NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 211: Nàng ta làm thế rốt cuộc là vì điều gì?

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:55
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì thái thú nhớ rõ đây là thứ mấy lôi khỏi chăn nữa.

Ích Đô là nơi địa linh nhân kiệt, vật hoa thiên bảo. Tuy đây cũng vài vụ án nhưng đều là vụ nhỏ lẻ tẻ. Chuyện lớn nhất mấy năm nay chính là vụ án Sát nhân hoa đào, nhưng cũng "hữu kinh vô hiểm" mà trôi qua. Một Thái thú Ích Đô như thường ngày chỉ việc uống , thăm thú xã giao, cuộc sống trôi qua vô cùng nhàn hạ.

Vốn tưởng Hoa gia Tứ Lang tới Ích Đô sẽ trở thành cánh tay đắc lực, ai ngờ từ khi bước chân thành, cứ như thể chổi chiếu mệnh, đến c.h.ế.t đến đó. Lâm nương t.ử càng ghê gớm hơn, đến đ.á.n.h đến đấy. Hai hợp một chỗ, quả đúng là "ngọa long phượng sồ", trời long đất lở.

Trì thái thú bận rộn mấy ngày nay, đau eo mỏi gối, khó khăn lắm mới kiếm cái cớ nghỉ ngơi. Ai dè mới yên hai ngày, Hoa Tứ Lang tới. Cũng cố ý gây khó dễ cho mà chuyên chọn nửa đêm để gõ cửa.

"Lần là vụ án gì?" Trì thái thú bước nhanh dọc hành lang, thắt đai lưng, thầm nghĩ nhất nên là vụ án lớn, nếu thì thật với ổ chăn ấm áp của .

Hạ Trường Sử đầu tóc bù xù, trâm cài xộc xệch như cái chổi, xem cũng mới bò dậy, chạy đến nơi thì đầu đầy mồ hôi, sắc mặt trắng bệch: "Ngô tham quân g.i.ế.c !"

Chân Trì thái thú trượt một cái, trẹo cả thắt lưng: "Cái gì?!"

Hạ Trường Sử rầu rĩ: "Hung thủ là Cù Tuệ."

"Cái gì?!!"

Trì thái thú kinh hãi tột độ, đầu óc ong ong, chân nam đá chân chiêu, mắt mũi tối sầm. Hắn mơ mơ màng màng đến nha ngục, kỹ thì thấy đám Hoa Nhất Đường, Lâm Tùy An, Lăng Chi Nhan, Phương Khắc và Cận Nhược đều đông đủ cả. Bàn xử án, bút mực giấy tờ chuẩn xong xuôi, chỉ chờ và Hạ Trường Sử an tọa.

Trì thái thú chiếc ghế thái sư trống rỗng - tay nghề tinh xảo, gỗ quý đắt tiền, cần hỏi cũng là do Hoa Nhất Đường tài trợ. Giờ khắc chiếc ghế đặt ở đó, bên như hiện lên bốn chữ to: "Thỉnh quân nhập cuộc".

Hoa Nhất Đường dường như vội vàng chạy tới nên kịp quan bào, vẫn mặc hoa phục, tay phe phẩy chiếc quạt thủy mặc, ánh mắt sáng quắc : "Trì thái thú, Hạ Trường Sử, vụ án tính chất nghiêm trọng, kính xin hai vị chủ trì đại cục."

Trì thái thú và Hạ Trường Sử , đều thấy sự bất lực mặt đối phương, chỉ đành cứng ngắc chỗ. Lăng Chi Nhan cũng xuống, đảm nhận vai trò quan ghi chép.

Hoa Nhất Đường bước lên một bước, ôm quyền : "Hôm nay giữa giờ Hợi ba khắc, tại biệt viện mười tám phố Vạn Lý, phường Tây nha thành xảy một vụ án mạng. Nạn nhân là Ngô Chính Thanh, tham quân tư binh của phủ Ích Đô. Hung thủ là vợ cũ của gia chủ Ngô thị - Cù Tuệ. Khi chúng chạy tới hiện trường thì Cù Tuệ đang hành hung. Nhân chứng tổng cộng bảy , gồm hạ quan, Lăng Tư Trực, Lâm Tùy An, Phương Khắc, Cận Nhược, Hoa thị tam nương và quản gia biệt viện Ngô thị tên Ngô Vĩnh. Sự thật rõ ràng, chứng cứ xác thực."

