NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 1: Xuyên không đến chiến trường Tu La
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:21
Lượt xem: 237
"Ta và ngươi vốn tình cảm nam nữ, hôn ước của chúng nên chấm dứt ở đây thôi!"
Giọng nam sắc bén như kim châm thẳng màng nhĩ Lâm Tùy An, khiến cổ họng cô dâng lên một vị tanh nồng của rỉ sắt.
Cái… quái gì thế?
Màn đêm mắt dần tan như một tấm màn nhung kéo . Cách cô chừng hai trượng là một bóng mờ ảo, chỉ thấy khoác bộ áo trắng, thắt lưng buộc lỏng, thở hổn hển như con lừa chạy tám trăm dặm.
Lòng bàn tay của Lâm Tùy An chạm một vật lạ. Cô nhận đang dựa một khối đá cao đến thắt lưng, mặt đá thô ráp phủ đầy rêu xanh, trơn và lạnh như những tảng đá trong các khu vườn cổ ở Tô Châu.
Ớ?
Người đàn ông hít một , hạ giọng : "Tâm quyết, ngươi đừng dây dưa với nữa."
Lâm Tùy An cúi lòng bàn tay, lớp “rêu xanh” ướt đẫm, dính nhớp và đang chảy . Cô chợt nghĩ: Đá phương bắc mọc rêu ? Hẳn đây là phương nam . Cô thử nhéo ngón tay, phát hiện bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, còn vết chai dày, khác với bàn tay mũm mĩm của .
Người đàn ông cất giọng càng nhỏ, càng nghiêm túc: "Tô mỗ ý trung nhân, cả đời chỉ nguyện bạc đầu cùng cô. Nếu ngươi thật lòng với , thì hãy thành cho chúng ."
Ánh mắt Lâm Tùy An dần thích ứng với bóng tối, trông rõ bóng dáng nam nhân áo trắng. Y búi tóc cao, mặc áo cổ tròn trắng với thắt lưng buộc lỏng, mặt mày trắng nõn, dung mạo cũng ưa .
Xung quanh họ là một khu vườn cổ kính, xa xa thấp thoáng mái hiên đen, mái hiên treo những chiếc đèn lồng bằng trúc. Ánh nến lay động trong khí ẩm lạnh, quyện với hương thơm thoang thoảng, tạo nên một cảnh tượng lạ lùng quỷ dị.
Bầu trời đêm đen kịt, trăng, chỉ lác đác vài ngôi cô độc. Lâm Tùy An theo thói quen đưa tay đẩy gọng kính, nhưng sống mũi trống . Đôi mắt cận ba trăm độ của cô bỗng nhiên rõ thế ?
Hai hàm răng cô va . Quả nhiên, ngay lúc hấp hối gặp tình tiết cẩu huyết nhất cuộc đời...
Cô xuyên .
Không rõ là xuyên lịch sử, truyện hư cấu, trò chơi sách vở đây? Dù thế nào cũng nên một cái hệ thống chứ nhỉ?
"Anh hệ thống! Bố hệ thống! Ông nội hệ thống! Tổ tông hệ thống ơi!"
"Macabaca! Mikamaka!"
Lâm Tùy An thử đủ loại mật hiệu nhưng chẳng ai đáp . Lòng cô lạnh một nửa, thời đại mà xuyên kèm hệ thống thì chín phần mười là rơi chế độ HARD .
"Lâm tỷ tỷ, xin đừng trách Tô lang..." Một giọng nữ trong trẻo vang lên, kèm theo tiếng quỳ sụp xuống khiến Lâm Tùy An giật nảy .
Trước mặt cô, một thiếu nữ yểu điệu đang run rẩy, đôi vai gầy khẽ rung, để lộ chiếc gáy trắng muốt. Cô đến thở : "Đều là của ... là tự đa tình, tình cảm che mắt, nên chia rẽ Lâm tỷ tỷ và Tô lang, hu hu hu..."
Lâm Tùy An: "..."
Khoan , cô bé còn non thế, trông chừng mới mười bốn tuổi? Trẻ vị thành niên ư?
