NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 105: Vương tử Ba Tư
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:14:40
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Tùy An kinh ngạc: "Chẳng lẽ ở nước Đường, nước ngoài như Tháp Tháp Nhĩ Can còn quyền miễn trừ ngoại giao?"
Hoa Nhất Đường giải thích: "Luật pháp Đại Đường quy định, nước ngoài phạm tội, nếu trọng án thì do phong tục tập quán khác biệt nên sẽ xét xử theo luật pháp và tục lệ nước họ. Còn nếu phạm trọng tội thì một án một thẩm, xử theo luật Đường. Tóm , phạm tội nhỏ thì tôn trọng luật nước họ, phạm tội lớn thì cứ luật mà xử."
Lâm Tùy An: "Buôn lậu muối, buôn , thu thuế trái phép tính là trọng tội ?"
Hoa Nhất Đường: "Như Trần 'Phiền Phức' đấy, đủ c.h.é.m tám ."
Đã sứ giả Ba Tư Sa Sa Mộc dám khẳng định Đại Lý Tự thể định tội Tháp Tháp Nhĩ Can?
Sa Sa Mộc rút trong n.g.ự.c một cuộn trục thư bằng gấm thêu huy hiệu đầu sư t.ử vàng của hoàng gia Ba Tư. Nội dung bằng hai thứ tiếng Đường và Ba Tư. Trần Yến Phàm liếc qua, mặt sầm .
Sa Sa Mộc hành lễ, tóm tắt nội dung trục thư bằng giọng mũi đặc sệt như viêm xoang nặng: "Quốc vương nước sắc phong Tháp Tháp Nhĩ Can sứ thần, ban tước hiệu 'Arthas'. Đây là quốc thư sắc phong và bổ nhiệm."
Trương Thiếu Khanh và Lăng Chi Nhan cũng tối sầm mặt mày. Hoa Nhất Đường tặc lưỡi ngán ngẩm.
Lâm Tùy An như vịt sấm. Cận Nhược hỏi: "Nghĩa là ?"
Hoa Nhất Đường: "Trong tiếng Ba Tư, 'Arthas' nghĩa là vinh quang vô thượng, tước hiệu quý tộc do vua Ba Tư ban tặng. Năm mươi năm khi thiết lập quan hệ ngoại giao, Ba Tư và Đại Đường hiệp ước: Quý tộc Ba Tư phận đặc biệt, dù phạm trọng tội cũng chỉ do hoàng gia Ba Tư trừng phạt hoặc xá miễn, Đại Đường can thiệp."
Cận Nhược: "Hiệp ước ch.ó má gì thế?! Thế chẳng lẽ quý tộc Ba Tư gì thì đất Đường ?"
Lâm Tùy An: "..."
Đây đúng là một lỗ hổng pháp lý to đùng!
Hoa Nhất Đường: "Quý tộc Ba Tư coi trọng huyết thống nhất, chỉ truyền cho con cháu trực hệ nên lượng ít. Trước đừng ở Đại Đường, ngay tại Ba Tư cũng chẳng mấy quý tộc 'xịn'. mấy năm gần đây vua mới của Ba Tư dở chứng, thỉnh thoảng phong tước linh tinh cho mấy kẻ ất ơ nên mới sinh chuyện. Thực tế quan dân Ba Tư cũng bất mãn chuyện lâu ."
Lâm Tùy An đoán già đoán non: "Chẳng lẽ Hoa thị cũng từng nếm mùi thiệt thòi vì đám quý tộc rởm ?"
Vẻ mặt Hoa Nhất Đường vô cùng chân thành: "Thương đội Ba Tư là đối tác quan trọng của Hoa thị, là Hoa thị tất nhiên thể trơ mắt đối tác nhảy hố lửa."
Lâm Tùy An: "..."
Cô dám cược cả thanh Thiên Tịnh là tên đang ủ mưu tính kế gì đó!
Tư Mã Nhạn kéo áo Trần Yến Phàm thì thầm: "Trần công, vị Arthas phận cao quý, Hồng Lư Tự chúng khó xử lắm. Hay là ngài cứ giao cho chúng , đó từ từ bàn bạc."
Trần Yến Phàm nổi đóa: "Tư Mã tiểu nhi, ngươi đừng mơ! Tên khốn lông vàng hại bao nhiêu , giờ định dùng cái danh hiệu ch.ó má đó để thoát tội ? Mơ giữa ban ngày!"
