NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 200: Rảnh rỗi quá thì đi xem thử
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:44
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngũ Đạt gần đây lo lắng.
Hắn vớ cái chức Nha bộ đầu của thành Ích Đô. Bộ đầu tiền nhiệm Ngô Chính Thanh là một năng lực, khi bắt Sát nhân hoa đào danh chấn nhà Đường, gã một bước thăng lên Tham quân phủ Tư pháp Ích Đô, cho nên mới trống cái vị trí .
Thế lực thế gia thành Ích Đô đan xen chằng chịt, các môn phái giang hồ rồng rắn hỗn tạp. Nếu bối cảnh thế gia đại tộc hậu thuẫn thì căn bản thể vững ở vị trí . Vốn mấy ứng cử viên, nhưng cũng là do các thế lực giằng co quá ghê gớm mà chỉ trong ba năm đến tám đời bộ đầu. Cuối cùng củ khoai lang nóng bỏng tay rơi trúng đầu tên "ba " là Ngũ Đạt .
"Ba ", nghĩa là: nền tảng giang hồ, nền tảng thế gia, bối cảnh quan trường.
Mười năm , Ngũ Đạt kế thừa nghề của cha bộ khoái. A gia tận tụy việc cả đời, đến c.h.ế.t cũng chỉ đến chức bộ khoái quèn. Ngũ Đạt cho rằng cả đời ước chừng cũng chỉ như thế, ai ngờ ngày trở thành bộ đầu.
Tất nhiên, bộ đầu cũng là một bộ đầu danh chính ngôn thuận, mà chỉ là một "đầu sỏ thế", trắng là chức vụ tạm thời, thể thế bất cứ lúc nào. Khi Ngô Chính Thanh tạm thời chức Tham quân tư pháp thì là kẻ chuyên theo của Ngô Chính Thanh, tất cả đều nhờ các phủ nha nể mặt nên mới miễn cưỡng tiếp .
Tháng thứ năm khi Ngũ Đạt lên bộ đầu, Ích Đô nghênh đón một nhân vật lớn: Dương Đô Hoa thị Hoa Tứ Lang - công t.ử ăn chơi nhất Dương Đô. Hắn từ Huyện úy huyện Thanh Châu một bước thăng lên Tham quân tư pháp thành Ích Đô đầy kỳ tích.
Lúc nhận lệnh điều chức , Trì thái thú và Hạ Trường Sử vui vẻ phấn chấn, b.ắ.n pháo ăn mừng, thương lượng mấy đêm mới đưa một quyết định... xin Lâm Tùy An cùng Hoa tham quân đảm nhiệm chức vụ bộ đầu của phủ Tư Pháp Ích Đô.
Ngũ Đạt , cái ghế "bộ đầu tạm thời" của đến đây là hết phim .
Hoa thị Lâm nương t.ử xuất đạo đầy hai năm nhưng sức mạnh đ.á.n.h bại mấy cao thủ giang hồ, bao gồm nhưng giới hạn ở: Giang Dương đại đạo Đông Triều ở Dương Đô, thủ lĩnh Kim Vũ Vệ - Thái Nguyên Khương thị Khương Trần, Mãnh hổ Thái Nguyên Khương Đông Dịch, nhất cao thủ sòng bạc Nam Hương - phường chủ Bá Khắc Bố ở Quảng Đô. Chiến tích mới nhất là chiến thắng quán chủ Huyền Thanh tán nhân của Long Thần Quán Thanh Châu cùng hơn trăm thủ hạ. Chiến lực đáng sợ, giang hồ độc nhất.
Ngũ Đạt cho rằng tin đồn giang hồ ít nhiều cũng chút phóng đại, nhưng cho đến ngày đó ở phố Cẩm Lý, khi thấy Lâm Tùy An đại chiến với giáo chủ Tây Môn Dương của Đăng Tiên giáo thì coi nàng là thiên nhân.
Thân thủ thế thì đừng một bộ khoái phủ Ích Đô nho nhỏ, cho dù đến Đông Đô tướng quân cũng dư sức.
Ngũ Đạt thậm chí cảm thấy, thể một bộ khoái trướng Lâm nương t.ử cũng tệ.
mà, Lâm nương t.ử hình như chẳng chút hứng thú gì với chức vụ bộ đầu . Trì thái thú và Hạ Trường Sử cũng giống như quên, hề nhắc tới. Hơn nữa còn các vụ án mạng liên tiếp xảy nên việc cứ thế gác .
