Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 76: Nhóm Ngũ Nhân Nguyệt Bính
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:34
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa xuân, mùa vạn vật sinh sôi nảy nở.
Tháng Tư ở Kế Kinh bỗng chốc trở thành salon tạo mẫu tóc miễn phí, chỉ một “thầy Tony” duy nhất: gió lớn tổ truyền của Kế Kinh. Kiểu tóc duy nhất ở đây là “gió cát vuốt ngược”.
Liên tiếp bảy ngày trời gió mạnh, nhiệt độ giảm sâu, các cô cô yêu cái bèn khoác lên áo lông vũ dày cộm, bịt khẩu trang kín mít, quàng thêm chiếc khăn to bản, chẳng để lộ chút nắng ấm nào. Thứ duy nhất khiến cảm nhận thở mùa xuân, chính là tiếng “tình ca nửa đêm” của các boss mèo đang gọi bạn đời.
Với giới giải trí, mùa xuân năm nay lạnh hơn năm.
Các phòng việc nghệ sĩ lớn nhỏ vẫn chìm trong bóng mây “bổ sung thuế”, tám phần dự án đang dừng thì chẳng hề dấu hiệu khởi . Hoành Điếm, vốn mệnh danh “Hollywood phương Đông”, nay tiêu điều, chỉ còn mấy đoàn du lịch “chiều tà” cầm cự. Ngược , hai công ty kinh tế giải trí lớn, Húc Quang và Thanh Hồng, chớp thời cơ, mở loạt show thực tế tuyển chọn idol, rót tiền thật, cho đời mấy nhóm nhạc đình đám, hốt trọn cơn sóng nhiệt và lưu lượng.
Với ngoài cuộc, showbiz vẫn rộn ràng tươi mới. dân trong nghề thì hiểu, thời khắc thử thách thật sự đến.
Khi dòng tiền nóng rút , vốn đầu tư thu về, cấp bắt đầu siết chặt khâu kiểm duyệt, thời đại “mò mẫm đục nước béo cò” qua. Muốn sống trong giới , bản lĩnh thật sự.
Cái giới giải trí vốn sôi trào giờ bỗng lặng xuống. Không ít đại lão trong nghề phân tích, sự “lặng” thắng cả trăm “động”. Sự “lặng” sẽ là lúc rồng ẩn đáy vực, chờ ngày bay vút trời xanh.
mặc cho tạp chí chuyên ngành, tài khoản marketing bài bình luận sức “truyền m.á.u gà”, thì với những diễn viên, biên kịch nơi đáy của showbiz, cái “lặng” chỉ đồng nghĩa với “nghỉ việc” và “túng quẫn”.
Sáng 7 giờ, việc đầu tiên Đường Cam Lan khi thức dậy là lướt nhanh bộ kênh liên lạc, email, WeChat, QQ, thậm chỉ cả khoảnh khắc bạn về, kết quả thật đau lòng: chẳng hồi âm nào.
Anh đành chuyển sang lục tìm các trang tuyển dụng.
“Siêu thị Vui Vẻ tuyển nhân viên xếp hàng hóa tạm thời, lương ngày 90, còn cao hơn đóng quần chúng đấy... À, đ.á.n.h máy thuê, lương tháng 4.000 cộng hoa hồng. Này Đàm Trì, cái cô thử xem .”
Trên ghế xoay, Đàm Trì đầu , mặt trắng mắt đen, tóc tai rối bù.
Đường Cam Lan giật , liếc lịch điện thoại: “Chưa đến ngày mà, mặt cô thế ?”
“Hôm qua, thu nhập đặt mua Mạng văn học Mai Hoa, năm đồng tám hào ba.”
“...”
“Số đăng ký: ba.”
“Cũng mà, đủ mua hai xiên thịt nướng .”
Ánh mắt Đàm Trì sắc như dao: “Anh còn nợ ba tháng tiền thuê nhà!”
