NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 196: Chắc chắn có gì đó
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:16:55
Lượt xem: 54
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trì thái thú coi trọng việc niêm phong Ngô phủ, ông cố ý lệnh cho Hạ Trường Sử đích dẫn đội, chọn năm mươi nha tinh nhuệ và năm thư tinh thông tính toán của tào Tư hộ, trùng trùng điệp điệp tiến đến trạch viện Ngô thị. Chỉ mất nửa ngày, bọn họ lôi kéo, chất đầy hơn mười chiếc xe ngựa chở về phủ nha, đặt một dấu chấm hết mỹ cho việc niêm phong.
Tất nhiên, cụ thể tịch thu bao nhiêu tiền bạc quy tắc nhập kho , điều là thứ một tham quân tư pháp thể xen .
Công việc Hoa Nhất Đường sắp xếp cho Ngũ Đạt chỉ một: đem tất cả thư từ, giấy vay nợ qua giữa Ngô Chính Lễ và khác về đây.
Ngũ Đạt quả thực mang về. Hoa Nhất Đường lật tung đống thư từ giấy tờ lên nhưng tìm bất kỳ lá thư nào giá trị, cũng chẳng phát hiện chứng cứ nào liên quan đến nợ cờ bạc. Hiển nhiên, hủy hết tất cả chứng cứ văn bản khi Hạ Trường Sử đến .
Hoa Nhất Đường thu hoạch gì nên cảm thấy khó chịu, phe phẩy quạt, bức tường soi gương mà ngẩn chải chuốt.
May mắn , Lăng Chi Nhan phát hiện manh mối mới trong danh sách khách hàng của các thêu phường.
"Trong sổ sách của phường thêu Tích Xuân ở ngõ Hoa Mậu ghi , thành Đông hai khách quen." Lăng Chi Nhan bày sổ sách cho xem: "Mùng một tháng tư năm Huyền Phụng thứ bảy, Di Ny Na của phường Vĩnh Trú đặt một bức bình phong Hải Đường. Mùng ba tháng tư năm Huyền Phụng thứ bảy, Đoàn Hồng Ngưng của phường Hồng Hương đặt một chiếc khăn lụa Hải Đường."
Y lật mấy trang : "Ngày mười lăm tháng tư năm Huyền Phụng thứ bảy, tú nương Liên Tiểu Sương của phường Cẩm Tây cung cấp bình phong Hải Đường và khăn lụa Hải Đường, hai bên thanh toán xong."
Cận Nhược thắc mắc: "Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi?"
Lăng Chi Nhan lắc đầu: "Không chỉ phường thêu Tích Xuân, mà đến cả hai thêu phường Liên Tiểu Sương thường xuyên lui tới là phường thêu Nguyệt Liễu phố Nguyên Khê thành Bắc và phường thêu Phương Vũ ở đường Kim Đình thành Tây cũng đơn đặt hàng giống thế. Đoàn Hồng Ngưng và Di Ny Na đặt hàng đầu tháng, Liên Tiểu Sương thường giao hàng ngày mười lăm hàng tháng. Mỗi tháng gần như đều đơn đặt hàng như , chỉ là nó khá kín kẽ dễ phát hiện. Việc kéo dài một năm rưỡi, cho đến khi Liên Tiểu Sương Ngô Chính Lễ bắt biệt viện..."
Cận Nhược gật đầu: "Hẳn là giao ước từ ."
"Nếu Liên Tiểu Sương chính là tỳ bà nữ bên cạnh Di Ny Na, thì nàng quen Đoàn Hồng Ngưng cũng gì kỳ quái. Điều kỳ lạ là vì gặp bí mật như thế?" Lâm Tùy An gãi gáy: "Chẳng lẽ các nàng đang giấu diếm điều gì?"
"Có lẽ chúng nên gặp Đoàn nương t.ử một chuyến." Lăng Chi Nhan đề nghị.
Hai mắt Lâm Tùy An chợt tỏa sáng: "Lăng Tư trực đúng, chúng lập tức xuất phát thôi!"
Ôi chao! Phường Hồng Hương của Ích Đô! Bên trong hẳn là mỹ nhân như mây, phong quang vô hạn nhỉ!
"Khoan ." Hoa Nhất Đường đột nhiên lên tiếng: "Còn một chỗ cần điều tra nữa."
