NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 210: Hắn đến với ngươi rồi, ngươi có thấy vui không?

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:54
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bì Tây điều khiển xe ngựa lao vùn vụt trong màn đêm.

Từ chùa Đại Từ đến phố Mã Xuyên, phường Cẩm Tây, đến trạch viện của Liên Tiểu Sương, con đường ngắn nhất là dọc theo chợ đêm Cẩm Giang thẳng về phía tây, vòng qua phường Nam Nhị, qua chợ Tây. Lúc gần giờ Hợi, sắp đến giờ chợ đêm Cẩm Giang đóng cửa, đường chật ních những bán hàng rong và khách bộ hành. Đừng là đ.á.n.h xe, cho dù bộ cũng nhích từng bước khó khăn.

Bì Tây thấy hai Lâm, Hoa sốt ruột, liền tự đề xuất đường tắt. Phải rằng, hổ danh là tay đ.á.n.h xe một của Đoàn Cửu gia. Giờ con hẻm nào vắng , ngõ nào xe ngựa thể lách qua, cửa phường nào mỏng manh như tấm sắt hoen rỉ, con đường nào thể phóng xe hết tốc lực, đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Hắn đ.á.n.h xe lượn lờ bảy tám vòng, thể vòng qua chợ đêm Cẩm Giang, xuyên qua nha thành đến khu nội thành, chui từ một lỗ hổng tường phường phía tây nam, lượn thêm hai vòng nữa dừng vững vàng.

Lâm Tùy An đẩy cửa sổ , vị trí đỗ xe ngay trong con ngõ nhỏ ngoài cửa nhà Liên Tiểu Sương, xe kẹt khít giữa hai chiếc xe chở hàng, kỹ thuật đỗ xe quả thật tinh diệu vô cùng. Từ con hẻm về phía đông đến kịch đường chính là cổng phường chợ Tây, ngoài cổng phường chính là con kênh ngầm nơi hung thủ ném xác. Bì Tây lối tắt chui qua lỗ hổng tường phường ở phía tây nam để đến đây.

Hoa Nhất Đường hài lòng, ném cho Bì Tây một chiếc lá vàng: "Bì Tây tiểu ca quả là bản đồ sống của Ích Đô."

Bì Tây vui vẻ khép miệng : "Hoa Tứ Lang quá khen , từ nhỏ ngày ngày đ.á.n.h xe đưa Đoàn nương t.ử xuất hành, tất nhiên cũng quen thuộc với đường ngang ngõ tắt của Ích Đô. Ta ở bên ngoài chờ, nếu hai vị còn dùng xe thì cứ gọi một tiếng là ."

Trên cửa vẫn còn dán niêm phong của phủ nha, bất kỳ dấu hiệu hư hại nào. Hoa Nhất Đường xé niêm phong cùng Lâm Tùy An bước .

Nhà của Liên Tiểu Sương vẫn như , chỉ là càng thêm yên tĩnh và u tối. Hoa Nhất Đường cầm minh châu vòng qua bức bình phong, phía là gian chính.

Dưới ánh trăng bàng bạc, một chiếc chuông gió lẻ loi treo mái hiên. Gió đêm luồn qua khe mái, chuông gió kêu leng keng, giống như đang gọi mãi một cái tên mà lời hồi đáp.

Hai bất giác nhẹ bước chân. Lâm Tùy An tung nhảy lên chỗ treo chuông gió, tiếng chuông đột nhiên im bặt lẳng lặng gọn trong lòng bàn tay Hoa Nhất Đường.

Hoa văn và hình dáng của chiếc chuông gió giống hệt chiếc chuông nhân duyên ở miếu Nguyệt Lão, chỉ điều cả trong lẫn ngoài đều loang lổ vết rỉ sét, hẳn là lâu bảo dưỡng. Tấm thẻ bài chuông gió phai màu, chữ sớm cách nào nhận . Hoa Nhất Đường giơ minh châu lên, ánh sáng trong trẻo chiếu rọi bên trong lòng chuông, xoay qua xoay tỉ mỉ quan sát.

Lâm Tùy An nghiêng đầu ghé sát xem, nhưng quả thực rõ lắm, càng càng sát, gần như dán hẳn lên vai Hoa Nhất Đường: "Có chữ ?"

