NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 177: Những nghi vấn về vụ án Sát nhân hoa đào
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:16:36
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rạng sáng mùng tám tháng Chạp năm Huyền Phụng thứ ba, thành Ích Đô hiếm khi đợt tuyết rơi dày đến thế. Trời đất một màu trắng xóa mênh mông, gió lạnh cắt da cắt thịt, đủ để đóng băng c.h.ế.t .
Đầu giờ Mão một khắc, lão Từ phát hiện t.h.i t.h.ể một nữ t.ử bên cạnh mương nước thải ở ngõ Hoàn Thúy, phường Từ Hàng, khu Đông Nhị. Nạn nhân mặc bộ đồ đỏ, hình chữ đại nền tuyết, mái tóc dài đen nhánh như mực, đầy vết bầm tím. Làn váy xé rách, lộ bắp chân trắng bệch, đó một dấu ấn hình hoa đào màu đỏ đen.
Đó chính là nạn nhân đầu tiên trong vụ án g.i.ế.c hàng loạt "Sát nhân hoa đào" chấn động Đại Đường tại Ích Đô.
"Nạn nhân tên Vũ Thanh, hai mươi tuổi, là ca cơ của phường Hồng Hương thuộc Võ tứ gia. Đêm hôm một ân khách mời đến Tán Hoa Lâu biểu diễn, rời lúc giờ Tý, ngờ c.h.ế.t giữa đường. Qua khám nghiệm t.ử thi, nạn nhân cưỡng gian g.i.ế.c hại, nguyên nhân t.ử vong là siết cổ. Dấu hoa đào đóng khi c.h.ế.t, nơi phát hiện t.h.i t.h.ể hiện trường vụ án ban đầu." Lăng Chi Nhan ngừng một chút: "Sau đó cũng tìm hiện trường vụ án thực sự."
"Căn cứ hồ sơ ghi , từ tháng Chạp năm Huyền Phụng thứ ba đến tháng Giêng năm Huyền Phụng thứ tư, tổng cộng mười sáu nữ t.ử cưỡng gian sát hại, đùi đều dấu hoa đào. Địa điểm phát hiện t.h.i t.h.ể rải rác khắp các phường thuộc khu Đông Nhất, Đông Nhị, Đông Tứ và Bắc Tứ. Quan phủ phái điều tra khắp nơi, thậm chí còn hủy bỏ chợ đêm một thời gian, khôi phục chế độ quản lý phường nghiêm ngặt, tốn kém nhiều nhân lực vật lực nhưng vẫn tìm hung thủ. Thời gian đó thành Ích Đô gió tanh mưa máu, lòng hoảng loạn. Cho đến khi nạn nhân thứ mười bảy phát hiện mương nước thải bên ngoài thành Đông."
"Nạn nhân cũng cưỡng gian g.i.ế.c, nhưng một nhát d.a.o đ.â.m cổ chí mạng, t.h.i t.h.ể đầm đìa m.á.u me, lượng m.á.u vượt quá mức bình thường của một . Sau khi khám nghiệm phát hiện đó là m.á.u heo. Từ manh mối , quan phủ khoanh vùng nghi phạm là một gã đồ tể ở chợ Đông tên Đồ Diên. Tại nhà , tìm thấy hung khí là con d.a.o chọc tiết heo, một mảnh vải xé từ váy nạn nhân cùng miếng sắt vụn hình hoa đào. Vì thế Đồ Diên kết tội là Sát nhân hoa đào."
Lâm Tùy An: "Nguyên nhân t.ử vong của những nạn nhân đó là gì?"
Lăng Chi Nhan: "Mỗi một khác. Nạn nhân một và hai siết cổ, từ ba đến sáu cắt cổ, bảy và chín bịt miệng c.h.ế.t ngạt. Số tám, mười đến mười sáu đều vật sắc nhọn mổ bụng. Khi phát hiện t.h.i t.h.ể từ ngày mười ba đến mười sáu, nội tạng thậm chí ch.ó hoang ăn mất một phần."
Hoa Nhất Đường: "Điểm nghi vấn mà ngươi phát hiện ở ?"