“Khụ khụ.” Đường Cam Lan nhanh nhẹn lẩn bếp, mở tủ lạnh: “Muốn ăn gì sáng nay nào? Có sữa mua tối qua, còn bánh mì... ờ, quá hạn .”
“Hết hạn mấy ngày?” Đàm Trì hỏi.
“Một ngày.”
“Nướng ăn.”
“Cô cũng chẳng giữ gìn nhỉ.”
“Giữ gìn là sự xa xỉ của giàu, bọn là dân nghèo.”
“Không đến mức thiếu một ổ bánh mì .”
“Chân ruồi cũng là thịt.”
“... Cô giỏi thật.”
Ăn xong, một cuộn sofa tìm thông tin tuyển đoàn phim, một thì gõ chữ máy tính như thường lệ.
Một tiếng , Đường Cam Lan lục hết tin lập đoàn thể tìm thấy, kết quả bi đát: hơn 95% tin hết hạn, 5% còn là công ty môi giới lừa tiền.
Cô thở dài, khóa màn hình, xoa ấn đường, ngả sofa, về phía ban công nơi bạn cùng phòng đang .
Tư thế của Đàm Trì kỳ quặc: một chân vắt bằng, chân đạp lên ghế, cả đổ về phía , mười ngón tay gõ phím lia lịa, y như một cái máy đ.á.n.h chữ sống.
Mắt Đường Cam Lan sáng rỡ. Người , nhà văn chính là cái máy in tiền, chỉ cần ở nhà gõ bàn phím là tiền chảy túi, là...
“Á!” Đàm Trì bỗng đập bàn phím, ngửa mặt tru dài.
Đường Cam Lan giật b.ắ.n .
Chỉ thấy cô cô rướn cổ thật dài, trừng mắt màn hình, tay “tạch tạch tạch” ấn xóa như điên, xóa mấy câu nghiến răng bứt tóc, lắc lư . Rồi bất ngờ, cô bật khỏi ghế, chân trần lao phòng ngủ ôm một chồng sách, trải xuống đất, lật tìm lia lịa. Vài phút , cô nhảy lên ghế, túm bút chì, miệng hô: “Nhập , nam chính!”, tức thì mắt loé ánh sáng xanh, gõ bàn phím như vũ bão.
Quá mức kinh dị!
Đường Cam Lan âm thầm dập tắt đốm lửa tác giả mạng.
“Ừm...Ừm ừm ừm! Ừ? Ừm ừm ừm!” Trước màn hình, Đàm Trì đổi đủ loại nét mặt, thỉnh thoảng còn phát âm thanh kỳ quái. Cuối cùng, cau mày trân trân màn hình.
Biểu cảm táo bón quá quen thuộc, tám, chín phần là cô “kẹt ý tưởng” .
“Kẹt ý tưởng” là cửa ải mà bất kỳ dân gõ chữ nào cũng trải qua. Thời gian kéo dài khó đoán: ngắn thì vài chục phút, dài thì lê thê mấy ngày.
Mấy ngày khi từ Tam Á về, Đàm Trì từng rơi giai đoạn , ngày nào cũng xóa, xóa , chữ dùng chẳng quá 1.500. Theo lời cô, là vì nửa tháng nên “cứng tay”.
Đường Cam Lan khi tin thật, mới lừa.
“Kẹt” thực lúc nào cũng lảng vảng quanh dân gõ chữ, như những con sông mặt đất bao la, luôn núi non chắn lối. Vượt qua thì trời xanh nước biếc, giang sơn rực rỡ; vượt nổi thì lũ lụt, ôn dịch tràn lan.
Điều đáng sợ hơn, t.h.ả.m họa ai cứu , cách nhất, đúng hơn là duy nhất, chính là c.ắ.n răng mà chịu.
