NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 10: Lại một đạo cụ quan trọng
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:31
Lượt xem: 140
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"La nương tử, dự định gì?" Lâm Tùy An rót cho La Khấu một ly nước hỏi.
La Khấu khoác bộ tang phục, càng nổi bật sắc mặt tái nhợt của cô, chỉ đôi đồng t.ử là đen láy đến lạ thường.
"Đương nhiên là đoạt vị trí gia chủ," Mạnh Mãn lạnh lùng .
La Khấu lên tiếng, nhưng hận ý trong mắt lên tất cả.
Lâm Tùy An âm thầm thở dài.
Cuộc náo loạn ở linh đường qua bảy ngày. Linh cữu của La Thạch Xuyên hạ táng thuận lợi. Mục Trung mặt kiểm tra sổ sách, chứng thực sổ sách của La Lục Lang quả thực vấn đề. Thêm đó, nhờ sự can thiệp của Lâm Tùy An, kế hoạch đuổi La Khấu của đám tộc nhân thất bại. La Khấu bảo vệ mấy cửa hàng và hai thương đội danh nghĩa của cha , còn Mạnh Mãn tuy tước chức vị quản sự nhưng vẫn trục xuất khỏi La thị. La Lục Lang thể kế thừa vị trí gia chủ, đó, họ chọn một vị tộc nhân lớn tuổi, trọng hơn để đảm nhiệm... trắng , đây là kết quả của một cuộc đấu tranh và thỏa hiệp giữa các thế lực trong tộc La thị.
Đây là tình huống nhất mà Lâm Tùy An thể dự đoán .
"Từ năm đầu niên hiệu Huyền Khải, nhà Đường cho phép nữ t.ử tham gia khoa cử, dân gian cũng nữ t.ử chấp chưởng thương hiệu, dẫn dắt thương đội, thậm chí nữ t.ử gia chủ trong tộc cũng từng tiền lệ." La Khấu run rẩy : "Ta từng ngây thơ cho rằng như thế là lẽ thường tình, nhưng hiện giờ xem , thế gian vẫn luôn hà khắc và bất công với nữ tử. Bọn họ chỉ vì là nữ t.ử mà cướp tư cách kế thừa gia chủ của , quả thực bất công!"
Lòng Lâm Tùy An nặng trĩu, tình huống cô lo lắng nhất xảy .
Trước đây, vì khơi dậy ý chí sinh tồn của La Khấu, cô dùng phương pháp của hiện đại. Bây giờ, ý chí chiến đấu của La Khấu , nhưng cũng kéo theo một di chứng gọi là "oán hận".
"Ai cho ngươi , ngươi thể kế nhiệm gia chủ là vì phận nữ tử?" Lâm Tùy An hỏi.
La Khấu liếc mắt Mạnh Mãn, đó thẳng lưng, vẻ mặt càng thêm căm hận: "Chẳng lẽ ?!"
"Nếu Khấu Nhi là nam tử, đám tộc nhân La thị dám khinh dễ như thế?!" Mạnh Mãn quát.
Lâm Tùy An: "Mạnh lang quân là nam tử, cũng phần thắng."
Khóe mắt Mạnh Mãn co giật, xuất hiện vẻ mặt hung hăng dữ tợn lúc : "Ta chỉ là nghĩa t.ử của gia chủ, vẫn ghi tên gia phả."
Lâm Tùy An nhíu mày: "Ta liệu các ngươi đúng . Nữ t.ử vững thế gian vốn khó hơn nam t.ử ngàn vạn . xét cho cùng, cho dù Khấu Nhi là nam tử, cho dù thể tạm thời kế vị gia chủ, nếu thể khống chế bộ thực lực của La thị, đám tộc nhân như sói như hổ cũng sẽ để ngươi yên mấy ngày ."
La Khấu: "Ngươi thể vững vị trí gia chủ?!"