Bả vai Hoa Nhất Đường cứng đờ, đột nhiên lùi ba bước dài, đôi mắt to xinh trừng lên Lâm Tùy An, ánh sáng trong mắt còn mê hoặc động lòng hơn cả minh châu.

Lâm Tùy An hiểu : "Gì thế?"

Hoa Nhất Đường lấy mu bàn tay dụi vành tai một cái. Lâm Tùy An mới phả nhẹ một thôi mà nơi ngứa nóng, nhưng biểu cảm của cô, hình như cô ý thức gì. Trong lòng buồn bực mà chẳng tỏ cùng ai: "Khụ, chữ."

Lâm Tùy An mừng rỡ: "Là tên của đàn ông ?"

"Không tên." Hoa Nhất Đường thở dài, định tâm trạng đưa minh châu cho Lâm Tùy An. Hắn xổm xuống, lấy bộ bút mực nhỏ mang theo bên đặt mặt đất, tay trái tỉ mỉ sờ bên trong lòng chuông, nheo mắt , tay vội vàng vẽ lên giấy.

Lâm Tùy An xổm bên cạnh soi minh châu, một chuỗi ký tự từ đầu bút Hoa Nhất Đường chảy tràn giấy, lông mày cô càng nhíu càng chặt. Cô nhận , đó là chữ Tiểu Triện.

Cô lẽ nên nghĩ đến điều , gã đàn ông ranh ma như thế, xóa sạch liên hệ giữa và Tiểu Sương thì thể dễ dàng lưu tên trong chiếc chuông gió nhân duyên .

Nếu dám để chuông gió chỗ , thì hẳn là ai thể phát hiện bí mật bên trong, hoặc giả dụ phát hiện, cũng sẽ đoán là ai.

"Mấy chữ ý gì?" Lâm Tùy An hỏi.

Hoa Nhất Đường nhíu mày : "T.ử hề t.ử hề, như thử lương nhân hà?"

Lâm Tùy An: "Gì cơ?"

"Trích từ bài 'Thù Mâu' trong Kinh Thi. Thù mâu thúc tân, Tam tinh tại thiên. Kim tịch hà tịch? Kiến thử lương nhân. T.ử hề! T.ử hề! Như thử lương nhân hà?"* Hoa Nhất Đường giải thích: "Là thơ định tình."

* Dịch nghĩa: Bó củi bó rịt / Ba ngôi mọc trời/ Đêm nay là đêm nào?/ Mà gặp chồng thế / Chàng ơi! Chàng ơi!/ Gặp chồng thế thì ?

Lâm Tùy An: "Chẳng lẽ đây là thơ định tình của Liên Tiểu Sương và tình lang của nàng ?"

Hoa Nhất Đường thở dài: "Vấn đề là dùng bài thơ thơ định tình thì quá phổ biến, căn bản cách nào phán đoán là đang ám chỉ ai."

Hai trầm mặc.

Lâm Tùy An chuông gió, mái hiên, đột nhiên như nghĩ điều gì, cô trả chuông gió , đẩy cửa bước sương phòng chính, mở toang cửa sổ, xuống bàn trang điểm của Liên Tiểu Sương.

Hoa Nhất Đường lập tức hiểu ý, phía Lâm Tùy An hạ thấp xuống, từ góc của cô về hướng chuông gió: "Mỗi ngày Liên Tiểu Sương trang điểm, chỉ cần ngẩng đầu là thể thấy chuông gió, và đối diện chuông gió là..."

Hai đồng thanh: "Lầu Tán Hoa..."

Khoảng cách giữa hai gần, Lâm Tùy An thậm chí thể thấy rõ hàng lông mi dài của Hoa Nhất Đường đang run rẩy, trong đáy mắt tràn đầy ánh sáng lấp lánh.

Lâm Tùy An: "Hả?"

"Hai bớt quá đáng !" Cận Nhược còn thấy thấy tiếng, đó nhảy tót từ cửa sổ, giậm chân : "Đã lúc nào mà hai còn ở đó liếc mắt đưa tình hả?!"

Hoa Nhất Đường bệt xuống đất, Lâm Tùy An bật dậy, phủi phủi da gà , vẻ trấn định: "Có chuyện gì?"