Đường Cam Lan từng chứng kiến Đàm Trì gồng suốt ba ngày, địa ngục nhớ . Suất ăn của cô tăng gấp ba, đèn trong nhà hỏng sáu , lông Gấu Bảo giật mất 15%. Cô thậm chí nghi ngờ, nếu lông của Gấu Bảo nhổ hết, kế tiếp sẽ là .
May , cô vượt qua.
Ngày thứ tư, Đàm Trì phá nút thắt, mặt lộ nụ lâu thấy.
Khoảnh khắc , tâm trạng của Đường Cam Lan chỉ thể tả bằng một câu: “Nhân dân Hoa Hạ lên !”
Vì thế, khi nhận Đàm Trì dấu hiệu “kẹt”, phản xạ đầu tiên của cô là lao bếp, pha cúc, cắt đĩa trái cây, còn cung kính bày bánh mật ong Ngôn gửi tới, mong khí thế của Ngôn thể giúp bạn vượt kiếp nạn.
Đàm Trì cầm cốc nhấp ngụm nước, mắt dán chặt màn hình.
Đường Cam Lan dùng nĩa xiên một miếng bánh, đút miệng Đàm Trì.
Quả nhiên, ngậm bánh, sắc mặt u ám của cô sáng lên ba phần.
Đường Cam Lan thở phào: “Kịch bản tiểu thuyết mạng ?”
“Tiểu thuyết mới.”
“Chuyện gì?”
“Võ hiệp trinh thám.”
“Ồ...” Đường Cam Lan dí sát đầu .
Đàm Trì dùng ngón tay đẩy đầu .
“Không xem, bản thảo đầu đều là đồ bỏ.”
“...”
Anh bèn rụt cổ, vòng sang trái, lượn sang , nhưng Đàm Trì dí sát mặt màn hình, một chữ cũng lọt .
Sau khi xoay ba vòng, Đường Cam Lan đành bỏ cuộc, tiện tay xiên miếng bánh bỏ miệng .
Vừa định nhai, thì Đàm Trì bỗng phắt , nheo mắt: “Đó là miếng bánh mật ong cuối cùng đấy!”
“Ăn một miếng thôi mà, đừng keo kiệt thế... Bánh khô Ngôn tặng cho , cũng chia cho cô ăn mà.”
Đàm Trì , nhưng con ngươi đen bóng lóe ánh lục quang.
Bất chợt, cô : “Đường Cam Lan, mập lên ?”
“Á?!”
“ là mập lên .” Đàm Trì giơ tay chỉ: “Trán còn nổi mụn nữa.”
“Không nhé!” Đường Cam Lan lao ngay tới gương .
Bộ đồ thể thao là mua từ đợt 11/11 năm , giảm giá ba phần kèm phiếu quà, còn miễn phí vận chuyển. Lúc mới mua mặc thì phần eo rộng, bây giờ ngoài việc eo chật một chút thì... những chỗ khác vẫn mà...
“Không mập ... nhỉ?”
Nói ba chữ , ngay cả chính Đường Cam Lan cũng thấy chột .
Đàm Trì xách cái cân điện tử , “cạch” một tiếng đặt xuống sàn.
“Dùng sự thật để chuyện.”
“Thôi... thôi khỏi cũng mà...”
“Là lừa là thật, cân thử sẽ .”
“Cân thì cân, ai sợ ai.” Đường Cam Lan kéo chặt dây quần, hít sâu một , bước lên cân.
Màn hình điện tử nhấp nháy, con dừng ở 74,9.
Trong phòng im lặng hai giây.
Đàm Trì: “Chậc chậc.”
“Khoan , để thử !” Đường Cam Lan nhảy xuống cân, vài động tác giãn ngực, nhảy tại chỗ hai cái, cẩn thận bước lên.
75,1.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-76-nhom-ngu-nhan-nguyet-binh.html.]
Đàm Trì: “He he.”
“Không thể nào! từng ăn no bao giờ!” Đường Cam Lan hoảng loạn. “Không đúng, đúng, thử nữa.”
