NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 190: Thì ra ngươi mới là hung thủ thực sự

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:16:49
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu của Hoa Nhất Đường dứt, lập tức tạo hiệu quả "một chim rừng, vạn chim im tiếng".

Ánh mắt thoáng chốc đổ dồn lên Vương Cảnh Lộc.

Vương Cảnh Lộc đang bệt đất chớp chớp mắt, bật dậy, phủi phủi áo khoác: "Hoa gia Tứ Lang, chẳng lẽ ngươi uống nhiều quá nên phát điên ? Ta g.i.ế.c kiểu gì hả?"

Gia chủ Vương thị - Vương Cảnh Phúc giận dữ đập bàn dậy: "Hoa gia Tứ Lang, ngươi chớ ngông cuồng quá đáng! Vừa thì hô đ.á.n.h hô g.i.ế.c với Tô gia, bây giờ vu khống con cháu Vương thị g.i.ế.c ! Chẳng lẽ ngươi đuổi tận g.i.ế.c tuyệt hết các thế gia ở Ích Đô mới hài lòng ?!"

Trì thái thú ôm n.g.ự.c kêu to, lén lút đá Hạ Trường Sử một cước.

"Vương gia chủ bớt giận." Hạ Trường Sử xách áo choàng chạy lon ton tới, thấp giọng : "Hoa tham quân, phá án thì chứng cứ, thể tùy tiện..."

Lời còn dứt, Phương Khắc ném túi vải trong tay xuống bên cạnh hung khí, bộ huyết y bên trong văng ngoài.

Đám đông vây xem bắt đầu xôn xao. Màu sắc, kiểu dáng của bộ đồ dính m.á.u và đôi giày giống hệt y phục Vương Cảnh Lộc đang mặc.

Vương Cảnh Phúc và Hạ Trường Sử nín bặt, Trì thái thú sợ hãi ngã xuống đất.

Sắc mặt Vương Cảnh Lộc đại biến, túm lấy vạt áo so thử: "Không thể nào! Sao y phục và giày của ở đây? Chuyện gì thế ?!"

"Bộ huyết y tìm thấy trong mật thất các Anh Đào ở tầng bốn, m.á.u đó là của Di Ny Na." Hoa Nhất Đường chấn động : "Chứng cứ rành rành như thế, ngươi còn dám chối cãi !"

"Không thể nào! Vương mỗ từ khi bắt đầu yến hội đến nay vẫn luôn ở trong đình các tầng sáu, thể phân g.i.ế.c ?" Vương Cảnh Phúc hét lớn: "Ta bằng chứng ngoại phạm!"

"Thế ?" Hoa Nhất Đường liếc quanh: "Nếu chư vị phiền thì hãy nhớ xem, lúc Hoa mỗ và Tô Thập Lang tranh luận, cả lúc Lâm nương t.ử và Ô Thuần đối chiến, Vương Cảnh Lộc thực sự mặt ở đây ?"

Mọi ngơ ngác .

Lăng Chi Nhan cao giọng: "Lăng mỗ xin nhắc nhở chư vị một điều, đây là án mạng, thủ đoạn hành hung cực kỳ tàn nhẫn. Tất cả lời khai của nhân chứng sẽ ghi chép hồ sơ gửi lên Đại Lý tự, Hình bộ và Ngự sử đài xem xét. Nếu kẻ nào dám khai man chứng giả thì coi là đồng lõa, nghiêm trị tha!"

Câu chấn động trường. Mấy gã công t.ử thế gia đang tính đục nước béo cò đồng loạt lui bước, tỉ mỉ nhớ một hồi cùng lắc đầu.

Lúc Hoa Nhất Đường và Tô Ý Uẩn c.h.ử.i , chỉ lo hóng chuyện, ai để ý đám đông vây xem. Lúc Lâm Tùy An đại chiến Ô Thuần, họ chỉ lo thêm dầu lửa hoặc chạy trốn, càng ai để ý.

Ấn tượng duy nhất còn đọng là lúc xem múa, Vương Cảnh Lộc cứ dính chặt lấy Di Ny Na, trông cực kỳ đáng ghét.

Hoa Nhất Đường lạnh: "Xem chẳng ai nguyện ý chứng cho ngươi nhỉ."