Trì thái thú lau mồ hôi: "Ngô tham quân vũ bất phàm, thể một phụ nhân trói gà chặt g.i.ế.c c.h.ế.t?"

Hoa Nhất Đường nhíu mày: "Trước đó Ngô Chính Thanh chịu phạt năm mươi gậy cho Ngô Chính Lễ, vốn thương giường tĩnh dưỡng. Sau đó uống nước do Mã Đại Lang của Mã thị mang đến, kích thích độc tố trong cơ thể, gây nôn mửa và ngất xỉu. Cù Tuệ nhân cơ hội đó sát hại ."

"Khoan ." Hạ Trường Sử mà ù cả tai: "Cái gì mà nước , cái gì độc phát, vụ án liên quan đến Mã thị?"

Hoa Nhất Đường Phương Khắc. Phương Khắc mặt lạnh tanh trình lên biên bản khám nghiệm t.ử thi và hung khí: "Nạn nhân Ngô Chính Thanh, nam, ba mươi mốt tuổi, vùng m.ô.n.g thương. Vết thương trí mạng gồm mười chín nhát d.a.o ở n.g.ự.c . Hung khí là một con d.a.o thái, vật dụng của biệt viện Ngô thị. Trong đó một nhát xuyên tim, mười tám nhát đ.â.m sâu phổi, mười nhát c.h.é.m gãy xương sườn. Nạn nhân khi còn sống giãy dụa nhiều. Qua kiểm tra, trong cơ thể nạn nhân độc quả Long Thần nhưng độc tính sâu, suy đoán nạn nhân dùng quả Long Thần quá ba tháng, cơ thể phản ứng trúng độc rõ rệt. Tuy nhiên, do uống Bách Hoa giả nên độc tính kích phát, dày phản ứng dữ dội gây nôn mửa hôn mê, vì thế mới g.i.ế.c trong tình trạng hề ."

"Căn cứ lời khai của quản gia Ngô Vĩnh, sáng nay đám Mã Bưu từng đến thăm Ngô thị và biếu Bách Hoa do Mã thị sản xuất." Hoa Nhất Đường hiệu cho nha đưa mẫu lên: "Qua kiểm nghiệm, loại bề ngoài giống Bách Hoa, nhưng thực chất là loại khác, công dụng khác xa thật. Người thường uống thì vô hại, nhưng kẻ trúng độc quả Long Thần uống sẽ kích độc phát tác, nguy hiểm đến tính mạng."

Trì thái thú giận dữ: "Mã thị đường đường là thương nhân nổi tiếng Đại Đường, dám buôn bán hàng giả, quả thực là hoang đường!"

Hạ Trường Sử tiếp lời: "Trì thái thú đúng, vụ án giả điều tra nghiêm ngặt!"

Trì thái thú gật gù, dựng mày quát: "Cù Tuệ ?! Còn mau giải lên đây!"

Tiếng xích sắt loảng xoảng vọng từ sâu trong nha ngục... Hai tên ngục áp giải Cù Tuệ . Cù Tuệ xích sắt nặng nề khóa cả tay lẫn chân, bước khó nhọc, tóc tai rũ rượi, dính đầy máu. Nàng quỳ xuống công đường dập đầu hành lễ: "Tội nhân Cù Tuệ bái kiến chư vị đại nhân." Lời rõ ràng mạch lạc, thần sắc bình tĩnh đến kỳ lạ.

Trì thái thú vỗ kinh đường mộc: "Cù Tuệ, ngươi sát hại Ngô Chính Thanh, nhân chứng vật chứng rành rành, ngươi nhận tội ?!"

Cù Tuệ ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên: "Là g.i.ế.c, nhận. Ta chỉ hận là tìm và g.i.ế.c quá muộn mà thôi."

Nói đến chữ cuối cùng, nụ nơi khóe miệng trở nên ngông cuồng dữ tợn, ánh đèn dầu leo lét trông càng thêm rùng rợn.

Trì thái thú nuốt nước bọt: "Ngươi ý gì?"

