NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 147: Thời khắc đỉnh cao của Phương Khắc

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:23
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Chủ sổ Chu Đạt Thường thấy t.h.i t.h.ể Cầu Văn, ông cảm thấy như ai giáng một gậy đầu, tối tăm mặt mũi.

Người của Cầu thị vây quanh ồn ào. Những từ ngữ như "trúng tà", "chồn tinh", "g.i.ế.c ", "báo thù" bay loạn xạ trong khí. Đột nhiên, tiếng gầm của Cầu Hồng vang lên như d.a.o mổ lợn c.h.é.m xuống, cắt đứt sự hỗn loạn.

"Kẻ g.i.ế.c Cầu lão trang chủ là Phương An của y quán Phương thị!"

Chu Đạt Thường bừng tỉnh.

Cầu Hồng đối diện, ánh mắt hùng hổ bức .

Chu Đạt Thường hít sâu một : "Sao Cầu gia chủ dám khẳng định hung thủ là Phương An? Ngài tận mắt thấy cô g.i.ế.c ?"

Cầu Hồng nheo mắt: "Tuy tận mắt thấy, nhưng khi Cầu lão trang chủ c.h.ế.t, lập tức phong tỏa Hiền Đức Trang. Tất cả đều mặt, duy chỉ Phương An là biến mất."

Chu Đạt Thường đáp, chắp tay lưng, lặng lẽ quan sát hiện trường.

Thi thể Cầu Văn chỏng chơ sàn, đẫm máu, hai mắt nhắm nghiền, nét mặt dữ tợn. Cằm, cổ và n.g.ự.c đều bê bết máu. Ông chân trần, lòng bàn chân và bàn tay cũng dính đầy máu. Căn phòng lộn xộn như trải qua cuộc chiến của dã thú. Trên sàn nhà, thậm chí tường chi chít dấu tay và dấu chân máu. Chu Đạt Thường so sánh kích thước dấu vết, trong lòng hoảng sợ. Chẳng lẽ Cầu Văn thể tường như tắc kè?

"Còn bằng chứng nào khác ?" Chu Đạt Thường hỏi.

Cầu Hồng lạnh: "Tên Mộc Đường ở Tứ Diện Trang và đám y quán Phương thị đều bỏ trốn. Thế đủ gọi là 'sợ tội bỏ trốn' ?"

Đám Hoa gia Tứ Lang đều biến mất?

Chu Đạt Thường rùng . Trực giác mách bảo vụ án đơn giản. Ông đề nghị: "Để ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi."

Lý Ni dẫn ngỗ tác . Đó là một ông già gần sáu mươi, mắt mờ chân chậm nhưng tay nghề vẫn còn. Sau một hồi kiểm tra kỹ lưỡng, ngỗ tác lui báo cáo:

"Người c.h.ế.t là Cầu Văn, bảy mươi ba tuổi, cao sáu thước ba tấc, nặng năm mươi..."

"Bớt nhảm! Nói nguyên nhân cái c.h.ế.t!" Cầu Hồng cắt ngang.

Ngỗ tác Cầu Hồng: "Người c.h.ế.t gầy gò, da vàng vọt, bụng xẹp, mắt nhắm miệng mở, cơ thể cứng đờ, tay chân duỗi thẳng, da bong tróc từng mảng. Toàn vết thương ngoại lực chí mạng nào. Kết luận sơ bộ là c.h.ế.t do bệnh."

"Ăn hàm hồ!" Cầu Hồng gầm lên: "Máu me đầy nhà thế , t.h.i t.h.ể hành hạ nông nỗi mà bảo c.h.ế.t bệnh ? Ngươi mù ?!"

Ngỗ tác run rẩy: "Thuộc hạ tài hèn sức mọn, sợ sơ suất. Nếu Cầu gia chủ nghi ngờ, thể mời Chu chủ sổ cho mổ t.ử thi để kiểm tra nội tạng."

"Hoang đường! Nguyên nhân cái c.h.ế.t rõ ràng như thế mà còn đòi m.ổ b.ụ.n.g lão trang chủ? Các phản hả?!"

Chu Đạt Thường vội can ngăn: "Cầu môn chủ bớt giận. Nguyên nhân cái c.h.ế.t rõ ràng, cần kiểm tra kỹ lưỡng hơn. Chu mỗ xin phép đưa t.h.i t.h.ể Cầu lão môn chủ về huyện nha để điều tra, nhất định sẽ cho Cầu thị một câu trả lời thỏa đáng!"

"Không cần!" Cầu Hồng lạnh lùng cự tuyệt: "Chu chủ sổ và tên Phương Khắc giao tình thâm sâu. Ta sợ t.h.i t.h.ể mà về huyện nha thì trắng đen lẫn lộn."