Nói xong, dùng quạt chỉ hai chữ "sòng bạc" phía bức tường: "Trong sòng bạc Phương Viên mà Ngô Chính Lễ thường lui tới tất nhiên sẽ manh mối về tình lang của Liên Tiểu Sương. Trước đây vì kiêng kỵ thế lực Ngũ Lăng Minh, tránh mũi nhọn nên mới dám vọng động, nhưng trải qua chuyện ở Tán Hoa Lâu đêm qua..."
"Dù chúng và Ngũ Lăng Minh kết thù, là cứ dứt khoát đ.á.n.h một trận !" Cận Nhược vung nắm đ.ấ.m kêu lên: "Ta truyền tin cho Cam Đàn Chủ, để cô chọn thêm mấy tên đ.á.n.h đ.ấ.m giỏi đến đây..."
"Chúng dò xét manh mối, đ.á.n.h !" Lâm Tùy An vỗ một cái gáy Cận Nhược: "Ngày nào cũng chỉ đ.á.n.h đấm, hành tẩu giang hồ thì lấy đức phục , hiểu ?!"
Cận Nhược ôm gáy cực kỳ tủi : "Sư phụ những lời mà thấy đỏ mặt ?"
Lâm Tùy An trừng mắt, Cận Nhược rụt cổ dám ho he gì nữa.
"Chỉ là một cái sòng bạc thôi, cần gì náo loạn lên, Hoa mỗ và Lâm Tùy An hai là đủ ..." Hoa Nhất Đường một nửa, tròng mắt đảo một vòng: "Y Tháp, ngươi chơi với bọn một chuyến."
Y Tháp xệ mặt: "Y Tháp, ghét, sòng bạc."
Lâm Tùy An dỗ dành: "Trở về sẽ mua bánh đường trắng cho ngươi và đám Thanh Long."
Y Tháp lúc mới miễn cưỡng gật đầu.
"Tứ Lang. Chuyện đó..." Lăng Chi Nhan lấy tay che miệng, ấp úng : "Lăng mỗ giỏi chuyện với nữ tử, chi bằng để và Lâm nương t.ử cùng đến sòng bạc, còn Tứ Lang và Cận Nhược đến phường Hồng Hương thì ?"
Hoa Nhất Đường chớp chớp đôi mắt to: "Ta thì , chỉ là sòng bạc Phương Viên quy định lúc cửa cần kiểm tra tư cách, ít nhất hơn năm mươi quán mới , Lục Lang đủ tiền ?"
Lăng Chi Nhan quyết đoán: "Lăng mỗ Phường Hồng Hương."
Cận Nhược chỉ mũi : "Vậy còn ?"
Hoa Nhất Đường phán: "Tiểu Cận Nhược tất nhiên là cùng Lăng Tư Trực đại nhân đến Phường Hồng Hương ."
Cận Nhược: "Ta đến sòng bạc xem Y Tháp đại sát tứ phương..."
Hoa Nhất Đường thở dài, ôm lấy cổ Cận Nhược thấp giọng : "Lần đến Phường Hồng Hương, ngươi mang trọng trách lớn đấy!"
Cận Nhược ngạc nhiên, khoa tay múa chân: "Chẳng lẽ ngươi lén lút xử lý Đoàn Hồng Ngưng?"
Hoa Nhất Đường suýt nữa thì trặc cổ: "Ý là ngươi hãy bảo vệ Lục Lang!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-196-chac-chan-co-gi-do.html.]
"Phường Hồng Hương đều là các cô nương yêu kiều yếu đuối, thể nguy hiểm gì chứ? Huống chi Lăng Tư Trực võ công tệ, cho dù gặp chuyện gì thì cũng dư sức tự bảo vệ mà?"
"Ngây thơ!" Hoa Nhất Đường gõ đầu Cận Nhược: "Huỳnh Dương Lăng thị nổi tiếng nhất là gì?"
Cận Nhược gãi đầu: "Đao pháp? Quân công?"
"! Là thành thật và nghèo!"
"..."
"Các cô nương trong Phường Hồng Hương ai nấy đều kiều mỵ đa tình, miệng lưỡi khéo léo, Lục Lang tuấn tú mềm lòng, dễ lừa gạt. Hắn chính là con mồi mà các cô nương thích nhất. Nếu ném một Lục Lang phường Hồng Hương, chẳng là..." Hoa Nhất Đường mở to hai mắt: "Dê, , miệng, cọp ?!"