Cù Tuệ khẩy: "Bởi vì Ngô Chính Thanh là tình lang của Tiểu Sương. Tiểu Sương yêu nhất, Tiểu Sương c.h.ế.t thì tất nhiên cũng theo Tiểu Sương. Ta g.i.ế.c , Tiểu Sương nhất định sẽ hạnh phúc."

Hạ Trường Sử ngỡ ngàng: "Ngô tham quân là tình lang của Liên Tiểu Sương ? Sao như thế ?! Ngươi bằng chứng ?"

Cù Tuệ , đáp.

Hoa Nhất Đường cho nha đưa lên một cái khay, bên trong đặt hai chiếc chuông gió. Một chiếc rỉ sét loang lổ lấy từ mái hiên nhà Tiểu Sương, chiếc còn gần như mới tinh, dòng chữ thẻ bài treo chuông còn rõ nét, : "Kim tịch hà tịch? Kiến thử lương nhân."*.

* Tạm dịch: Đêm nay là đêm nào? Mà tình cờ gặp như .

"Hai chiếc chuông gió tìm tại nhà Liên Tiểu Sương và Ngô Chính Thanh. Từ kiểu dáng, chất liệu đến hoa văn đều giống , xác định là chuông gió nhân duyên của miếu Nguyệt Lão." Hoa Nhất Đường cầm chiếc chuông mới lên: "Chữ chuông nhà Ngô Chính Thanh giống hệt nét chữ Liên Tiểu Sương để sổ sách của Phường Thêu, là do chính tay nàng ." Đoạn, nhấc chiếc chuông rỉ sét lên: "Bên trong chiếc khắc câu thơ 'T.ử hề! T.ử hề! Như thử lương nhân hà?'. Hai câu thơ ghép thành bài 'Thù Mâu' trong Kinh Thi, chứng tỏ hai chiếc chuông gió là một đôi."

Trì thái thú thể tin nổi: "Chỉ vì Ngô Chính Thanh là tình nhân của Liên Tiểu Sương mà ả g.i.ế.c ?"

Hoa Nhất Đường thở dài, lệnh cho nha khiêng Ngô Chính Lễ lên.

Sắc mặt Ngô Chính Lễ trắng bệch như tờ giấy, thấy Cù Tuệ như thấy ác quỷ, trốn biệt sang một góc run lẩy bẩy.

Hoa Nhất Đường hỏi: "Ngô Chính Lễ, hỏi ngươi, kẻ bán Liên Tiểu Sương để trả nợ cờ b.ạ.c cho ngươi rốt cuộc là ai?"

"Là Ngô Chính Thanh! Tất cả đều do Ngô Chính Thanh !" Ngô Chính Lễ thét lên chói tai: "Là ngon ngọt lừa gạt Liên Tiểu Sương, là bán nàng cho để gán nợ. Cái t.h.a.i trong bụng Liên Tiểu Sương... , đứa nhỏ chắc chắn cũng là của Ngô Chính Thanh! Ta lẽ nên nghĩ đến sớm hơn, bọn họ vẫn luôn dây dưa với , quả nhiên là một đôi gian phu dâm phụ! Phải , hồi đó Ngô Chính Thanh cho uống t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t căn bản để cứu , mà là sợ lộ quan hệ giữa và Liên Tiểu Sương! Sau đó chịu đòn cũng là khổ nhục kế! Ngô Chính Thanh đúng là thứ lành gì, suýt nữa hại c.h.ế.t ! Trì thái thú, cũng là nạn nhân, vô tội!"

Lâm Tùy An suýt nữa thì lao lên đạp thẳng mặt : Đồ cặn bã!

Cận Nhược nhổ toẹt một bãi nước bọt.

Cù Tuệ chậm rãi đầu, lạnh lùng Ngô Chính Lễ.

Ngô Chính Lễ giật thót, ôm đầu co rúm : "Xin , xin , đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c !"

Cù Tuệ khinh bỉ thu ánh mắt về.

Trì thái thú chán ghét phất tay cho lôi Ngô Chính Lễ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-211-nang-ta-lam-the-rot-cuoc-la-vi-dieu-gi.html.]

Biểu cảm của Hạ Trường Sử chút đành lòng: "Không ngờ Ngô Tham... khụ, Ngô Chính Thanh là kẻ như . Chúng lầm , thật hổ thẹn, hổ thẹn!"

