NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 155: Có thần đến giúp rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:15:32
Lượt xem: 71

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Minh tán nhân trong thiền phòng, trừng mắt cuốn sổ sách bàn mà sầu não. Hàng năm cứ đến lễ tế Long Thần là tốn kém vô cùng, năm nay tổ chức quy mô lớn nhất lịch sử, chi phí đội lên tới sáu mươi ba quan tiền, tổn thất nguyên khí nặng nề. Long Thần quán cả trăm miệng ăn, tính ngân sách bắt đầu thâm hụt.

Tệ hơn nữa, kho mật đốt, chế nước bùa, ngâm tẩm hàng thêu cũng cần thời gian. Bên ngoài gửi bồ câu đưa thư thúc giục ba . Nếu hàng cung cấp, đợi đến khi Tam gia trách tội xuống thì cái mạng già của lão e cũng khó giữ.

Nghĩ đến đây, Huyền Minh lộn ruột, thầm rủa xả mười tám đời tổ tông nhà Vân Trung Nguyệt.

Kế sách duy nhất bây giờ là trông chờ ngày lễ dâng cúng mười ngày tới. Phải ép hai tộc Cầu, Chu và Lý chính vắt kiệt đám dân đen huyện Thành nộp thêm tiền bạc. ngàn vạn đừng nộp cá muối nữa... Huyền Minh uống ực hai ngụm nước sôi để nguội... lão ăn cá muối đến rộp cả lưỡi .

"Sư ! Sư ! Không ! Có kẻ đến phá đám!" Huyền Thanh đạo trưởng xách vạt áo chạy xộc , mồ hôi nhễ nhại, "À đúng, là thần tiên đến phá đám!"

Huyền Minh: "Hả?"

Cầu Hồng cũng hớt hải chạy theo: "Quán chủ, đại sự !"

Huyền Minh vội dậy: "Cầu gia chủ cũng tới đây? Rốt cuộc chuyện gì?"

Huyền Thanh quệt mồ hôi: "Núi Thành đột nhiên xuất hiện một vị Hoa Thần. Nghe đồn thần thông quảng đại, pháp lực vô biên. Chỉ mới bảy tám ngày thu phục lòng tin của một nửa dân chúng trong thành, giờ đang đe dọa vị thế của Long Thần quán chúng !"

Huyền Minh giận dữ: "Hoang đường! Giữa thanh thiên bạch nhật thần tiên nào, chắc chắn là kẻ giả thần giả quỷ!"

"Quán chủ chí !" Cầu Hồng hùa theo, "Theo thấy, tên Hoa Thần cố tình đến phá đám Long Thần quán!"

Huyền Minh nheo mắt: "Ý Cầu gia chủ là..."

Cầu Hồng: "Nếu đoán lầm, chắc chắn là do đám Phương Khắc đang lẩn trốn giở trò!"

"Được lắm Vân Trung Nguyệt, nhịn hết nổi !" Huyền Minh phất tay áo lao khỏi phòng, "Sư , chọn mấy tên thủ theo , chúng gặp vị Hoa Thần xem !"

Khóe mắt Huyền Thanh giật giật, nhưng vẫn cung kính đáp: "Vâng, sư ."

---

Huyền Minh vốn tưởng Huyền Thanh trải sự đời nên bé xé to. Dù truyền thuyết Long Thần tồn tại ở huyện Thành mấy chục năm, cộng thêm hai năm nay Long Thần quán dốc sức tẩy não dân chúng, căn cơ vững chắc, dễ dàng một tên "thần rơm rác" nào đó lung lay?

lão ngờ tới, phía núi xuất hiện một đoàn bái thần dài dằng dặc, liếc qua cũng hơn trăm . Cảnh tượng thường chỉ thấy ngày lễ lớn của Long Thần quán. hôm nay, đoàn hành hương vòng qua Long Thần quán, tiến thẳng rừng rậm núi.

Điểm khác biệt duy nhất là khi Long Thần quán ai cũng mang theo lễ vật, còn giờ họ tay .

"Nghe Hoa Thần chỉ hiển linh sáng sớm. Khi ngài hiện , hoa bay rợp trời, hương thơm say lòng, dung mạo tuyệt trần, phong thái vô song khiến khuynh đảo." Huyền Thanh tranh thủ phổ cập thông tin.