"Nếu ngươi thật sự năng lực như , thì cho dù ngươi là nữ tử, bọn họ cũng thể cướp La thị ." Lâm Tùy An : "Thế gian vốn công bằng. Có kẻ phân biệt sang hèn, kẻ phân biệt giàu nghèo, kẻ phân biệt thiện ác, kẻ phân biệt mạnh yếu. Nếu ngươi chỉ thấy sự khác biệt giữa nam và nữ, chỉ mải mê oán hận thế đạo bất công với nữ tử, chỉ oán trời trách , nếu cứ để oán hận che mờ lý trí, ngoài sự căm phẫn ngập lòng , ngươi còn gì?"
La Khấu giật .
"Chẳng lẽ cứ để mặc cho bọn họ cướp La thị?! Để mặc cho bọn họ bắt nạt ?!" Mạnh Mãn : "Lâm gia nương tử, những lời ngươi chỉ là đạo lý suông, chẳng ích gì cho chúng cả!" Nói xong, nắm chặt cánh tay La Khấu: "Khấu Nhi, chúng !"
La Khấu kinh ngạc dậy, nhưng đột nhiên cô như bừng tỉnh, nhẹ nhàng gỡ tay Mạnh Mãn , hít một thật sâu cúi đầu hành lễ với Lâm Tùy An: "Chuyện ở linh đường nhờ Lâm tỷ tỷ giúp đỡ, Khấu Nhi sẽ bao giờ quên ơn ."
Lâm Tùy An khẽ gật đầu, bóng lưng hai xa, thở dài. Cô đổi từ tư thế quỳ sang khoanh chân , xoa xoa bắp chân, thầm rủa cái thế giới lấy một chiếc ghế sofa .
"La gia tiểu nương t.ử còn một câu cảm ơn, chứ tên Mạnh Mãn chẳng hiểu chuyện gì cả." Mục Trung thong dong bước phòng, cũng khoanh chân xuống: "Sao thấy ánh mắt của ngươi..."
Lâm Tùy An uống một ngụm nước: "Có lẽ là hận ."
Mục Trung vuốt bộ râu quai nón của : "Thì Lâm nương t.ử cũng ."
"Nếu La gia chủ cứu thì La Khấu sẽ Tô Thành Tiên. Nếu La Khấu Tô Thành Tiên thì La gia chủ sẽ c.h.ế.t..." Lâm Tùy An : "Theo logic , chính là nguồn gốc của tội ."
"Lời của ngươi giống hệt lời của đám La thị lúc vu khống La gia nương tử." Mục Trung kinh ngạc: "Lúc ngươi mắng c.h.ử.i tộc nhân La thị như thế, đến lượt nghĩ thông ?"
Lâm Tùy An mỉm tự giễu: "Không nghĩ thông, mà là đời đều nghĩ như . Nếu ai cũng mắng một thì chẳng mệt c.h.ế.t ?"
Mục Trung đột nhiên im lặng, một lúc lâu mới : "Mười năm , từng xử lý một vụ án h.i.ế.p dâm hàng loạt. Lúc thẩm vấn, hung thủ chẳng những nhận tội mà còn vu khống những nữ t.ử hại là tuân thủ phụ đạo, ăn mặc hở hang, rõ ràng là quyến rũ đàn ông phạm tội, là tự gieo gió gặt bão. Lúc , một giậm chân c.h.ử.i ầm lên, rằng nguyên nhân duy nhất tồn tại của tội cưỡng h.i.ế.p là do tội phạm cưỡng h.i.ế.p tồn tại, ngoài bất kỳ sự ngụy biện nào cũng đều là phân ch.ó cả." Nói đến đây, Mục Trung bật : "Hắn mắng chừng gần nửa tiếng đồng hồ, tất cả đều sợ đến ngây ."
Lâm Tùy An ngạc nhiên.
"Lúc , vì tội lời tục tĩu, thất lễ nơi công đường, trưởng của đ.á.n.h cho một trận mông, gần mười ngày mới xuống giường ."