"Không trách Khấu Nhi, tất cả đều do !" Nam t.ử áo trắng ban nãy còn nghiêm nghị nay bỗng đổi giọng tha thiết: “Là nhất kiến chung tình với , tự kềm chế , đành phụ bạc Lâm nương tử. Hôm nay dù c.h.ế.t, cũng cam lòng." Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y Khấu Nhi, nước mắt lưng tròng: "Khấu Nhi vô tội, hu hu hu..."
Khấu Nhi cảm động, nước mắt lã chã: "Khấu Nhi nguyện sống c.h.ế.t cùng Tô lang. Nếu Lâm tỷ tỷ đền mạng, Khấu Nhi cũng nguyện theo xuống Hoàng Tuyền, một đôi quỷ phu thê."
"Khấu Nhi, chúng sống cùng giường, c.h.ế.t cùng huyệt!"
"Tô lang, lời của , đời Khấu Nhi thật uổng phí!"
"Khấu Nhi, hu hu..."
"Tô lang, hu hu..."
Lâm Tùy An: "..."
Ta gì , hai vội c.h.ế.t thế?
Rõ ràng, tình cảnh mắt là một mối tình tay ba. Vị Tô lang vốn đính hôn với “nguyên chủ”, nay say mê Khấu Nhi nên hủy hôn... Quả nhiên là chế độ HARD. Vừa mở màn ngay chiến trường Tu La.
Lâm Tùy An hắng giọng: "Hai vị..."
Cô kịp hết câu thì một mùi m.á.u tanh nồng xộc lên. Cô ho dữ dội, phun một ngụm m.á.u tươi ngã phịch xuống đất.
Tô lang và Khấu Nhi lập tức cứng đờ như gà bóp cổ.
Ngay cả Lâm Tùy An cũng hoảng hồn, cô ôm ngực, lâu dám nhúc nhích. Cơ thể ? Đừng mới xuyên c.h.ế.t nhé?
"Lâm nương tử!" Một giọng nam khác gấp gáp vang lên. Một vội lao đến đỡ cô dậy, hét lớn: "Tô Thành Tiên, ngươi còn ép cô đến c.h.ế.t !"
Lâm Tùy An kinh hãi: Người em, ngươi là ai nữa đây!
"Không chứ?" Người khuôn mặt chữ quốc, mày rậm mắt to, giọng sang sảng. Bàn tay dày rộng của bóp vai cô đến đau điếng.
"Huynh trưởng... chẳng lẽ đối với Lâm tỷ tỷ..." Khấu Nhi che miệng kinh ngạc.
Lâm Tùy An: Cứu mạng! Không lẽ đây là tình tay bốn?
Bàn tay càng siết mạnh, cô đau đến hít một thật sâu, m.á.u trong cổ họng sặc .
"Vết thương cũ của ngươi tái phát, đưa ngươi về nghỉ." Người mặt chữ quốc đỡ cô dậy, bàn tay rắn chắc chẳng khác nào đang áp giải phạm nhân.
"An nương..." Tô Thành Tiên hốt hoảng, "Không ngờ cô và Mạnh ..."
Nghe đến đó, Lâm Tùy An rùng . Người mặt chữ quốc phắt , lạnh lùng : "Mạnh Mãn , giống ngươi!"
Lâm Tùy An theo đàn ông tên Mạnh Mãn, vội vã quan sát cảnh vật xung quanh trong bóng tối. Khu vườn rộng, một lúc lâu mà vẫn thấy tường viện. Hành lang bằng gỗ lơ lửng chống đỡ bởi những cột gỗ, mỗi bước chân đều phát tiếng kẽo kẹt. Hai bên hành lang trồng những hàng cây xanh đan xen. Ban ngày, nơi đây hẳn là một khung cảnh hữu tình như vườn hoa Giang Nam, nhưng về đêm âm u chẳng khác nào nhà ma.
Mạnh Mãn một lời, chỉ lầm lì bước . Lâm Tùy An mới đến, chẳng hiểu rõ chuyện gì nên cũng dám tùy tiện mở miệng. Hai cứ thế im lặng cho đến khi dừng một gian sương phòng.
"Lâm nương tử, nghỉ ngơi sớm một chút." Mạnh Mãn xong định , Lâm Tùy An vội gọi giật : "Khoan … vết thương của thực sự chứ?"
