Ngôi Sao Bắp Cải - Chương 90: Lực hút câu chuyện
Cập nhật lúc: 2025-11-11 08:23:49
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài phim trường, Mã Lệ Hồng, Lý Diệp Xuân, Triệu Thành và Đinh Hiểu Bằng, mỗi ôm một ly sữa trân châu, hút sột soạt tận hưởng, uống liếc Đường Cam Lan đang nhíu mày cau trong sân.
Mã Lệ Hồng : “Ôi chao, xem cái dáng nó lo lắng kìa, mồ hôi vã đầy đầu.”
Lý Diệp Xuân : “Hay là ai đó nhắc nhở một chút?”
Triệu Thành: “ thì . Nếu để lão Đinh thấy, thể nào cũng c.h.ử.i một trận.”
Đinh Hiểu Bằng: “Tiểu Đường là do Ngôn giới thiệu tới. Ban đầu tưởng là cao thủ, ai ngờ là... đồng nát.”
Ba còn đầu Đinh Hiểu Bằng: “Anh Ngôn?”
Đinh Hiểu Bằng gật đầu.
Triệu Thành vuốt cằm, : “Thế thì thú vị . Người mà Ngôn Bạc Ninh nhắm tới, chắc chắn cũng gì đặc biệt.”
Lý Diệp Xuân bĩu môi: “Trừ cái mặt ưa chút, chẳng thấy chỗ nào sáng.”
“Ê, động đậy kìa." Mã Lệ Hồng chợt .
Cả bốn lập tức bên trong.
Chỉ thấy Đường Cam Lan móc điện thoại , hai ngón tay cái gõ lạch bạch màn hình.
Lý Diệp Xuân: “Đang gì ?”
Triệu Thành: “Chơi game?”
Mã Lệ Hồng lắc đầu: “Xem Ngôn giới thiệu cũng chẳng gì.”
Đinh Hiểu Bằng suy đoán: “Không , chơi game gõ kiểu , chắc là đang nhắn tin.”
Quả thật, Đường Cam Lan đang gõ tin nhắn, mà nhận chính là “ Ngôn” trong lời bọn họ, Ngôn Bạc Ninh.
[Điềm Thái]: Anh Ngôn, thấy diễn chỗ nào đúng?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Vừa lên sân khấu là đạo diễn Đinh hô NG? Chưa kịp thoại?
[Điềm Thái]: Ừ. (Sticker: lóc)
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Nhân vật là tên trộm?
[Điềm Thái]: Ừ. còn cố ý thiết kế giọng , dáng , mấy thói quen và biểu cảm của kẻ trộm. kịp gì thì hô NG.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Câu thoại đó là của ai?
[Điềm Thái]: Là khi lên sân khấu, cảnh sát bắt, cảnh sát câu đầu tiên.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Chụp kịch bản gửi xem.
[Điềm Thái]: Được.
Đường Cam Lan lật kịch bản, chụp hình gửi .
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Thì là .
[Điềm Thái]: ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Lời thoại ngoài màn ảnh.
“Lời thoại ngoài màn ảnh?”
Đường Cam Lan kịch bản, đúng thật, khi A Hỉ xuất hiện một câu:
(Lời ngoài màn ảnh: Bắt trộm kìa )
“A!” Đường Cam Lan kêu lên: “ hiểu !”
[Điềm Thái]: Có hô “Bắt trộm” nghĩa là A Hỉ đuổi một đoạn đó, cho nên thể hiện cảm giác đang truy đuổi, chứ chỉ đơn giản lao khung hình!
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Chính xác. Kịch bản thể hiện một phần cảnh, nhưng phía nó câu chuyện vẫn đang chảy. Nhân vật đột nhiên xuất hiện ở khung hình đầu tiên, khi khán giả thấy họ, họ tồn tại . Cũng như ngoài đời, khi đầu gặp ai đó, họ vốn cuộc sống của . Và khi kịch bản kết thúc, câu chuyện của họ vẫn tiếp tục.
