Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 81: Căng thẳng + căng thẳng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:39
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh minh qua, gió xuân chậm chạp kéo đến, cây liễu nhú những chồi non xanh mướt, cỏ nhân tạo cũng lác đác mọc lên một lớp mầm tơ mịn.
Sáng sớm thứ Hai, Đường Cam Lan và Đàm Trì đeo ba lô to, hướng về phía mặt trời mọc, hòa dòng chen chúc giờ cao điểm buổi sáng ở Kế Kinh.
Trải qua một tiếng đồng hồ ngột ngạt tàu điện ngầm, hai cuối cùng cũng đặt chân đến tòa nhà Cự Phong nổi tiếng.
Toà nhà Cự Phong ở ranh giới giữa vành đai bốn và năm của Kế Kinh. Bản đồ chỉ đường hiển thị con phố tên là Đại Lộ Cự Phong, nhưng thực tế chỉ rộng hơn một con hẻm cũ một chút. Đi bộ dọc theo vỉa hè tám trăm mét là thể thấy “chợ nhân tài” dành cho diễn viên .
Đó là một tòa nhà văn phòng khá lâu năm, hình khối vuông vức, tường ngoài vẽ những ô vuông lớn đủ màu sắc. Nếu là hai mươi năm , lẽ đây từng coi là thiết kế hợp thời. bây giờ, màu sắc bong tróc loang lổ, nước mưa để những vệt đen sì, chẳng khác nào một khối rubik bẩn thỉu.
Sân lớn, chỉ đỗ hơn chục chiếc xe, phần lớn là xe van. Trên kính chắn gió đều cắm tờ giấy A4 ghi “Đoàn phim XX”. Người tấp nập, ăn mặc hợp mốt, gương mặt sáng sủa là diễn viên; cũng dung mạo bình thường, ăn mặc xuề xòa, tuổi tác từ hơn hai mươi đến bốn, năm mươi. Ai cũng cầm tay một bìa hồ sơ đơn xin việc dày cộp.
Mới đến chín giờ, bên trong tòa nhà đông nghịt, chẳng khác nào chợ việc bình thường. Quán bán đồ ăn sáng cổng nhờ đó mà “hưởng lây phúc khí”, âm thanh quét mã thanh toán vang lên liên hồi.
Đường Cam Lan và Đàm Trì dám chậm trễ, trực tiếp thẳng đến hội trường nhỏ ở tầng một. Trước cửa chen chúc diễn viên đến thử vai, phần lớn là những gương mặt trẻ trung phơi phới.
Hai cánh cửa gỗ đỏ của hội trường đóng chặt. Cạnh cửa đặt một chiếc bàn gỗ nhỏ, tường dán hai tờ A4 ghép thành tấm biển: “Điểm đăng ký casting đoàn phim Năm mùa hạ, năm mùa mưa”.
“Diễn viên đến thử vai qua đây điền form !” Cô gái bàn đăng ký đeo khẩu trang đen to che kín nửa khuôn mặt, chỉ dáng mày cũng thấy vẻ kiên nhẫn.
Đường Cam Lan vội chen gần.
Cô gái khẩu trang: “Tên?”
“Đường Cam Lan.”
“Cho xem email thông báo.”
“Vâng.”
Xác nhận xong thông báo casting, cô gái rút từ ngăn kéo một tờ form: “Điền thông tin cơ bản đây.” đưa thêm một tờ giấy và tấm thẻ nhựa tròn nền xanh chữ vàng: “Đây là thứ tự và kịch bản, giữ kỹ, lỡ thì đợi.”
“Cảm ơn.” Đường Cam Lan nhanh chóng điền xong, nhận thẻ và kịch bản, lùi khỏi đám đông.
Đàm Trì tiến hỏi: “Số mấy?”
“46.”
“Đưa kịch bản xem nào.”
“Ừ.”
Kịch bản chỉ nửa trang, vỏn vẹn vài dòng.
Bối cảnh: Dưới ký túc xá đại học
Thời gian: Ban đêm
Nhân vật: Sinh viên A (nam)
Tình huống: A đường về ký túc xá, thấy bạn cùng phòng tạm biệt bạn gái, bèn trốn sang một bên lén quan sát.
(Lời thoại tiếp theo tự biên soạn)
Đàm Trì: “...” Kịch bản gì kỳ ?
“Thú vị phết!” Đường Cam Lan rút điện thoại, nhanh tay gõ ghi chú, miệng còn lẩm bẩm, trông như bước một thế giới khác.
“...” Đàm Trì liếc qua, chỉ thấy mấy chữ như “học kém”, “nước đến chân mới nhảy”, “hóng chuyện”, rõ ràng là ai đó đang tiểu sử nhân vật.