Lâm Tùy An: "Đánh... Khụ... Mục công là hình phạt ?"
Mục Trung giơ tay lên: "Cởi quần , lấy thước đ.á.n.h mông."
"......"
"Lúc đó nó mới sáu tuổi."
Có lẽ biểu cảm của Lâm Tùy An quá đặc sắc, Mục Trung ngặt nghẽo, một lúc lâu mới nín , lắc đầu : "Lúc cho rằng đời chỉ một đặc biệt như . Thật ngờ mười năm , gặp một giống hệt."
Da mặt Lâm Tùy An co giật.
Mục Trung đang cô đấy chứ?
"Nói cũng lạ, Lâm nương t.ử và nọ trông chẳng giống , nhưng cảm giác mang thì vô cùng tương đồng." Mục Trung cảm khái : "Nếu cơ hội, thật giới thiệu hai quen ."
"Miễn , nhân vật như thế dám trêu ." Lâm Tùy An liên tục xua tay.
Mục Trung lộ vẻ tiếc nuối.
"Chuyện Mục công điều tra tiến triển gì ?" Lâm Tùy An chuyển chủ đề.
Vẻ mặt Mục Trung trở nên nghiêm túc, thấp giọng : "Giống như chúng nghĩ, năm cửa hàng danh nghĩa La Thạch Xuyên ba năm liên tiếp đều lợi nhuận, hai thương đội cũng danh tiếng. So với các tộc nhân còn , tuy lượng sản nghiệp của họ nhiều nhưng đều thua lỗ ở các mức độ khác , dựa lợi nhuận từ cửa hàng của La Thạch Xuyên để bù . Thêm đó, đội ngũ thương đội của họ phức tạp, lòng tan rã, dễ quản lý. Nếu La Thạch Xuyên còn sống, những vấn đề khó giải quyết, nhưng bây giờ..."
Lâm Tùy An: "Nói cách khác, nếu bây giờ phân chia gia sản với La thị, bên ngoài trông La Khấu chịu thiệt thòi lớn, nhưng thực tế là chiếm mối lợi lớn ?"
Mục Trung gật đầu. Lâm Tùy An thở phào nhẹ nhõm.
"Lâm nương t.ử những điều cho La gia nương t.ử ?" Mục Trung hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-10-lai-mot-dao-cu-quan-trong.html.]
Lâm Tùy An: "Mục công cho Khấu Nhi thì sẽ đáng tin hơn."
Mục Trung gật đầu, nhưng biểu cảm của Lâm Tùy An thấy cổ quái: "Ta vẫn một thắc mắc, ngươi và La gia thiết, tại giúp họ như ?"
Lâm Tùy An giật , đáp: "Vì La gia chủ ơn với ."
Mục Trung rùng , ôm quyền : "Lâm nương t.ử đại nghĩa!"
"Đại nghĩa cái quái gì chứ." Lâm Tùy An ngưỡng cửa bật : "Từ lúc bà đây sinh tới giờ, trong hề cái tế bào đó."
Đêm thu sương lạnh, mây đuổi theo trăng, gió thổi lồng lộng, giống như những chiếc lược khổng lồ cào xé qua bóng cây. Tiếng xào xạc quen thuộc Lâm Tùy An nhớ tới ánh đèn neon của thế giới khác.
Trước khi xuyên , chuyện khiến cô phiền nhất chính là quan tâm đến chuyện của khác. Thân là một "nô lệ xã hội 996"*, thể bình an sống qua ngày là một điều xa xỉ, lấy sức lực lo chuyện bao đồng. Nhìn thấy tin tức tội phạm kinh hoàng còn lười chia sẻ, nhiều nhất là "like" mấy bình luận hợp ý , mà còn dùng nick ảo.
*996: Chỉ chế độ việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, mỗi tuần sáu ngày, ám chỉ những việc vất vả trong xã hội hiện đại.