Sa Sa Mộc chậm rãi : "Ba Tư câu ngạn ngữ: Tấm lòng Đường rộng lớn như lãnh thổ Đại Đường. Người Đường cũng câu: Nước lớn lượng lớn..."
"Lượng lớn cái con khỉ!" Trần Yến Phàm tung cước đá Sa Sa Mộc ngã chổng vó. Tư Mã Nhạn hét lên chạy tới đỡ. Trương Hoài và Lăng Chi Nhan luống cuống giữ Trần Yến Phàm . Ông già vùng vẫy đến mức chân hổng cả đất, mũ quan rơi rụng, búi tóc đầu rung bần bật như quả cầu lông đen, miệng gào thét: "Đại Đường là nước lớn, há để cho lũ rận rệp man di các ngươi càn?! Hồng Lư Tự các ngươi xương mềm như bún, mai lên triều sẽ tham tấu các ngươi một thể!"
Sa Sa Mộc lồm cồm bò dậy lao đ.á.n.h với Trần Yến Phàm. Trần Yến Phàm c.h.ử.i "cứt chó, phân lợn, rùa rụt đầu...", Sa Sa Mộc cũng gào thét tiếng Ba Tư chẳng ai hiểu. Hai ông gà bà vịt mà đ.á.n.h hăng say, cào cấu giật tóc đủ cả. Ba Tư Mã Nhạn, Trương Hoài, Lăng Chi Nhan hợp sức cũng can nổi. Ngục thừa lão Lương vội kéo Tháp Tháp Nhĩ Can đang sợ c.h.ế.t khiếp sang một bên kẻo vạ lây. Cả phòng thẩm vấn loạn như cái chợ vỡ.
Cận Nhược há hốc mồm, Lâm Tùy An trợn mắt, còn Hoa Nhất Đường thì phe phẩy quạt khúc khích.
Hai sang lườm : Đây là lúc xem kịch vui ? Coi chừng thành sự cố quốc tế đấy!
Hoa Nhất Đường dậy, lảo đảo bước tới, tủm tỉm lớn: "Chư vị, đ.á.n.h mệt thì nghỉ tay chút ."
Sa Sa Mộc đang say m.á.u chẳng thèm để ý. Trần Yến Phàm trán nổi gân xanh, đ.á.n.h gào: "Hoa Tứ Lang, ngươi bảo cách cơ mà? Cách gì ?"
Hoa Nhất Đường lắc đầu quầy quậy: "Ôi chao, tình thế ngoài dự liệu của Hoa mỗ, cũng bó tay !"
Trần Yến Phàm Sa Sa Mộc túm tóc - vảy ngược của ông, điên tiết tát bốp mặt đối thủ. Tư Mã Nhạn cào rách mặt, Trương Hoài đ.ấ.m tím mắt. Lăng Chi Nhan tuy võ công thương ngoài da nhưng chắc cũng nội thương vì can ngăn, trông như sắp hộc m.á.u đến nơi: "Hoa Nhất Đường! Đã lúc nào còn đó mát, mau giúp một tay!"
Hoa Nhất Đường kêu ái chà, lùi hai bước: "Hoa mỗ chỉ là kẻ ăn chơi trác táng, trói gà chặt, chỉ uống hóng chuyện thôi. Ta thấy Trần công tuổi già mà gân cốt còn lắm, đúng là gừng càng già càng cay... Úi chà chà, mà của Hoa mỗ mãi thấy nhỉ?"
Ồ! Trong đầu Lâm Tùy An vang lên tiếng "Đinh". Sao cô quên mất vụ nhỉ.
lúc đó, cửa phòng bật mở. Y Tháp bưng khay bước , Mộc Hạ theo , nở nụ tiêu chuẩn tám cái răng: "Tứ Lang, đến ."
Cận Nhược nhảy dựng lên kêu "á á", chỉ trỏ Y Tháp. Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt mời mọc: "Chư vị nghỉ tay uống ngụm đ.á.n.h tiếp cũng muộn."
Sa Sa Mộc liếc thấy Y Tháp, cứng đờ như sét đánh, vội vàng nhảy khỏi vòng chiến, chỉnh đốn trang phục cung kính hành lễ với Y Tháp theo kiểu Ba Tư, miệng hô vang hai câu gì đó. Tư Mã Nhạn lúc mới rõ thiếu niên tóc vàng bưng , sững sờ: "Thập Nhất Hoàng t.ử Y Tháp điện hạ? Sao ngài ở đây?"