Thần kỳ nữa là vị Hoa Tham Quân giao trọng trách cho Ngũ Đạt, bảo phụ trách công tác điều tra cơ sở của hai đại án mạng. Ngũ Đạt đầu tiên cảm thấy chức bộ đầu của chút thú vị. Quan trọng hơn là Hoa tham quân tính cách hào phóng, thỉnh thoảng phái Mộc Hạ và tiểu Y Tháp đưa đồ ăn an ủi tới, đều là cao lương mỹ vị của Trương Nghi Lâu, một bữa ăn tốn bằng cả tháng bổng lộc của bọn họ. Các ai nấy đều ăn no mặc ấm, mặt mày hồng hào, việc cực kỳ dốc sức, cứ hễ là vụ án của Hoa tham quân thì đều tận tâm.
Sáng sớm hôm nay, ngục lão Trương đưa tới một tin tức. Ngũ Đạt trực giác việc đơn giản, lẽ báo ngay với Hoa tham quân, nhưng chờ mãi ở sở Tư pháp chẳng những thấy Hoa tham quân và Lâm nương tử, mà đến Lăng Tư trực cũng thấy . Càng đừng đến Trì thái thú và Hạ Trường Sử, sáng sớm hôm nay truyền lời, hai đều bệnh, nghỉ ngơi ba ngày.
Ngũ Đạt thật sự chờ nổi, vội vàng chạy tới Hoa trạch 99.
Gã sai vặt của Hoa thị lễ phép, dẫn Ngũ Đạt đến hậu viên. Trong vườn thế mà còn một cái hồ lớn, Ngũ Đạt cực kỳ choáng ngợp.
Nơi thưởng cảnh bên hồ gọi là Điêu Lan các. Ngũ Đạt thấy Hoa tham quân, Lâm nương t.ử và Lăng Chi Nhan, chỉ thấy đồ của Lâm nương t.ử là Cận Nhược.
Cận Nhược, thiếu môn chủ Tịnh Môn, thuật truy tung điều tra đạt đến hàng đỉnh cao. Ngoài , ấn tượng của Ngũ Đạt đối với chỉ hai chữ: Ăn hàng.
Giờ phút Cận Nhược quả nhiên vẫn đang ăn, chỉ điểm tâm thôi mà bàn bày hơn mười đĩa, rực rỡ muôn màu, hương thơm ngào ngạt. Ngũ Đạt còn ăn sáng, ngửi thấy mùi thơm đó thì bụng kêu ùng ục.
"Ngũ Bộ đầu, xuống cùng ăn hai miếng lót ." Cận Nhược một tay cầm bánh hấp, một tay cầm bánh đường trắng, nhiệt tình chào hỏi: "Đợi một lát, xong ngay đây."
Ngũ Đạt thụ sủng nhược kinh vội vàng xuống, cầm bánh hấp c.ắ.n một miếng, miệng ngập hương thơm, quả nhiên là đầu bếp Hoa thị, ngon quá trời quá đất.
Ngồi đối diện Cận Nhược chính là phân đàn chủ Tịnh Môn của Ích Đô - Cam Hồng Anh. Cô đang cầm một quyển sổ sách báo cáo từng chuỗi kỳ quái, Ngũ Đạt hiểu, chắc là mật ngữ đặc thù của Tịnh Môn. Cận Nhược nhai bánh hấp nghiêm túc, thỉnh thoảng đưa mệnh lệnh, tốc độ nhanh, ngữ khí kiên định.
Ngũ Đạt đầu tiên cảm nhận khí thế của thiếu môn chủ Tịnh Môn Cận Nhược.
Không hổ là đồ của Lâm nương tử, quả nhiên là thiếu niên hùng.
Thời gian báo cáo của Cam Hồng Anh ước chừng kéo dài một khắc, đó nhanh thu hồi sổ sách, : "Căn cứ theo phân phó của thiếu môn chủ, hôm qua đưa phương t.h.u.ố.c giải quả Long Thần do Phương đại phu kê đến các đại thế gia, trạch viện của Ngô tham quân cũng tặng. Căn cứ theo lời t.ử hồi báo, chỉ Đông thành Lưu thị, Thành Bắc Tiền thị, Tôn thị, Thành Nam Từ thị, Chu thị từng đến chỗ chúng mua Bách Hoa. Thành Nam Ngô thị, Tùy Châu Tô thị, Thành Bắc Vương thị, Đông Thành Mã thị đều từng tới, cũng từng qua tiệm và phường của Hoa thị."
Cận Nhược nhướng mày: "Trà Bách Hoa là d.ư.ợ.c liệu quan trọng nhất của giải d.ư.ợ.c quả Long Thần, bọn họ đến mua Bách Hoa, là định heo c.h.ế.t sợ nước sôi ?"
