NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 223: Đảo xạ thành trần hương bất diệt
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:07
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suy đoán của Lâm Tùy An may ứng nghiệm.
Sau khi Tô Phi Chương c.h.ế.t, manh mối dẫn đến Tùy Châu Tô thị đều chặt đứt. Xét từ chứng cứ hiện thì tất cả đều do một Tô Phi Chương gây . Đương nhiên, Tô thị cũng vô sự, thanh danh Tùy Châu Tô thị tụt dốc phanh, con cháu Tô thị chẳng dám bước chân khỏi cửa, chỉ sợ dân chúng ném rau thối mặt.
Qua mấy ngày, Tịnh Môn truyền tin đến, báo rằng Tô thị đang bí mật chuyển sản nghiệp gia tộc đến An Đô.
Kỳ quái , việc mới bắt đầu khi Tô Phi Chương c.h.ế.t, mà âm thầm tiến hành từ mấy tháng . Nghe một cao thủ thương đạo ngầm hỗ trợ, giúp họ vững trong giới kinh doanh An Đô. Theo đà thì việc Tô thị gây dựng cơ đồ chỉ còn là vấn đề thời gian.
Hoa Nhất Đường tin thì cực kỳ khinh thường: "Thương trường cạnh tranh còn khốc liệt hơn cả chiến trường. Huynh trưởng thông minh tuyệt đỉnh như thế, mất ăn mất ngủ mới chiếm một chỗ . Chỉ bằng cái đầu của đám Tô thị thì e là bán còn giúp đếm tiền thôi."
Đáng tiếc, dù Hoa Nhất Đường châm chọc mỉa mai thế nào thì việc Tô thị "hạ cánh an " cũng là ván đóng thuyền.
Ngày thứ hai khi Tô Phi Chương qua đời, Khương Văn Đức mang bộ hồ sơ vụ án Tô thị trở về Đông Đô. Căn cứ lộ trình và quy trình xử lý án, ít nhất qua một tháng mới kết quả.
Lăng Chi Nhan tất nhiên cũng nhàn rỗi, ngày ngày vùi đầu trong phòng lưu trữ tra cứu hồ sơ. Ngay cả Hoa Nhất Đường cũng chán cảnh dài, đành đến nhà riêng của Đoàn Hồng Ngưng và Di Ny Na để rà soát vụ án.
Lâm Tùy An thì nhàn rỗi, Phương Khắc nhồi cho một đống t.h.u.ố.c bổ, Mộc Hạ ngày ngày ép uống canh rùa, canh cá. Không chỉ vết thương lành lặn mà cô còn tăng thêm mấy cân. Nếu cứ tiếp tục vỗ béo thế , "chủ nhân Thiên Tịnh" sớm muộn gì cũng biến thành "chủ nhân ngàn cân" mất thôi. Lâm Tùy An khổ nên lời, bèn chọn một ngày trời lẻn khỏi Hoa trạch 99.
Cô thăm Tuyết Thu nương tử, ngờ giữa đường gặp Hoa Nhất Đường, đụng mặt Lăng Chi Nhan ở cửa phường Thu Nguyệt. Hóa cả ba đều cùng suy nghĩ.
Phường Thu Nguyệt vẫn kinh doanh bình thường, khí êm đềm ấm áp. Tuyết Thu nương t.ử thấy ba thì vui mừng, đón họ phòng hậu trạch. Vừa cửa, Lâm Tùy An thấy bức bình phong trong phòng, đó thêu một khóm hoa hải đường màu đỏ thẫm, tươi tắn rực rỡ.
Tuyết Thu nương t.ử pha mời khách, dùng bộ sứ trắng Hoa thị mà Hoa Nhất Mộng tặng. Thời gian trôi qua, hương vẫn như xưa, nhưng cảnh còn mất.
Bốn lẳng lặng thưởng , tận hưởng giây phút yên tĩnh hiếm hoi. Cuối cùng, chính Lăng Tư Trực đại nhân tận tụy với công việc phá vỡ sự tĩnh lặng .
"Lăng mỗ lật xem sổ hộ tịch đổi trong mười năm gần đây, phát hiện một hồ sơ thoát tịch từ ba năm . Người thoát tịch tên là Nguyệt Thập Tam Nương, từ nhạc kỹ chuyển thành lương dân. Người giúp Nguyệt Thập Tam Nương thoát tịch là cựu gia chủ của Lưu thị Tây thành - phụ của Lưu Thanh Hi, tên Lưu Mộ Liên. Vị Lưu Mộ Liên thời trẻ là một tài t.ử phong lưu, giỏi đan thanh thư pháp, là bạn vong niên của Đoàn Hồng Ngưng và Di Ny Na."
