gật đầu đáp lễ.

“Có cả biên kịch, biên đạo và đạo diễn, mấy thật sự kịch sân khấu ?” Tần Kiên kinh ngạc.

“Kịch sân khấu?”

“Kịch sân khấu gì chứ?”

“Không là cuộc thi múa quảng trường ?”

Các bà thắc mắc.

“Các dì, đừng vội, cháu .” Lý Quỳnh lên: “Xét thấy đối thủ của chúng quá mạnh, nếu dùng bài dàn dựng cũ e rằng khó giành chiến thắng, cháu và Tiểu Đàm bàn bạc một chút, quyết định áp dụng hình thức biểu diễn mới chính là kịch sân khấu kết hợp múa quảng trường.”

Đàm Trì : “Phần nhạc nhảy sẽ chọn bốn ca khúc, giữa mỗi hai ca khúc xen kẽ một đoạn biểu diễn ngắn, hiệu ứng sân khấu sẽ vô cùng bắt mắt.”

“Bốn bài nào?” Các bà hỏi.

“Toàn là những bài các dì quen thuộc.” Đàm Trì đáp: “Một nhành mai, Thiết huyết đan tâm, Công phu Trung Quốc và Đại Trung Quốc.”

“Tổng cộng ba đoạn biểu diễn, Một nhành mai và Thiết huyết đan tâm là biểu diễn tình huống, Công phu Trung Quốc là biểu diễn võ thuật, cuối cùng Đại Trung Quốc tất nhiên vẫn là điệu nhảy tập thể.” Lý Quỳnh .

“Biểu diễn tình huống là gì?”

“Có khó ? Chúng diễn.”

“Yên tâm, cháu và Ngôn ở đây thì chắc chắn vấn đề gì.” Đường Cam Lan vỗ ngực: “ vẫn cần hai nữ chính, dì nào nữ một và nữ hai ?”

“Nữ một là Tâm Từ trong Một nhành mai, nữ hai là Hoàng Dung trong Xạ điêu, ai xung phong ?” Đàm Trì hỏi.

Các bà ồn ào, đùn đẩy mãi vẫn ai quyết định.

“Thôi , chuyện gì to tát , Tâm Từ.” Cô hai của Đàm Trì xung phong.

đóng Hoàng Dung!” Mẹ Đàm giơ tay.

“Đây là kịch bản.” Đàm Trì đưa cho hai mỗi một tờ giấy.

Nhị cô và Đàm cầm giấy hồi lâu.

“Trì Trì, tờ giấy gọi là kịch bản ?”

“Thì kịch bản trông thế !”

“Đây là lời thoại ?”

“Chỉ mấy câu, chắc khó nhớ.”

câu hỏi.” Tần Kiên giơ tay: “Trong bài Công phu Trung Quốc phần diễn ?”

“Chúng định dùng động tác kiếm Thái Cực mà các dì quen.” Lý Quỳnh .

đăng ký dẫn đầu!” Tần Kiên mắt sáng rực: “Còn Tiểu Ninh với nữa!”

“Hả?” Ngôn Bạc Ninh hoảng hốt: “ thì thôi .”

“Tiểu Ninh, đây là mệnh lệnh của sư tỷ!” Tần Kiên trừng mắt.

“…Được.”

“Vậy sẽ giải thích phần biên đạo.” Lý Quỳnh : “Động tác và đội hình khác mấy so với , chỉ thêm một đoạn kiếm Thái Cực ở giữa, đoạn cuối Đại Trung Quốc sẽ dùng điệu Dương ca Đông Bắc sôi động nhất, ai múa Dương ca ? Giơ tay nào.”

Nghe , các bà lập tức nổi giận.

“Chúng là dân múa quảng trường Đông Bắc chuyên nghiệp, thể múa Dương ca chứ!”

múa Dương ca !”

thế!”

“Tốt, giờ chia thành hai đội, đội diễn tập phần biểu diễn, đội nhảy tập phần múa tập thể. Các dì, bắt đầu nào!” Lý Quỳnh vỗ tay.

“Được!”

Các bà đồng thanh hô, khí thế rung trời.

Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên .

Tần Kiên: “Cuộc thi thật sự quan trọng ? Sao cảm giác kiểu thành công thì thành nhân thế?”

“Cháu , đây cuộc thi bình thường!”

“Nó liên quan đến địa bàn của bọn !”

Các bà bắt đầu ồn ào.

Lần chỉ Ngôn Bạc Ninh và Tần Kiên, mà cả Đường Cam Lan và Đàm Trì cũng bất ngờ.

“Là thế .” Mẹ Đàm giải thích: “Cả khu Bắc chỉ một quảng trường lớn, chỗ bóng cây chỉ đủ cho hai đội nhảy quảng trường hoạt động. Ở Tam Á nắng gắt, thời tiết nóng, nên thường tranh chỗ. Tranh qua tranh thì cãi , đó ai cũng thấy cứ thì chẳng ho gì, văn minh hòa thuận. Thế là mấy đoàn nhảy lớn chúng đặt quy tắc, dựa thứ hạng cuộc thi nhảy quảng trường hằng năm của thành phố Tam Á để quyết định quyền ưu tiên chọn chỗ.”

“Nói theo cách của mấy trẻ là ‘bái thầu’!” cô hai thêm .

, đúng, bái thầu!”

“Chúng là các bà lão văn minh thời đại mới, giải quyết vấn đề một cách văn minh!”

“Dùng thực lực để chuyện!”

“Bái thầu!”

Bốn : “Bái thầu?”

Lý Quỳnh ho khan: “Là battle.”

Bốn : “…”

“Cho nên, cuộc thi chỉ liên quan đến danh dự của đoàn nhảy Đông Bắc chúng , mà còn liên quan đến lợi ích thiết thực của chúng !” Mẹ Đàm giơ tay hô lớn.

“Nhất định thắng!”

“Bái thầu thể thua!”

Các bà khí thế hừng hực.

“Wow, cảm nhận m.á.u nóng sôi trào!” Tần Kiên kích động.

Đường Cam Lan hừng hực: “ bùng cháy chiến ý!”

Đàm Trì: “…Thật là ngu ngốc…”

Ngôn Bạc Ninh: “Phụt!”

---

Bonus:

Đàm Trì: “Bái thầu? Nghe như bỏ bùa hạ đầu …”

 

Loading...