NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 112: Phí Bảo Dưỡng Đắt Đỏ Của Thiên Tịnh
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:14:48
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chớp mắt, mấy gần như đồng thời quát to:
Trương Thiếu Khanh: "Kẻ nào?!"
Lăng Chi Nhan: "Có trộm!"
Lư Thị lang: "Mẹ nó, c.h.ế.t tiệt!"
Hoa Nhất Đường: "Là Vân Trung Nguyệt!"
Chữ "Nguyệt" cuối cùng vang lên cùng với động tác nhảy vọt lên của Lâm Tùy An. Mọi chỉ thấy tiểu nương t.ử giống như một con báo săn linh hoạt, chân cũng giẫm đạp như thế nào mà chỉ "lạch cạch" vài tiếng men theo cột, cây cối trong vườn, đạp cành cây bay vút lên mái hiên. Ánh trăng trắng như tuyết chiếu lên những mảnh ngói giẫm nát, tiếng kêu "rầm rầm" vang lên một mảng. Cánh tay cô giương lên, thanh đao màu xanh biếc rời vỏ, hóa thành ngàn luồng sáng đ.á.n.h về phía tên trộm khuôn mặt giống Lư Thị lang y hệt .
Tên trộm một tiếng đầy khiêu khích, thể giống như đóa hoa sen nở rộ trong nước, trong chớp mắt hóa thành năm cái mị ảnh, giữa ánh đao như băng mà luồn, lách, trốn, nhảy, nấp... nhẹ nhàng bay lên, nhẹ nhàng rơi xuống.
Đêm nay mặt trăng tròn lớn, giống như một chiếc mâm ngọc. Bóng dáng hai đ.á.n.h bên giống như mạ bạc, ánh sáng bay múa, đao quang xán lạn, thật sự là vô cùng mắt.
Tất cả đều trợn tròn mắt. Những sĩ t.ử thường ngày chỉ sách thánh hiền từng thấy qua những trận đấu hàng thật giá thật như , ai nấy đều ngẩng đầu, há hốc mồm, hai mắt tỏa sáng, hai gò má ửng hồng, mắt theo chiêu thức của hai lắc trái lắc , miệng ngừng ồ lên tán thưởng. Có còn ngẫu hứng phú một bài thơ: "Đao như bích thủy phong lưu chuyển, sen nở điểm nước dáng bay bay. Tựa tiên nhân múa trăng sáng, nhân gian nào thấy mấy ".
Lăng Chi Nhan sự hung hiểm trong đó, âm thầm lau mồ hôi lạnh cho Lâm Tùy An. Hoa Nhất Đường vung quạt, lớn tiếng chửi: "Tên Vân Trung Nguyệt ch.ó c.h.ế.t , thật hổ! Lại dám mang mặt Lư Thị lang đến phủ Lư Thị lang ăn trộm! Nhìn khắp thiên hạ , còn ai hổ hơn ngươi nữa hả!"
Vân Trung Nguyệt ánh đao Thiên Tịnh bật đáp trả: "Ta hổ đấy, ngươi gì ?"
Lời còn dứt, đao phong của Lâm Tùy An nhanh như điện giật đ.á.n.h tới, "vù" một tiếng cắt đứt mặt nạ da của "Lư Thị lang". Vân Trung Nguyệt kinh hãi, che mặt mũi chân đạp trung bỏ chạy, tạo cách nửa trượng với Lâm Tùy An. Hắn mặc kệ Hoa Nhất Đường phía mắng c.h.ử.i khó , dám mở miệng chuyện nữa vì sợ phân tâm.
Hai thật sự là gian trá! Vân Trung Nguyệt thầm nghĩ.
Vân Trung Nguyệt lắm! Lâm Tùy An nhủ thầm.
Quả nhiên là lăn lộn với Lăng Lục Lang quá lâu, công lực mắng yếu . Hoa Nhất Đường thầm nghĩ.
Lăng Chi Nhan hét lớn: "Trương Thiếu Khanh, Lư Thị lang, kẻ chính là giang hồ nhất trộm Vân Trung Nguyệt trong truyền thuyết!"