"Có ba nghi vấn." Lăng Chi Nhan : "Thứ nhất, để gộp mười bảy vụ án chung một hồ sơ điều tra cần hai điều kiện: dấu hoa đào đùi t.h.i t.h.ể và nạn nhân đều cưỡng gian g.i.ế.c . Vấn đề ở chỗ, dấu hoa đào đùi nạn nhân thứ bảy và thứ chín khác với những còn ."
Nói xong, Lăng Chi Nhan lật biên bản khám nghiệm t.ử thi của tất cả hồ sơ so sánh từng cái một: "Dấu hoa đào của nạn nhân thứ bảy và thứ chín nhỏ hơn, tinh xảo hơn, và là hoa đào sáu cánh."
Lâm Tùy An bước tới kỹ, đúng thật là !
"Dấu hoa đào của các nạn nhân khác đều là năm cánh, đường kính một tấc." Lăng Chi Nhan chỉ sự khác biệt rõ rệt về hình vẽ.
Hoa Nhất Đường nhướng mắt Hạ Trường Sử: "Hạ Trường Sử, điểm đáng ngờ giải thích thế nào đây?"
Hạ Trường Sử lau mồ hôi: "Người trực tiếp giám sát vụ án là Tham quân Ngô Chính Thanh, là nắm rõ chi tiết nhất."
Hoa Nhất Đường: "Khéo quá, Sở Tư Binh ở ngay bên cạnh, phiền mời Ngô tham quân qua đây một chuyến."
" đúng, Hoa tham quân ."
Chẳng bao lâu , Ngô Chính Thanh tới. Sắc mặt còn khó coi hơn đêm qua, mắt thâm quầng, mặt sưng vù, vẻ cả đêm ngủ nên giọng điệu cũng chẳng mấy vui vẻ.
"Lăng Tư trực thật đấy, hỏi rõ hôm qua Ngô mỗ rốt cuộc ở ?"
"Ta hỏi các thư trực ở Án Mưu đường hôm qua, họ đều chứng cho Ngô tham quân." Lăng Chi Nhan đáp: " hôm nay hỏi chuyện đó, mà về những điểm nghi vấn trong vụ án Sát nhân hoa đào."
Ngô Chính Thanh cau mày: "Vụ án kết thúc năm năm , còn gì đáng ngờ nữa?"
Lăng Chi Nhan lặp những điểm nghi vấn nêu, sắc mặt Ngô Chính Thanh càng lúc càng tệ.
"Tuy dấu hoa đào hai t.h.i t.h.ể chút khác biệt, nhưng theo suy đoán của , lẽ dấu cũ mất nên hung thủ cái mới."
Lăng Chi Nhan lắc đầu: "Giải thích thế thông. Nếu dấu mới, tại những vụ án đó về dùng dấu hoa đào cũ?"
Ngô Chính Thanh cứng họng, im bặt.
Sắc mặt Lăng Chi Nhan trầm xuống, giọng cũng đanh : "Điểm nghi vấn thứ hai: trong mười bảy nạn nhân, chỉ xác định danh tính mười lăm . Nạn nhân thứ bảy và thứ chín đến khi kết án vẫn là vô danh, trùng khớp với hai t.h.i t.h.ể dấu hoa đào khác biệt. Ngô tham quân thấy quá trùng hợp ?"
Ngô Chính Thanh bao biện: "Ích Đô năm mươi vạn dân, thỉnh thoảng vài t.h.i t.h.ể tra phận cũng chẳng lạ..."
"Hai nạn nhân , một mười tuổi, chỉ mới tám tuổi!" Lăng Chi Nhan đột ngột quát lớn khiến Hạ Trường Sử và Ngô Chính Thanh đồng thời run bắn.
Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường kinh hãi thất sắc, vội cúi xuống kỹ biên bản khám nghiệm. Tuổi của hai nạn nhân lượt ghi: "Trẻ nhỏ, mười tuổi", "Trẻ nhỏ, chừng tám tuổi".
Trong đầu Lâm Tùy An ong lên một tiếng. Ký ức về những nạn nhân nhỏ tuổi ở Dương Đô bất ngờ ùa về báo , xoay chuyển như kính vạn hoa mắt cô...