Sắc mặt Vương Cảnh Lộc trắng bệch, sang Vương Cảnh Phúc cầu cứu: "Huynh trưởng!"

Sắc mặt Vương Cảnh Phúc biến đổi liên tục, cuối cùng thở dài: "Ta... chú ý."

Trong mắt Vương Cảnh Lộc lóe lên tia oán hận, đảo mắt về phía đám bạn hồ bằng cẩu hữu của : "Chúng đều là sinh tử, chẳng lẽ các ngươi trơ mắt chịu oan, mất mạng ?!"

Mấy lảng tránh ánh mắt của .

"Vương , bọn giúp, nhưng quả thực lúc đó bọn để ý đang ở ."

"Lăng tư trực , lời khai của chúng đều sẽ lưu hồ sơ, thể bừa !"

"Huynh , còn tham gia Thường cử năm , Vương liên lụy ."

"Theo thấy, nếu thật sự do Vương thì nam t.ử hán dám dám chịu, dứt khoát nhận , đỡ khổ em."

Vương Cảnh Lộc tức đến run : "Được! Được! Hay lắm!! Đám các ngươi là lũ vong ân phụ nghĩa, Vương Cảnh Lộc nhớ mặt các ngươi !"

Ánh mắt đột nhiên b.ắ.n về phía một trong góc: "Chu Kiền! Ngươi xem lúc đó đang ở ?"

Nam t.ử tên Chu Kiền chừng hai mươi tuổi, dáng gầy yếu, Vương Cảnh Lộc trừng mắt liền run rẩy như gà con gặp cáo: "Ta... Ta ..."

Vương Cảnh Lộc nổi điên, giương nanh múa vuốt lao tới đ.ấ.m một cú: "Chu Kiền, cái tên khốn kiếp , ngươi c.h.ế.t ?!"

Chu Kiền đ.á.n.h ngã lăn đất, vội co , miệng lẩm bẩm: "Ta ... Ta ..."

Đám Bất lương nhân vội lao tách hai , Vương Cảnh Lộc miệng phun nước bọt gào thét: "Chu Kiền, nếu ngươi chứng cho thì về đừng hòng mở miệng chuyện nữa..."

Hắn còn dứt lời, Lăng Chi Nhan lao tới đè nghiến Vương Cảnh Lộc xuống đất. Ngũ Đạt nhanh tay lẹ mắt trói gô , tiện tay lấy một miếng vải rách nhét miệng.

Vương Cảnh Lộc liều mạng giãy dụa, mắt trợn trừng nứt, trong cổ họng chỉ còn tiếng "ưm ưm" phẫn uất.

Bất lương nhân đỡ Chu Kiền dậy, tứ chi gã vẫn co giật, dám ngẩng đầu lên.

Lâm Tùy An để ý lúc Vương Cảnh Lộc gọi tên Chu Kiền, mấy " " của hẹn mà cùng nở nụ quái dị: ba phần hèn mọn, ba phần hả hê khi gặp họa, bốn phần như ngầm hiểu với .

"Chu Kiền là ai?" Lâm Tùy An thấp giọng hỏi Cận Nhược.

Cận Nhược ngẫm nghĩ một lát: "Ta nhớ đó là một thứ t.ử của Chu thị ở thành nam, mẫu xuất thấp kém."

Lâm Tùy An càng lấy lạ: "Người như xuất hiện ở yến Tô thị?"

Cận Nhược nhún vai: "Quỷ mới ."

"Chắc là Vương Cảnh Lộc dẫn tới." Lưu Thanh Hi lẻn tới từ lúc nào: "Trưởng lão trong tộc , mấy tháng gần đây Chu Kiền đột nhiên trở nên cận với Vương Cảnh Lộc, thường xuyên trạch viện Vương thị."

Lâm Tùy An ngạc nhiên: "Sao Lưu nương t.ử rành thế?"

Tin tức đến Tịnh Môn còn nắm , ?

Lưu Thanh Hi ngượng: "Chu Kiền vốn là ứng cử viên con rể do trưởng lão trong tộc chọn cho . Thế nên phái theo dõi một thời gian, khi phát hiện và Vương Cảnh Lộc giao tình mờ ám, lập tức gạch tên khỏi danh sách chọn rể."