Dưới ánh sáng tù mù của phòng thẩm vấn, gương mặt Y Tháp trắng bệch, lạnh lùng như tượng thần Hy Lạp. Đôi mắt xanh biếc chuyển động, lướt qua Sa Sa Mộc dừng ở Tháp Tháp Nhĩ Can. Hắn đưa khay cho Mộc Hạ, bước lên một bước, giơ tay dùng chiếc nhẫn bảo thạch chạm nhẹ lên đầu Sa Sa Mộc, miệng tuôn tràng tiếng Ba Tư lưu loát như niệm chú. Sa Sa Mộc run rẩy rạp xuống đất.
Cận Nhược hất hàm: "Y Tháp gì thế?"
Lâm Tùy An lắc đầu: "Nghe hiểu."
Hoa Nhất Đường: "Dịch là... đồ chó."
Hai : "..."
Lăng Chi Nhan, Trần Yến Phàm và Trương Hoài cũng ngớ . Họ Y Tháp là hầu của Lâm Tùy An, tiếng Đường bập bẹ, ngây ngô, pha dở tệ, ngờ là Hoàng t.ử Ba Tư.
Y Tháp đến mặt Tư Mã Nhạn, xòe tay: "Đưa đây xem."
Tư Mã Nhạn ngẩn một chút mới hiểu Y Tháp xem quốc thư sắc phong, vội vàng dâng lên. Y Tháp xem xong hừ một tiếng, xòe tay: "Bút."
Tư Mã Nhạn tìm quanh đưa cây bút lông ghi lời khai. Y Tháp nhanh hai dòng tiếng Ba Tư lên trục thư, bôi mực lên nhẫn, đóng dấu cái cộp, ném trả cho Tư Mã Nhạn, hất hàm : "Tháp Tháp Nhĩ Can hại Đường, hại cả Ba Tư, tội ác tày trời, bằng cầm thú. Ta, Y Tháp, tước bỏ danh hiệu Arthas của , giáng dân thường. Luật Đường xử cứ xử thế ."
Tư Mã Nhạn há hốc mồm: "Y Tháp điện hạ, thế ... ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-105-vuong-tu-ba-tu.html.]
Y Tháp chỉ Sa Sa Mộc đang quỳ rạp: "Hỏi ."
Sa Sa Mộc dập đầu lia lịa: "Vua Ba Tư lệnh, tại lãnh thổ Đại Đường, lệnh của Thập Nhất Hoàng t.ử cũng như lệnh vua."
Tư Mã Nhạn câm nín.
Y Tháp tháo chiếc nhẫn dính mực ném cho Sa Sa Mộc: "Đưa cái cho vua Ba Tư, ông tự khắc hiểu."
Chuẩn cơm nấu!
Cận Nhược hưng phấn che miệng . Lâm Tùy An vẻ mặt đắc ý của Hoa Nhất Đường, thầm cảm thán.
Dùng ma pháp đ.á.n.h bại ma pháp, chiêu chắc chỉ Hoa Nhất Đường mới nghĩ nổi.
Tháp Tháp Nhĩ Can rũ rượi như miếng thịt nhão. Y Tháp chắp tay lưng tới, từ cao xuống: "Ngươi dám thề với Chân chủ Hirahaya là ngươi từng g.i.ế.c mười lăm cô nương ?"
Tháp Tháp Nhĩ Can run rẩy gượng dậy: "Ta lấy danh nghĩa Chân chủ Hirahaya thề, cái c.h.ế.t của mười lăm cô gái đó liên quan đến !"
"Kẻ dối sẽ xuống địa ngục."
"Kẻ dối xuống địa ngục!"
Y Tháp gật đầu, sang cúi hành lễ với Hoa Nhất Đường: "Tứ Lang, hỏi xong ."
Hoa Nhất Đường vỗ vai Y Tháp: "Y Tháp nhà quả nhiên uy vũ!"
Y Tháp mỉm , mái tóc vàng óng ả rủ xuống trán, đôi mắt xanh biếc chớp chớp. Hắn cầm lấy chén từ tay Mộc Hạ, khuấy khuấy đưa tới mặt Lâm Tùy An: "Trư nhân, uống ."