[A Nương...]
[Nhị Nương ngoan, uống t.h.u.ố.c con...]
[Sông Cửu Sơ nước trong mát, bé con của nương mắt sáng như ... bé con của nương cũng về nhà...]
[Tú nhi...]
[Ca ca lên là nhất...]
Sát ý đẫm m.á.u khó diễn tả xâm chiếm cơ thể, Lâm Tùy An siết chặt chuôi đao Thiên Tịnh. Thân đao ngừng rung lên, sát khí màu xanh biếc gần như tràn khỏi vỏ.
"Lâm Tùy An!"
Hoa Nhất Đường nắm chặt lấy tay cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang tay Lâm Tùy An, dần dần trấn an thanh Thiên Tịnh đang xao động.
Lâm Tùy An thở hắt một , lúc mới nhận cả phòng Tư pháp yên tĩnh đến đáng sợ. Mọi đều kinh ngạc cô: Lăng Chi Nhan lúng túng, Mộc Hạ lo lắng, Hạ Trường Sử và Ngô Chính Thanh mặt cắt còn giọt máu. Hốc mắt Hoa Nhất Đường đỏ hoe, trông như sắp đến nơi.
"Không , chắc do hồi sáng mới đ.á.n.h một trận nên khí huyết dâng trào chút thôi, nghỉ một lát là ." Lâm Tùy An trở tay nắm lấy tay Hoa Nhất Đường trấn an.
Hoa Nhất Đường căng thẳng bước lên một bước, dùng che đôi bàn tay đang nắm chặt của hai . Hắn vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y cô, ý định buông .
Lăng Chi Nhan Lâm Tùy An thêm vài , thấy tâm trạng cô định mới tiếp tục: "Hồ sơ ghi nạn nhân cuối cùng, Tả Phương Phương, ba mươi mốt tuổi, nhà ở phường Đông Nhị, thường đến sạp thịt của Đồ Diên ở chợ Đông mua thịt nên theo dõi, trở thành mục tiêu cuối cùng."
Ngô Chính Thanh ôm quyền: " , Đồ Diên thú nhận giấu giếm quá trình cưỡng gian và g.i.ế.c hại nữ tử, cũng chỉ rõ địa điểm gây án là ngay tại phòng ngủ của . Vết d.a.o đ.â.m t.h.i t.h.ể khớp với lời khai. Ta còn tìm thấy dấu hoa đào gầm giường . Quan trọng nhất là Đồ Diên cũng nhận tội sát hại mười sáu nữ t.ử đó, còn diễn giải quá trình gây án tại chỗ."
Lăng Chi Nhan lôi biên bản khám nghiệm t.ử thi của Tả Phương Phương : "Ngô tham quân chẳng lẽ thấy dấu hoa đào của Tả Phương Phương khác với những nạn nhân đó ?"
Ngô Chính Thanh trân trối: "Lăng Tư Trực gì lạ ? Dấu hoa đào trong biên bản rõ ràng là loại năm cánh, kích thước một tấc, giống hệt những cái mà!"
Lâm Tùy An định thò đầu xem nhưng Hoa Nhất Đường kéo giật , còn trừng mắt cảnh cáo.
"Dấu hoa đào Tả Phương Phương rõ nét hơn, là cái mới ." Lăng Chi Nhan .
"Điều chứng minh suy luận lúc nãy của là đúng." Ngô Chính Thanh cãi: "Đồ Diên đề phòng bất trắc nên thêm vài cái dấu sơ cua."
Lăng Chi Nhan: "Đây chính là điểm đáng ngờ lớn nhất. Tại chi tiết quan trọng như Đồ Diên hề nhắc đến trong khẩu cung? Hơn nữa lời khai về chi tiết g.i.ế.c đó của mơ hồ, sai lệch nhiều so với kết quả khám nghiệm."