Cận Nhược vỗ vỗ khung cửa sổ: "Lăng lão lục truyền lời, phát hiện hung khí g.i.ế.c Liên Tiểu Sương Cù Tuệ, thể là chỉ thêu."

"Cái gì?!" Lâm Tùy An kinh hãi thất sắc.

"Cù Tuệ ?" Hoa Nhất Đường nhảy dựng lên hỏi.

"Cù Tuệ thấy cả." Cận Nhược vội : "Hôm nay mấy tên công t.ử bột của Mã thị đến phường Thu Nguyệt gây sự, Cù Tuệ cũng ở đấy. Đám nhị thế tổ nhăng cuội một hồi, còn tiết lộ chuyện Ngô Chính Lễ tìm tình mới, treo cả chuông gió nhân duyên ở đầu giường. Lăng Lục Lang phỏng đoán Cù Tuệ kích động nên đến nhà Ngô Chính Thanh tìm Ngô Chính Lễ gây chuyện , bảo chúng mau qua đó!"

"Khoan !" Lâm Tùy An hô lớn: "Ngươi mới là chuông gió gì?"

Giọng điệu Cận Nhược chua lòm: "Sư phụ còn giả ngu gì nữa, là cái chuông gió nhân duyên mà hai lặn lội đến chùa Đại Từ để xem đó , hại chạy đôn chạy đáo mất công quá trời..."

Hoa Nhất Đường: "Ngươi đầu giường Ngô Chính Lễ treo một cái chuông gió nhân duyên?"

Cận Nhược giật , lúc mới phát hiện biểu cảm của sư phụ nhà và Hoa Nhất Đường đều , nghiêm túc : " ."

Hoa Nhất Đường: "Bên trong chuông gió tên , là thi từ gì ?"

"Bên trong thì , mà thẻ giấy treo chuông gió một câu thơ định tình." Cận Nhược gãi đầu: "Cái gì mà hôm nay ăn lỏng, ngày mai uống lạnh..."

Hoa Nhất Đường: "Kim tịch hà tịch? Kiến thử lương nhân?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-210-han-den-voi-nguoi-roi-nguoi-co-thay-vui-khong.html.]

Cận Nhược: " đúng đúng, chính là câu ."

Lâm Tùy An hít sâu một , vội liếc Hoa Nhất Đường.

Sắc mặt Hoa Nhất Đường cực kỳ khó coi: "Chẳng lẽ tình lang của Liên Tiểu Sương là Ngô Chính Lễ?"

Thời gian cấp bách, ba tức tốc rời khu nội thành, thẳng đến nha thành. Trạch viện của Ngô Chính Thanh ở phố mười tám, phường phía Tây nha thành. Trên đường , Cận Nhược kể vắn tắt chuyện Bách Hoa giả ở phường Thu Nguyệt. Hoa Nhất Đường lạnh hai tiếng, chốt một câu: "Tự gây nghiệt, thể sống."

Lần Cận Nhược dẫn đường, Bì Tây đ.á.n.h xe càng nhanh hơn, đến một khắc chạy tới biệt viện Ngô thị mười tám phố Vạn Lý, cũng chính là phủ trạch của Ngô Chính Thanh.

Lâm Tùy An nhảy xuống xe ngựa thấy Mộc Hạ đ.á.n.h xe dừng ở phía đối diện. Lăng Chi Nhan đỡ Hoa Nhất Mộng xuống xe, Phương Khắc đeo chiếc rương gỗ lớn lưng cũng tới.

Lăng Chi Nhan thấy hai thì mắt sáng lên, vội vàng : "Cù Tuệ thể là hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t Liên Tiểu Sương!"

Giọng Hoa Nhất Đường càng gấp gáp hơn: "Ngô Chính Lễ thể chính là tình lang của Liên Tiểu Sương."

Lăng Chi Nhan: "!!"

Lâm Tùy An xách Thiên Tịnh xông lên định đạp cửa, chân còn chạm gỗ thì cánh cửa tự mở . Một cái đầu thò ngoài, Lâm Tùy An suýt chút nữa thì đạp trúng, vội vàng xoay tránh .