[Điềm Thái]: Giống như Đàm Trì , nhân vật là sống thật, họ sống ở một thế giới song song. Diễn viên tìm mạch ngầm phía kịch bản thì mới hiểu ngôn ngữ và hành vi của nhân vật.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: . Những gì kịch bản cho thấy chỉ là phần nổi của tảng băng khổng lồ, còn “tiểu sử nhân vật” mà diễn viên xây dựng chính là phần chìm mặt nước. Làm mới gần gũi nhân vật và thế giới của họ hơn.
[Điềm Thái]: Hiểu !
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Còn nữa, xem tiếp câu của kịch bản.
Đường Cam Lan trượt ngón tay chậm từng chữ:
(Tên trộm lao chợ, cảnh sát Vương Nhị Sơn bắt.)
[Điềm Thái]: ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Nghĩ xem tính cách hai nhân vật .
Đường Cam Lan cau mày.
A Hỉ 20 tuổi, là tên trộm chuyên nghiệp, lăn lộn chốn chợ búa nhiều năm.
Cảnh sát Vương Nhị Sơn 35 tuổi, là cảnh sát ham ăn biếng .
Tên trộm trẻ khỏe, lanh lẹ, chạy nhanh; còn cảnh sát thì lười, chạy giỏi. Sao bắt A Hỉ dễ dàng?
Hẳn là A Hỉ gặp chướng ngại gì đó mới bắt.
Ví dụ
Đường Cam Lan đảo mắt cảnh trí.
Chợ dựng đơn giản: quầy hàng tạm bợ, mái che nhỏ, vài đạo cụ rau trứng... Ở ngay cửa , một rổ rau hỏng.
Đường Cam Lan chớp mắt, .
[Điềm Thái]: Có lẽ chạy quá nhanh và quá định.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Thông minh.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Khi kịch bản chú ý “lực hút câu chuyện”.
[Điềm Thái]: Lực hút? Giống như lực hấp dẫn ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: . Câu chuyện cũng lực hút đặc biệt, kéo nó tiến về phía . Một sự kiện xảy sẽ kéo theo sự kiện khác, và cứ thế nối tiếp. Chúng vô liên quan, mà liên kết chặt chẽ, đẩy kịch bản tiến triển. Khi tìm “lực hút” , sẽ nắm nhân vật hơn.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Có thời gian thì hỏi Tiểu Đàm, cô là biên kịch, hiểu kịch bản sâu hơn tất cả diễn viên.
[Điềm Thái]: Vâng! Cảm ơn Ngôn!
[Điềm Thái]: À mà Ngôn, đạo diễn Đinh mắng đáng sợ thật. Mặt đen sì, quát như lốc xoáy.
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Phong cách của đạo diễn Đinh vốn . Trừ khi ông thích một diễn viên, còn thì sẽ chẳng phí lời chỉ đạo.
[Điềm Thái]: Anh Ngôn cũng từng mắng ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Mắng mấy .
[Điềm Thái]: Thật đùa ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Thật.
[Điềm Thái]: Cuối cùng ông chỉ đạo ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Cũng coi như .
[Điềm Thái]: Anh ?
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Kiên trì bỏ.
[Điềm Thái]: ???
[Nhất Châu Dạ Bạc]: Mặt dày.
[Điềm Thái]: Hiểu ! Cảm ơn Ngôn, đội ơn !
[Nhất Châu Dạ Bạc]: là giới thiệu đoàn, tất nhiên trách nhiệm.
[Điềm Thái]: Có trách nhiệm? (Sticker: ngượng ngùng)
[Nhất Châu Dạ Bạc]: ... (Sticker: học !)
[Điềm Thái]: Rõ!
Đường Cam Lan hít sâu một , cất điện thoại, bắt đầu xoay vai vung tay tại chỗ, duỗi chân giãn gân cốt.
Bốn ngoài ngậm chai sữa rỗng, đều ngơ ngác.
Triệu Thành: “Cậu định gì ?”
Lý Diệp Xuân: “Định đ.á.n.h với đạo diễn Đinh?”