Huyền Minh: "Nghe giọng điệu của thì Hoa Thần là nữ nhi?"

Huyền Thanh: "... Nghe là nam nhân..."

"..."

Sắc mặt Cầu Hồng đen như đáy nồi. Hắn thấy ít tộc nhân Cầu thị trong đám đông. Người dẫn đầu hình như là Cầu Tam Thập Nhị. Lấp ló trong đoàn là Cầu Bá, bên cạnh Cầu Bá là của Chu Chủ bạ. Cuối đoàn còn hai con Thu Tam Nương và A Ngưu - vốn là những tín đồ sùng đạo nhất của Long Thần. Họ cũng bái Hoa Thần ?!

Tình hình tệ hơn dự kiến. Do vội nên Huyền Thanh chỉ mang theo sáu đạo sĩ. Quân chênh lệch, Huyền Minh dám manh động, lệnh cho ẩn nấp quan sát từ xa.

Đoàn càng càng sâu rừng. Cây cối rậm rạp che khuất bầu trời, vỏ cây xanh thẫm lấp lánh nắng sớm. Hoa dại vàng nhạt mọc khắp nơi, bướm lượn rập rờn mang theo hương hoa thoang thoảng.

Đột nhiên, Huyền Minh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng từ bốn phía, sống lưng lạnh toát.

Sát khí?

"Là thần uy." Huyền Thanh thì thầm, "Nghe mỗi Hoa Thần xuất hiện đều cảm giác ."

Cầu Hồng mặt cắt còn giọt máu. Huyền Minh khẩy, hiệu cho thấp xuống bụi rậm để quan sát.

Cầu Tam Thập Nhị dẫn đầu đám đông quỳ rạp xuống đất, nhắm mắt, ngửa đầu. Nắng sớm xuyên qua kẽ lá rọi lên khuôn mặt thành kính của họ.

Gió nổi lên, cuốn những cánh bướm trắng và cánh hoa vàng xoay tít bay lên trời. Ánh sáng và hương hoa tụ thành một cột sáng rực rỡ. Mùi hương nồng nàn xộc mũi. Từ trong cột sáng, Hoa Thần khoác trường bào lộng lẫy bay xuống, lơ lửng giữa trung cách mặt đất vài trượng, lưng tỏa hào quang bảy sắc cầu vồng.

"Tiều phu siêng năng, ngươi tới , còn mang theo nhiều bằng hữu thế nữa." Giọng Hoa Thần trầm bổng, phiêu du như gió thoảng, êm dịu như cánh hoa rơi.

Đám dân chúng ngây ngất đành, đến nhóm Huyền Minh cũng ngẩn . Gương mặt Hoa Thần ngược sáng, chỉ thấy đường viền vàng óng, nhưng cũng đủ đoán dung mạo khuynh thành, thoát tục phi phàm, khiến tự chủ mà nảy sinh lòng kính ngưỡng.

Chỉ Huyền Thanh đạo trưởng núp trong góc khuất là cơ mặt giật liên hồi.

Cầu Tam Thập Nhị dập đầu lia lịa: "Hoa Thần đại nhân cao, Cầu Tam Thập Nhị dẫn dân chúng huyện Thành đến bái kiến, cầu xin Hoa Thần ban phước!"

Hoa Thần từ tốn hỏi: "Dân chúng cần cù, các ngươi cầu điều gì?"

Mọi , ấp úng dám mở lời.

Hoa Thần: "Dân chúng thành thật, hãy đối diện với lòng ."

Cầu Tam Thập Nhị hít sâu một , hét lớn: "Chúng con nghèo quá! Chúng con cần tiền!"

Câu trả lời sặc mùi tiền bạc trần tục khiến ai nấy đỏ mặt tía tai. Trước mặt vị thần tiên phong thái thoát tục thế mà cầu tiền thì thật mất mặt.

Nhóm Huyền Thanh như sét đ.á.n.h ngang tai. Cầu cái quái gì thế?!

Ai ngờ Hoa Thần chẳng những giận mà còn bật : "Dân chúng thành thật, sự chân thành của các ngươi cảm động. Đã , sẽ cho các ngươi toại nguyện..."