"Sao Cầu môn chủ thế? Ta là Chủ sổ Huyện Thành, tất nhiên vì dân chúng chủ, thể trái pháp luật..."

"Ta sẽ tự bẩm báo vụ án lên Cầu Huyện lệnh, xin ngài chủ. Chu chủ sổ thể về !"

"!!"

Cầu Hồng lệnh trục khách. Đám hộ vệ Hiền Đức Trang lẳng lặng vây tới, ánh mắt hung ác như bầy sói đói. Lý Ni vội giật tay áo Chu Đạt Thường, các nha khác cũng liều mạng nháy mắt hiệu. Chu Đạt Thường uất nghẹn trong lòng, đành ngậm ngùi rút lui.

Dọc đường về, đám nha than ngắn thở dài. Chu Đạt Thường giả điếc ngơ. Hiền Đức Trang thế lực lớn, Long Thần quán chống lưng. Cái chức Chủ sổ "bù " của ông khác gì tượng đất trong miếu , dám đối đầu trực diện.

Lý Ni đuổi theo, thì thầm: "Chủ sổ nghĩ hung thủ là Lâm nương t.ử ?"

Chu Đạt Thường lắc đầu.

Ông tin Lâm Tùy An g.i.ế.c . Thứ nhất, cái c.h.ế.t của Cầu Văn quá quái dị, việc Cầu Hồng từ chối mổ t.ử thi chứng tỏ uẩn khúc. Thứ hai, Lâm Tùy An là thuộc hạ của Hoa gia Tứ Lang - quan triều đình bổ nhiệm, tuyệt đối lạm sát vô tội. Thứ ba, với bản lĩnh của Lâm Tùy An, g.i.ế.c một lão già yếu ớt cần gì gây động tĩnh lớn thế, chỉ cần bóp nhẹ cái cổ là xong...

Ký ức về "cái c.h.ế.t" ùa về tấn công não bộ, Chu Đạt Thường bất giác sờ sờ cổ .

Lý Ni: "Cầu Huyện lệnh cáo bệnh hơn nửa năm nay, liệu quản vụ ?"

Chu Đạt Thường lắc đầu.

Lần thì ông chịu. Ông mới chỉ thấy Huyện lệnh Cầu Lương từ xa đúng một ngày nhậm chức, đó bặt vô âm tín. Mấy đến cửa xin gặp đều Cầu thị chặn . Ông từng nghi Cầu Lương c.h.ế.t bệnh, nhưng giọng điệu Cầu Hồng hôm nay thì vẻ Huyện lệnh vẫn còn sống.

Thấy Chu Đạt Thường sầu não, Lý Ni gãi đầu dặn dò phiền Chủ sổ.

Chu Đạt Thường buồn bực huyện nha, bước tiểu viện hậu nha, đẩy cửa phòng ngủ .

Vừa bước , một luồng ánh sáng lạnh lẽo xẹt ngang cổ họng ông.

Chu Đạt Thường suýt tắt thở. Mắt ông đảo xuống thanh đao cổ : dài hai thước, rộng ba ngón tay, màu sắc... Khoan, màu xanh lá?

Ánh mắt ông theo đao lên: khuôn mặt trái xoan, mắt to, da màu lúa mạch. Là tên nhóc Cận Nhược ở y quán Phương thị, Lâm Tùy An.

Trong khoảnh khắc đó, Chu Đạt Thường như quả bóng xì , trút gánh nặng ngàn cân.

"Chu chủ sổ, Phương mỗ xin bái kiến."

Giọng khô khốc như tiếng cành cây gãy trong đêm lạnh vang lên. Chu Đạt Thường lúc mới thấy phòng ngủ của chiếm đóng.

Y Tháp tóc vàng mắt xanh bên bàn pha , Mộc Hạ nụ công nghiệp hầu, còn Phương Khắc thì khoanh chân, bưng chén thổi nhẹ, đôi mắt đen láy liếc qua: "Ngồi ."

Bị cái uy "khách lấn chủ" trấn áp, Chu Đạt Thường cứng đờ xuống. Cận Nhược thu đao, cách nửa bước đầy đe dọa. Chu Đạt Thường tin rằng chỉ cần nhúc nhích một cái, thanh đao sẽ hôn lên cổ ngay.

Chu Đạt Thường hít sâu, hạ giọng: "Các điên ? Sao chạy huyện nha?!"

Phương Khắc rũ mắt: "Nhìn khắp Huyện Thành , chỉ nhà của Chu chủ sổ là an nhất."

"Lâm Tùy An ? Hoa Huyện úy ?!"

"Chu chủ sổ yên tâm, hai họ đều an ."