Đinh Hiểu Bằng: “Trẻ khỏe dễ thắng. cược một cây xúc xích cay, Tiểu Đường thắng.”
Mã Lệ Hồng: “Nhìn hình đạo diễn Đinh kìa, bằng hai Tiểu Đường, cược hai cây, đạo diễn thắng.”
“Xúc xích gì? Cược cái gì?!”
Một tiếng như sấm vang lên lưng bốn .
Cả bốn giật , cứng .
Đạo diễn Đinh mặt đen sì, khoanh tay trừng bốn .
“Chào đạo diễn Đinh." Bốn lí nhí, lủi phim trường.
Đạo diễn Đinh bụng phệ, dáng như đại ca xã hội đen, dẫn cả đoàn ánh sáng, phim, đạo cụ ầm ầm tiến , quét mắt một vòng: “Tên trộm ?”
“Có mặt!” Đường Cam Lan chạy tới, nhe răng .
Đạo diễn Đinh chớp mắt mấy cái, , nhấc bộ đàm: “Các bộ phận chuẩn , vị trí!”
Mấy diễn viên chính bước cảnh đều liếc Đường Cam Lan ngoài sân, phát hiện đang nâng cao đùi chạy bộ tại chỗ. Chưa đầy hai phút thở hồng hộc.
Năm đạo diễn Đinh.
Sắc mặt đen sì của ông cuối cùng cũng dịu , vững vàng màn hình giám sát: “Tập 237, cảnh 1, 19, Chuẩn ... Bắt đầu!”
Nhân viên ngoài sân: “Bắt trộm !”
Đường Cam Lan, mồ hôi nhễ nhại, xoay lao chéo cảnh, chạy gian, còn ngoái đầu . Không ngờ ngoái đầu thấy đường, húc thẳng rổ rau hỏng bên đường, cả bay ngang , rơi bịch xuống đất.
Tiếng ngã vang dội khiến ai cũng rụt cổ .
“C.h.ế.t tiệt, chứ?” Đinh Hiểu Bằng hốt hoảng định xông tới, nhưng đạo diễn Đinh chặn .
Đinh Hiểu Bằng lập tức hiểu : Lần ... NG!
Đường Cam Lan lăn bò định dậy thì cảnh sát Vương Nhị Sơn lập tức lao lên, túm lấy cánh tay bẻ quặt , quát to: “Thằng nhãi trộm cắp, định chạy hả?”
“Á á á, đại ca cảnh sát, tha cho , đây là đầu tiên mà, già tám mươi, con thơ ba tuổi, cũng là bất đắc dĩ thôi!” Đường Cam Lan... , A Hỉ ngẩng đầu, đau đến mức gân xanh trán nổi hằn, liên tục kêu xin tha.
“Ôi chao, mồm mép cũng trò đấy. Được, đợi đến đồn cảnh sát xem khai !” Vương Nhị Sơn trói quặt hai tay A Hỉ , xách bổng lên.
“Đau, đau, đau!” A Hỉ lom khom , sụt sịt mũi, đôi mắt đỏ hoe, trông đúng kiểu lưu manh tội nghiệp.
“A Hỉ, đây chẳng A Hỉ nhà ?” Bà Tú loạng choạng chạy tới, đôi mắt đỏ ngầu, sờ soạng sờ soạng từ vai xuống cánh tay A Hỉ liên tục: “Con trai ơi, con cuối cùng cũng về !”
A Hỉ ngửa , mặt đầy chán ghét.
Dì Thu và Khờ vội xông lên kéo bà Tú .
“Bà Tú, bà nhận nhầm .”
“Mẹ nuôi, đó A Hỉ, đó là thằng ăn trộm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ngoi-sao-bap-cai/chuong-90-luc-hut-cau-chuyen.html.]
“Các lừa , rõ ràng đó là A Hỉ của . A Hỉ, đừng sợ, đến cứu con đây.” Bà Tú nước mắt giàn giụa, liều mạng lao lên.