"Chuyện ..." Ngô Chính Thanh liếc Hạ Trường Sử. Thấy Hạ Trường Sử cau mày gật đầu, mới tiếp tục: "Thú thật, Đồ Diên khi ngục, chắc tội ác tày trời khó thoát án t.ử nên sợ đến phát điên, ăn lung tung. khai vị trí hiện trường ban đầu của vài vụ án , chúng phái kiểm tra quả nhiên tìm thấy di vật nạn nhân. Còn về chi tiết gây án, Đồ Diên bảo lúc g.i.ế.c rơi trạng thái điên loạn nên đó nhớ rõ."
Lăng Chi Nhan nhíu mày: "Chỉ dựa đó mà các kết luận Đồ Diên là Sát nhân hoa đào?!"
Hạ Trường Sử thở dài: "Lăng Tư trực điều , lúc vụ án Sát nhân hoa đào cả thành Ích Đô gà bay ch.ó sủa, lòng bàng hoàng. Nhất là nữ t.ử trẻ tuổi, cấm cung dám đường. Ban đêm trị an càng tệ hại, trộm cướp nổi lên như rươi, đục nước béo cò, cháy nhà hôi của. Nếu nhờ Ngô tham quân dùng biện pháp mạnh bắt Đồ Diên, ngăn chặn cơn sóng dữ thì Ích Đô còn loạn đến bao giờ."
Ngô Chính Thanh hít sâu một , ôm quyền : "Ngô mỗ quá trình điều tra vụ án còn thiếu sót, nhưng khi Đồ Diên đền tội thì Sát nhân hoa đào cũng bặt vô âm tín đến tận bây giờ. Chẳng điều đó chứng minh Đồ Diên chính là hung thủ ?"
Hoa Nhất Đường nhướng mày: "Vậy dấu hoa đào t.h.i t.h.ể Liên Tiểu Sương thì giải thích thế nào?"
Trên mặt Ngô Chính Thanh thoáng qua nét quái dị khó phát hiện: "Ngô mỗ cho rằng cái c.h.ế.t của Liên Tiểu Sương ẩn tình khác, hung thủ thực sự chỉ lợi dụng dấu hoa đào để đ.á.n.h lạc hướng mà thôi."
Lăng Chi Nhan nhíu mày, trầm ngâm .
Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường , cũng tiện khẳng định điều gì.
Lúc Phương Khắc bưng một khay gỗ từ sảnh phụ : "Đã lấy vật giấu trong lớp thêu."
Mọi chấn động, vội vàng xúm . Trong khay gỗ là một mảnh vải nhỏ màu trắng, chất liệu tầm thường, mép vải tơi tả, vẻ như xé từ một tấm vải lớn, trông cũ nát sắp mủn đến nơi.
Mí mắt Hoa Nhất Đường giật giật, dùng khăn tay bọc ngón tay cầm mảnh vải lên xem xét kỹ lưỡng: "Là vải của Tứ Diện Trang ở huyện Thành, Thanh Châu!"
Lăng Chi Nhan: "Cái gì?!"
Lâm Tùy An: "Ngươi chắc chứ?"
Hoa Nhất Đường cau mày: "Không chắc chắn lắm."
"Ta chắc chắn." Phương Khắc vẫy sảnh phụ. Trên bàn đặt hai tờ giấy trắng. Tờ bên trái đặt một mẩu vải trắng nhỏ, hẳn là cắt từ mảnh vải . Phương Khắc nhỏ chất lỏng màu từ bình sứ lên mẩu vải, nhanh, nó chuyển sang màu xanh đậm.
"Mảnh vải từng ngâm trong nước bùa của Long Thần quán." Phương Khắc khẳng định.
Mặt sầm .
Hoa Nhất Đường nghiến răng: "Không ngờ vẫn còn cá lọt lưới."
"Chưa hết ." Phương Khắc chỉ sang tờ giấy bên cạnh, đó một vệt màu xanh đậm: "Lúc khám nghiệm, thấy t.h.i t.h.ể Liên Tiểu Sương nhẹ bất thường nên sinh nghi, bèn giữ nội tạng, dịch dày và nước tiểu để kiểm tra. Đây là kết quả xét nghiệm từ nội tạng: trong cơ thể Liên Tiểu Sương tích tụ độc tố quả Long Thần, chứng tỏ sử dụng một thời gian ."