Trương Thiếu Khanh gấp đến độ đầu đầy mồ hôi: "Lư Thị lang, còn nhanh kêu đến hiệp trợ Lâm nương t.ử bắt trộm?"
"Ha ha ha ha, đến lắm!" Lư Thị lang giận mà : "Người , mang lưới đ.á.n.h cá của Lư mỗ đây!"
Mười mấy đầy tớ hô to xông vườn, đẩy một chiếc xe nhỏ, to chừng nửa chiếc xe bò, hai bánh xe, đầu xe cao, một ống gỗ dài nghiêng nghiêng, bên cạnh còn một thiết giống như tay kéo hộp gió. Người hầu cố định xe nhỏ, Lư Thị lang một tay túm lấy tay cầm bên cạnh, giơ ngón tay cái lên động tác nhắm mục tiêu, cao giọng quát lớn: "Lâm nương tử, cẩn thận!"
Nói xong, ông giật mạnh cần gạt một cái, chợt một tiếng "rầm", một đống đồ đen ngòm từ trong ống gỗ phun , bay vút lên cao, "bộp" một tiếng bung ánh trăng, đúng là một tấm lưới đ.á.n.h cá lớn b.ắ.n thẳng về phía hai .
Lâm Tùy An và Vân Trung Nguyệt đồng thời kinh hãi thất sắc, một nam một bắc vội lui về phía , hiểm hóc tránh . Lưới đ.á.n.h cá rơi giữa hai . Mọi chuyện xảy đến cực kỳ nhanh, ngay đó trung kêu "phạch" một tiếng, lưới đ.á.n.h cá thứ hai b.ắ.n . Bởi vì cách hai kéo đủ lớn, lúc chỉ Vân Trung Nguyệt bao phủ trong phạm vi lưới. Lâm Tùy An mừng rỡ, lật đao, thừa cơ bỏ đá xuống giếng ép Vân Trung Nguyệt giữa lưới đ.á.n.h cá. Thấy sắp bắt Vân Trung Nguyệt thì đột nhiên đầu hướng Lâm Tùy An một cái. Cổ áo, cổ tay áo phun khói vàng, cả rụt trong làn khói . Lưới đ.á.n.h cá bay chia khói vàng thành vô ô vuông nhỏ. Lâm Tùy An thầm nghĩ , vội vàng bồi thêm một đao c.h.é.m giữa trung.
Lưới đ.á.n.h cá mềm nhũn sấp nóc nhà, khói vàng tản , gì cả. Vân Trung Nguyệt giống như biến thành làn khói bay theo gió. Lâm Tùy An nhảy lên lưới đ.á.n.h cá, nheo mắt , phát hiện thiếu mất mấy mảnh ngói, nóc nhà lộ một cái lỗ to bằng quả dưa hấu, vội vàng hét lớn: "Vân Trung Nguyệt chui gian phòng , mau vây lấy..."
Trong viện đột nhiên vang lên tiếng hét kinh hãi, một bóng dáng quỷ mị từ trong khe cửa sổ lao , chui tọt đám đông, ẩn bóng tối giữa bụi hoa cỏ. Lăng Chi Nhan đuổi theo, vội vàng lục soát một vòng nhưng thu hoạch gì, đành đen mặt trở về.
Lâm Tùy An chậc lưỡi một tiếng, Hoa Nhất Đường tức đến giậm chân bình bịch.
Lư Thị lang vô cùng tiếc nuối vỗ vỗ chiếc xe lưới đ.á.n.h cá của : "Tốc độ quá chậm, vẫn cần cải tiến thêm."
Trương Thiếu Khanh bất đắc dĩ: "Lư Thị lang vẫn nên kiểm tra xem trong nhà mất cái gì !"
Đám sĩ t.ử cực kỳ kích động, hoa tay múa chân trao đổi cảm nhận về cuộc chiến . Bạch Nhữ Nghi say mèm cũng dọa cho tỉnh rượu, kinh ngạc Lâm Tùy An đang tắm ánh trăng nóc nhà, đang suy nghĩ cái gì.
