Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 82: Cuộc đời là bóng ma không nguôi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:40
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Cam Lan bước lên cầu thang, thẳng đến giữa sân khấu của hội trường.
Ánh đèn vàng mờ từ đỉnh đầu bao phủ xuống như một chiếc ô ánh sáng khổng lồ.
Ngay chính diện sân khấu là một hàng bàn gỗ, ở giữa hai bàn đặt bảng tên “Tổng đạo diễn” và “Tổng nhà sản xuất”, hai bên lượt là “Phó đạo diễn”, “Nhà sản xuất”...
Phía bàn là sáu , bốn nam hai nữ, tuổi chừng hơn ba mươi. Sáu gương mặt tựa sáu bức tượng điêu khắc, lộ chút cảm xúc nào.
“Tên?”
“Đường Cam Lan.”
“Vai diễn?”
“Học sinh A.”
“Mời bắt đầu biểu diễn.”
“Được.”
Đường Cam Lan hít sâu một , lùi vài bước, cúi đầu. Cả bỗng chùng xuống, vai lệch sang một bên, ánh mắt mơ màng ngái ngủ. Khuỷu tay gập như đang kẹp gì đó, tay giơ lên mắt, ngón cái lướt nhanh như đang bấm điện thoại.
Sáu khán đài liếc một cái, lập tức hiểu .
Đây là một học sinh tan giờ tự học tối, đang về ký túc xá.
Cậu chậm rãi bước tới, ngáp một cái, khuỷu tay thả lỏng, cúi đầu, khẽ thở dài.
Sách rơi xuống.
Cậu ngáp, khịt mũi cúi xuống nhặt sách. Khi dậy, đầu khựng , ánh mắt chằm chằm về phía . Đôi mắt đang mơ màng bỗng sáng rực như hai ngọn đèn, cả rạp xuống, cổ vươn dài về phía , bàn tay quờ quạng gạt mấy cái gì đó mặt.
Cậu thấy chuyện thú vị, đang len lén trộm, nhưng mắt cành cây chắn tầm .
Dần dần, khóe môi nở một nụ kỳ quái, như một con husky thấy khúc xương thịt, toát khí chất dâm tà phấn khích.
“Ối giời ơi, đây là sắp hôn hả?” Giọng chuẩn Đông Bắc vang lên.
Hai lông mày nhướng cao, gần như bay lên trời, khóe miệng kéo xuống, cả khuôn mặt đều vận sức, như thể chính sắp lao hôn . Đột nhiên, mặt rụt , trở thành biểu cảm " Sửng sốt" (囧) tiêu chuẩn, chớp mắt liên tục: “Trời ạ! Ha ha ha ha ha!”
Cậu bật sặc sụa, đập tay xuống đất, giơ điện thoại gõ lia lịa: “Vãi chưởng, hôn trúng mũi! Ha ha ha! Mình mau...”
Đột nhiên sững , từ từ ngẩng đầu lên góc trái phía , nuốt khan một cái, cơ mặt co giật.
Rõ ràng chẳng ai ở đó, nhưng cảm giác như đang một bạn cùng phòng tức giận chình ình .
“Ờ thì, tao chỉ đây tự học, tiện thể hóng chuyện chút thôi.” Cậu chống tay chống chân, nhảy vọt sang một bên: “Đừng mà, ít nhất chúng cũng là em cùng rớt ba môn, đ.á.n.h cũng đừng đ.á.n.h mặt chứ a a a a!”
Tiếng thét the thé dứt, như cơn gió lao khỏi sân khấu, để lưng một làn khói tưởng tượng.
Dưới khán đài im lặng ba giây, sáu chủ chốt , cùng chớp mắt một cái.
“Xong .” Đường Cam Lan bước lên, cúi chào, nghiêm chỉnh.
Trên sân khấu, thanh niên gương mặt tuấn tú, nụ sáng sủa, khác hẳn hình ảnh học sinh lén lút .
“Được.” tổng đạo diễn gật đầu: “Chút nữa sẽ thông báo kết quả cho .”
“Cảm ơn.” Đường Cam Lan khẽ gật đầu rời khỏi.
Cửa lớn khép , lớp mặt nạ vô cảm của sáu chủ chốt đồng loạt nứt toác, vỡ vụn.
“Vãi, diễn viên hài c.h.ế.t mất!”
“Diễn xuất tuy thượng thừa, nhưng cảm giác nhập vai thế , thật lâu mới thấy!”
“Với cả ngoại hình quá !”