---
Lâm Tùy An cảm thấy đầu óc nổ tung. Vụ án Liên Tiểu Sương càng đào sâu càng phức tạp. Chỉ riêng những manh mối mắt vẽ vài khả năng:
Khả năng thứ nhất: Sát nhân hoa đào tái xuất giang hồ.
Dù Ngô Chính Thanh khăng khăng Đồ Diên là hung thủ, nhưng Lâm Tùy An tin phán đoán của Lăng đại soái ca hơn. Chưa bàn đến đống điểm nghi vấn trong hồ sơ, chỉ cần mặt thôi thì Lăng Lục Lang uy tín hơn hẳn .
Khả năng thứ hai: G.i.ế.c vì tình.
Giả thuyết dựa việc Liên Tiểu Sương từng phá thai, nhưng hiện bằng chứng xác thực.
Khả năng thứ ba: Liên Tiểu Sương cuốn vụ án quả Long Thần.
Mảnh vải ngâm nước bùa giấu trong bức thêu kiểu gì cũng giống cố ý để manh mối, nhưng rõ nguồn gốc, cần điều tra thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-177-nhung-nghi-van-ve-vu-an-sat-nhan-hoa-dao.html.]
Khả năng thứ tư: Thù hằn cá nhân.
Việc Liên Tiểu Sương từng ngược đãi cũng là một hướng điều tra.
Ngoài , điều khó hiểu nhất là cách xử lý t.h.i t.h.ể của Liên Tiểu Sương: lúc thì kín đáo che giấu, lúc phô trương mâu thuẫn, quả thực khiến rối trí.
Lâm Tùy An cảm giác vụ án như một mớ bòng bong trăm mối tơ vò, tìm đầu mối để gỡ.
Trì thái thú Lăng Chi Nhan mời khỏi hậu nha. Lão cúi đầu, ôm bụng phịch xuống ghế Thái sư như một đống giẻ rách, vẻ mặt uể oải, chắc đang tự hỏi mới nghỉ một canh giờ mà vụ án rối tinh rối mù thêm thế .
Hoa Nhất Đường ân cần tặng lão một bộ bàn ghế mới. Trì thái thú lập tức tỉnh táo hẳn, sai Bất lương nhân mời vợ chồng Ngô Chính Lễ .
Lần Hoa Nhất Đường vẻ định áp dụng chiến thuật nụ giấu dao, nhân lúc đối phương phòng mà đòn bất ngờ. Hắn tủm tỉm mời vợ chồng Ngô Chính Lễ , Mộc Hạ dâng Bách Hoa thượng phẩm. Trì thái thú và Hạ Trường Sử mang trọng trách "giữ chân", tán gẫu chuyện gia đình với Ngô Chính Lễ.
Lâm Tùy An quan sát vợ Ngô Chính Lễ.
Đó là một phụ nữ hơn ba mươi tuổi, cũng gầy gò như chồng, ăn mặc khéo léo, dáng vẻ đoan trang. Hai tay bà luôn đan đặt bụng . Mặt và cổ trát một lớp phấn dày, trán dán hoa điền, môi chỉ tô một chấm đỏ ở giữa – kiểu trang điểm "môi đào" thịnh hành nhất Ích Đô.
Điểm nhấn của kiểu trang điểm là khuôn mặt trắng toát và đôi môi nhỏ xíu, đòi hỏi biểu cảm linh hoạt, nếu trông sẽ giống hệt một chiếc mặt nạ quái dị.
Lúc , vợ Ngô Chính Lễ trông chẳng khác nào đang đeo mặt nạ.
Nhị trưởng lão Thẩm Tương Lâm Tùy An, dùng tốc độ nhanh nhất thì thầm cung cấp thông tin: "Người phụ nữ họ Cù tên Tuệ, mất sớm, cha mở trường tư thục. Ngô Chính Lễ hồi nhỏ học ở đó, là thanh mai trúc mã với Cù Tuệ. Năm mười sáu tuổi bà gả cho Ngô Chính Lễ. Sau đó Ngô thị phất lên thành sĩ tộc mới ở Ích Đô, Cù Tuệ trở thành đương gia chủ mẫu, cai quản việc nhà đấy, tính tình cực kỳ điềm đạm."