Mắt A Hỉ đảo một vòng, đột nhiên vùng , lách bước quỳ sụp xuống chân bà Tú, méo miệng gào to: “Mẹ, ơi cứu con!”
Vương Nhị Sơn túm cổ áo A Hỉ kéo ngược : “Ngoan ngoãn!”
“Thả A Hỉ của , thả nó !” Bà Tú ròng, vung cánh tay già nua tát chan chát đầu Vương Nhị Sơn.
Dì Thu và Khờ vội lao can, A Hỉ quỳ đất giả gào to, bà Tụ tát lia lịa, Vương Nhị Sơn ôm đầu kêu oai oái, tình hình lập tức hỗn loạn.
“Đừng đ.á.n.h nữa!” Vương Nhị Sơn bất ngờ hất mạnh, đẩy bà Tú sang một bên.
Bà Tú lảo đảo, mắt trợn trắng, ngất xỉu.
“Bà Tú!” Dì Thu và Khờ hoảng hốt, cuống quýt đỡ bà.
Vương Nhị Sơn cũng luống cuống, mặt tái mét: “Mau đưa bệnh viện!”
Dì Thu vội đỡ bà Tú lên lưng Khờ.
A Hỉ xổm bên cạnh, nhón nhón gót định lẻn ngược hướng, nhưng kịp mấy bước Vương Nhị Sơn tóm cổ lôi .
“Đừng hòng chạy!”
“Đừng mà, chú cảnh sát, già tám mươi, con thơ ba tuổi.”
Mãi đến khi lôi khỏi hiện trường, tiếng kêu the thé biến dạng vẫn còn vang vọng khắp phim trường.
Cảnh một mạch trọn vẹn, mỹ kết thúc.
Tất cả nhân viên đồng loạt đạo diễn.
Đạo diễn Đinh từ tốn giơ bộ đàm: “Qua ! Nghỉ ăn cơm.”
Mọi reo: “Đi ăn cơm thôi!”
Đường Cam Lan phịch xuống đất, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, khổ liên tục.
Cái còn mệt hơn cả mặc đồ bó biến ầm ầm nữa.
“Tiểu Đường, nghiệp trường nào ?” Triệu Thành cầm hộp cơm đoàn phim, gắp miếng xá xíu to nhất bỏ miệng, hỏi.
Giờ là buổi trưa, nữ nhân viên còn thể kiếm cái ghế , đàn ông thì cả hàng dài xổm ngoài hành lang, dựa chỗ râm mát, ăn cơm uống nước khoáng.
Đường Cam Lan xổm giữa Triệu Thành và Lý Diệp Xuân, nuốt hai miếng cơm, : “ học chính quy, đường ngang.”
“Trước đây ở ?” Lý Diệp Xuân hỏi.
“Thực tập sinh của Tập đoàn Truyền thông Húc Quang, từng đóng vài phim, đó hủy hợp đồng.”
“Húc Quang là công ty lớn đó, với gương mặt của thì idol lưu lượng là kiếm bộn , nâng như nâng trứng, chạy đến đoàn phim khổ thế ?”
Đường Cam Lan : “Em thích đóng phim.”
“Nghe là Ngôn Bạc Ninh giới thiệu tới?” Triệu Thành hạ giọng.
“, là Ngôn.” Đường Cam Lan nhai rau, miệng chút mơ hồ.
Lý Diệp Xuân và Triệu Thành , nhướng mày.
Đường Cam Lan: “Hả?”
“Tiểu Đường, cảnh tiếp theo của là gì?” Triệu Thành hỏi.
“Để xem.” Đường Cam Lan móc tờ thông báo gấp vuông trong túi : “Nhà dì Thu, dì Thu và Khờ định thuê A Hỉ giả con trai bà Tú.”
“Cảnh .” Lý Diệp Xuân : “ nhớ mười mấy câu thoại thì .”
“13 câu.”
“Chậc chậc.” Triệu Thành ăn nốt hai miếng cơm cuối, lên vỗ vai Đường Cam Lan: “Bảo trọng.”
Đường Cam Lan: “Ơ?”