Cận Nhược sờ cằm: "Chuyện thú vị ghê. Vương Cảnh Lộc là con trai trưởng của gia chủ cũ, thứ trưởng t.ử của nhị thúc là Vương Cảnh Phúc đoạt mất vị trí gia chủ. Theo lý mà , cực kỳ ghét xuất thứ t.ử như Chu Kiền mới đúng, chung với ?"

Lâm Tùy An tặc lưỡi: Cảm giác bên trong vụ chứa đến mười vạn cái drama.

Lăng Chi Nhan bắt đầu thẩm vấn Chu Kiền, nhưng dù hỏi đến quan hệ với Vương Cảnh Lộc bằng chứng ngoại phạm, Chu Kiền đều nín thinh, chỉ cúi gằm mặt liên tục lắc đầu.

"Thực cảm thấy vài chỗ đúng." Lưu Thanh Hi hạ giọng.

Lâm Tùy An: "Lưu nương t.ử cứ ."

"Búi tóc của Vương Cảnh Lộc hình như chải ." Lưu Thanh Hi nhận xét: "Vốn dĩ búi tóc của chải từ trái sang , bây giờ là từ sang trái."

Lâm Tùy An liếc nhanh qua, tóc Vương Cảnh Lộc cài một cây trâm ngọc xanh, đầu trâm hướng sang trái, tức là tay cầm trâm cài từ bên trái qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-190-thi-ra-nguoi-moi-la-hung-thu-thuc-su.html.]

" !" Cận Nhược reo lên: "Chắc chắn lúc quần áo rửa vết m.á.u chải tóc."

" mà," Lưu Thanh Hi nhanh, "còn một nữa cũng chải tóc."

Lâm Tùy An và Cận Nhược ngạc nhiên biến sắc, theo ánh mắt Lưu Thanh Hi về phía Vương Cảnh Phúc: "Vương Cảnh Phúc cũng giống Vương Cảnh Lộc, hướng trâm cài đổi."

Ánh mắt Cận Nhược quét nhanh qua hai họ Vương: "Vương Cảnh Phúc cao sáu thước sáu, nặng chừng chín lăm cân. Vương Cảnh Lộc cao sáu thước sáu tấc năm, cân nặng cũng chín lăm cân..."

Lâm Tùy An: "Nếu chiều cao và cân nặng tương đương..."

Cận Nhược tiếp lời: "Thì cỡ giày và dấu chân cũng tương tự..."

Hai liếc , đồng thời hít sâu một cùng sang Hoa Nhất Đường.

Hoa tham quân áo dài phiêu dật đang phe phẩy quạt, hất cằm, dương dương tự đắc diễn giải hiện trường vụ án: "Vương Cảnh Lộc là kẻ háo sắc, vốn ý đồ với Di Ny Na, nhiều quấy rối thành nên sinh lòng bất mãn. Hắn từng tuyên bố nếu Di Ny Na thì sẽ vặn cổ nàng, bắt nàng xuống Âm Tào địa phủ múa cho đầu trâu mặt ngựa xem. Những lời đều vũ công phường Vĩnh Nhật chứng. Đây chính là động cơ g.i.ế.c của Vương Cảnh Lộc!"

"Tối nay Vương Cảnh Lộc Di Ny Na sẽ đến Lầu Tán Hoa biểu diễn nên lập mưu. Đầu tiên, mua chuộc Lỗ chưởng quỹ, sai ông trộn t.h.u.ố.c thôi tình nến trong phòng Di Ny Na. Đợi nàng diễn xong về phòng nghỉ ngơi, lẻn tầng năm các Yến Thoa định giở trò đồi bại. Ai ngờ Di Ny Na thề c.h.ế.t theo, phá hỏng chuyện của Vương Cảnh Lộc, thẹn quá hóa giận nên tay sát hại nàng."

Lăng Chi Nhan hô lớn: "Người , giải nhân chứng lên!"

