NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 213: Dự cảm không lành

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:18:57
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thi thể Cù Tuệ lặng lẽ trong Liễm thi đường, phủ tấm vải trắng. Tóc tai nàng chải chuốt gọn gàng, gương mặt lau sạch sẽ, trông như đang ngủ say.

Lâm Tùy An , c.h.ế.t do dị vật tắc khí quản, ngạt thở mà c.h.ế.t thì tuyệt đối thể thanh thản thế . Chắc chắn khi khám nghiệm, Phương Khắc sửa sang di dung cho nàng.

Lâm Tùy An gật đầu cảm tạ Phương Khắc.

Hắn vẫn giữ gương mặt lạnh tanh: "Chân cẳng vững thì tới đây gì?"

Lâm Tùy An khổ. Bây giờ cô chẳng khác gì bà lão bán bất toại, bám chặt lấy tay Hoa Nhất Đường mới lê bước nổi, trách Phương Khắc móc như .

"Ta đến thăm Cù nương tử." Lâm Tùy An hiệu cho Hoa Nhất Đường dìu đến thi thể: "Dù cũng từng quen , đến tiễn nàng một đoạn."

Phương Khắc thở dài: "Lần cũng mắt ?"

Lâm Tùy An: "Làm phiền Phương ngỗ tác ."

Phương Khắc bất đắc dĩ đeo găng tay, nhẹ nhàng tách mí mắt Cù Tuệ .

Khi ánh mắt Lâm Tùy An chạm đồng t.ử của thi thể, một luồng sáng lóe lên. Trước mắt cô hiện khung cửa sổ nhỏ, ánh trăng bàng bạc xuyên qua song cửa hắt xuống nền đất, lạnh lẽo như sương thu.

Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, mục nát và tanh nồng của máu. Bên tai văng vẳng tiếng tỳ bà thê lương như tiếng than.

Lâm Tùy An mở mắt. Hoa Nhất Đường đang giang tay che chở bên cạnh như một hộ hoa sứ giả tận tụy: "Thế nào?"

"Có một cửa sổ nhỏ, trời tối, trăng." Lâm Tùy An chậm rãi : "Có tiếng đàn tỳ bà, giai điệu buồn." Cô ngập ngừng: "...Nghe quen."

Tại sở Tư pháp, Lâm Tùy An cảm thấy vô cùng hổ ánh mắt rực lửa tò mò của Phương Khắc.

Hoa Nhất Đường đối diện, ôm cây tỳ bà bốn dây lộng lẫy bằng gỗ t.ử đàn khảm vàng ngọc. Tiếng đàn trong trẻo nhưng qua tay biến thành t.h.ả.m họa. Giai điệu "thánh thót như ngọc rơi mâm" tàn phá thành tiếng "vịt kêu gà gáy".

"Giai điệu đúng ?" Hoa Nhất Đường phấn khởi hỏi.

Lâm Tùy An gãi đầu: "Không thể là giống như đúc, chỉ thể là... chẳng liên quan gì sất."

Hoa Nhất Đường xụ mặt: "Nốt nào đúng?"

Lâm Tùy An thở dài: "Nốt nào cũng đúng."

Phương Khắc chằm chằm Lâm Tùy An: "Quả nhiên, mắt ngươi thấy những thứ chúng thấy ."

Lâm Tùy An giải thích: "Không chỉ thấy, còn âm thanh, ngửi mùi vị, cảm giác như nhập vai ký ức của c.h.ế.t ."

Phương Khắc trợn mắt: "Có dị năng thì cần gì khám nghiệm t.ử thi nữa?"

Lâm Tùy An khổ: "Vấn đề là chỉ thấy những mảnh vỡ ký ức, những chấp niệm cuối cùng của họ. Phần lớn là hình ảnh lướt qua, rõ ý nghĩa."

"Sao nhiều ?"

"Chỉ xem một duy nhất."

"..."

Phương Khắc tặc lưỡi: "Vô dụng thật."

Lâm Tùy An dở dở . Ánh mắt khinh bỉ của Phương đại phu lộ liễu quá đấy.