Thôi .
Đàm Trì tháo ba lô xuống, dựa tường, lấy gói khoai tây chiên “rốp rốp” ăn.
Tòa Cự Phong thiết kế phổ biến đầu thập niên 90: mặt về nam, phía nam là dãy phòng tập thể, nhà vệ sinh dùng chung; phía bắc là hành lang dài hẹp, về lắp thêm cửa sổ kính, mùa đông thì lạnh, mùa hè thì nóng hầm hập, nắng chiếu chẳng khác nào cái nhà kính.
Cửa sổ hành lang chắc lâu lau, phủ đủ loại bụi bặm. Nhìn qua lớp bụi , bầu trời như nhốt trong chiếc kính vạn hoa, rối rắm rực rỡ, mang đậm chất nghệ thuật hậu hiện đại.
Gần cửa hành lang nhất là sáu diễn viên, ba nam ba nữ, cầm nửa trang kịch bản ríu rít trao đổi. Nhìn tinh thần phơi phới của họ, chắc là sinh viên trường điện ảnh đến thử sức.
Gần cửa sổ phía trong một nam diễn viên cao ráo, đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai, quần áo đồ đắt tiền. Ngón tay cầm kịch bản dài và trắng, móng tay tỉa gọn gàng, ánh nắng còn bóng mịn. Bên cạnh một cô gái bưng nước, cách hai bước nữa là một đàn ông trung niên cầm điện thoại nhỏ, hiển nhiên là idol do công ty quản lý đưa đến casting.
Đi sâu bên trong là hai nam diễn viên mặc áo khoác phao đen, lưng khác, chụm đầu thì thầm.
Phần lớn diễn viên còn tụ tập trong hành lang: học thuộc thoại, nhảy tại chỗ, luyện giọng, dặm trang điểm, lướt điện thoại ngáp, thậm chí gặm bánh bao.
Ai cũng vẻ mặt khác , câu chuyện khác .
Quả thật, quan sát con là việc thú vị nhất.
Đàm Trì xem mà thích thú, lúc nhận thì ăn hết một hộp khoai tây chiên. Cô liếc sang “cọng rau” nào đó.
Đường Cam Lan xong tiểu sử nhân vật, lúc đang chằm chằm nửa trang kịch bản, mắt đờ đẫn, chẳng đang nghĩ gì. Trạng thái kéo dài chừng nửa phút, bỗng ánh mắt sáng lên, nở một nụ .
Nụ chút ngông nghênh, vốn thuộc về Đường Cam Lan. Giờ xuất hiện gương mặt , cứ như một linh hồn khác khoác lên lớp vỏ mang tên “Đường Cam Lan”.
Quả nhiên, thứ thú vị nhất vẫn là bên .
Đàm Trì lấy một túi sữa chua, cắm ống hút, hút liền mấy ngụm, thấy lạnh bèn ôm trong tay hâm nóng.
Hai mươi phút , cô gái ở quầy đăng ký cuối cùng cũng cất tiếng thông báo.
“Buổi thử vai ‘Mùa hè năm , mùa mưa năm ’ chính thức bắt đầu. Diễn viên báo danh gọi hội trường để thử vai, trợ lý, quản lý và nhân viên đều . Diễn viên 1.”
Xung quanh lập tức yên ắng. Một cô gái nhỏ nhắn, gương mặt ngọt ngào bước từ nhóm sáu sinh viên, loạng choạng hội trường.
Năm sinh viên cùng cô ùa sát cửa, áp tai ngóng. Nghe một lúc, ai nấy thất vọng rời sang một bên.
Tiếng bàn tán xì xào vang lên xung quanh, nhanh chóng nhỏ dần. Mọi đều lấy kịch bản , giả vờ bình tĩnh, nhưng từ ánh mắt và nét mặt thì rõ ràng ai cũng dồn sự chú ý hai cánh cửa hội trường đang đóng kín .
Đường Cam Lan thở một , xoa xoa lòng bàn tay lên đùi, sang Đàm Trì.
“Còn khoai tây chiên ?”
“Ăn hết .”
“Cho uống một ngụm sữa chua.”
“ chỉ mang một túi.”
“Chỉ một ngụm thôi.” Đường Cam Lan giật lấy túi sữa chua từ tay Đàm Trì, ngậm ống hút hút một , túi sữa chua lập tức xẹp lép.
Đàm Trì: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-81-cang-thang-cang-thang.html.]
Đường Cam Lan thỏa mãn chép chép miệng, mắt chợt dừng ở ống hút, khựng .
Trên đó một vòng màu hồng nhạt, rõ ràng là dấu son môi của ai đó.