Tuyết Thu nương t.ử đặt chén xuống, châm thêm nước sôi ấm: "Lăng Tư Trực đoán sai, chính là Nguyệt Thập Tam Nương."
Hoa Nhất Đường hỏi: "Tuyết Thu nương t.ử quen Đoàn Hồng Ngưng và Di Ny Na bao lâu ?"
"Từ nhỏ quen , nương tựa lẫn ở Nhạc Phường suốt tám năm." Tuyết Thu đáp: "Ta hồi nhỏ hủy dung, thường bắt nạt ở Nhạc Phường. Nếu nhờ các nàng dốc sức giúp thoát tịch thì sống đến ngày hôm nay."
Quả nhiên, Tuyết Thu chính là cuối cùng trong ký ức từ "ngón tay vàng" của Đoàn Hồng Ngưng. Lâm Tùy An thầm nghĩ.
Hoa Nhất Đường tiếp: "Trước từng lời đồn ở phường Hồng Hương rằng cứ ngày rằm hàng tháng, Đoàn Hồng Ngưng đều sẽ trang điểm tỉ mỉ ngoài gặp tình lang. Bây giờ nghĩ , Đoàn Hồng Ngưng gặp tình lang mà là đến gặp Di Ny Na và ngươi nhỉ?"
Tuyết Thu khẽ: "Người đời đều cho rằng nữ t.ử ăn mặc đẽ nhất định là vì nam nhân yêu thích, rằng trong lòng nhiều nữ tử, những gã đàn ông tầm thường căn bản xứng."
Hoa Nhất Đường rõ ràng khựng một chút. Lăng Chi Nhan ho khan một tiếng: "Cuộc gặp mặt ngày rằm hàng tháng, ngoại trừ ba các ngươi còn một nữa. Đó chính là Thập Ngũ Nương, tỳ bà nữ che mặt bên cạnh Di Ny Na... cũng chính là Liên Tiểu Sương, ?"
Tuyết Thu rót đầy cho , đặt ấm xuống, dùng khăn lau tay ngẩng đầu lên: "Phải."
Lăng Chi Nhan gật đầu, lấy hai vật trải phẳng bàn : một bản rập mẫu thêu tại hiện trường vụ án Tiểu Sương và chiếc khăn lụa thêu hải đường tìm thấy Cù Tuệ. "Sau khi Liên Tiểu Sương c.h.ế.t, chúng phát hiện trong phòng thêu của nàng một bức bình phong. Hoa hải đường bình phong một nửa là do Liên Tiểu Sương thêu, nửa còn là nét thêu của khác. Chúng rập mẫu thêu đó." Lăng Chi Nhan ghép chiếc khăn và bản rập với : "Khăn thêu của Cù Tuệ ghép với bản rập tạo thành một bức tranh chỉnh. Qua kiểm tra, sợi chỉ khăn thêu chính là hung khí g.i.ế.c c.h.ế.t Liên Tiểu Sương."
Tuyết Thu rũ mắt, im lặng lắng , biểu cảm chút gợn sóng.
"Trong lời khai của Cù Tuệ rằng khi g.i.ế.c nàng thấy Liên Tiểu Sương thêu xong bộ bình phong, đó mới dùng chỉ thêu siết c.h.ế.t Liên Tiểu Sương. Cù Tuệ g.i.ế.c giờ Tuất, nhân chứng giờ Tuất ba khắc Cù Tuệ về đến nhà. Căn cứ thời gian di chuyển thì Cù Tuệ thời gian tháo dỡ bình phong thêu ."
"Hơn nữa, Cù Tuệ từng dưỡng thương ở Hoa trạch nhiều ngày, việc bôi t.h.u.ố.c lau đều do thị nữ Hoa thị hầu hạ, từng phát hiện nàng khăn thêu. Cù Tuệ chỉ thể lấy chiếc khăn khi rời khỏi Hoa trạch."
"Cù Tuệ và Ngô Chính Lễ đoạn tuyệt, ngoại trừ nhà thì nàng chỉ đến một nơi, đó là phường Thu Nguyệt..."
Tuyết Thu ngước mắt lên: " , chiếc khăn là đưa cho Cù Tuệ."
Hoa Nhất Đường tiếp lời: "Trong lời khai của Bì Tây, tận mắt thấy Đoàn Hồng Ngưng xử lý t.h.i t.h.ể Liên Tiểu Sương. Cho nên tháo hoa hải đường bình phong và thêu cũng là Đoàn Hồng Ngưng. Nói cách khác, chiếc khăn thực là Đoàn Hồng Ngưng đưa cho ngươi."