Trì thái thú Cù Tuệ: "Cho nên ngươi g.i.ế.c Ngô Chính Thanh là để báo thù cho Liên Tiểu Sương? Chẳng lẽ..." Thần sắc biến đổi: "Người g.i.ế.c Liên Tiểu Sương là Ngô Chính Thanh?!"

Thần sắc Cù Tuệ khẽ động, nàng nhắm mắt .

"Người g.i.ế.c Liên Tiểu Sương Ngô Chính Thanh, mà là Cù Tuệ." Hoa Nhất Đường lên tiếng.

Trì thái thú và Hạ Trường Sử hít sâu một lạnh.

Cù Tuệ từ từ mở mắt, đồng t.ử đỏ ngầu, mím chặt môi .

Yết hầu Hoa Nhất Đường chuyển động vài cái, lệnh cho nha trình lên một vật chứng khác, chính là chiếc khăn thêu hoa hải đường tìm Cù Tuệ.

Hoa Nhất Đường : "Đã kiểm tra thấy m.á.u và độc quả Long Thần chiếc khăn thêu . Hẳn là sợi chỉ thêu khăn chính là hung khí ngươi dùng để siết cổ Liên Tiểu Sương, đúng ?"

Cù Tuệ vẫn im lặng.

"Ngươi dùng chỉ thêu siết c.h.ế.t Liên Tiểu Sương, lấy sợi chỉ đó , đó dùng chính nó thêu lên chiếc khăn tay ."

Cù Tuệ trầm mặc.

"Tại đốt bỏ sợi chỉ mà thêu lên khăn? Tại giữ hung khí bên ?"

"..."

Hoa Nhất Đường nhíu mày, sang Lâm Tùy An.

Lâm Tùy An hít sâu một , vén vạt áo xổm xuống, thẳng mắt Cù Tuệ: "Đêm đó, khi nhắc đến tình cảm với Liên Tiểu Sương, biểu cảm của ngươi giống là giả, ngươi vẫn coi nàng là bạn."

Trong mắt Cù Tuệ dần ngập nước.

Lâm Tùy An tiếp: "Ta cho rằng, chúng cũng là bạn."

Đồng t.ử Cù Tuệ run rẩy, nước mắt lặng lẽ rơi xuống: "Lâm nương tử... Ta xin ... Rõ ràng ngươi cứu ... Ta, nên với ngươi... Thế nhưng, còn tìm tên phụ bạc , cam lòng! Ta bồi táng cùng Tiểu Sương!"

Lâm Tùy An nghẹn ngào: "Là ai g.i.ế.c Liên Tiểu Sương?"

Nước mắt Cù Tuệ đỏ như máu: "Là ."

Lâm Tùy An ép thẳng đôi mắt đẫm lệ của Cù Tuệ: "... Tại ?"

Cù Tuệ hít một sâu, giọng run rẩy: "Hôm đó, nàng đột nhiên tới biệt viện, hớn hở khoe với rằng nàng mang thai. Tình lang của nàng sẽ giúp nàng thoát kiếp nô tỳ, cưới nàng chính thất, còn đưa nàng rời khỏi Ích Đô, tìm một nơi non xanh nước biếc để định cư, nàng sẽ tự do... Nàng vui lắm, vô cùng. nụ giống như một cái gai đ.â.m mạnh tim !"

"Ta và Tiểu Sương là bạn hoạn nạn , là tri kỷ, là còn thiết hơn cả ruột thịt. Chúng gần như đồng sinh cộng tử, mạng của chúng cột chặt . Chúng giống đến thế, mà nàng rời , tự do, bỏ !"

"Ta tin nàng sẽ bỏ rơi , nên đêm đó nhân lúc Ngô Chính Lễ ngoài đ.á.n.h bạc, lén đến nhà Tiểu Sương. Ta hỏi cho lẽ xem nàng thật sự bỏ , nhưng mà..." Cù Tuệ mở to mắt nghiêng đầu, vẻ mặt dường như chút khó hiểu, nước mắt đỏ ngầu chảy dài theo khóe mắt: "Nàng chỉ yêu nam nhân , ngoại trừ thì đời ai đáng để nàng liếc mắt thêm một cái."