đốm sáng vàng từ trời rơi xuống như mưa rào, tỏa bốn phía. Mọi reo hò, tranh nhặt lấy, đưa lên miệng c.ắ.n thử dập đầu tạ ơn rối rít.

Cầu Tam Thập Nhị hét lớn: "Hoa Thần hiển linh! Hoa Thần uy vũ!"

Đám đông hưởng ứng rầm rộ: "Hoa Thần hiển linh! Hoa Thần uy vũ!"

Tiếng hô vang trời dậy đất khiến nhóm Huyền Minh, Cầu Hồng kinh hãi rớt hàm. Huyền Thanh lặng lẽ bò đến cuối hàng nhặt một chiếc lá vàng đem về. Huyền Minh c.ắ.n thử một cái, vẻ mặt thể tin nổi.

Vàng thật!

Cầu Hồng nuốt nước miếng ừng ực, tự trấn an: Cầu thị và Long Thần quán cùng hội cùng thuyền, thể vì chút lợi nhỏ... Mẹ ơi, đây lợi nhỏ, là vàng ròng đấy!

Hắn suýt chút nữa định bỏ rơi Huyền Minh ngay tại trận.

"Cầu gia chủ chớ quên, tộc Cầu thị các ngươi còn dựa nước bùa để kéo dài mạng sống!"

Câu của Huyền Minh như gáo nước lạnh tạt mặt Cầu Hồng, khiến tỉnh mộng. Mạng sống cả tộc còn trong tay lão già , thể bừa.

Huyền Minh cất lá vàng tay áo, Hoa Thần lơ lửng giữa trời khẩy: "Không hổ danh là Thiên hạ nhất trộm Vân Trung Nguyệt, tay hào phóng thật. Đáng tiếc sự lợi hại của nước bùa. Dù tán gia bại sản cũng vô ích, đời ai cưỡng sự cám dỗ của nước bùa..."

"Phụt..."

Chu mẫu trong đám đông đột nhiên hộc máu, ngã vật đất. Dân chúng kinh hãi hét lên.

Huyền Minh biến sắc.

Chuyện gì thế ?! Nước bùa phát tác ?! Không thể nào! Đó là của Chu Chủ bạ, luôn khống chế liều lượng cẩn thận, tuyệt đối thể sai sót.

"Chu thẩm thế?! Chu thẩm!" Tiểu Ngư nức nở ôm lấy bà, "Hoa Thần đại nhân, Chu thẩm xong , ngài cứu bà với!"

Giọng Hoa Thần tràn đầy thương xót: "Bà bệnh gì?"

Chu mẫu miệng đầy máu, cố ngóc đầu dậy, ho : "Hoa Thần đại nhân, con bệnh cũ tái phát, chỉ nước bùa của Long Thần mới cứu mạng. nước bùa đắt quá, con thực sự mua nổi..."

Tiểu Ngư nức nở tiếp lời: " , Hoa Thần đại nhân cho chúng con núi vàng núi bạc thì cũng mạng cầm mà mạng tiêu!"

Lời khiến đám đông trầm xuống. Tiếng thở dài, tiếng thút thít vang lên. Thu Tam Nương ôm chặt con trai thành tiếng.

"Long Thần?" Hoa Thần tỏ vẻ ngạc nhiên, "Đó là thứ gì?"

Câu hỏi ngây ngô khiến hoảng sợ, dám thở mạnh.

Hồi lâu , Cầu Tam Thập Nhị mới run rẩy hỏi: "Hoa Thần đại nhân Long Thần ở hồ Long Thần ?"

Hoa Thần đáp, chỉ nhẹ, phất tay áo. Một bình lưu ly trong suốt rơi xuống mặt Chu mẫu: "Đây là Bách Hoa Lộ của Bổn thần, thể giải trừ tà độc. Ngươi uống , bệnh sẽ tự khỏi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-155-co-than-den-giup-roi.html.]

Chu mẫu cầm bình thuốc, nước mắt lưng tròng: "Thật... thật ?"

Hoa Thần chỉ .

Tiểu Ngư giục: "Hoa Thần đại nhân lừa chúng , Chu thẩm uống thử !"

Chu mẫu nhắm mắt, như hạ quyết tâm lớn, mở nắp uống cạn. Bà im lặng một lát rùng , từ từ thẳng dậy, vẻ mặt hân hoan: "Ta thấy... nhẹ nhõm hẳn! Bà con ơi, khỏe !"