Chuyện liên quan đến thì gạt sang một bên là quy tắc bảo vệ bản sáng suốt nhất; gặp chuyện thì giữ an , co giãn là pháp bảo chống lo âu.
Đối với Lâm Tùy An, ký ức thương đội La thị cứu viện chỉ tồn tại trong nhật ký của nguyên chủ. Ấn tượng ban đầu của cô đối với La thị cũng , giao nhật ký cũng là vì nguyên chủ giúp La Khấu. So với nguyên chủ cuốn vòng xoáy, Lâm Tùy An thực chỉ là một ngoài cuộc, cũng can dự quá sâu, cho đến khi La Thạch Xuyên c.h.ế.t trong căn phòng kín.
Không giống như những sự kiện chỉ tồn tại trong các bản tin, video văn bản, là sự thật xảy ngay mắt: m.á.u của La Thạch Xuyên, t.h.i t.h.ể của Tô Thành Tiên, nước mắt của La Khấu, tiếng gào thét của Mạnh Mãn, bộ mặt của nhà họ La... tất cả đều sống động, nhiệt độ, sinh mệnh.
Ban đầu là để rửa sạch hiềm nghi của , đó là vì hiếu kỳ với chân tướng vụ án, đến lúc tay ở linh đường, lẽ là vì...
"Là vì ghét thôi..." Lâm Tùy An lẩm bẩm.
Cô là sứ giả chính nghĩa, cũng lười thánh mẫu. Sống một , điều duy nhất cô là sống tự tại một chút. Nói trắng là sống vì . Nếu cần thêm một lý do khác...
Lâm Tùy An sờ sờ thanh Thiên Tịnh đầu gối, cảm giác thô ráp của vỏ kiếm đ.â.m lòng bàn tay, khơi dậy một cảm giác run rẩy tê dại.
Ở thế giới , cuối cùng cô cũng thứ để dựa .
Rút đao khỏi vỏ, lưỡi đao màu xanh sẫm phản chiếu ánh trăng lạnh như băng, giống như đôi mắt của ác quỷ, nhưng đối với cô, đây là cảm giác an duy nhất.
"Mạnh mẽ hơn thế giới nhiều , ?" Lâm Tùy An cầm đao lên, cảm nhận cơ bắp cánh tay đang co rút căng : "Cuối cùng cũng thứ thực sự thuộc về ."
"Thiên Tịnh đồ của ngươi!" Một giọng vang lên từ đầu cô: "Đó là của !"
Trên trung, một bóng giống như con dơi đen khổng lồ lao xuống.
Lâm Tùy An liếc mắt một cái nhận ngay, tay chân khẳng khiu như gậy trúc, ngay cả áo choàng và khăn che mặt cũng , như thể sợ khác nhận chính là tên sát thủ trong đêm đầu tiên cô xuyên .
Nửa đêm gặp quen, Lâm Tùy An chợt cảm thấy tâm trạng hơn nhiều.
"Tới ." Lâm Tùy An thiết chào hỏi: "Ăn cơm ?"
Sát thủ giận dữ vung đao c.h.é.m tới. Lúc , tốc độ của trong mắt Lâm Tùy An chậm nhiều. Cô một chân đạp xuống đất, cả trượt , tránh nhát đao c.h.é.m khung cửa. Hắn còn kịp thu đao , Lâm Tùy An đạp đất bay lên, Thiên Tịnh lóe lên ánh sáng ma quỷ màu lục quét về phía cổ tên sát thủ.
Hắn khom lưng nghiêng đầu, mạo hiểm tránh một đao , đó vội vàng lùi . Lâm Tùy An theo thế đao rơi xuống, xoay đạp lan can, cả lượn một vòng như cá trong nước. Tốc độ cực nhanh, thế đao cực kỳ mạnh mẽ, Thiên Tịnh ánh trăng hóa thành những vệt sáng lộng lẫy như sóng biển, mang theo mùi gió tanh c.h.é.m về phía cổ tên sát thủ.