“Vai học sinh A là vai thoại ít nhất nhưng khó nhất. Cậu biến nhân vật thành một học sinh lười học nhiều chuyện, mà diễn sống động thế , chắc chắn là tự xây dựng nhân vật.”
“Đoạn ứng biến cuối cũng màu sắc hài.”
“Không khoa trương, gượng ép, tự nhiên, sức hút. Là diễn nhất buổi casting hôm nay.” Tổng đạo diễn sang nhà sản xuất.
Nhà sản xuất gật đầu, lật xem hồ sơ của Đường Cam Lan: “Nghệ sĩ của Tập đoàn Truyền thông Húc Quang?”
“Năm ngoái chấm dứt hợp đồng?” Phó đạo diễn lấy điện thoại tra, cau mày, đưa cho tổng đạo diễn: “Là nghệ sĩ hủy hợp đồng của Húc Quang. Dạo đó ồn ào mạng lắm.”
Tổng đạo diễn: “Chắc là do thuê thủy quân thôi. nghệ sĩ Húc Quang cho thôi hợp đồng thì... chậc!”
“Cứ xem thêm mấy nữa. Đường Cam Lan ngoại hình quá nổi bật, khi át vai chính.” Nhà sản xuất gạt hồ sơ sang một bên: “Người tiếp theo là Tề Lượng Phong, quản lý của còn gọi điện nhờ .”
“Tề Lượng Phong? Cậu idol từ chương trình tuyển chọn đầu năm?” Tổng đạo diễn xoa cằm: “Ngoại hình tạm , nhớ tám triệu fan.”
“Fan base hùng hậu, cân nhắc kỹ.”
“Được.”
Đàm Trì thấy Đường Cam Lan bước khỏi hội trường, nét mặt ... ừm, khó tả.
“Thế nào?” Đàm Trì lạch bạch chạy hỏi.
“Không .” Đường Cam Lan kéo da mặt xuống: “Từ đầu đến cuối bọn họ giữ nguyên một biểu cảm, mặt dài như núi Nga Mi .”
Đàm Trì: “...Là núi Trường Bạch.”
“Công nhận ha, từ đầu đến cuối ông tổng đạo diễn đó gần như chớp mắt, thần sắc thâm sâu khó đoán.”
“Cảm giác như đang diễn cho sáu pho tượng đất xem.”
Hai nam diễn viên bên cạnh Đàm Trì và Đường Cam Lan chuyện cũng ghé .
Cả hai đều tầm hơn ba mươi tuổi, một nhuộm tóc vàng, mắt một mí, gầy nhom, khoác áo hoodie đỏ rộng thùng thình. Người còn tóc chải ngược , cứng và bóng như bôi nửa cân keo, ngũ quan đoan chính, mặt vuông, mặc bộ vest kẻ caro nhỏ, trông y như bước từ đoàn phim dân quốc.
“Anh bạn, diễn xong , đạo diễn nhận xét gì ?” Vàng hỏi Đường Cam Lan.
“Không.” Đường Cam Lan hỏi : “Còn các ?”
Cả hai thở dài, lắc đầu.
“Cô em, giọng chắc Đông Bắc nhỉ, đồng hương .” Chàng trai dân quốc mỉm với Đàm Trì.
Đàm Trì đẩy gọng kính, im lặng .
Chàng trai đỏ mặt: “Đừng hiểu lầm, chúng chỉ kết thêm bạn, tin đoàn phim mới thì trao đổi.”
“Ồ.” Đàm Trì chỉ sang “cây rau” bên cạnh: “Anh là diễn viên, chỉ hóng thôi.”
“Chào , là Đường Cam Lan.” Đường Cam Lan giơ mã QR điện thoại.
“Cảm ơn! là Giả Lựu, là Chân Khải.” tóc vàng quét mã kết bạn: “Chúng là ‘Đinh tử hộ’ thường trú của tòa nhà Cự Phong.”
“‘Đinh tử hộ’?”
“Cậu mới đến ?”
“Lần đầu.”
“Hèn gì lạ.” Giả Lựu : “Thật hôm nay casting, mười thì tám là ‘đinh tử hộ’ ở Cự Phong. Toàn là diễn viên nhỏ nhận vai, chỉ mong lang thang trong tòa nhà, tìm đoàn phim để xin vai vớt, kiếm miếng ăn.”
Đường Cam Lan quanh, hạ giọng: “Casting đáng tin chứ?”
“Đáng tin chứ.” Chân Khải đáp: “Trong bên sản xuất Giải Trí Thanh Hồng, đầu tư hơn 30 triệu. Năm nay phim ảnh ảm đạm, web drama mà quy mô thế là đại chế tác .”