Thế là “bắp cải” nào đó cứ thế nhảy lên nhảy xuống cái cân bảy tám lượt, cuối cùng sự thật đ.á.n.h bại, xổm trong góc tường, ủ rũ vẽ nấm.
Đàm Trì nhướng mày, tiện tay chụp tấm ảnh bóng lưng “cải bắp” nào đó, gửi nhóm “Ngũ Nhân Nguyệt Bính”.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Lời nguyền của bánh kem. (hình ảnh)
[Viễn Chí]: Gì thế?
[Qua Tử Nhân]: Bóng lưng ủ rũ quá.
[Liên Bồng Miêu]: Bắp cải ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ăn vụng bánh của tớ, mập lên mười cân.
[Nam Qua Phái]: Ối giời hahahahaha
[Qua Tử Nhân]: Phụt!
[Liên Bồng Miêu]: Cái quỷ gì đây ( )
[Nam Qua Phái]: Haiz, đây chính là nỗi khổ của đàn ông trưởng thành...
Đàm Trì chụp thêm một tấm ảnh của “ đàn ông trưởng thành” nào đó.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (hình ảnh) Anh bắt đầu tìm đồ uống giảm cân Taobao, còn hỏi nhân viên tư vấn là uống bữa ăn.
[Viễn Chí]: Hahahahahaha
[Qua Tử Nhân]: Hahahahaha
[Liên Bồng Miêu]: (biểu cảm: ôm trán lớn)
[Nam Qua Phái]: (biểu cảm: thao tác tớ phục)
[Liên Bồng Miêu]: Thế , Bắp cải tội nghiệp quá ( ). Bình thường chẳng ngôi đều đội ngũ chuyên nghiệp quản lý chế độ ăn và vóc dáng ?
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Nghèo.
[Liên Bồng Miêu]: ...
[Nam Qua Phái]: Không tớ hù dọa , đàn ông chỉ cần qua tuổi 20, một khi mập lên là ! Nhớ năm đó, tớ cũng từng là một tiểu thịt tươi xanh mơn mởn, nào ngờ phận trêu ngươi, chỉ vì một mùa hè gặp gỡ tôm hùm đất, haiz, chuyện cũ chẳng nhớ, chỉ một dòng nước xuân chảy về đông...
[Qua Tử Nhân]: Đứa l.i.ế.m sỉ là ai, đá !
[Viễn Chí]: Đá !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Bổ thêm một cước.
[Liên Bồng Miêu]: Chuyện nghiêm trọng đấy! Bắp cải đang ở giai đoạn rớt xuống đáy, dễ nhất là ăn uống vô tội vạ mập lên. Diễn viên mà tăng cân thì lên hình sẽ sưng mặt, đây là vấn đề sống còn!
[Qua Tử Nhân]: Đăng ký phòng gym, thuê huấn luyện viên riêng.
[Nam Qua Phái]: Theo kinh nghiệm bản tớ mà , phòng gym và huấn luyện viên riêng cơ bản chỉ là an ủi tinh thần.
[Liên Bồng Miêu]: @Viễn Chí, là cao thủ giảm cân , kinh nghiệm gì chia sẻ ?
[Viễn Chí]: Phương pháp của tớ thật sự hiệu quả, nhưng quá trình thì... (biểu cảm: hiểu mà)
[Nam Qua Phái]: Nghe sợ thế!
[Qua Tử Nhân]: Khiếp quá!
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, là hỏi Bắp cải xem cần Viễn Chí giúp ?
[Nam Qua Phái]: Thêm nhóm ! Đông mới mạnh!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Ừ.
Lúc , Đường Cam Lan bắt đầu lướt tìm nước giảm cân Taobao, Đàm Trì thở dài, xuống bên cạnh.
“ quen một chuyên gia giảm cân.”
“Ể?” Đường Cam Lan đầu, mắt sáng rỡ: “Giới thiệu cho nhé?”