Ở một góc ai để ý, Tô Ý Uẩn với một trang phục lộng lẫy một nữa lãng quên.
Hai khắc , trong thư phòng của Lư Thị lang.
"Tiền bạc mất." Lư Thị lang : "Chỉ mất mấy bản thiết kế, đáng giá bao nhiêu."
Lăng Chi Nhan: "Bản thiết kế gì?"
"Ba mươi năm , trong quân đội thường dùng một ít khí giới để công thành, thị trường đều thể tìm . Công nghệ chế tạo bây giờ sớm đổi mới , mấy thứ đó còn tác dụng gì, chỉ sưu tầm chơi thôi." Lư Thị lang cũng buồn bực: "Chẳng lẽ Vân Trung Nguyệt cũng hứng thú với cái ?"
Lâm Tùy An cảm thấy đơn giản như . Ánh mắt cô quét một vòng trong thư phòng, sách giá bày biện chỉnh tề, chỉ mấy quyển sách xáo trộn, chứng tỏ mục tiêu chuyến của Vân Trung Nguyệt rõ ràng, chính là những bản thiết kế cũ kỹ .
Hoa Nhất Đường: "Tên Vân Trung Nguyệt hành sự từ đến nay kỳ lạ, trộm những bản vẽ nhất định là mục đích thể cho khác . Lư Thị lang bản ?"
Lư Thị lang suy nghĩ: "Nếu Hoa Tứ Lang cảm thấy hứng thú, thể vẽ một phần, ngày khác đưa qua cho ngươi."
"Đa tạ." Hoa Nhất Đường chớp chớp mắt: "Vừa cái công cụ thể phóng lưới đ.á.n.h cá , thể..."
"Ha ha ha, hổ là con cháu Hoa thị, quả nhiên mắt hàng. Lưới đ.á.n.h cá bắt giặc là tác phẩm đắc ý mấy năm gần đây của , đáng tiếc bây giờ vẫn thiện, còn đang trong giai đoạn thử nghiệm. Chờ điều chỉnh xong, tặng ngươi một cái cũng ." Lư Thị lang xong, xoa xoa bàn tay qua: "Thanh đao Lâm nương t.ử mới dùng chính là Thiên Tịnh ?"
Lâm Tùy An gật đầu, đưa Thiên Tịnh trong tay qua. Lư Thị lang hiển nhiên trọng lượng của Thiên Tịnh tầm thường, dùng hai tay cẩn trọng tiếp nhận, nhưng khi cầm lấy Thiên Tịnh, ông vẫn lộ thần sắc kinh ngạc, liếc Lâm Tùy An một cái: "Lâm nương t.ử quả thực khỏe!"
Lâm Tùy An: "Vì Lư Thị lang tò mò Thiên Tịnh như ?"
Lư Thị lang trả lời, cẩn thận rút vỏ đao , soi ánh nến tinh tế quan sát. Lưỡi đao màu xanh biếc phản chiếu trong đồng t.ử ông sáng đến kinh . Đó là sự yêu thích khó thể che giấu, bắt nguồn từ đáy lòng, nhiệt tình mãnh liệt, ông liên tục thốt lên: "Đao ! Đao !!"
Lâm Tùy An lo lắng: Không định cướp đao đấy chứ?
Lư Thị lang bỏ lưỡi đao Thiên Tịnh vỏ đặt ở bàn. Trên bàn trải một tấm da thú màu trắng thật dày, màu sắc giống lông cừu lông thỏ bình thường mà giống như lông hồ ly. Thiên Tịnh ở bên trong, ánh đao màu xanh sẫm phản chiếu khiến mỗi sợi lông đều như phát sáng.
Lư Thị lang lấy một cái hộp gỗ từ trong ngăn kéo cùng của giá sách. Trong hộp gỗ cũng lót lông thú giống thế, phía là một cuộn trục thư ố vàng. Trục thư tên, chỉ một danh hiệu để trống. Lư Thị lang chậm rãi mở trục thư , đặt ở phía Thiên Tịnh.
Mọi đồng loạt mở to hai mắt, nhất là Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường hẹn mà cùng hít sâu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-112-phi-bao-duong-dat-do-cua-thien-tinh.html.]