Người nọ mặc trường bào, chít khăn, tuổi tác và cách ăn mặc thì giống như quản gia. Bị Lâm Tùy An dọa cho giật , ông ngước mắt lên , nhận Hoa Nhất Đường và Lăng Chi Nhan, sang trang phục của Phương Khắc thì mừng rỡ: "Hoa tham quân, Lăng Tư Trực, hai vị mang đại phu tới !"

Hoa Nhất Đường xách vạt áo choàng xông trong: "Ngô Chính Lễ ?"

"Ngay tại nội viện, để dẫn đường cho Hoa tham quân." Quản gia chạy lải nhải than khổ: "Hoa tham quân ngài tới là , Ngô tham quân và Ngô gia chủ tại đột nhiên nôn ngoài, nôn dịch mật xanh mật vàng. Ta mời nhiều đại phu đến nhưng ai cũng là trúng độc. Thuốc thang và thức ăn họ dùng đều do tự tay trông coi, thể hạ độc ..."

Lăng Chi Nhan hỏi: "Hôm nay đám Mã Bưu từng tới đây ?"

Quản gia đáp: "Hả? Mã Đại Lang? Buổi sáng tới, còn mang theo Bách Hoa, Ngô tham quân và gia chủ đều uống... chẳng lẽ vấn đề? Không thể nào, Mã Đại Lang và Ngô tham quân giao tình mười mấy năm! Không thể hại gia chủ và tham quân đại nhân nhà !"

Hai nhóm thị nữ chạy vụt qua mặt, tay bưng chậu và khăn mặt, vội vàng thi lễ với quản gia và hối hả chạy .

Hoa Nhất Đường chậc lưỡi: "Cù Tuệ tới đây ?"

Quản gia liên tục gật đầu: "Tới , phu nhân quả nhiên tình thâm nghĩa trọng, gia chủ bệnh vội vàng chạy tới, là trong lòng thấy hổ thẹn. Vừa trong nhà gà bay ch.ó chạy, loạn như một nồi cháo, may mà phu nhân tọa trấn mới định cục diện. Tuy hai đoạn tuyệt nghĩa vợ chồng, nhưng chút tình nghĩa thiếu thời quả thực cảm động... Hoa tham quân cẩn thận chân, thẳng rẽ trái là viện phụ, thẳng tiếp là viện chính."

Bình thường thì Ngô Chính Thanh là chủ nên sẽ ở chính viện, Ngô Chính Lễ là khách ở viện phụ, cho nên Hoa Nhất Đường lập tức lao về phía viện phụ: "Cù Tuệ tới bao lâu ? Có ai cùng ? Bây giờ nàng đang ở ?"

Quản gia vỗ m.ô.n.g ngựa: "Hoa tham quân đúng là liệu việc như thần, phu nhân mới đến chính viện thăm gia chủ, lúc chắc đang ở thiên viện thăm Ngô tham quân."

Hoa Nhất Đường khựng , cảm thấy chút đúng: "Ngô Chính Thanh đang ở thiên viện?"

Quản gia giải thích: "Chính viện mát mẻ hơn nên Ngô tham quân nhường chính viện cho gia chủ ở..."

Lăng Chi Nhan trong nháy mắt nắm bắt trọng điểm: "Chuông gió ở đầu giường Ngô Chính Lễ là của ai? Nó treo lên khi nào? Có lai lịch gì?"

Quản gia thấy sắc mặt Lăng Chi Nhan nghiêm trọng, vội vàng đáp lời: "Là Ngô tham quân mang về từ chùa Đại Từ hai năm , cất giữ kỹ, hôm từ Lầu Tán Hoa trở về sai treo ở đầu giường. Ngô gia chủ tới tá túc, trong nhà nhiều chuyện rối ren nên kịp đổi sang viện phụ cho Ngô tham quân..."

Vậy tình lang của Liên Tiểu Sương Ngô Chính Lễ, mà là Ngô Chính Thanh!

Sắc mặt khẽ biến, bước chân tức thì nhanh hơn.

Vị trí viện phụ hẻo lánh một cách bất thường, vòng qua hành lang, xuyên qua hậu hoa viên, ước chừng mất thời gian một chén mới tới nơi. Nhìn kỹ thì thấy đám tớ, thị nữ đang chen chúc xì xào bàn tán bên ngoài cánh cửa viện đóng chặt.