Cam Hồng Anh: "Nghe họ mua Bách Hoa từ một chỗ khác, giá cả rẻ hơn một phần so với Tịnh Môn của chúng ."
Cận Nhược c.ắ.n một miếng bánh hấp: "Trà Bách Hoa giả?"
"Tám chín phần mười."
"Ai ?"
"Đại tộc thành Ích Đô buôn bán chỉ hai nhà, Ích Đô Hoa thị và Thành Nam Mã thị." Cam Hồng Anh : "Mã thị và Vương thị giống , thiết với Tô thị Tùy Châu."
"Cẩn thận điều tra."
"Vâng."
"Còn một chuyện nữa thuộc hạ cảm thấy kỳ lạ." Cam Hồng Anh hạ giọng: "Đêm qua khi Hoa tham quân và Lâm nương t.ử rời khỏi sòng bạc Phương Viên, minh chủ Ngũ Lăng Minh - Ô Thuần bí mật hẹn gặp giáo chủ Tây Môn Dương của Đăng Tiên giáo, môn chủ Phùng Kiều của Nha Hàng môn, môn chủ Xa Tùng của phái Hạc Tiên và môn chủ Hoàng Điền của Hoàng Cửu gia. Bọn họ mật đàm hơn hai canh giờ, lúc bình minh mới rời ."
Cận Nhược ùng ục uống hết bát canh thịt dê: "Cẩn thận quan sát, hễ gió thổi cỏ lay thì lập tức báo ."
"Vâng."
Cận Nhược ực một cạn sạch bát canh thịt dê, dặn dò: "Quan sát cho kỹ , hễ động tĩnh gì là báo ngay."
"Vâng."
Cận Nhược ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy chỗ đúng, sang hỏi Ngũ Đạt: "Ngũ Bộ đầu, lúc niêm phong hàng vải Ngô thị, môn chủ Nha Hành Môn là Phùng Kiều bắt nha ngục ?"
Ngũ Đạt ôm quyền đáp: "Lúc Phùng Kiều vì tự bảo vệ nên khai ít chuyện của Ngô thị, cũng coi như lập công. Sau khi Ngô Chính Lễ tuyên án, Nha Hành Môn nộp một khoản tiền chuộc lớn nên bảo lãnh Phùng Kiều ngoài."
Nói đến đây, Ngũ Đạt nhíu mày: "Sáng nay khi ngục xem lời khai của Phùng Kiều thì phát hiện trong đó một điều kỳ lạ. Thuộc hạ đến đây là để bẩm báo việc với Hoa tham quân."
Cận Nhược chợt thấy hứng thú: "Kỳ lạ thế nào?"
Ngũ Đạt thầm cân nhắc quan hệ giữa Hoa Nhất Đường và Cận Nhược, quyết định vẫn sự thật: "Phùng Kiều khai rằng, đây Ngô thị từng mở vài thiện đường ở ngoại ô để thu nhận ăn mày, nhưng kỳ thực là lợi dụng đám ăn mày đó việc cho ."
Cận Nhược vội liếc Cam Hồng Anh, vẻ mặt cô cũng thoáng chút kinh ngạc, hiển nhiên việc Tịnh Môn cũng hề .
"Làm việc gì?" Cận Nhược hỏi.
"Cách cầu Vạn Lý năm dặm về phía Bắc, gần Huyền Trung Quán phía đông thành Tân Nam, Ngô thị xây một tòa nghĩa trang để thu nhận thi cốt của những vô gia cư hoặc những kẻ c.h.ế.t đường c.h.ế.t chợ. Nha Hành Môn thường bắt ăn mày ở thiện đường hỗ trợ đào hố chôn . Điều kỳ lạ là..." Ngũ Đạt hạ thấp giọng: "Thỉnh thoảng, Ngô thị sẽ sai vài cỗ quan tài cho một t.h.i t.h.ể vô danh. Dù là ăn mày của Nha Hành Môn cũng từng ai thấy t.h.i t.h.ể trong quan tài đó hình dáng . Loại quan tài đều đóng kín trực tiếp hạ táng."
"Những t.h.i t.h.ể vô danh chôn cất ở chỗ nào?"
Một giọng âm trầm bất thình lình vang lên từ phía khiến cả ba giật kêu "Ối" một tiếng, tim suýt nữa thì nhảy khỏi lồng ngực.
Phương Khắc vận trường bào đỏ như máu, khuôn mặt trắng bệch, vành mắt đen sì, hai chân dặt dẹo tựa như xương, nhếch miệng : "Đang rảnh rỗi, chi bằng xem thử một chuyến."