"Vợ chồng Ngô thị nổi tiếng ân ái ở Ích Đô, tiếc nuối duy nhất là con. Nghe do sức khỏe Cù Tuệ yếu nên khó thụ thai, vì thế bà thường xuyên ở biệt trang Trung Tướng ngoại ô để tĩnh dưỡng. Ngô Chính Lễ nặng tình, dù vợ sinh con cũng từng ý định hưu thê nạp , còn thường xuyên đến biệt trang bầu bạn với vợ. Cù Tuệ thích thêu thùa nên Ngô Chính Lễ mới mời Liên Tiểu Sương về dạy, cốt để bà vui vẻ."
Lâm Tùy An mà đầu óc ong ong.
Thanh mai trúc mã, kết hôn từ thuở hàn vi, chồng trung niên phát đạt nhưng vẫn một lòng một , vợ con cũng ruồng rẫy, nạp , tiếng thơm ân ái đồn xa... Được lắm, cái kịch bản "buff" hào quang nhiều đấy!
Trì thái thú và Hạ Trường Sử tán gẫu đến khô cả cổ, thực sự kiếm chuyện gì để nữa, liên tục nháy mắt hiệu cho Hoa Nhất Đường.
Hoa Nhất Đường nở nụ thương hiệu, phe phẩy chiếc quạt "Hồng Anh Lạc Tận Thanh Mai Tiểu", trông chẳng khác nào một thiếu niên ngây thơ vô hại: "Hôm nay mời Ngô gia chủ đến đây chỉ để phối hợp điều tra, hỏi thăm đôi chút, mong phu nhân đừng để bụng."
Ngô Chính Lễ uống hai ngụm , chép miệng: "Hôm qua Hoa tham quân chẳng hỏi hết , nay còn hỏi gì nữa?"
Lăng Chi Nhan tiếp lời: "Chúng xác minh, hôm qua Ngô gia chủ quả thực bằng chứng ngoại phạm. Tuy nhiên, ngày thường Liên Tiểu Sương sống khép kín, chỉ qua với Tôn phu nhân đây, nên hỏi phu nhân đôi chút về tình hình của cô ."
"À, ." Ngô Chính Lễ nghiêng vỗ nhẹ lên cánh tay Cù Tuệ, dịu dàng : "Chỉ là việc công thôi, nàng đừng sợ."
Đồng t.ử Lâm Tùy An co . Cô nhận thấy khi Ngô Chính Lễ vỗ về, cơ thể Cù Tuệ chợt cứng đờ . Phản ứng lớp quần áo rộng thùng thình che khuất, nếu nhờ thị lực động thái siêu phàm của cô thì chắc chắn ai phát hiện .
Cù Tuệ rũ mắt, khẽ : "Hoa tham quân hỏi gì?"
Hoa Nhất Đường: "Mấy ngày Liên Tiểu Sương đến biệt trang Ngô thị một ?"
Cù Tuệ: "Khoảng hai hoặc ba một tháng."
"Ngày giờ do ai quyết định?"
"Ta và Liên nương t.ử thương lượng."
"Có cố định ?"
"Chủ yếu xem khi nào Liên nương t.ử rảnh rỗi, cố định."
"Mỗi đến nàng ở bao lâu?"
"Liên nương t.ử thích gặp lạ, thường đến buổi tối, sáng hôm rời . Ban đêm nàng ngủ cùng ."
"Các thường chuyện gì?"
"Tất nhiên là chuyện thêu thùa."
"Buổi tối mà bàn chuyện thêu thùa? Không thấy tối ?"
"Phu quân cho chuẩn nhiều nến nên phòng sáng."
Hoa Nhất Đường nhấp một ngụm : "Ngô phu nhân ngủ cùng giường với Liên Tiểu Sương, hẳn quan hệ hai nhỉ?"
Cù Tuệ ngước mắt lên. Chiếc mặt nạ mặt dường như đầu tiên xuất hiện biểu cảm, đó là một nụ ôn hòa: "Vâng. Chúng là bạn ."
Hoa Nhất Đường đặt chén xuống: "Ngươi Liên Tiểu Sương m.a.n.g t.h.a.i ?"