“Giải Trí Thanh Hồng ...” Ánh mắt Đường Cam Lan lay động.
“Nhắc mới nhớ, năm ngoái web drama, Thanh Hồng và Húc Quang cùng đầu tư, trong đó sát thủ tên Nam Thập, trông giống lắm...” Giả Lựu Đường Cam Lan, chắc.
“Khụ, là .”
“Vãi, hôm nay gặp nổi tiếng !” Chân Khải phấn khích.
“Haiz, chuyện cũ nhắc, hùng cũng đừng hỏi.” Đường Cam Lan lắc đầu.
“Hả?”
“Ý là, chuyện cũ nhắc , hùng hỏi xuất .” Đàm Trì bất lực giải thích.
“Phụt! Cậu em chuyện vui thật!” Chân Khải bật .
“Tất nhiên !” Đường Cam Lan lộ răng khểnh.
Giả Lựu liếc : “Nói thật nhé, với ngoại hình của , chỉ cần công ty idol là nổi ngay.”
“ đó, thấy đeo khẩu trang ?” Chân Khải chỉ 47 rời hội trường: “ quản lý của , là của Giải trí Phi Hoa. Đầu năm, công ty họ cử vài thực tập sinh tham gia ‘Cố Lên Idol’, lập tức nổi tiếng, cả ba đều thành top lưu lượng. đoán đây là Tề Lượng Phong.”
“Nghe hai thành viên còn nhận phim và show mới, là kém tài nguyên nhất nên mới đến casting .” Giả Lựu đầy ghen tị: “Chậc chậc, bộ đồ , rõ là đẳng cấp khác hẳn chúng .”
Đường Cam Lan : “ vẫn diễn viên hơn.”
“Haiz, ai chả .” Giả Lựu thở dài: “ thời nay, diễn viên bằng lưu lượng.”
Chân Khải: “May mà lưu lượng quá đắt, nhà sản xuất thuê nhiều, mới để cho diễn viên nhỏ như chúng chút cơm thừa canh cặn.”
“Ai ơi bữa cơm , hạt nào cũng nhọc nhằn.” Đàm Trì lẩm bẩm.
Ba liếc , bật .
“Cô em chuyện thú vị thật, thích.” Chân Khải .
“Tất nhiên !” Đường Cam Lan tự hào đáp.
“Ê ê ê, đến đến !” Giả Lựu nhón chân: “Họ thông báo kết quả .”
Nhân viên đăng ký bước lên bàn, dán một tờ giấy A4 lên tường: “Những diễn viên chọn sẽ thông báo thời gian đoàn tập huấn ngày mai, những khác thể rời .”
Mọi lập tức ùa tới. Trên giấy, năm con to cỡ quả óc ch.ó bằng bút đen, chắc hẳn là thứ tự của các diễn viên trúng tuyển.
“03, 19, 20, 25, 47.” Giả Lựu xong, trợn trắng mắt: “Xong , trượt.”
“ chọn !”
“Có , !”
“ mà, chắc chắn !”
Nhóm sáu học viên reo hò, ngay cả quản lý của ngôi thần tượng cũng nở nụ .
Đàm Trì và Đường Cam Lan tấm bảng nhựa 46 trong tay, đồng loạt thở dài.
“Tiểu Đường, còn ngây đó gì, thôi, ‘săn đoàn’ nào.” Giả Lựu vỗ vai Đường Cam Lan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-82-cuoc-doi-la-bong-ma-khong-nguoi.html.]
“‘Săn đoàn’?”
“Cao ốc Cự Phong là nơi tập trung chuẩn đoàn phim lớn nhất ở Kế Kinh. Nhiều đoàn phim tuy chốt vai chính, nhưng đa vai phụ vẫn tìm , nên họ chuẩn tuyển diễn viên. Đây chính là cơ hội của chúng !” Giả Lựu .
“Dù bây giờ là thời đại internet, nhưng chọn diễn viên vẫn trực tiếp mới đáng tin. Thế nên săn đoàn trực tiếp hiệu quả hơn nhiều so với nộp hồ sơ online.” Chân Khải rút từ trong túi một xấp hồ sơ màu mè: “Đi theo , sẽ mẫu cho mà xem.”
Đường Cam Lan và Đàm Trì .
“Cảm ơn !”
Dòng ùa hành lang. Quả nhiên, dù thử vai thất bại nhưng đa diễn viên hề tỏ quá thất vọng, bắt đầu “càn quét” từ tầng một.