Hoa Nhất Đường buồn bực gảy thêm vài nốt: "Hay là ngươi ngâm nga thử xem?"

Yêu cầu quá đ.á.n.h đố Lâm Tùy An. Dù kiếp kiếp , cô đều là kẻ mù âm nhạc chính hiệu. Đừng chỉ thoáng qua vài giây, cho dù cầm tay chỉ việc cô cũng chắc hát đúng.

"Ừm..." Lâm Tùy An tìm cớ thoái thác: "Ta đoán khúc nhạc trong ký ức Cù Tuệ tám chín phần là do Liên Tiểu Sương đàn. Cù Tuệ từng nhắc đến việc Liên Tiểu Sương chơi một khúc nhạc cho nàng , tên gì mà... trăng thu gây họa nhỉ..."

Mắt Hoa Nhất Đường sáng rực: "Thu Nguyệt Lưu Quân!"

Lâm Tùy An vỗ đùi: ", chính là cái tên !"

Hoa Nhất Đường buông đàn, phe phẩy quạt: "Lúc các nương t.ử ở Đoàn Cửu gia tán gẫu cũng từng nhắc đến. Khúc tiểu điệu mà Đoàn Hồng Ngưng ngâm nga cũng tên là Thu Nguyệt Lưu Quân."

Lâm Tùy An sực nhớ điều gì đó.

Cô thực sự khúc nhạc ! Hôm kết thúc vụ án Di Ni Na, khi rời khỏi Lầu Tán Hoa, trong gió đêm thoang thoảng vọng chính là giai điệu .

Chẳng lẽ đàn tỳ bà ở Lầu Tán Hoa đêm đó chính là Đoàn Hồng Ngưng?

" điều chỉ chứng tỏ Đoàn Hồng Ngưng quen Liên Tiểu Sương thôi." Lâm Tùy An : "Mà chuyện chúng xác nhận từ sớm ."

Hoa Nhất Đường trầm ngâm: "Có lẽ quan hệ giữa họ sâu sắc hơn chúng tưởng nhiều."

Ngũ Đạt và Lăng Chi Nhan vội vã bước . Lăng Chi Nhan ôm hơn hai mươi tập hồ sơ. Ngũ Đạt vẻ mặt khó hiểu bẩm báo: "Thưa Hoa tham quân, thuộc hạ thẩm vấn Ngô Chính Lễ. Hắn khai bữa tiệc mang Liên Tiểu Sương đến chỉ là tiệc thường, nàng đàn tỳ bà trợ hứng chứ gì khác. Còn tiệc ở , do ai tổ chức thì bảo lâu quá nhớ."

Hoa Nhất Đường lạnh: "Nói láo."

Ngũ Đạt gật đầu: "Thuộc hạ cũng thấy thành thật nên dùng chút... khụ, thủ đoạn. Ai ngờ tên Ngô Chính Lễ đó thà chịu đau đến ngất xỉu chứ quyết hé răng nửa lời, như đang kiêng kỵ điều gì đó."

Lâm Tùy An nghĩ thầm: Người khiến kẻ như Ngô Chính Lễ kiêng dè ở đất Ích Đô chỉ đếm đầu ngón tay.

Hoa Nhất Đường sang hỏi: "Lục Lang điều tra thế nào ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-213-du-cam-khong-lanh.html.]

Lăng Chi Nhan đặt chồng hồ sơ lên bàn: "Ta rà soát bộ án hình sự năm năm qua ở Ích Đô. Năm năm , khi Sát nhân Hoa đào xuất hiện, lòng hoang mang. Các thế gia nhân cơ hội chiêu mộ nhiều môn phái giang hồ tạp nham về hộ vệ, khiến trật tự trị an rối loạn, trộm cướp hoành hành. Lúc đó Tham quân Tư pháp Ngô Chính Thanh đề xuất dùng hình phạt nghiêm khắc để trấn áp, liên tục bắt giữ và phạt nặng hơn trăm tên tội phạm mới dẹp yên nạn trộm cướp."

Lâm Tùy An cảm thấy Lăng Chi Nhan vẫn hết ý: "Sau đó thì ?"