Trục thư ban đầu là một bức vẽ, đó là một thanh hoành đao, chuôi đao màu đen, lưỡi đao màu xanh biếc, dài hai thước, rộng ba ngón tay, nghiễm nhiên chính là Thiên Tịnh.
Sau đó là một đoạn văn tự:
[Ngày trăng máu, điềm yêu giáng thế, trời sinh dị tượng, thiên trầm địa minh. Trời nứt một đường, thập phương tinh khí, sinh hung đao Thiên Tịnh, mang yếm thắng chi khí. Sắc lục sắc bén tựa màu quỷ giới, Minh Vương giáng lâm, ngàn loại yêu tà đều thể trừ sạch.]
Nội dung so với trúc giản La Thạch Xuyên đưa cho cô và xuân cung đồ của Khương Đông Dịch thì đây là bản ghi chép chỉnh nhất về Thiên Tịnh mà Lâm Tùy An từng thấy. Chỉ là phần về "Tinh chủ" và "Thái Võ bổ vận".
Lăng Chi Nhan: "Lư Thị lang, đây là..."
"Đây là sách cổ gia truyền của Lư thị , niên đại quá xa xưa, sách là ai nữa." Lư Thị lang : "Truyền đến tay là ba mươi năm , lúc giang hồ tin đồn về Thiên Tịnh, đáng tiếc vẫn vô duyên gặp."
"Ngày trăng máu, điềm yêu giáng thế, trời sinh dị tượng, thiên trầm địa minh... là trời dị tượng." Ánh mắt Hoa Nhất Đường lướt qua từng chữ: "Trời nứt một đường, thập phương tinh khí, sinh hung đao Thiên Tịnh... là vật liệu tạo nên Thiên Tịnh tầm thường."
Lư Thị lang: "Hẳn là thiên thạch."
"Chắc là thiên thạch hàm lượng sắt cao." Lâm Tùy An .
Hoa Nhất Đường tiếp lời: "Khí yếm thắng... ý Thiên Tịnh khả năng trừ tà."
Lư thị lang gật gù: "Điều khớp với câu 'Ngàn loại yêu tà, đều thể trừ sạch', chắc hẳn chính là ý ."
Hoa Nhất Đường Lâm Tùy An, đôi mắt cong lên tủm tỉm.
Lâm Tùy An hiểu ý . Trước đây cô vẫn cho rằng Thiên Tịnh là vật chẳng lành, giờ thì yên tâm . Thiên Tịnh vật xui xẻo, mà là thần khí thể trừ tà.
Lăng Chi Nhan chỉ câu: "Sắc lục sắc bén, như màu quỷ giới, Minh Vương giáng lâm" hỏi: "Câu ý gì?"
"Qua nhiều kiểm chứng, Lư mỗ cho rằng câu về cách bảo dưỡng Thiên Tịnh." Lư thị lang đáp.
Lâm Tùy An ngơ ngác: "Hả?"
Hóa Thiên Tịnh còn cần bảo dưỡng ư?
Ánh mắt Lư thị lang Lâm Tùy An vẻ hài lòng: "Chẳng lẽ Lâm nương t.ử bao giờ bảo dưỡng Thiên Tịnh ?"
Lâm Tùy An lúng túng gãi gáy: "Thỉnh thoảng dùng mỡ lợn lau qua... tính ?"
Lư thị lang suýt chút nữa thì hộc máu, chỉ tay Lâm Tùy An lắp bắp "Ngươi... ngươi..." một hồi lâu, cao giọng gọi: "Người , mang một vò Mãn Bích lên đây!"
Mãn Bích là loại rượu nổi tiếng ở Đông Đô. Lâm Tùy An còn nhớ đường Dương Đô, lão Lưu trong thương đội từng ca tụng suốt dọc đường, tôn xưng đây là nhất mỹ tửu nhà Đường. Màu rượu trong suốt như hổ phách, nhưng vò Mãn Bích của Lư thị lang màu xanh biếc, đựng trong chén rượu trông như một khối phỉ thúy hòa tan thành nước. Càng khoa trương hơn là vò rượu nhỏ, dung tích ước chừng chỉ bằng một phần ba cái bình sứ đựng nội tạng của Phương Khắc.