"..."
Cận Nhược đầu Lăng Chi Nhan.
Lăng Tư Trực đại nhân đang cau mày, vẻ mặt sốt ruột, dường như đang hồi tưởng phản ứng của khi thấy Hoa Nhất Mộng đó. Khi ở chung với nữ nhân quả thực là... dùng lời sư phụ thì... dáng vẻ thông minh cho lắm.
"Cũng , đường đường là Thiếu môn chủ Tịnh môn, cùng đầm rồng hang hổ một chuyến thì sá gì!" Cận Nhược hào khí vỗ ngực.
"Thiếu môn chủ trượng nghĩa!" Hoa Nhất Đường ném cho Cận Nhược một túi lá vàng: "Đi đường cẩn thận!"
Cận Nhược ôm túi lá vàng, quàng vai Lăng Chi Nhan vội vàng rời .
Hoa Nhất Đường dùng quạt che miệng, cố nín .
Lâm Tùy An chọt chọt vai : "Ngươi lừa Cận Nhược gì?"
Hoa Nhất Đường lập tức nghiêm mặt: "Hoa mỗ bảo Cận Nhược là để để ý kỹ lời và cử chỉ của Đoàn Hồng Ngưng, bỏ qua bất kỳ điểm khả nghi nào."
Lâm Tùy An: "..."
Điều đó chẳng là đương nhiên ? Còn cần cố ý dặn dò ?
Hoa Nhất Đường mỉm : "Chuyện nên chậm trễ, Mộc Hạ, quần áo! Một khắc nữa khởi hành!"
Lâm Tùy An bóng lưng vui vẻ của Hoa Nhất Đường chạy nội đường, chợt thấy nghi ngờ.
Không đúng, chắc chắn là gì mờ ám.
Một lúc tại nội đường.
Mộc Hạ đang bày "Hán uyển phi huỳnh sam", "đai lưng Yên Ngưng T.ử Thúy", "trâm Ái Mai Tiên Viễn Khởi", "quạt Vũ Lương Phỉ Thúy" , biểu cảm cực kỳ hưng phấn: "Tối nay dùng loại hương mới phối, tên là 'Phong Lộng Châu Sấu, Thấu Minh Sinh Thu'."
Cậu mở bản đồ các phường của Ích Đô , huơ ngón tay đó : "Sòng bạc Phương Viên ở phường Tây Tứ, là phường địa thế cao nhất Ích Đô. Nhìn từ cao xuống, vạn ngọn đèn của mỗi nhà như sa, cực kỳ thơ mộng. Từ phường Tây Tứ về nha thành qua cầu Ngọc Giang Phi Hồng, bộ dọc theo cầu, gió sông lồng lộng, trăng thanh gió mát, là thắng cảnh nam nữ trẻ tuổi thành Ích Đô cực kỳ yêu thích, mức độ chỉ mỗi chùa Đại Từ ở cửa Đông."
"Công phu của Ô Thuần tuy nhưng bản lĩnh xem phong thủy cũng tồi." Hoa Nhất Đường lưu loát cởi quan bào, mặc đồ , một tầng một tầng, ước chừng mặc đến chín tầng áo, soi gương tạo dáng : "Thế nào?"
Mộc Hạ nhe mười tám cái răng toe toét: "Tứ Lang tất nhiên là dung quang rạng rỡ, tuấn lãng động lòng ."
Hoa Nhất Đường đeo quả cầu hương bên hông, hất quạt , xoay hai vòng gương, hài lòng khỏi cửa. Bên ngoài, Lâm Tùy An và Y Tháp đồng thời hắt một cái.
Mộc Hạ duỗi cổ cửa, gương mặt thiếu niên mười bốn tuổi lộ nụ hiền từ của lão già bốn mươi.
Hoa Nhất Đường và Mộc Hạ đều phát hiện, đống quần áo mới , một bàn tay như gỗ khô chậm rãi bò túm lấy một cái áo quăng sang bên cạnh.
Phương Khắc ngáp một cái, vén mí mắt một chút, nhạo một tiếng đầu ngủ tiếp.
Tiểu kịch trường:
Mộc Hạ: Tứ Lang, cố lên!
Phương Khắc: Ta đặt cược một cái xương ống chân, chắc chắn chẳng nên cơm cháo gì !
---