---
Trong quán Thu Nguyệt, Lăng Chi Nhan mà như đang đống than.
Vì đ.á.n.h rắn động cỏ, Lăng Chi Nhan để lộ phận, chỉ định mặc thường phục âm thầm thăm dò. ngàn vạn ngờ tới, phường Thu Nguyệt hơn chín phần khách đều là nữ. Độ tuổi từ mười ba, mười bốn đến năm, sáu mươi tuổi; kẻ mập ốm, muôn vẻ yêu kiều, khắp nơi đều là tiếng lanh lảnh của các nữ tử.
Không chỉ khách hàng, mà hơn phân nửa hầu, thậm chí quá tám phần tiến sĩ ở đây cũng là nữ. Nhìn , chỉ trơ trọi là nam khách.
Hèn gì hôm nay đến phường Thu Nguyệt thăm dò, Cận Nhược giở trò vạ đất kêu đau bụng, sống c.h.ế.t chịu cùng... Nơi còn khiến ngượng ngùng hơn cả Phường Hồng Hương nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-200-ranh-roi-qua-thi-di-xem-thu.html.]
Cũng may các cô nương đều bận rộn chuyện riêng, quá chú ý đến Lăng Chi Nhan. Chỉ hiềm nỗi vị trí mà tên tiểu nhị sắp xếp lắm, ngay sát cửa sổ bên đường. Người qua kẻ đều tò mò liếc vài , tiện miệng bình phẩm vài câu.
"Nhìn xem kìa, trong phường Thu Nguyệt một vị tiểu lang quân tuấn tú ."
"Trà phường Thu Nguyệt cũng quy định cấm cửa khách nam ."
"Tuy là , nhưng địa phương ai mà chẳng , phường Thu Nguyệt đa là nữ khách, nam t.ử lui tới ít."
"Mấy hôm còn thấy của Mã thị và mấy gã công t.ử bột mò đây, một lúc lâu mới đấy thôi."
"Con cháu thế gia, tiền mà. Trà phường Thu Nguyệt dù thanh cao đến cũng thể chê tiền ."
"Vị tiểu lang quân lạ mặt, tám phần là từ nơi khác đến, quy củ ."
"Kìa, tiểu lang quân đỏ mặt ."
Lăng Chi Nhan lén lấy tay áo lau mồ hôi trán, thầm nghĩ Ích Đô quả nhiên oi bức quá. Hắn giơ tay gọi : "Phiền cho hỏi, Tuyết nương t.ử bây giờ tiện gặp mặt ?"
Người rót là một tiểu nương t.ử chừng mười lăm, mười sáu tuổi, đôi mắt to tròn lanh lợi đảo một vòng mặt Lăng Chi Nhan. Cô nàng ngoài mặt thì nhưng trong lòng , đáp: "Ta , Tuyết nương t.ử bận lắm, nếu ngươi gặp nàng thì hẹn ba ngày."
Lăng Chi Nhan chắp tay: "Tại hạ chỉ vài câu hỏi Tuyết nương tử, mất nhiều thời gian ."
Nụ mặt cô nương đột nhiên tắt ngấm, bất ngờ la lớn: "Đại sự ! Lại chuyện !"
Cô nương dứt lời, ánh mắt của tất cả phụ nữ trong phường đều đổ dồn về phía . Từ rót , tiến sĩ , tiểu nhị, thậm chí cả đầu bếp phía cũng chạy ùa , hùng hổ vây kín Lăng Chi Nhan giữa.
Lăng Chi Nhan hoảng hốt dậy: "Chư vị, hiểu lầm gì ?"
"Có đám Mã thị hổ thuê ngươi tới đây gây sự hả?" Các nữ tiến sĩ giận dữ quát.
Lăng Chi Nhan ngơ ngác: "Tại hạ Mã thị nào cả, tại hạ thực là..."
Câu còn dứt cắt ngang, đám nữ khách đồng loạt xông lên, trợn mắt .
"Tuyết nương t.ử sẽ khuất phục Mã thị các ! Ngươi đến bao nhiêu cũng vô dụng thôi."
"Nơi hoan nghênh ngươi, ngoài!"
Lăng Chi Nhan vã mồ hôi hột: "Chư vị quả thực hiểu lầm , tại hạ họ Lăng, là..."
"Nhìn ngươi mày rậm mắt to giống t.ử tế, ngờ là ch.ó săn của Mã thị!"
"Đường đường là nam nhi bảy thước chuyện xa như , thật mất mặt!"