“...Cô uống ?”
“ mới uống một ngụm thôi.” Đàm Trì bày vẻ tủi .
“Ồ...” Đường Cam Lan lặng lẽ đầu, gãi tai, đảo mắt quanh ném túi sữa chua thùng rác. Xong xuôi, , thẳng, ưỡn ngực.
Nắng từ phía rọi tới, vành tai đỏ bừng, Đàm Trì thậm chí còn thấy những mạch m.á.u hồng li ti.
Đàm Trì nghiêng đầu: “Anh lạnh ?”
“Không lạnh!”
“Anh nóng ?”
“Không nóng!”
“Vậy tai .”
“Không bỏng!”
Đàm Trì cố nhịn .
Ánh nắng xuân rực rỡ theo vành tai Đường Cam Lan lan xuống tận cổ.
“Thật ... lau ống hút .” Đàm Trì : “Không tính là... cái đó .”
Yết hầu Đường Cam Lan trượt xuống một cái, hồi lâu mới phản ứng: “Cô lau bằng gì?”
“Bằng tay.” Đàm Trì giơ ngón tay lên, phần bụng ngón lấp lánh ánh nhũ của phấn mắt đắt tiền.
Gân xanh nổi lên ở thái dương Đường Cam Lan: “Đàm Trì, cô thấy bẩn hả!”
“Giờ còn căng thẳng nữa ?” Đàm Trì nhướng mày.
“Hả?”
“Có vẻ là hết căng thẳng .”
“...”
Đàm Trì bật , khóe môi còn dính chút gia vị vụn, chắc là hạt tiêu gì đó, Đường Cam Lan thầm nghĩ, trông sáng lấp lánh, thơm nức mũi.
Cảm giác nghẹn thít ở cổ họng như sợi dây siết lúc nãy biến mất, thả lỏng, như tắm đầy ắp ánh nắng.
Đường Cam Lan hạ mi mắt, khẽ thở dài.
Bị thấu chỉ trong một ánh mắt, xem diễn xuất của còn kém xa lắm!
Cửa hội trường mở , cô gái thử vai 1 bước , mặt đỏ hơn lúc hai tông.
“Diễn viên 2, thử vai.” Cô ghi danh hô lớn.
Một nam sinh chạy .
Mấy sinh viên còn lập tức vây lấy cô gái 1.
“Thế nào?”
“Bên trong những ai?”
“Họ hỏi những gì?”
“Cậu diễn ?”
Những diễn viên khác tuy vây , nhưng ai nấy đều dựng tai .
“Phải diễn sân khấu, bên đạo diễn, phó đạo diễn, nhà sản xuất... tổng cộng sáu . Họ hỏi tên , còn cũng diễn thế nào.” Cô gái đáp.
“Có nhận xét gì ?”
“Không .”
“Có yêu cầu biểu diễn tài năng ?”
“Không.”
“Vậy nét mặt họ thế nào?”
“Không biểu cảm gì, bảo ngoài.”
Nghe xong, chẳng thu chút thông tin hữu ích nào, ai nấy thất vọng tản , ai gì thì .
Chẳng mấy chốc, nam sinh 2 cũng , và cũng “ba ” như cô gái .
, cô ghi danh hô một câu khiến ai cũng phấn chấn: “Diễn viên thử xong rời , danh sách trúng tuyển sẽ công bố trong vòng nửa tiếng khi buổi thử vai kết thúc.”
“Vậy thì , ít nhất khỏi nơm nớp lo chờ đợi.”
“Đánh nhanh thắng nhanh, trượt thì còn kịp tìm đoàn khác.”
Các diễn viên đều tán thành với cách sắp xếp .
Trong hai tiếng đó, từ 3 đến 45 lượt thử vai. Có bước mặt mày rạng rỡ, thì u sầu, ríu rít như chim sẻ, cũng im lặng đến cùng.
Cuối cùng, 11 giờ 38 phút, cô ghi danh hô của Đường Cam Lan.
“Diễn viên 46, thử vai.”
Đàm Trì siết nắm tay: “Cố lên!”
Đường Cam Lan mỉm : “Ừ.”
Anh bước hội trường, cửa đóng , các diễn viên xung quanh rì rầm bàn tán.
Đàm Trì cầm miếng thịt bò khô nhai vài cái, thấy ê răng, đổi sang phô mai. Ăn nửa miếng thì thấy ngọt quá, ngấy tận dày, đổi sang mơ cam thảo... Cứ thế đổi bèn bảy tám món, Đàm Trì mới nhận vấn đề thực sự.
Chẳng lẽ... cũng đang căng thẳng?!