“Việc săn đoàn cũng bí quyết đấy.” Giả Lựu leo cầu thang phổ cập cho Đường Cam Lan: “Phòng nào dán tên đoàn phim ở cửa thường là đang tuyển diễn viên. Chỉ cần tên phim là thể đoán thể loại. Nếu thấy hợp thì gõ cửa, đưa hồ sơ. Gặp may mà mở cửa là đạo diễn, ưng thì sẽ mời thử vai ngay.”
“Quan trọng là thành thật, lễ phép!” Chân Khải bổ sung.
“Vâng .” Đường Cam Lan liên tục gật đầu.
Đàm Trì móc điện thoại ghi âm.
Bốn nhanh nhẹn leo lên tầng hai, từ phía đông sang phía tây bắt đầu săn đoàn.
“Ví dụ như phim ‘Truyền kỳ Vua Múa Lân’ thì đừng nộp. Nói chung hễ tên chữ ‘truyền kỳ, truyền thuyết, thần thoại’ thì đa phần là phim dở, khi chỉ đặt tên để kiếm tiền, nộp cũng bằng thừa.” Giả Lựu chỉ cánh cửa đầu tiên.
“Còn mấy phim như ‘Đại Phim Kinh Dị Quỷ Tiên’ thì thường là đồng nghĩa với hàng chợ, trừ khi còn gì để ăn thì mới nhận, chứ thì tức c.h.ế.t.” Chân Khải dẫn Đường Cam Lan bước nhanh hơn.
Đàm Trì ba , đủ loại tên đoàn phim lướt qua mắt: “Ngày cưới của góa phụ”,
“Chú ch.ó già đầu làng, bộ phim điện ảnh cảm động đầu tiên về giống ch.ó điền viên Trung Hoa”,
“Tây Du Truyền Thuyết: Nỗi u sầu của Nhị Sư Huynh”,
“Nhật ký giảm cân: Cái đuôi cừu béo ú”,
“ là ai? ở ? đang gì?Bộ ba phim điện ảnh”...
Nói chung đủ loại kỳ quái, đủ độ từ nhạt đến sâu, khiến trầm trồ.
“Ghê thật!” Đường Cam Lan há hốc mồm.
Thú vị đây.
Đàm Trì rút điện thoại chụp để lưu.
“Cái .” Giả Lựu dừng , cửa dán tên đoàn phim: “Đại cổ trang, Thư nhà quý hơn vàng”.
“Nào nào, hồ sơ.” Chân Khải xếp chồng ba bộ hồ sơ, chỉnh quần áo gõ cửa.
Cửa “két” mở hé, một đàn ông râu ria thò nửa khuôn mặt : “Gì?”
“Tuyển nam diễn viên ?” Chân Khải nở nụ chuyên nghiệp.
“Ai?”
“Ba chúng .” Chân Khải vội tránh sang một bên.
Giả Lựu và Đường Cam Lan lập tức thẳng, tươi.
Người bên trong liếc qua, đưa tay: “Hồ sơ.”
Chân Khải đưa hồ sơ: “Cảm ơn.”
“24.” Người đàn ông râu ria một câu mơ hồ, đóng cửa.
“Ý gì ?” Đường Cam Lan hỏi.
“Ý là nếu 24 giờ liên lạc thì coi như chọn.” Giả Lựu vuốt mái tóc: “Tiếp thôi.”
À, thì còn “mật ngữ”.
Đàm Trì ghi chú điện thoại.
Bốn tiếp tục săn đoàn. Loại bỏ những tên phim kỳ quái, quá vô lý, hoặc từ chối nhận hồ sơ, tới quá nửa tầng bốn mới nộp sáu nơi.
“Năm nay thị trường đúng là tệ, lượng đoàn phim giảm rõ rệt, chất lượng cũng xuống hẳn.” Giả Lựu lướt điện thoại lẩm bẩm: “Những năm tới tầng bốn là nộp hơn hai mươi hồ sơ, ôi trời!”
Giả Lựu kêu lên thì điện thoại Chân Khải cũng reo, cả hai lập tức bật dậy, như một cơn gió lao về phía cầu thang.
“Mau lên, tầng một đoàn phim lớn đang tuyển vai quần chúng!”
“Vừa mới dựng bối cảnh, nhanh đăng ký!”
“Thật hả? Đoàn nào?!” Đường Cam Lan kéo Đàm Trì chạy theo.
“Phim hành động cảnh sát, ‘Hẻm Cảnh’!”
Đường Cam Lan đột ngột khựng , Đàm Trì thắng kịp, suýt lao , may ôm eo kéo , xoay một vòng dừng tại chỗ.