"Đi ngoài!"
"Cút ngoài!!"
Huỳnh Dương Lăng thị Lục Lang vốn nổi tiếng khắp Đại Đường là thành thật, giỏi ăn . Nay đối mặt với sự hùng hổ của một đám cô nương đang từng bước ép sát, quả nhiên là trăm miệng cũng cãi nổi. Da mặt đỏ bừng, lấy tay áo che mặt, liên tục lùi về phía .
Mắt thấy sắp đẩy khỏi cửa, gót chân đột nhiên vấp ngạch cửa, loạng choạng suýt ngã. lúc đó, một cánh tay kịp thời đỡ lấy khuỷu tay Lăng Chi Nhan.
Lăng Chi Nhan thấy lông tơ dựng , phắt đầu thì thấy một nụ rạng rỡ như hoa tường vi ánh mặt trời.
"Lăng gia Lục Lang, bắt nạt thế ?" Hoa Nhất Đường .
Máu nóng dồn lên mặt Lăng Chi Nhan nổ tung: "Tại... tại hạ ... ..." Hắn ngẩn , chợt thấy thêm một bóng nữa.
Cù Tuệ ngay lưng Hoa Nhất Đường, nửa ẩn bóng râm của mái hiên, rõ biểu cảm.
---
"Số bốn mươi đường Thủy Thiên, phường Hồng Hương. Đoàn Cửu gia." Lâm Tùy An tấm biển nhà mới treo: "Giờ Thân ba khắc mở cửa. Chúng đến sớm ."
"Hừm... khụ." Hoa Nhất Đường hắng giọng: "Thực một là ."
Lâm Tùy An lắc đầu quầy quậy: "Một ngươi tất nhiên là ."
Hoa Nhất Đường giật , tim bỗng đập thình thịch: "Chẳng... chẳng lẽ ngươi... ghen ?"
Lâm Tùy An vỗ vỗ vai Hoa Nhất Đường: "Cái gọi là cộng sự thì đương nhiên phúc cùng hưởng !"
"Hả?"
"Ích Đô mỹ nhân như mây, thể là đầu Đại Đường. Nếu thể kết bạn với một hai thì chẳng uổng công một chuyến ?"
"..."
Hoa Nhất Đường thở dài thườn thượt, quả nhiên là nghĩ nhiều .
Lâm Tùy An chỉnh trang y phục, giơ tay gõ cửa. Không lâu , cánh cửa "cạch" một tiếng mở , một gã sai vặt thò đầu: "Ai đấy?"
Gã sai vặt chừng hơn hai mươi tuổi, mặt vàng vọt, mũi tẹt, mắt hí, lông mày ngắn. Chính là gã gặp Cận Nhược hôm qua, cũng là kẻ dễ chuyện.
Hoa Nhất Đường chẳng buồn nhiều lời, trực tiếp ném một túi lá vàng, phe phẩy quạt : "Phiền chuyển lời cho Đoàn nương tử, nhắn rằng Hoa gia Tứ Lang cầu kiến."
Gã sai vặt sợ hãi đón lấy túi vàng, hớn hở chạy . Chưa đầy nửa chén , gã với vẻ mặt ỉu xìu, trả túi vàng: "Đoàn nương t.ử nhắn hôm nay khỏe, tiếp khách."
Cơ mặt Hoa Nhất Đường giật giật kiểm soát nổi. Hiển nhiên, Đệ nhất tay chơi Dương Đô từng kinh nghiệm từ chối ngoài cửa, nhất là cửa kỹ quán.
Lâm Tùy An trố mắt ngạc nhiên. Đây là đầu tiên cô thấy "Khắc kim đại pháp" của Hoa Nhất Đường thất bại.
"Đoàn nương t.ử tiếp khách, nguyện ý gặp bằng hữu ?"
Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên từ phía . Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường đồng loạt đầu , thấy Lưu Thanh Hi đang bóng cây loang lổ nắng, tay cầm một quyển sách, khẽ mỉm với họ.
---
Tiểu kịch trường:
Hoa thị 99. Mộc Hạ lẳng lặng cất bài thơ định tình của Hoa Nhất Đường , đó là một bức tượng Nguyệt Lão thỉnh từ chùa Đại Từ về. Cô bày hương án, thành tâm thắp hương khấn vái.
Y Tháp nghiêng đầu hỏi: "Linh ?"
Mộc Hạ thở dài: "Chuyện đến nước , chỉ còn theo thiên mệnh mà thôi!"
Y Tháp gật gù chiều hiểu: "Mộc Hạ, uy vũ!"