[Cắt yết hầu m.á.u văng mười trượng, Diêm Vương chiêu hồn quỷ gọi tên]
Một chuỗi chữ đột nhiên nhảy trong đầu. Cảm giác run rẩy quen thuộc kỳ lạ đột nhiên lan . Lâm Tùy An chỉ cảm thấy cả nóng lên, trái tim trong lồng n.g.ự.c dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả. Lưỡi đao xé rách da cổ tên sát thủ, m.á.u tươi b.ắ.n .
Hắn sắp c.h.ế.t !
Cô sắp g.i.ế.c !
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tay trái Lâm Tùy An đ.á.n.h mạnh vai của , khiến cả xoay bốn năm vòng mới định hình. Bàn tay nắm Thiên Tịnh run rẩy, đợi cho cảm giác hưng phấn tê dại từ đầu vai từ từ lui về đầu ngón tay mới ngừng .
Lâm Tùy An toát mồ hôi lạnh. Trước đây cô chỉ nghi ngờ, nhưng bây giờ cô thể khẳng định, loại cảm giác run rẩy khát m.á.u hẳn là đến từ Thiên Tịnh.
Tên sát thủ bệt đất ôm cổ, m.á.u chảy theo kẽ ngón tay, hai mắt trừng lớn như chuông đồng, là dọa sợ mà run còn mạnh hơn cả Lâm Tùy An.
"Ngươi... ngươi... ngươi là... thuần phục Thiên Tịnh ? Ngươi... ngươi vẫn còn là con ?"
Lâm Tùy An: "..."
Tại là con ?
Tên sát thủ loạng choạng dậy, cẩn thận lùi vài bước: "Ngươi... ngươi... ngươi... công phu ngươi dùng chẳng lẽ là công phu Thập Tịnh phổ?"
Thập Tịnh phổ? Là cái gì ?
Lại là một đạo cụ quan trọng nữa ?
Lâm Tùy An kinh ngạc, nhưng ngoài mặt vẫn lạnh lùng : "Coi thường ai thế? Ngươi mà cũng Thập Tịnh Phổ ?"
Không câu kích thích đến dây thần kinh nào của tên sát thủ. Hắn thèm để ý đến vết thương cổ còn đang rỉ máu, bật rống lên: "Ngươi cứ ở đó mà xem! Thiên Tịnh và Thập Tịnh phổ đều là của , tuyệt đối sẽ từ bỏ !" Sau đó, hóa thành một con vượn, trèo lên cây, nhảy qua nhảy mấy cái biến mất.
Lá khô rơi đầy đất. Lâm Tùy An dở dở . Cô thế giới thiết lập khinh công , nhưng ít nhất khinh công của "cây gậy trúc" trông t.h.ả.m hại vô cùng.
Tuy cả hai gã đến đều ý , nhưng kỳ lạ là Lâm Tùy An hề chán ghét . Dù mỗi đến đều mang theo một "kinh hỉ". Lần đầu tiên cho cô tầm quan trọng của Thiên Tịnh, thứ hai mở các từ khóa: "thuần phục Thiên Tịnh", "Thập Tịnh phổ", quả thực giống hệt như một "BUG chuyên cung cấp thông tin".
Hơn nữa, ý tứ của , chiêu thức thể chính là công phu Thập Tịnh Phổ. Lâm Tùy An nghĩ, chẳng lẽ những dòng chữ nhảy trong đầu lúc mà cô giải thích chính là Thập Tịnh Phổ... cách khác, Thập Tịnh phổ sớm tồn tại trong ký ức của cơ thể nguyên chủ.
Mỗi cơ thể mất kiểm soát đều là khi những dòng chữ xuất hiện. Cô mạnh dạn phỏng đoán, Thập Tịnh phổ lẽ là mấu chốt để thuần phục Thiên Tịnh.
"Thú vị, thú vị." Lâm Tùy An thu đao về vỏ, : "Hoan nghênh đến."