Trong lòng cô cực kỳ bất an, n.g.ự.c vẫn còn âm ỉ đau. Nếu đây là kịch bản võ hiệp, thể là nội thương trúng độc. Nếu là tu tiên, e rằng linh mạch tổn hại. Còn nếu là trò chơi, khi hệ thống phong ấn. Tóm , muôn vàn khả năng đều thể xảy .
"Đại phu vết thương cũ của ngươi lành, thêm tâm tư u uất, cần tĩnh dưỡng." Mạnh Mãn dừng bước, đôi mắt đen như mực thẳng cô: "Lâm nương tử, đừng quên lời ."
Lâm Tùy An lặng lẽ , trong lòng thầm kêu: Có thể cho chút gợi ý ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-1-xuyen-khong-den-chien-truong-tu-la.html.]
Sắc mặt Mạnh Mãn sa sầm, xong bèn phất tay áo bỏ . Lâm Tùy An gãi đầu, xoay đẩy cửa bước , tâm trạng rối bời.
Nghe giọng điệu , chẳng là tình tiết tình cảm tay bốn kinh điển ?
Căn phòng rộng ngoài dự liệu, chừng hơn tám mươi mét vuông, sàn lát gạch xanh sạch bóng một hạt bụi. Chiếc giường gỗ kê sát tường, bên trái treo một tấm màn vải. Cửa sổ bên trải tám tấm chiếu trúc dày, phía đặt một chiếc bàn gỗ thấp cùng hai chiếc đệm vuông. Trên bàn nửa cây nến trắng đang cháy, một bình sứ trắng và hai chén nước.
Không thấy ghế dựa, chẳng lẽ đây là bối cảnh thời Chiến Quốc?
Lâm Tùy An đảo mắt quanh nhưng phát hiện điều gì khác lạ. Cô thong thả bước , cởi giày trèo lên giường, ngáp một cái thật dài.
Thôi thì đến , hết cứ ngủ một giấc .
Vừa kéo chăn , một tấm gương đồng tròn rơi xuống. Mặt gương chạm hoa văn tinh tế, sờ thấy trơn nhẵn, hẳn là vật thường xuyên sử dụng.
Xuất hiện ! Đạo cụ quan trọng!
Lâm Tùy An mừng rỡ, vội lật gương lên. Trong gương phản chiếu đôi mắt cô. Đột nhiên, cảnh tượng biến đổi, như cưỡng chế chuyển kênh… Ánh nắng chan hòa phủ xuống chiếc bàn gỗ thấp, bàn đặt một hộp gỗ nhỏ, trong hộp bút lông và một túi vải dài.
Trước mắt hoa lên, trở về hình bóng trong gương. trong gương dung mạo khác hẳn: lông mày xếch, đôi mắt phượng sắc sảo, ngũ quan nhu hòa mà đầy góc cạnh. Lâm Tùy An nhéo má , trong gương cũng nhướng mày, mỉm .
Cô thầm khoái trá: Không ngờ thể chỉ gầy mà gương mặt còn… trai thế .
Cô lật qua lật tấm gương, vuốt ve cạnh và hoa văn, vẫn thấy điều gì bất thường. Hẳn tấm gương đồng chỉ tác dụng khơi dậy ký ức của nguyên chủ chứ pháp khí.
Cô thò tay xuống gầm giường, lôi một túi nhỏ, bên trong hai bộ y phục. Tìm quanh bàn gỗ cũng chẳng thêm manh mối nào. Lâm Tùy An sầu não, xuống bàn thấp uống hai ngụm nước. Tình cờ từ góc , cô phát hiện tấm chiếu trúc gần cửa sổ vật gì đó cộm lên. Cô dùng ngón trỏ khều khe chiếu kéo , quả nhiên là chiếc hộp gỗ như trong ký ức, giấu trong một hốc gạch sàn.