“Đường Cam Lan?” Đàm Trì ngẩng đầu.
Anh thẳng tắp, lưng như cột cờ cắm xuống đất.
Đôi mắt vốn sáng như ánh ban mai giờ như hai hố mực sôi sục, đặc quánh.
Cánh tay đang ôm Đàm Trì cứng đờ, cơ bắp rắn như đá granite.
“Tiểu Đường, mau lên!” Giả Lựu vẫy tay phía .
“Nhanh!” Chân Khải hét.
Vô lao qua hai họ, phấn khích, hò reo, la hét: “Đầu tư hơn 2 tỷ tệ!”
“Đạo diễn là Hứa Huy!”
“Không lấy cát-xê cũng !”
“Bỏ tiền cũng ! Là Hứa Huy mà!”
“Đây là phim do Tập đoàn Truyền thông Húc Quang và Tập đoàn Thừa Phong đầu tư! Không giống mấy đoàn phim vớ vẩn!”
Truyền Thông Húc Quang!
Đàm Trì chấn động, siết chặt cổ tay Đường Cam Lan.
Anh rũ mắt, cô một cái, mỉm .
Nụ như cánh hoa nghênh xuân còn sót cơn mưa bão, mong manh mà tươi mới.
Anh : “Anh Giả, Chân, em , hai cố lên nhé!”
Giọng bình tĩnh lộ chút sơ hở.
Giả Lựu và Chân Khải ở cuối dòng đáp qua loa, lao xuống cầu thang.
Hàng trăm diễn viên chạy ngang qua, trẻ , già , từng trải , non nớt . Trong mắt ai cũng lấp lánh khát vọng, bước chân ai cũng vội vàng, như thể chỉ cần chậm một nhịp là thứ trong tầm tay sẽ vuột mất.
Tất cả bọn họ hòa thành một dòng lũ cuồn cuộn, tràn qua bên Đàm Trì và Đường Cam Lan...
“Đi thôi.” Đường Cam Lan khẽ siết tay Đàm Trì: “Tiếp tục.”
Đàm Trì ngẩng lên, thấy đôi mắt sáng trong như nước.
“Ừ.”
Trên sân thượng cao ốc Cự Phong, hai cạnh lan can, mỗi ôm một chiếc bánh kẹp thịt, ăn đến chảy đầy dầu.
“Hôm nay tổng cộng nộp mười hồ sơ, đến bốn giờ chiều vẫn đoàn nào gọi thử vai.” Đường Cam Lan xé một miếng bánh, lướt ghi chú trong điện thoại.
Đàm Trì mở bình giữ nhiệt, uống một ngụm đại mạch nóng hổi.
Cả hai ngẩng lên bầu trời xám xịt, thở dài một .
Đàm Trì: “Không .”
Đường Cam Lan: “Ừ.”
“Ngày mai đến.”
“Ừ.”
“Không thì thể chuyển nghề đầu bếp.”
“Này! Thế chẳng phí của trời ?!”
“... Là ‘phí của trời’ thật mà...”
“Haizz.”
Bỗng, một tiếng thở dài sâu và nặng trôi theo gió.
Hai sang bên trái, cách đó chừng 20 mét, một chú mặc áo gió xanh đậm đang dựa lan can, vẻ mặt u sầu, mắt xa xăm, làn khói t.h.u.ố.c bay nặng đến mức như nổi lên .
Đường Cam Lan buôn chuyện: “Trông chú như cả tấn câu chuyện.”
Đàm Trì hạ giọng, nhanh: “Nếu đây là phim gia đình thì tám phần là ‘cắm sừng’, nếu là phim nghề nghiệp thì tám phần là phá sản, nếu là phim huyền huyễn thì tám phần là đang độ kiếp, nếu là phim đấu đá hậu viện thì tám phần là ưm?”
Cô mới nửa câu Đường Cam Lan bịt miệng.
Phía vang lên tiếng bước chân, mùi t.h.u.ố.c lá đậm đặc.
Chú kẹp điếu t.h.u.ố.c còn nửa, mặt hai , nhíu mày: “Hai đứa...”
“Cô là biên kịch, đang nghĩ tình tiết phim!” Đường Cam Lan lập tức nở nụ vô hại.
Đôi mắt chú sáng rực: “Cậu... là diễn viên?!”
Đường Cam Lan sững : “.”
“Đến săn đoàn ?”
“.”
“Có đoàn nào ?”
“... Tạm thời .”
“Tốt! Vậy đến đoàn của thử vai.”
“Hả?”