Lý Diệp Xuân lấy một chai nước khoáng từ thùng giấy lưng đặt cạnh chân Đường Cam Lan.
“Anh Lý, nước mà.”
“Giữ , chiều cần dùng đấy.”
“Hả?”
Không trách bảo chiều sẽ cần.
Đường Cam Lan ừng ực uống hai ngụm nước, lấy tay áo lau mồ hôi trán.
Sau màn hình giám sát, đạo diễn Đinh cầm bộ đàm, quát như sấm: “Cái gì mà đường với chả nước đường, diễn hả? Biết thoại ?! Cậu diễn cái thứ gì ?! Không diễn thì biến ngay cho !”
“Xin đạo diễn Đinh, nữa.” Đường Cam Lan cúi đầu.
“Làm ích gì? Đây NG 15 ! Cậu tưởng tiền của là tiền nước ?”
“Xin .”
“Cậu ngoài xin thì còn gì?”
“Xin !”
Mã Lệ Hồng và Lý Diệp Xuân bóng lưng Đường Cam Lan cúi đầu liên tục, âm thầm lắc đầu.
Đạo diễn Đinh mắng thêm ba phút mới nguôi, tiếp tục .
Đường Cam Lan , ôn vị trí, lẩm bẩm thoại.
Mã Lệ Hồng bước nhanh tới, nhỏ giọng: “Lời sai, chú ý ngữ điệu.”
Lý Diệp Xuân trượt bước gần, khẽ : “Trọng âm, chú ý từng câu một.”
Đường Cam Lan khựng , lập tức hiểu, vội gật: “Cảm ơn chị Mã, cảm ơn Lý.”
“Diễn viên vị trí máy chạy, chuẩn bắt đầu!”
“Đến, đến đây, A Hỉ, em trai, .”
“, đúng, đúng, cứ tự nhiên .”
Dì Thu và Khờ mỗi một bên, niềm nở đón A Hỉ cửa.
A Hỉ hai tay đút túi, nghiêng vai, vẹo cổ, bước từng bước nhỏ, cảnh giác quan sát xung quanh: “Các đưa từ đồn cảnh sát đến đây, rốt cuộc gì?!”
“CUT!” đạo diễn Đinh hét lên giận dữ.
Xung quanh, nhân viên đều đồng loạt than thở.
Đường Cam Lan nhắm mắt , dùng khuỷu tay lau mồ hôi trán, tim đập thình thịch loạn nhịp.
“Cậu cái gì ?!” đạo diễn Đinh ném bộ đàm, xông đến mặt Đường Cam Lan: “Cậu thoại kiểu gì thế?”
Đường Cam Lan chỉ thể khô khốc lặp : “Thoại sai mà...”
“Không sai là ? Chỉ cần sai một chữ là hợp lý ? Thế thì thà kiếm cái máy cho xong! Hay tưởng đây là phim thần tượng, tùy tiện sửa vài câu thoại cũng chẳng , vì hậu kỳ thầy chuyên nghiệp lồng tiếng? Nói cho , đây là phim tình huống, thu tiếng đồng bộ, ‘Phố Quế Hoa’ 10 năm nay đều thu đồng bộ. Nếu thoại của mang phát sóng, khán giả mười năm sẽ c.h.ử.i c.h.ế.t mất!”
Giọng đạo diễn Đinh to, khí thế hùng hổ, một trận mắng tai Đường Cam Lan ù ù.
“Xin , một ." Đường Cam Lan cúi đầu .
“Làm cái gì! Chúng rảnh ở đây phí thời gian với ! Tan ca! Nếu mai vẫn như thế , lập tức cuốn gói ngay!” đạo diễn Đinh hất mạnh gương mặt đen kịt, tức tối bỏ .
“Ai, đạo diễn Đinh nữa !”
“Thôi, đạo diễn , cũng giải tán thôi.”
Nhân viên đoàn phim thở dài, lượt thu dọn rời .
Đèn tắt từng ngọn, cả trường chìm bóng tối.