Bất lương nhân áp giải Lỗ chưởng quỹ . Ông quỳ xuống đất thét lên chói tai: "Ta thừa nhận! Ta bỏ t.h.u.ố.c thôi tình phòng Di Ny Na, nhưng đó là do Vương Cảnh Lộc sai ! Ta cứ tưởng chỉ hoan ái với vũ cơ, chứ định g.i.ế.c !"

Lăng Chi Nhan lạnh lùng Lỗ chưởng quỹ: "Nếu bọn phát hiện ngọn nến trong các Yến Thoa vấn đề, ngươi định giấu nhẹm chuyện luôn ?!"

Lỗ chưởng quỹ đập đầu rầm rầm: "Tiểu nhân chỉ vì tự bảo vệ thôi, tiểu nhân sai ! Cầu xin đại nhân niệm tình tiểu nhân già tám mươi, con thơ còn b.ú mớm mà tha cho mạng ch.ó !"

Lăng Chi Nhan nhíu mày, đáp.

"Vương Cảnh Lộc, ngươi còn gì để chối cãi?" Hoa Nhất Đường quát hỏi.

Vương Cảnh Lộc rạp đất, thể vặn vẹo điên cuồng như con giòi bọ, hai chân đạp mạnh xuống sàn. Ánh mắt lúc cũng chẳng khác gì một con giòi trong rãnh nước, đầy vẻ khinh bỉ.

Hoa Nhất Đường lạnh: "Sau khi g.i.ế.c , Vương Cảnh Lộc lén lút rời khỏi hành lang mật thất các Yến Thoa, bộ quần áo sạch sẽ giấu sẵn trong mật thất các Anh Đào tầng bốn, dùng nước rửa sạch vết m.á.u mặt và tay, điềm nhiên đình các tầng sáu, kích động xông khỏi lầu, cho rằng sẽ thoát khỏi lưới trời."

Vương Cảnh Lộc ngẩng đầu, trừng trừng Hoa Nhất Đường, mắt vằn đỏ như sắp nhỏ máu, cổ họng phát tiếng gầm gừ giống tiếng .

Hoa Nhất Đường trịnh trọng thi lễ với Trì Thái thú: "Vụ án nhân chứng vật chứng đều đầy đủ, động cơ rõ ràng, tình tiết rành mạch. Chuyện Vương Cảnh Lộc g.i.ế.c là sự thật, nên phán quyết thế nào, kính xin Trì thái thú định đoạt!"

"Sư phụ, sư phụ!" Cận Nhược chọc chọc tay Lâm Tùy An: "Chúng cần chuyện cây trâm của Vương Cảnh Phúc cho tên họ Hoa ? Nhỡ kết án sai thì hỏng bét!"

Lâm Tùy An nhíu mày, định bước lên, ai ngờ đúng lúc Hoa Nhất Đường bất chợt đầu , nháy mắt với cô, khẩu hình : "Tin ."

Lâm Tùy An thu chân về.

Áp lực dồn lên vai Trì thái thú. Ông vốn đang ôm n.g.ự.c bệt đất, nhưng tình cảnh thì thể giả ngất nữa, đành gượng gạo dậy, ngược xuôi một hồi hướng ánh mắt về phía Hạ Trường Sử cầu cứu.

Hạ Trường Sử lập tức hiểu ý, : "Tuy sự việc là , nhưng Di Ny Na chỉ là một vũ kỹ tiện tịch, mà Vương Cảnh Lộc là con trai trưởng của gia chủ Vương thị tiền nhiệm, là huyết mạch chính thống duy nhất còn sót . Việc xử phạt thể thận trọng. Cái gọi là 'pháp luật ngoài nhân tình', thấy Vương Cảnh Lộc lòng hối cải, chi bằng cứ giam ngục , đợi thương thảo với các trưởng lão Vương thị hãy định tội, ?"

Trì thái thú lập tức sang Tô Phi Chương: "Tô gia chủ thấy thế nào?"

Tô Phi Chương gật đầu: "Được."

Lâm Tùy An choáng váng: Ôi trời, cái thao tác quái quỷ gì đây?! là công khai chà đạp Luật pháp Đại Đường mà! Quáắt quắt !