Dân chúng mừng rỡ, đồng loạt dập đầu cầu thuốc.

"Hoa Thần đại nhân, con bệnh lâu năm, vô lực lụng gì, xin ngài ban thuốc!"

"Hoa Thần đại nhân, con ăn ngon ngủ yên, lúc nào cũng bồn chồn lo lắng. Xin ban t.h.u.ố.c cho con!"

"Hoa Thần đại nhân, con đau nhức khắp , nổi mẩn ngứa ngáy khó chịu lắm!"

"Hoa Thần đại nhân!"

"Hoa Thần đại nhân!"

"Dân làng lương thiện chớ hoảng, các ngươi chỉ trúng chút tà độc cỏn con thôi. Bách Hoa Lộ của giải bách độc." Giọng Hoa Thần dịu dàng vang lên. Hàng chục bình lưu ly đủ màu sắc từ trời rơi xuống tay mỗi , cầm thấy ấm áp như chứa đựng ánh mặt trời.

Huyền Minh kinh ngạc đến lồi mắt, trơ mắt dân chúng uống "Bách Hoa Lộ" xong ai nấy đều hồng hào khỏe mạnh như tái sinh.

"Không thể nào! Không thể nào!" Lão gào lên trong lòng, "Nước bùa của là thiên hạ vô song, thứ t.h.u.ố.c nào qua mặt ?! Tất cả là giả! Lừa đảo!"

Cầu Hồng bình Bách Hoa Lộ, sang Huyền Minh, mặt xám ngoét.

Nếu nhầm, Hoa Thần là "tà độc"...

"Đa tạ Hoa Thần ban thuốc!" Cầu Tam Thập Nhị vỗ tay hô lớn, "Hoa Thần uy vũ!"

Chu mẫu ngập ngừng hỏi: "Hoa Thần đại nhân, Bách Hoa Lộ giá bao nhiêu?"

Không gian tĩnh lặng. Sắc mặt đều lo lắng. Nước bùa Long Thần đắt cắt cổ, t.h.u.ố.c thần kỳ thế chắc giá trời, họ uống lấy tiền mà trả?

Hoa Thần khẽ thở dài: "Thần tuy ngưng tụ linh khí đất trời nhưng tâm nguyện hướng về vạn dân. Thần ban ân trạch cho thế nhân là thuận theo thiên đạo, màng tục vật thế gian."

Dân chúng ngẩn ngơ vỡ òa.

Ý ngài là... miễn phí?!

"Hoa Thần đại nhân, ngài... ngài thật sự cần cúng dường ?" Thu Tam Nương rưng rưng hỏi.

Trong hào quang rực rỡ, Hoa Thần lắc đầu: "Thần thánh vô tư, cầu báo đáp. Kẻ nào đòi hỏi vô độ, kẻ đó thần, mà là yêu ma tà đạo!"

"Chó má! Vân Trung Nguyệt, g.i.ế.c ngươi!" Huyền Minh điên tiết định lao thì đột nhiên lồng n.g.ự.c đau nhói, phun ngụm m.á.u tím bầm, trợn mắt ngất xỉu.

Huyền Thanh vội đỡ lấy sư , hiệu cho t.ử khiêng lão , chạy theo giả bộ lo lắng: "Sư cố lên! Long Thần sẽ phù hộ !"

Cầu Hồng rối bời, đành chạy theo nhóm đạo sĩ.

Trong lúc hỗn loạn, ai để ý trong lòng bàn tay Huyền Thanh lóe lên ánh sáng xanh lục mờ ảo.

Dân chúng hề chuyện xảy bên , họ vẫn đang bàng hoàng lời của Hoa Thần.

Cầu Tam Thập Nhị lắp bắp: "Ý Hoa Thần đại nhân là... Long... Long Thần đại nhân là... là..."

Tiểu Ngư toạc : "Long Thần là tà ma ?!"

Hoa Thần buông tiếng thở dài xa xăm: "Hỡi dân chúng thật thà, hãy tự hỏi lòng , là thần tà, tự khắc câu trả lời."

Gió rừng thổi qua cuốn bay những cánh hoa. Trong ánh bình minh trong trẻo, Hoa Thần biến mất dấu vết.