Lăng Chi Nhan rút một tập hồ sơ, bên chi chít tên phạm nhân: "Trong ghi chép những kẻ phạm tội trộm cắp nhẹ, đa phần chỉ phạt tù một năm."

Ngón tay dừng ở một cái tên: "Ta tìm thấy ."

Tên: Bì Tây. Tội danh: Trộm cắp. Phán quyết: Lao động khổ sai một năm một tháng. Kết thúc: Mãn hạn tù và phóng thích tháng Tám năm Huyền Phụng thứ tư.

Lâm Tùy An ngạc nhiên: "Là gã đ.á.n.h xe Bì Tây của Đoàn Cửu gia ?"

Lăng Chi Nhan gật đầu: "Tứ Lang dặn điều tra ."

Lúc , chỉ Lâm Tùy An mà cả Phương Khắc cũng ngạc nhiên về phía Hoa Nhất Đường.

Hoa Nhất Đường nheo mắt như hồ ly: "Bì Tây là phu xe, rành rẽ đường lối ở Ích Đô là chuyện bình thường. điều đáng ngờ là quá quen thuộc khu vực quanh nhà Liên Tiểu Sương. Nhà nàng ở khu ổ chuột phía Tây, ngõ ngách chằng chịt, đường lắt léo. Vậy mà Bì Tây chỉ chọn con đường ngắn nhất, canh thời gian chuẩn xác mà còn chỗ nào đỗ xe thuận tiện. Chứng tỏ tới đó nhiều , hơn nữa buổi tối."

"Ngươi nghi ngờ kẻ vứt xác là Bì Tây?" Lâm Tùy An buột miệng, nhưng sực tỉnh: "Khoan , còn khả năng khác. Bì Tây chỉ là kẻ đ.á.n.h xe, chở khác đến đó. Ví dụ như..."

Đoàn Hồng Ngưng?

Hoa Nhất Đường phủ nhận, phe phẩy quạt cửa: "Tiểu Cận Nhược, ngươi chậm nhất đấy nhé."

Cận Nhược ngược sáng bước , lườm Hoa Nhất Đường cháy mắt: "Nói lắm, giao cho mấy việc khó nhằn."

Hoa Nhất Đường: "Kết quả thế nào?"

Cận Nhược đập mạnh bức vẽ xuống bàn. Đó là hình dấu hoa đào t.h.i t.h.ể Liên Tiểu Sương và Di Ni Na: "Hoàn tra . Từ vụ án Sát nhân Hoa đào năm năm , dân chúng Ích Đô đến hoa đào là tái mặt, coi là điềm gở, thậm chí chặt cả cây đào cửa. Chẳng thợ thủ công nào dám nhận con dấu hoa đào cả."

Hoa Nhất Đường gõ quạt trán: "Chẳng lẽ mua từ nơi khác?"

Cận Nhược nhún vai: "Không hiện vật, chỉ dựa hình vẽ thì mò kim đáy bể."

Hoa Nhất Đường nhíu mày: "Xem vẫn bắt đầu từ Đoàn Cửu gia."

Lăng Chi Nhan góp ý: "Trước khi đến Đoàn Cửu gia, Bì Tây từng việc ở vài kỹ quán khác, nhất nên điều tra hết..."

lúc , Cận Nhược bật , kéo tay áo Lâm Tùy An: "Sư phụ kìa, cái mặt Lăng lão Lục ngơ ngác thế chắc chắn là !"

Lâm Tùy An ngơ ngác: "Biết cái gì?"

Cận Nhược hớn hở: "Giờ cả cái thành Ích Đô đều đồn ầm lên là Lục lang t.ử của Lăng thị Huỳnh Dương trở thành khách quý chốn khuê phòng của nhất hoa khôi Đoàn Hồng Ngưng. Đoàn Cửu Nương coi là bảo vật, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa kìa."

Lâm Tùy An: "..." Cái quái gì ?! Tin giật gân thế ?!

Lăng Chi Nhan cứng họng, mắt trợn trừng Cận Nhược. Hoa Nhất Đường hào hứng phe phẩy quạt: "Kể chi tiết xem nào."