"Đây là Mãn Bích mười năm!" Trương Thiếu Khanh kinh ngạc thốt lên: "Không ngờ Lư thị lang tìm loại rượu , thứ ..." Hắn nuốt nước miếng: "Phải tốn bao nhiêu tiền đây?"
"Năm lượng vàng một vò, hơn nữa mỗi năm chỉ bán mười vò." Lư thị lang phất tay, nâng chén rượu kề sát Thiên Tịnh, chậm rãi rót xuống.
Trương Thiếu Khanh trố mắt: "Lư thị lang đang gì thế... Má ơi!"
Chất lỏng màu xanh biếc rơi xuống lưỡi đao Thiên Tịnh, thế nhưng một giọt cũng chảy ngoài. Rượu giống như sinh mệnh, hóa thành vô dòng suối nhỏ sáng như huỳnh quang, men theo đao chậm rãi chảy xuống, dần dần hút trong. Lưỡi đao nổi lên một tầng lục quang kỳ lạ, phát tiếng ong ong khe khẽ, tựa như đang hát.
Mọi sững sờ.
"Ôi ơi!" Lâm Tùy An thầm gào lên trong lòng: "Thanh đao thế mà là một con ma men!"
"Bảo dưỡng đao nhất định dùng Mãn Bích mười năm, nhất là bảy ngày một ." Lư thị lang lộ vẻ hài lòng, đậy nắp vò rượu : "Đao rèn từ đá thiên thạch, sát khí cực nặng. Nếu kịp thời bảo dưỡng, sát khí trong đao sẽ phản phệ đao chủ, khiến tâm trí điên loạn. Lâm nương t.ử nhất định ghi nhớ kỹ."
Lăng Chi Nhan hít sâu một , Hoa Nhất Đường nhướng mày, còn mặt Lâm Tùy An thì xám ngoét.
Thiên Tịnh giờ điên cuồng phát sát khí, hóa là vì uống rượu nên mẩy ?!
Đã thế chỉ uống Mãn Bích năm lượng vàng một vò, còn bảy ngày uống một . Thế ... thế thì phí bảo dưỡng quá cao !
Lâm Tùy An run rẩy vươn tay: "Lư thị lang, nếu ngài thích đao , là bán cho..."
Hoa Nhất Đường chộp lấy cổ tay Lâm Tùy An, tươi như hoa xuân: "Chẳng qua chỉ là rượu Mãn Bích mười năm thôi mà, Hoa mỗ bao trọn."
Lâm Tùy An trừng mắt : nuôi nổi!
"Ha ha ha ha, Lư mỗ yên tâm ." Lư thị lang lớn: "Khắp Đại Đường , nếu ai thể nuôi Thiên Tịnh, thì tất nhiên chỉ Hoa thị thôi!"
Lâm Tùy An vội : "Khoan ..."
Hoa Nhất Đường cắt lời: "Dám hỏi Lư thị lang, Thiên Tịnh mỗi uống bao nhiêu?"
Lư thị lang: "Ba chén là đủ. Một vò dùng bảy bảy bốn mươi chín ngày, nhiều lắm."
Hoa Nhất Đường mừng rỡ: "Cũng rẻ chán, lắm."
Lâm Tùy An trợn tròn mắt, suýt nữa thì ngất xỉu: Bốn mươi chín ngày một vò! Năm lượng vàng, một lượng đổi sáu quán tiền, vị chi là mỗi ngày tốn sáu trăm tiền! Tiền rượu một ngày của Thiên Tịnh bằng tiền thuê nhà gần ba tháng của cô ở Dương Đô !
Lăng Chi Nhan bấm đốt ngón tay tính toán, mặt mày xanh mét.
Trương Thiếu Khanh huých vai , nhỏ giọng : "Lục Lang , chuyện lúc ngươi , là cân nhắc chút ?"
Lăng Chi Nhan nhíu mày Thiên Tịnh bàn, sang Lâm Tùy An, nặng nề thở dài.