Căn phòng thoáng chốc tĩnh lặng. Ngô Chính Lễ trợn mắt, cơ mặt giật giật kiểm soát, trong mắt lóe lên tia hung hãn, vội bưng chén lên che giấu.
Trái ngược với vẻ thất thố của chồng, Cù Tuệ bình tĩnh: "Biết."
"Cha đứa bé là ai?"
"Nàng bao giờ tên đó, nhưng mỗi nhắc đến..." Cù Tuệ mím môi: "Trong mắt nàng tràn đầy hy vọng."
Lăng Chi Nhan nhíu mày im lặng.
Dùng từ kỳ lạ thật, Lâm Tùy An thầm nghĩ. Phụ nữ bình thường nhắc đến tình lang sẽ dùng từ "yêu", "thích", chứ ai dùng từ "hy vọng" để hình dung cả.
Hoa Nhất Đường: "Vậy ngươi Liên Tiểu Sương phá t.h.a.i ?"
Ánh mắt Cù Tuệ ảm đạm , bà khẽ lắc đầu.
"Lần cuối cùng ngươi gặp Liên Tiểu Sương là khi nào?"
"Mùng tám tháng Tám. Hôm đó nàng bảo lô hàng gấp nên tháng sẽ tới."
Lâm Tùy An nhẩm tính: Mùng tám tháng Tám, tức là hơn một tháng . Chẳng lẽ trong thời gian Liên Tiểu Sương tự uống t.h.u.ố.c phá thai?
Hoa Nhất Đường nâng chén lên: "Câu hỏi cuối cùng: từ giờ Dậu đến giờ Sửu hôm qua, ngươi ở ?"
Vừa dứt lời, sắc mặt Ngô Chính Lễ biến đổi, trừng mắt vợ đầy hăm dọa.
Vẻ mặt Cù Tuệ vẫn bất động: "Ngủ ở nhà."
"Ai chứng?"
"Gia nhân trong nhà đều thể chứng."
"Đủ !" Ngô Chính Lễ đập bàn phắt dậy: "Hoa tham quân định thẩm vấn phu nhân như nghi phạm ?!"
Hoa Nhất Đường nhếch môi , bưng chén lên, cung kính thi lễ: "Hoa mỗ đường đột, mong Ngô phu nhân thứ ."
Cù Tuệ dậy gật đầu: "Là trách nhiệm của Hoa tham quân, cả."
Hoa Nhất Đường nâng chén cao hơn: "Hoa mỗ xin lấy rượu, tạ tội với Ngô phu nhân."
Cù Tuệ rũ mắt, bưng chén từng động đến bàn lên đáp lễ, nhấp một ngụm đặt xuống, kéo tay Ngô Chính Lễ nhẹ nhàng rời .
Hoa Nhất Đường, Lâm Tùy An, Lăng Chi Nhan và Phương Khắc thành hàng, theo bóng lưng hai với vẻ mặt nặng nề.
Hoa Nhất Đường: "Thấy ?"
Lăng Chi Nhan: "Nàng cố giấu, nhưng lúc nâng để lộ vết thương cánh tay."
Lâm Tùy An: "Lớp phấn mặt bà quá dày, giống như cố tình bôi lên để che giấu vết tích gì đó."
Phương Khắc: "Vết thương tay là mới, trông như roi quất."
Trì thái thú lắp bắp: "Thật... thật ?"
Hoa Nhất Đường thở dài: "Vị Ngô phu nhân cũng giống Liên Tiểu Sương, thường xuyên ngược đãi, đ.á.n.h đập."
Hạ Trường Sử: "Ai... ai dám ngược đãi phu nhân Ngô môn chủ..."
Nửa câu Hạ Trường Sử dám thốt . Khi hỏi câu thì trong lòng cũng đáp án .
Là Ngô Chính Lễ.
---
Tiểu kịch trường:
Trì thái thú: Cái đám đáng sợ quá, ai cũng là "quyển vương" (kẻ cuồng công việc)! Khi nào ông đây mới nghỉ ngơi đây trời!
---
Lời tác giả:
Đến đây , đặt cược nào.
Ai là hung thủ?