Mọi quỳ giữa rừng hoa, suy ngẫm lời dặn dò cuối cùng, khỏi rùng .

Long Thần quán một tay che trời, bóc lột dân chúng tàn tệ còn hơn cả quan phủ. Nước bùa ban đầu chữa bệnh nhưng càng về càng mất tác dụng, khiến dân ốm yếu bệnh tật triền miên.

Giờ phút , trong lòng họ nảy sinh một nghi vấn từng dám nghĩ tới: Long Thần... thực sự là thần ?

---

"Như bọn họ tin ?" Chu Đạt Thường nấp gốc cây hỏi.

Lâm Tùy An ôm đao Thiên Tịnh dựa cây, đáp: "Xưa nay tiêu chuẩn để con đ.á.n.h giá thần, yêu, ma, quái chỉ một: thực dụng. Hữu dụng là thần, vô dụng là yêu quái, vô dụng mà còn hại thì đích thị là tà ma."

Chu Đạt Thường: "..."

"Hơn nữa," Lâm Tùy An bồi thêm, " đời còn gì thuyết phục hơn vàng thật bạc thật?"

Chu Đạt Thường phục sát đất.

Không hổ danh Hoa Tứ Lang của gia tộc giàu nhất Đại Đường, vung tiền như rác... vì dân chúng vùng núi hẻo lánh .

Lá cây xào xạc phản chiếu ánh nắng. Tấm lụa mỏng nhẹ như cánh hoa mẫu đơn rơi xuống, để lộ khuôn mặt tươi rạng rỡ của Hoa Nhất Đường. Dù nhiều , Chu Đạt Thường vẫn chấn động.

Hoa gia Tứ Lang quả thực như hoa, e rằng Hoa Thần thật sự cũng chỉ đến thế là cùng.

Lâm Tùy An Hoa Nhất Đường mà buồn .

Hắn quấn quanh hông và đùi bằng những sợi dây từ "Tịnh Thủy Sa" - loại vải thượng hạng giá 150 quan một tấm, dai như dây thép, mỏng như cánh ve, phản chiếu ánh sáng bảy màu. Một sự lãng phí xa xỉ đến mức... đau lòng.

Bộ trang phục mặc tên là "Du Sương Mãn Địa", giá 300 quan, trắng như sương thu, nhẹ tựa mây trời, tạo hiệu ứng bay bổng thoát tục, từng mưa gió ở An Đô. Dùng để giả Hoa Thần quả là "chuẩn cần chỉnh".

Hoa Nhất Đường tạo dáng yểu điệu thướt tha, nụ hư ảo, hàng mi cong vút chớp chớp đầy phong tình.

"Đẹp ?" Hắn hỏi.

Lâm Tùy An nín : "Đẹp."

"Đẹp thật ?"

"Đẹp."

Nhóm Cầu Lão Bát và đám "đầu Bính" phụ trách kéo dây cáp tới, thô bạo gỡ phăng đống dây rợ Hoa Nhất Đường xuống, bĩu môi chê bai bỏ .

Chu Đạt Thường lắc đầu ngán ngẩm cũng rút lui.

Hoa Nhất Đường vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nhúc nhích.

Lâm Tùy An bước tới chọc tay . Nụ mặt "Hoa Thần" méo xệch.

Lâm Tùy An: "Lại tê chân ?"

"Tê lưng, tê tay, tê chân, tê mông, tê cả xương sườn."

"Ta bế ngươi về nhé?"

"Đừng đừng, cõng cho đỡ mất hình tượng!"

Lâm Tùy An cúi xuống cõng Hoa Nhất Đường cứng đơ như khúc gỗ, chậm rãi xuống núi. Rừng xanh mây trắng, một con chim ưng dang rộng đôi cánh chao lượn bầu trời cao.

Lâm Tùy An theo con chim ưng, hỏi: "Huyền Minh hôm nay tới, lão chắc chắn sẽ yên chờ c.h.ế.t. Kế tiếp ngươi định giở trò gì nữa?"

Hoa Nhất Đường bật : "Ngươi thấy để Long Thần và Hoa Thần đ.á.n.h một trận thế nào?"

Lâm Tùy An cũng : "Khoản đ.á.n.h thì rành lắm."

---

 

Loading...