Đường Cam Lan bao lâu, mồ hôi trang phục diễn ướt sũng khô , tóc dính thành từng lọn bết trán, như dán mấy sợi kẹo cao su.
Ra khỏi trường , phòng phục trang, đồ diễn, bước ngoài, Đường Cam Lan mới phát hiện trời tối từ lâu.
Hôm nay là ngày mùng một, trăng, bầu trời đen kịt, nặng nề đến ngột ngạt. Muỗi đèn đường vo ve thành từng cụm đen, ngang qua thì lập tức tản , mấy con suýt bay tai, tiếng vo ve đ.â.m thẳng não, thậm chí con to gan đậu ngay lên cánh tay Đường Cam Lan.
Anh đập mạnh một cái, muỗi c.h.ế.t nhưng tay thì sưng đỏ.
Thật ngốc quá. Đường Cam Lan nghĩ, ngốc thế .
“Tiểu Đường, còn về ?”
Mã Lệ Hồng và Lý Diệp Xuân đạp xe công cộng, thong dong ngang qua.
“À, về ngay đây." Đường Cam Lan một cái.
Có lẽ nụ của quá thê thảm, Mã Lệ Hồng và Lý Diệp Xuân đồng loạt nhảy xuống xe, chằm chằm .
Đường Cam Lan: “Sao ?”
Mã Lệ Hồng: “Tiểu Đường , đừng nản, đạo diễn Đinh chỉ là nóng tính chút thôi, .”
Lý Diệp Xuân: “, đúng, ông là đấy, chuyện nhẹ nặng, trẻ rộng lòng hơn, đừng để bụng.”
“Chị Mã, Lý, thoại của em vấn đề ?” Đường Cam Lan hỏi nhỏ.
“Ờ... hẳn là vấn đề, chỉ là... cái đó..." Lý Diệp Xuân gượng.
“Luyện nhiều sẽ ." Mã Lệ Hồng .
“Luyện thế nào?” Đường Cam Lan ngẩng đầu.
Đèn đường sáng lắm, thậm chí mờ, khí ẩm và bí bức. gương mặt trai ánh đèn sáng rõ đến lạ, trong mắt như bốc hai đốm lửa, nóng rực thiêu đốt trái tim của hai diễn viên gạo cội.
Vốn định bừa vài câu, Lý Diệp Xuân bỗng thấy thốt nổi, liếc Mã Lệ Hồng.
Mã Lệ Hồng thở dài: “Cậu cần tìm thầy chuyên nghiệp dạy.”
“, đúng, ví dụ như lão Hứa." Lý Diệp Xuân ngay.
“Là thầy Hứa Khang Chấn đóng bác sĩ Thạch ạ?” Mắt Đường Cam Lan sáng lên.
“Cậu quen ?” Lý Diệp Xuân hỏi.
Anh lắc đầu.
Hai : “...”
“Hai vị liên lạc của thầy Hứa ?” Đường Cam Lan hỏi.
“Có cũng vô ích, lão Hứa ít , tính kỳ quặc, ghét giao tiếp, ngoài sinh viên trường ông thì từng hướng dẫn ai." Lý Diệp Xuân lắc đầu.
Đường Cam Lan lập tức xìu xuống.
“Ê, khoan, Tiểu Ngôn chẳng học trò của lão Hứa ? Cậu còn do lão Hứa giới thiệu đoàn mà." Mã Lệ Hồng .
“, đúng, hỏi Tiểu Ngôn ." Lý Diệp Xuân .
“Cảm ơn hai vị!”, Đường Cam Lan lập tức lấy điện thoại, nhưng kịp gọi thì máy reo, gọi chính là Ngôn Bạc Ninh.
“Anh Ngôn, đang định tìm , giờ ở ?”
“ ở cổng chính phim trường Kế Kinh, nhanh, ăn." Giọng bên chút ồn, rõ ràng là điện thoại xe.
“Ơ?!” Đường Cam Lan.
“Mau lên, đói c.h.ế.t ." Một giọng như quả bóng xì vang lên.
“Đàm Trì?!”