Sắc mặt Lăng Chi Nhan tái mét, tiến lên định tranh cãi thì cây quạt của Hoa Nhất Đường gõ nhẹ lên vai . Hoa Nhất Đường khẩy: "Nghe ý tứ của chư vị, thì cái họ Vương đáng giá bằng một mạng ?"

"Khụ khụ!" Hạ Trường Sử liều mạng nháy mắt với Hoa Nhất Đường: "Hoa tham quân, vụ án liên quan đến danh dự sĩ tộc Ích Đô, chúng nên theo Tô gia chủ, tính kế sách lâu dài."

Hoa Nhất Đường nhướng mày: "Ý của Hạ Trường Sử là, Vương thị thành Bắc thực mang họ Tô ?"

Hạ Trường Sử xua tay lia lịa: "Hạ... Hạ mỗ từng thế."

"Hay là..." Hoa Nhất Đường đột nhiên nghiêm mặt: "Thực phủ nha Ích Đô cũng mang họ Tô?!"

"Hoa tham quân!" Trì thái thú giật nảy nhảy dựng lên: "Xin hãy thận trọng lời !"

"G.i.ế.c đền mạng! Đó là Đường Luật!" Hoa Nhất Đường quát lớn: "Chẳng lẽ thế gia Ích Đô lật đổ Đường Luật ?!"

Cả sảnh đường tĩnh mịch. Mặt Trì thái thú và Hạ Trường Sử trắng bệch, mồ hôi vã như tắm. Tô Phi Chương nghiến răng trừng mắt Hoa Nhất Đường một hồi lâu mới rít lên: "Hoa tham quân đúng, vụ án Tô thị tiện nhúng tay!"

Trì thái thú lau mồ hôi: "Vậy ý của Hoa tham quân và Lăng Tư Trực là nên phán thế nào?"

Hoa Nhất Đường dãn cơ mặt, : "Lúc nãy Hoa mỗ tranh luận với Tô Thập Lang, từng nhắc đến một vụ án tương tự vụ . Cho nên Hoa mỗ cho rằng, cứ lấy phán quyết của vụ án đó chuẩn: Xử treo cổ!"

Lời thốt , tất cả đều ngớ .

Hoa gia Tứ Lang rốt cuộc đang cái quái gì ? Vừa tranh luận vụ án nào với Tô Ý Uẩn ? Rõ ràng là hai tên lưu manh c.h.ử.i giữa đường, miệng phân với chó, nào nhắc đến vụ án gì?

Lâm Tùy An giật giật lông mày, bỗng chốc hiểu dụng ý của Hoa Nhất Đường.

Chỉ thấy ánh mắt Hoa Nhất Đường sáng quắc thẳng Vương Cảnh Phúc: "Vương gia chủ, ngài dị nghị gì với phán quyết ?"

Vương Cảnh Phúc thở dài thườn thượt, dậy ôm quyền: "Vương thị đời đời lương thiện, sinh thứ nghiệt chủng bại hoại như thế . Vương mỗ thật còn mặt mũi nào đối diện liệt tổ liệt tông. Chuyện đến nước , xin Hoa tham quân cứ xử lý theo luật!"

Mọi trợn mắt há hốc Vương Cảnh Phúc. Vương Cảnh Lộc bên cạnh bắt đầu điên cuồng vặn vẹo, phát những tiếng kêu quái dị.

Ánh mắt Hoa Nhất Đường lóe lên: "Lâm Tùy An!"

Chữ "Lâm" thốt khỏi miệng, Lâm Tùy An tung lưng Vương Cảnh Phúc, giáng một chưởng đè nghiến xuống đất, tay nhanh như chớp rút cây trâm đầu . Mặt Vương Cảnh Phúc ép chặt xuống sàn đến biến dạng, tóc tai xõa tung tóe.

Lăng Chi Nhan chạy tới, nắm lấy một lọn tóc ngửi ngửi hét to: "Trên đầu mùi m.á.u tươi!"

Mọi : "???"

Hoa Nhất Đường bật , phe phẩy quạt tới mặt Vương Cảnh Phúc, xổm xuống, dùng chuôi quạt gõ gõ đầu : "Thì , hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t Di Ny Na là ngươi!"

---

Tiểu kịch trường: Cận Nhược: Đệt, cháy CPU !

---

 

Loading...