Nghe câu , nỗi lo âu cả ngày của Chu Đạt Thường cuối cùng cũng tan biến. Ông vỗ ngực, bưng chén lên uống cạn một , đắng chát đến rùng .

Y Tháp tươi rói, rót thêm cho ông một chén nữa.

"Rốt cuộc là chuyện gì?! Vì Lâm nương t.ử thành nghi phạm g.i.ế.c ?" Chu Đạt Thường hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-147-thoi-khac-dinh-cao-cua-phuong-khac.html.]

Ngươi hỏi , hỏi ai?!

Phương Khắc thầm c.h.ử.i thề, nhưng mặt vẫn lạnh tanh: "Xem Chu chủ sổ cũng tin Lâm nương t.ử là hung thủ."

Chu Đạt Thường nghẹn lời: "Ta chỉ thấy cái c.h.ế.t của Cầu lão trang chủ quá kỳ quái."

Mắt Phương Khắc sáng lên: "Thi thể thế nào?"

Bị ánh mắt sắc bén của Phương Khắc soi mói, Chu Đạt Thường hoảng hốt kể chi tiết khám nghiệm t.ử thi sơ bộ.

Phương Khắc im lặng vuốt ve miệng chén . Hơi nước bốc lên che khuất biểu cảm của , chỉ thấy hai đốm sáng đỏ trong mắt lóe lên lúc mờ lúc tỏ. Chu Đạt Thường nín thở, cảm giác rợn tóc gáy tỏa từ Phương Khắc còn đáng sợ hơn cả sát khí của Lâm Tùy An.

"Nếu đoán sai, Cầu lão trang chủ c.h.ế.t do nổ tim." Phương Khắc ném một quả bom.

Chu Đạt Thường: "Cái gì?!"

Phương Khắc bồi thêm một quả nữa: "Cầu lão trang chủ trúng độc nước bùa của Long Thần quán."

Chu Đạt Thường nghẹn họng, mềm nhũn. Đột nhiên, ông bật dậy như lò xo: "Các thể ở đây! Mau rời khỏi đây ngay! Đi !"

Phương Khắc chậm rãi nhấp một ngụm : "Chuyện đến nước , Chu chủ sổ cần gì tự lừa dối ?"

Chu Đạt Thường vòng quanh phòng, đầu lắc như trống bỏi, như khuyên giải chính , như thuyết phục Phương Khắc: "Nước bùa Long Thần quán thể độc! Truyền thuyết Long Thần ở đây cả ngàn năm! Long Thần là tín ngưỡng, là gốc rễ của Huyện Thành. Rời bỏ Long Thần, dân chúng sống ..."

Phương Khắc quắc mắt: "Hoang đường! Dưới gầm trời chẳng là đất của Vua. Nghe ý Chu chủ sổ, chẳng lẽ Huyện Thành lập quốc gia riêng trong lòng Đại Đường ?!"

Chu Đạt Thường phắt trừng mắt, mắt đỏ ngầu quát: "Ta gì chứ? Ta thể gì?! Tộc nhân và của đều ở đây. Ta... chỉ là một gã Chủ sổ thấp cổ bé họng, cô thế cô..."

Căn phòng rơi tĩnh lặng. Cận Nhược, Mộc Hạ và Y Tháp ái ngại.

Phương Khắc lặng lẽ Chu Đạt Thường hồi lâu, lạnh lùng đổ chén nguội của ông , rót một chén nóng hổi khác: "Ta đoán, Chu chủ sổ chắc chắn cho rằng Huyện Thành chỉ là bàn đạp để Hoa Tứ Lang thăng quan tiến chức. Rằng Tứ Lang đến đây chỉ để kiếm chút tư lịch, chờ thời cơ là sẽ bay về quan trường Đông Đô. Đến lúc đó, Huyện Thành sống c.h.ế.t đều chẳng liên quan gì đến ."

Chu Đạt Thường chột . Chẳng lẽ ?

Khóe miệng Phương Khắc nhếch lên một nụ lạnh: "Hắn là Hoa gia Tứ Lang, duy nhất của gia chủ Hoa thị Dương Đô, Tiến sĩ Nhất giáp Chế cử chính Thánh thượng khâm điểm. Hắn cần gì đến cái xó xỉnh khỉ ho cò gáy Huyện úy để kiếm tư lịch?"

Chu Đạt Thường cứng họng.

Quả thật, với xuất của Hoa gia Tứ Lang, cận thần Thiên t.ử cũng là chuyện nhỏ. Không thì một chức Học sĩ thanh cao ở Đông Đô vài năm là thừa sức một bước lên mây. Hoa gia Tứ Lang cần gì "mạ vàng", vì bản sinh là vàng ròng .

Vậy tại đến đây? Chẳng lẽ... nguyên nhân đặc biệt?