"Lúc những lời , nàng thành một bức bình phong thêu hoa hải đường. Nàng bảo đó là bức thêu nhất đời nàng, là của hồi môn của nàng. Nàng lấy ba sợi chỉ thêu khoe mặt , bảo là do nam nhân tặng, là màu sắc nhất mà nàng từng thấy..."

"Ta giật lấy nắm chỉ thêu, định vứt , định mắng Tiểu Sương, cho nàng gã đàn ông xứng, nhưng Tiểu Sương giằng , còn mắng . Nàng cướp chỉ, sợi chỉ khi đó quấn quanh cổ nàng... Tiểu Sương vẫn mắng ... Nàng từng mắng bao giờ... Ta đau lòng quá, chỉ nàng đừng mắng nữa, đó..." Cù Tuệ cúi đầu đôi bàn tay , nước mắt rơi xuống lòng bàn tay đỏ thẫm: "Không tại , đến lúc hồn thì Tiểu Sương siết c.h.ế.t..."

Cả phòng thẩm vấn chìm tĩnh lặng.

Hốc mắt Lâm Tùy An cay xè, cô siết chặt nắm tay, chậm rãi dậy nhưng chân chợt lảo đảo. Hoa Nhất Đường vội bước tới đỡ lấy, ân cần phe phẩy quạt cho cô.

Lâm Tùy An : "Tiếp theo ngươi hỏi ."

Hoa Nhất Đường gật đầu, kéo Lâm Tùy An lưng , cao giọng hỏi: "Cù Tuệ, ngươi g.i.ế.c Liên Tiểu Sương là dự mưu từ ?"

Cù Tuệ kinh ngạc lắc đầu: "Không , ..."

"Nếu dự mưu thì tại chuẩn con dấu hoa đào và rương gỗ lớn để phi tang xác, thậm chí lộ trình ném xác cũng tính toán kỹ lưỡng?"

Cù Tuệ ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt đẫm lệ: "Những chuyện ngươi , ."

Sắc mặt Hoa Nhất Đường khẽ biến: "Không ngươi ?"

Cù Tuệ chậm rãi lắc đầu: "Ta g.i.ế.c Tiểu Sương xong thì hoảng loạn bỏ chạy. Ta chỉ nhớ lúc trời tối, ở chợ Tây đông, trộn dòng trốn về nhà trong vườn đến tận hừng đông. Ta thậm chí còn tưởng đó chỉ là một giấc mơ, cho đến ngày hôm tin phát hiện t.h.i t.h.ể Tiểu Sương... Tại ... Tại t.h.i t.h.ể Tiểu Sương ở đó, . Chẳng lẽ là Tiểu Sương c.h.ế.t nhắm mắt, hồn phách nàng tự đưa t.h.i t.h.ể ngoài... Tại ? Tại nàng như thế?"

Câu cuối cùng dường như nàng đang tự hỏi chính , giống như hỏi Hoa Nhất Đường, hoặc là đang hỏi vọng tới vong linh của Liên Tiểu Sương.

Tiểu kịch trường thư giãn:

Ông từ giữ miếu Nguyệt Lão đ.á.n.h chiếc xe ngựa cũ kỹ gần một canh giờ, cuối cùng cũng đến Hoa trạch 99. Không ngờ gác cổng bảo Hoa Tứ Lang đến phủ nha thẩm án , nếu việc quan trọng thì cứ báo cáo trực tiếp với Mộc đại tổng quản.

Nghe danh xưng, ông từ còn tưởng vị Mộc đại tổng quản là một lão già đạo mạo, dè là một thiếu niên thanh tú mới mười bốn tuổi, trong lòng khỏi cảm thấy hụt hẫng.

Hoa Tứ Lang coi trọng chiếc chuông gió nhân duyên như , giao cho một đứa nhóc vắt mũi sạch thế liệu ?

Điều thần kỳ là, khi "Mộc đại tổng quản" thấy chiếc chuông gió nhân duyên, lập tức nở nụ từ ái vui mừng, trông hệt như một ông già bốn mươi tuổi trong lốt trẻ con, đó thưởng ngay cho ông từ mười quan tiền.

Ông từ tâm phục khẩu phục: Thảo nào tuổi còn nhỏ mà tổng quản, quả thực là hiểu chuyện!

---

 

Loading...