Lâm Tùy An cảm thấy vô ánh mắt như d.a.o găm phóng tới, đành cứng ngắc nhận lấy uống cạn. Chẳng nếm mùi vị gì, chắc thêm nguyên liệu quái đản nào đó, uống thấy nóng ran cả .
Cuối cùng vẫn là Hoa Nhất Đường bụng gõ quạt giải vây: "Chao ôi, vụ án Tháp Tháp Nhĩ Can coi như xong, đáng mừng đáng mừng."
Sa Sa Mộc và Tư Mã Nhạn xám xịt mặt mày rời . Trần Yến Phàm gì đó nhưng thôi, chỉ Hoa Nhất Đường hồi lâu hừ một tiếng, sai giải Tháp Tháp Nhĩ Can , phất tay áo bỏ về.
Lăng Chi Nhan ở . Vụ xong nhưng vụ vẫn tắc: "Nếu Tháp Tháp Nhĩ Can thì hung thủ thật sự là ai?"
Cận Nhược gãi đầu: "Lại điều tra từ đầu ?"
Lâm Tùy An: "Ngược , thấy chúng đúng hướng. Hung thủ chọn nhà ở phường Phú Giáo, lên kế hoạch kỹ lưỡng ngẫu nhiên. Hắn thể dùng Tháp Tháp Nhĩ Can bình phong."
Hoa Nhất Đường: "Nếu là phủ nha bình thường, phá vụ lớn thế chắc chắn sẽ đổ hết tội g.i.ế.c lên đầu Tháp Tháp Nhĩ Can để tranh công, đóng án luôn."
Lăng Chi Nhan: "Vấn đề là Tháp Tháp Nhĩ Can sửa đổi sổ hộ khẩu để che giấu tội , vô tình giúp hung thủ thật sự ẩn ."
Cận Nhược: "Xì, sổ hộ tịch thì tra ? Manh mối ở con , quan phủ các chỉ dựa mấy tờ giấy c.h.ế.t tiệt đó, thảo nào phá án."
"Cận Thiếu môn chủ chí , đó quả thực là thiếu sót của chúng ." Lăng Chi Nhan nghiêm trang nịnh nọt khiến Cận Nhược hoảng hồn, chọc chọc Lâm Tùy An: "Hắn gọi là Thiếu môn chủ kìa!"
Lâm Tùy An: "..."
Tên ngốc hiểu đang nhờ vả ?
"Lăng Lục Lang bớt mồm mép ." Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt. "Đại Lý Tự mua tin tức cũng giảm giá , giá cả thị trường thế nào cứ thế mà tính!"
Cận Nhược vỡ lẽ: " đúng, giảm giá!"
Lăng Chi Nhan méo mặt: "Cho nợ ?"
"Tìm Trần 'Phiền Phức' mà báo công nợ." Hoa Nhất Đường . "Hơn nữa, nếu đoán nhầm thì chắc đến mấy quan tiền ."
Mọi sững sờ.
Lâm Tùy An: "Ngươi manh mối ?"
Hoa Nhất Đường đắc ý: "Các vị thử nghĩ xem, nếu là hung thủ, các vị sẽ chọn nhà ở ?"
Lăng Chi Nhan suy luận: "Nếu quan phủ điều tra phường Phú Giáo, Tháp Tháp Nhĩ Can chắc chắn sẽ tìm cách che giấu kho riêng. Vì thế, càng gần kho riêng của càng an ."
Lâm Tùy An tiếp lời: "Tháp Tháp Nhĩ Can một cửa ngầm, một căn nhà trống là lối mật đạo, và một ngôi nhà hoang giam giữ các cô gái."
Hoa Nhất Đường: "Cận Nhược, còn nhớ đặc điểm hung thủ với ngươi ?"
"Yên tâm, nhớ kỹ . Chờ hai canh giờ!" Cận Nhược bưng chén của Y Tháp uống ực một cái trả : "Y Tháp, hôm nay ngon lắm."
Nói xong, lao như một cơn gió.
Y Tháp ngơ ngác theo, xuống chén cạn đáy, đầu quanh với vẻ thất vọng và nghi hoặc: "Phương đại phu ?"
Không khí bỗng chốc tĩnh lặng.
Lăng Chi Nhan: "Phải , thấy Phương đại phu?"
Lâm Tùy An "a" một tiếng thất thanh. Hoa Nhất Đường gõ mạnh cán quạt trán cái bốp: "C.h.ế.t cha, quên mất Phương ở phường Hồng Tiếu !"
---