"Hai đời Huyện úy triều đình phái tới đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở đây." Phương Khắc chỉ tay lên trời: "Bên ... vui ."

"Bên... bên là chỉ..." Chu Đạt Thường nuốt nước bọt: "Đại Lý Tự? Lại Bộ? Hay là Hình Bộ?"

"Cái Đại Lý Tự cỏn con mà mời Hoa gia Tứ Lang ?" Phương Khắc khinh khỉnh đáp.

Đầu óc Chu Đạt Thường ong lên một tiếng. Chẳng... chẳng lẽ chuyện của Huyện Thành kinh động đến Thánh thượng?!

Phương Khắc sắc mặt Chu Đạt Thường biến đổi liên tục, giọng điệu dần dịu xuống.

"Lâm nương t.ử từng kể, lúc nàng cùng Chu chủ sổ phá án ở huyện Nam Phố, Tô thị Tùy Châu vì thể diện gia tộc lấy phận Ngũ tính Thất tông để ép bức Chu chủ sổ xóa bỏ hiềm nghi cho khi chứng cứ. Chu chủ sổ thẳng thừng từ chối. Khi ngài : Ngài là quan phụ mẫu huyện Nam Phố, nếu vì tư lợi mà chà đạp luật pháp quốc gia thì còn mặt mũi nào gặp hương phụ lão."

Giọng Phương Khắc vốn khô khốc, nay bỗng nhiên mềm mại ba phần, như cây khô gặp mưa xuân đ.â.m chồi nảy lộc, gieo lòng một niềm hy vọng khó tả.

Chu Đạt Thường từ từ xuống, thẫn thờ.

Thì , từng những lời hào hùng như thế...

Không ngờ Lâm nương t.ử nhớ rõ đến ...

Phương Khắc hít sâu một , ngay ngắn, ôm quyền thi lễ: " như lời Chu chủ sổ , tộc nhân, nhân của ngài đều ở đây. Huyện Thành chỉ là nhà của ngài, mà còn là nhà của trăm họ. Ngài là Chủ sổ một huyện, là cha dân, tương lai của Huyện Thành, phúc họa của bá tánh, tất cả chỉ trong một ý niệm của ngài mà thôi."

Chu Đạt Thường ngẩn ngơ. Ông như thấy bóng dáng của tiểu nương t.ử vũ và Hoa gia Tứ Lang xinh rạng ngời đang lưng vị đại phu mặt lạnh như tiền .

Đột nhiên, Phương Khắc như cảm nhận điều gì, về phía cửa sổ. Mộc Hạ dậy đẩy cửa . Một tia nắng yếu ớt xuyên qua tầng mây đen dày đặc, chiếu rọi tiểu viện. Không gian u tối bỗng bừng sáng, cành cây ngọn cỏ đẫm nước mưa trở nên lấp lánh như dát bạc.

Phương Khắc: "Nhìn kìa, mưa tạnh ."

Chu Đạt Thường ngỡ ngàng ánh mặt trời lâu gặp, trong lòng xúc động dâng trào. Ông nhắm mắt , hít sâu một dậy vái dài:

"Hoa Huyện úy và Lâm nương t.ử gì sai bảo, Chu mỗ nguyện dốc sức trâu ngựa, muôn chối từ!"

---

Tiểu kịch trường:

Cận Nhược: Hay lắm! Phương đại phu ai nhập thế? Trình độ "chém gió" đủ khiến tên họ Hoa thất nghiệp luôn .

Y Tháp: Phương đại phu uy vũ!

Mộc Hạ: He he, khi Tứ Lang và Lâm nương t.ử để "Cẩm nang diệu kế" cho Phương đại phu mà.

Cận Nhược: Cẩm nang gì? Diệu kế gì? Sao ?! Viết gì trong đó thế?

Mộc Hạ: Thiên cơ bất khả lộ.

Phương Khắc thở dài nhẹ nhõm, lặng lẽ nhét cái túi gấm sắp mồ hôi tay ướt nhẹp trong tay áo.

Trên tờ giấy nhỏ chỉ vỏn vẹn hai dòng chữ.

Dòng đầu do Lâm Tùy An :[Chu Đạt Thường: Nhát gan sợ phiền phức, nhưng bản tâm chính trực.]

Dòng thứ hai là bút tích rồng bay phượng múa của Hoa Nhất Đường:[Nhát gan sợ phiền... thì hù dọa . Bản tâm chính trực... thì vẽ cái bánh thật lớn cho ngửi. Phương đại phu, chúng tin tưởng ngươi!]*

---

* Vẽ bánh lớn: Một thuật ngữ ám chỉ việc đưa những lời hứa hẹn viển vông, tươi để dụ dỗ khác tin theo, dù thực tế chắc thực hiện .*

 

Loading...