Quản gia giận dữ quát: "Các ngươi trốn ở bên ngoài gì? Sao hầu hạ Ngô tham quân?!"

Người hầu sợ hãi: "Vừa Ngô tham quân đột nhiên run rẩy cả , nôn chất lỏng xanh lục, đó thì ngất xỉu, đáng sợ lắm!"

Thị nữ tiếp lời: "Vừa khéo phu nhân đến, triệu chứng của Ngô tham quân giống hệt gia chủ, đều là trúng độc quả Long Thần, cần dùng Bách Hoa chính tông để giải độc. Trên phu nhân sẵn Bách Hoa, chúng vướng víu nên đuổi bộ ngoài, còn chốt cửa bên trong."

"Sắc mặt phu nhân lúc nãy đáng sợ lắm!"

"Trước giờ phu nhân chuyện hòa nhã, từng hung dữ như , hôm nay ..."

"Tứ Lang!" Sắc mặt Hoa Nhất Mộng trắng bệch: "Ta ngửi thấy mùi m.á.u tanh!"

Lời còn dứt, Lâm Tùy An đá văng cửa viện lao trong. Viện lớn, chỉ hai gian sương phòng, cửa sổ chính sương sáng mờ mờ. Lâm Tùy An đạp tung cửa chính sương, một mùi tanh hôi xộc thẳng mặt, cô vội vàng dùng tay áo che mũi miệng.

Trong phòng ánh đèn lờ mờ, đối diện cửa chính là một tấm bình phong thêu hai cành hoa hải đường quấn quýt lấy . Bóng phía bình phong lắc lư, truyền tiếng khẽ của một nữ tử. Tiếng quái dị, như tiếng quỷ .

Lâm Tùy An nổi da gà. Phía cô, Hoa Nhất Đường, Lăng Chi Nhan, Cận Nhược, Phương Khắc và Hoa Nhất Mộng cũng ùa . Mọi thầm kêu , vội vòng qua bình phong.

Một tấm chăn nhăn nhúm vứt đất, thấm đẫm m.á.u và chất nôn màu xanh. Máu chảy theo mép giường nhỏ tong tong xuống đất. Ngô Chính Thanh ngửa giường, hai mắt trợn trừng, nửa ướt đẫm m.á.u tươi.

Cù Tuệ đè Ngô Chính Thanh, hai tay cầm một thanh đao, đ.â.m từng nhát n.g.ự.c . Mỗi đ.â.m xuống, thể Ngô Chính Thanh co giật một cái, trong miệng trào thứ chất lỏng hỗn hợp giữa m.á.u và dịch mật xanh. Mỗi nhát đ.â.m xuống là một tiếng bật từ miệng Cù Tuệ.

Cảnh tượng quá mức kinh hoàng, tất cả đều c.h.ế.t sững.

Quản gia xông cuối cùng hét lên điên loạn. Da đầu Lâm Tùy An tê dại, cô lao tới túm lấy Cù Tuệ kéo xuống, giật phăng con d.a.o tay nàng .

Phương Khắc vọt tới bên giường kiểm tra sơ qua lắc đầu: "Đâm nát cả , cứu nữa."

Hoa Nhất Mộng trốn lưng Lăng Chi Nhan, nôn thốc nôn tháo lên lưng . Mặt Lăng Chi Nhan xanh mét, Cận Nhược cũng tái , bịt mũi lùi sang một bên.

Sắc mặt Hoa Nhất Đường trắng bệch, đưa cho Lâm Tùy An một chiếc khăn thơm. Một ngày thường ưa sạch sẽ như lúc nôn, cũng che mũi, mà chỉ đăm đăm Cù Tuệ, hốc mắt đỏ ngầu.

Cù Tuệ tựa như lạc một thế giới khác, quỳ rạp mặt đất. Trong tay rõ ràng còn đao nhưng vẫn máy móc lặp động tác đâm, cứ đ.â.m một cái một tiếng, nước mắt lăn dài má:

"Tiểu Sương... Ngươi yêu nam nhân nhất đúng ... Ta tìm thấy ... Cuối cùng cũng tìm thấy ... Hắn đến bầu bạn với ngươi đây... Tiểu Sương ơi, ngươi vui ... vui ... vui ..."

---

 

Loading...