“Được chứ.” Đàm Trì lướt ngón tay màn hình điện thoại. “Cậu tự chuyện với cô .”
Điện thoại vang một tiếng, màn hình hiện thông báo: [Bạn “Kim Hoa Hỏa Thoái” thêm nhóm “Ngũ Nhân Nguyệt Bính”]
Đường Cam Lan liếc Đàm Trì.
“Cái nhóm ...”
Chính là nhóm giúp Đàm Trì điều tra vấn đề của Truyền thông Húc Quang, cũng là nhóm bạn nhất của cô.
Đàm Trì: “Chủ nhóm, Viễn Chí, chuyên gia và thể hình.”
Đường Cam Lan cụp mi mắt, khẽ nhếch môi, gõ...
[Điềm Thái]: Chào , là Đường Cam Lan (ngoan ngoãn).
[Liên Bồng Miêu]: Chào mừng Bắp cải (pháo hoa)
[Qua Tử Nhân]: Chào mừng! (pháo hoa)
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: (rải hoa)
[Nam Qua Phái]: Chào mừng chào mừng chào mừng!
[Viễn Chí]: Ồ, đến , chào mừng.
[Điềm Thái]: Viễn Chí đại đại, cô là cao thủ giảm cân, xin cho phép dâng đầu gối! (biểu cảm: mắt lấp lánh)
[Viễn Chí]: ...
[Nam Qua Phái]: Ối giời, nũng thật đáng hổ!
[Liên Bồng Miêu]: Dễ thương ghê!
[Qua Tử Nhân]: ...
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: @Điềm Thái, chuyện cho đàng hoàng.
[Điềm Thái]: Hahaha, nghiêm túc nhé, Viễn Chí đại đại, thật sự cần giảm cân, cô giúp ?
[Viễn Chí]: Cậu chắc chắn giúp?
[Điềm Thái]: Chắc chắn!
[Viễn Chí]: nghiêm khắc đấy.
[Điềm Thái]: Không vấn đề!
[Viễn Chí]: Tốt, từ ngày 8 tháng 3, sẽ tới Kế Kinh giao lưu giảng dạy một tháng, thể trực tiếp hướng dẫn .
Đường Cam Lan và Đàm Trì sững , .
[Điềm Thái]: Tuyệt quá! Dọn bụi quét giường!
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: ... Là “quét tước chuẩn ”.
[Nam Qua Phái]: Khoan , chẳng Viễn Chí sẽ trực tiếp gặp mặt Trì Trì ?! cũng ! Dù là dân gõ chữ, ở chẳng , cũng gặp!
[Liên Bồng Miêu]: cũng ! Miễn là máy tính là , thêm nữa!
[Qua Tử Nhân]: Không thể thiếu !
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: Cũng .
[Viễn Chí]: Thế nhé, tháng 3 sẽ là tháng gặp mặt offline của nhóm !
[Nam Qua Phái]: Hahahaha, gặp mặt gặp mặt gặp mặt!
[Qua Tử Nhân]: chuẩn quần áo!
[Liên Bồng Miêu]: đặt vé máy bay đây!
[Viễn Chí]: chuẩn hai vali to.
[Kim Hoa Hỏa Thoái]: lên Taobao đặt đồ ăn vặt.
[Liên Bồng Miêu]: Trì Trì, xem cửa hàng , dân sành ăn đề cử, đậu phụ khô siêu ngon (link Taobao)
[Viễn Chí]: Còn chỗ nữa, đồ ăn vặt rong biển siêu rẻ (link Taobao)
[Qua Tử Nhân]: Chỗ thì thể bỏ lỡ, bánh quy và bánh ngọt thủ công (link Taobao)
[Nam Qua Phái]: Thịt bò khô! Thịt bò Tây Tạng! (link Taobao)
[Điềm Thái]: ...
hiểu vì nhóm tên là “Ngũ Nhân Nguyệt Bính” .