Lâm Tùy An lau tay vạt áo, trịnh trọng mở hộp. Bên trong hai tấm ván gỗ nhỏ màu đen cỡ bàn tay, kẹp một tờ giấy dán in mực đỏ, bên ngoài đề hai chữ lớn “Quá sở”, mặt là một tấm ván nhỏ khắc chữ khải ngay ngắn:
[Thôn Hoa Đằng, huyện Khê Đằng, phủ Tuyên Nguyên, độc nữ họ Tùy, tên An, sinh ngày mùng ba tháng hai, mùa đông năm thứ tư niên hiệu Huyền Khải. Cha mất sớm, nơi nương tựa, đến phủ An Định tìm họ hàng. Đã kiểm tra thế, sai. Ngày mười hai tháng sáu, niên hiệu Huyền Phụng.]
Phía còn mấy dòng chữ nhỏ, phông chữ khác , đều đóng dấu đỏ:
[Huyện Huyền Toàn - Lưu Binh - ấn ký]
[Huyện Khổ Tuyền - Vương Đáp Đáp - ấn ký]
[Huyện Tây Cống - Lữ Đại Dụng - ấn ký]
Lâm Tùy An đoán đây là giấy tờ tùy và giấy thông hành của nguyên chủ. Có hai điều quan trọng: một, nguyên chủ trùng tên họ với cô, nhỏ hơn cô mười tuổi, vẫn còn là thiếu nữ; hai, xuất hiện hai niên hiệu Huyền Khải và Huyền Phụng trong lịch sử, tám phần mười đây là một thế giới hư cấu.
Thế giới hư cấu, gian phát triển rộng, chỉ tiếc là khó đoán tương lai, hiểm nguy và cơ hội luôn song hành. Tóm một câu: dễ sống.
Túi vải nhỏ bên cạnh dài chừng mười lăm phân, bên trong là một cuộn giấy, thoang thoảng mùi mực. Lâm Tùy An khẽ động lòng: Đã cất kỹ thế , ắt hẳn là vật quan trọng. Cô mở , bìa đề hai chữ “Nhật lục”, bên trong chính là nhật ký của nguyên chủ.
[Tiết tháng mười, tuyết rơi đầu mùa. Cha sáng chiều về, cứu một nam tử, tự xưng là quý nhân họ Tô, tên Thành Tiên, tự Liên Quân. Người như tên, quân t.ử như sen.]
Lâm Tùy An lập tức tỉnh táo, vội bước đến ánh nến để kỹ hơn.
Quả nhiên, như cô dự liệu, đây là cuốn nhật ký ghi quá trình quen và nảy sinh tình cảm giữa nguyên chủ và Tô Thành Tiên.
Tô Thành Tiên tự xưng xuất thư hương, từ nhỏ sách ngâm thơ. Trên đường thi thì gặp sơn tặc, suýt mất mạng, may cha của Lâm Tùy An cứu giúp. Trong thời gian dưỡng thương ở nhà họ Lâm, lâu ngày sinh tình với nguyên chủ.
Trong nhật ký, Tô Thành Tiên ví như ánh trăng sáng, còn nguyên chủ thì yêu sâu nặng. Ngày họ định tình, cô xúc động khôn xiết, còn một bài thơ tình bảy chữ đầu tiên trong đời… Văn tài của nguyên chủ tệ, Lâm Tùy An thầm khen. tiếc , ngày vui ngắn chẳng tày gang, cha của cô lâm bệnh nặng. Tô Thành Tiên thề thốt trọn đời lòng, và cha cô lúc lâm chung gắng gượng tìm mai mối, định sẵn hôn sự cho hai .
Sau khi cha mất, Tô Thành Tiên nỡ để nguyên chủ cô độc nơi thôn quê nên dẫn cô cùng lên Đông Đô ứng thí. Nguyên chủ cảm động khôn cùng.
Nhật ký đoạn đầu vẫn bình thường, nhưng về càng lúc càng vấn đề.
Sau khi lên đường, Tô Thành Tiên đối xử với cô lúc nóng lúc lạnh, chê cô đủ dịu dàng, oán thán chuyện ăn ở thiếu tiện nghi. Ban đầu còn thỉnh thoảng, ngày càng nhiều. Nhật ký của nguyên chủ dần chuyển từ hân hoan sang tự nghi ngờ, thành tự ti. Cô thấy phận quê mùa, tướng mạo tầm thường, vô tài vô đức, chẳng xứng với một Tô Thành Tiên xuất thư hương, tiền đồ vô lượng. Cô hết mực hạ , ngày ngày phụng thờ như thần Phật.