Cận Nhược thao thao bất tuyệt: "Chuyện bắt nguồn từ hôm Lăng Tư trực đến Đoàn Cửu gia điều tra. Hôm đó đúng ngày nghỉ của Đoàn Cửu gia, Đoàn Cửu Nương vốn tiếp khách nhưng danh Lăng Lục Lang liền phá lệ mời ."

Hắn gian: "Hôm Đoàn Cửu Nương và các cô nương đang tắm ở hậu viên, cảnh sắc hương diễm vô cùng. Vậy mà Lăng Lục Lang mắt chớp, tâm động, quả là nhất quân t.ử Đại Đường. Đoàn Cửu Nương lăn lộn phong trần bao năm từng gặp nam nhân nào thú vị như thế, liền động lòng phàm, thế là hai ... hí hí hí..."

Lâm Tùy An nhướng mày, Hoa Nhất Đường lấy quạt che miệng , Phương Khắc liếc mắt Lăng Chi Nhan. Mặt Lăng Tư trực đen như đ.í.t nồi, đập bàn phắt dậy: "Hoang đường! Kẻ nào tung tin đồn nhảm?!"

Cận Nhược tủm tỉm chỉ mũi : "Là ."

Lăng Chi Nhan: "!!" Hoa Nhất Đường: "Phụt!"

Lâm Tùy An cạn lời. Đồ của cô cái thói của sư phụ học, học mấy trò mèo của Hoa Nhất Đường thế ?

Lăng Chi Nhan run rẩy chỉ tay: "Cận thiếu môn chủ... ngài... ngài..."

Cận Nhược vỗ vai trấn an: "Đùa chút thôi, yên tâm . Sau đó lệnh cho t.ử Tịnh Môn thanh minh, trả sự trong sạch cho ngài ." Hắn tặc lưỡi: "Cũng nhờ tin đồn mà Tịnh Môn moi khối tin ho về Đoàn Cửu Nương đấy."

Lâm Tùy An tỉnh táo : "Nói chi tiết ."

Cận Nhược uống ngụm , hắng giọng: "Ban đầu t.ử Tịnh Môn lỏm ở kỹ quán khác bàn tán Đoàn Cửu Nương mới nới cũ, là ả đàn bà lẳng lơ. Người mới dĩ nhiên là Lăng Lục Lang, còn cũ thì rõ danh tính. Đệ t.ử Tịnh Môn chúng khoản hóng hớt là nhất thiên hạ, liền theo manh mối đó điều tra."

"Hóa , suốt mười năm nay, cứ đến ngày rằm hàng tháng là Đoàn Hồng Ngưng trang điểm lộng lẫy ngoài hẹn hò với tình lang, quá nửa đêm mới về. Vì thế ngày rằm thành ngày nghỉ cố định của Đoàn Cửu gia."

" một năm rưỡi , Đoàn Hồng Ngưng đột nhiên nữa, tinh thần sa sút, ủ rũ buồn bã. Mọi đoán là nàng chia tay tình lang ."

"Hai tháng gần đây, hình như hai lành, nàng thường xuyên ngoài ban đêm, khi qua đêm về. Nhân chứng ở chợ đêm Cẩm Giang, chợ Tây và phường Cẩm Tây đều xác nhận từng thấy xe ngựa của Đoàn Cửu gia lảng vảng khu vực đó nhiều ban đêm."

Cận Nhược giơ ngón tay kết luận: "Vậy nên đoán tình lang của Đoàn Hồng Ngưng ở gần chợ Tây."

Gần chợ Tây? Chẳng là khu vực gần nhà Liên Tiểu Sương ?

Sở Tư pháp chợt tĩnh lặng, đầy ẩn ý. Tất cả manh mối đều quy về một hướng: Đoàn Hồng Ngưng. Đây chắc chắn trùng hợp!

Hoa Nhất Đường đập bàn dậy: "Đi Phường Hồng Hương, đến Đoàn Cửu gia!"

Tiểu kịch trường:

Lâm Tùy An: Phải thật, dự cảm chẳng lành...

---

 

Loading...