Thực tế, hai đến đây là nhờ nguyên chủ bán sạch gia sản để gom góp lộ phí. Suốt chặng đường, cô chỉ lo ăn uống ngủ nghỉ cho Tô Thành Tiên mà còn thêm để kiếm tiền. Vất vả lao lực kể, còn khinh ghét, khiến cô uất ức sinh bệnh.
Đọc đến đây, Lâm Tùy An nổi điên: Mẹ nó, em gái Lâm rõ ràng tên tra nam Tô Thành Tiên lừa !
Càng về , cô càng tức giận.
Trên đường , họ gặp cướp, nguyên chủ liều c.h.ế.t cứu , bản trọng thương. May mắn một thương đội ngang cứu giúp. Đương gia của thương đội là La Thạch Xuyên, một trượng nghĩa, đưa cả hai về dưỡng thương. Ai ngờ trong thời gian đó, Tô Thành Tiên giở trò cũ, gạ gẫm La Khấu, đứa con gái độc nhất của La Thạch Xuyên và còn ruồng bỏ nguyên chủ.
Lâm Tùy An: "Hờ hờ."
Sau đó là những trang nhật ký chan đầy khổ sở, thỉnh thoảng nhắc đến nghĩa t.ử của La Thạch Xuyên - Mạnh Mãn - thường xuyên chăm sóc nguyên chủ. Rồi nhật ký ngắt quãng. Khi tiếp, nét chữ đổi: vẫn còn yếu ớt, nhưng rõ ràng thêm vài phần cứng cỏi, còn giống con u sầu ở trang .
[Gần đây bệnh tức n.g.ự.c càng nặng, e rằng chẳng sống bao lâu. Nhớ thuở , lấy Thiên Tịnh tín vật đính ước, đổi lấy một lời hứa dối trá của kẻ bạc tình, thật chẳng đáng! Chỉ thương tiểu nương t.ử nhà họ La tuổi còn nhỏ, tình ý chân thành, cũng tên họ Tô lừa gạt. Nghĩ mãi chẳng nguôi, càng thêm bi thương. Hạng như phân chó, cho dù bỏ mạng, cũng nhất định vạch trần bộ mặt thật của !]
"Hay lắm!" Lâm Tùy An vỗ đùi lớn: "Mắng lắm! Tên cặn bã đúng là heo ch.ó bằng! Ha ha…"
Một giọt lệ nóng hổi lăn xuống. Cô đang chợt khựng , ngẩn ngơ đưa tay sờ lên mắt, đầu ngón tay.
Là nước mắt.
Không của cô, mà là giọt lệ cuối cùng của nguyên chủ.
Ngực Lâm Tùy An đau nhói, là vì thương cảm và khâm phục.
Thật là một cô gái , lúc lâm chung vẫn còn lo nghĩ cho tiểu nương t.ử nhà họ La, sợ cô cũng tên cặn bã lừa gạt, thậm chí tiếc liều mạng… Khoan , vì liều mạng? Lúc xuyên qua, nguyên chủ hẳn đang đối chất với tên cặn bã , chẳng lẽ cái c.h.ế.t của nguyên chủ còn ẩn tình?
Gió đêm thổi , ánh nến chập chờn lay động.
Trong khoảnh khắc, da đầu Lâm Tùy An tê dại. Cô lăn sang một bên.
"Vụt!"
Một luồng gió sắc bén phá lao tới, tấm chiếu trúc c.h.é.m đôi. Nơi cô bỗng xuất hiện một , tay cầm đao, mặc áo đen, đội mũ đen, chân giày vải. Gã gầy guộc như cây sào, mặt che khăn đen, chỉ để lộ đôi mắt hung ác đang trừng trừng cô.
Lông tơ gáy Lâm Tùy An dựng , cảm giác như -đa báo động nguy hiểm đang réo lên inh ỏi. Cô quỳ một gối, tay chống đất, thế sẵn sàng tấn công - một tư thế mà đây cô từng nổi. Cơ bắp căng lên như sắp bùng nổ, một luồng sức mạnh từng tràn ngập cơ thể.
Ồ. Lâm Tùy An nhướng mày. Xem thể võ công.