Tuyết Thu: "."
"Chúng phát hiện mảnh vụn của tranh thêu Thanh Châu ở chân bình phong, căn cứ manh mối tra tội trạng của Ngô thị. Đây là thông tin Liên Tiểu Sương để cho chúng . Như , nửa bức thêu còn cũng cất giấu thông tin gì ? Và nếu , thì để cho ai đây?"
Hoa Nhất Đường dậy, chậm rãi dạo quanh phòng : "Hoa mỗ đến phòng Di Ny Na và Đoàn Hồng Ngưng xem thử. Các nàng đều một bức bình phong thêu hoa hải đường. Nét thêu đóa hải đường rực rỡ nhất ở giữa bình phong khác biệt so với phần còn , đối chiếu thì lượt là do Di Ny Na và Đoàn Hồng Ngưng tự tay thêu."
Hắn dừng bức bình phong hải đường trong phòng : "Cho nên Hoa mỗ suy đoán, lẽ bình phong hải đường chính là cách truyền tin giữa các ."
Tuyết Thu mỉm , làn da trắng ngọc trai tỏa sáng rực rỡ nhưng hốc mắt ửng đỏ: "Đây là trò chơi yêu thích của Tiểu Sương. Nàng luôn thích thêu thơ từ ẩn hoa hải đường chờ chúng tìm. Tìm nàng sẽ vui. Lúc nàng tìm ý trung nhân cũng thêu tên nọ gốc hải đường..."
Ánh mắt Hoa Nhất Đường lưu luyến bức bình phong hải đường một lúc bàn xuống, nhẹ giọng : "Trong tên Hoa mỗ cũng một chữ 'Đường', chắc là duyên với hoa hải đường. Nếu Tuyết Thu nương t.ử nguyện ý, thể kể cho câu chuyện về hoa hải đường ?"
Tuyết Thu châm thêm nước ấm, lau tay thật kỹ. Lần nàng buông khăn mà nắm chặt lấy, nụ môi tựa như đang chìm một giấc mộng tỉnh .
"Tiểu Sương là nhỏ tuổi nhất trong bốn chúng . Nàng thích , thích thêu thùa, thích thêu hoa hải đường xong đem sân phơi nắng. Nàng bảo như tranh thêu sẽ giống hoa thật, sẽ mùi thơm."
"Nàng là của chúng , là chúng trân quý nhất, bảo vệ nhất. Chúng từ mười năm lên kế hoạch, hy vọng ngày giúp nàng thoát khỏi tiện tịch, để nàng tự do tự tại sống ánh mặt trời..."
Nói đến đây, nụ của Tuyết Thu dần tắt: "Nếu vì cứu , đầu tiên thoát tịch đáng lẽ là Tiểu Sương. Chỉ chút nữa, chút nữa thôi..."
Tuyết Thu mơ hồ, nhưng cả ba Lâm Tùy An đều ăn ý truy vấn.
Tuyết Thu im lặng hồi lâu chậm rãi kể tiếp: "Sau đó, Tiểu Sương quen một nam nhân - đại hùng của thành Ích Đô, tham quân tư binh tiền đồ vô lượng, tình sâu nghĩa nặng với nàng. Hắn thể giúp Tiểu Sương thoát tịch, cưới nàng chính thất. Chúng tin... Tất nhiên là chúng tin... Tiểu Sương tin . Tiểu Sương ... đáng tin..."
"Tiểu Sương theo . Chuyện đó các vị đều đấy."
Ba đồng loạt trầm mặc.
"Chỉ một điều các vị . Lúc Tiểu Sương Ngô Chính Lễ giam lỏng, nàng ép tham gia một yến hội." Ánh mắt Tuyết Thu trở nên sắc lạnh: "Yến hội chính là 'Bạch Sinh yến' của Tô thị!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-223-dao-xa-thanh-tran-huong-bat-diet.html.]
Sống lưng Lâm Tùy An lạnh toát, sắc mặt Hoa Nhất Đường và Lăng Chi Nhan cũng biến đổi.
Tuyết Thu thê lương: "Xem cần giải thích Bạch Sinh yến là gì nhỉ."
Lâm Tùy An siết chặt Thiên Tịnh, cố đè nén khí huyết đang sục sôi. Hoa Nhất Đường nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô trấn an.
Lăng Chi Nhan bình tĩnh Tuyết Thu, hiệu cho nàng tiếp.
"Tại Bạch Sinh yến đó, Tiểu Sương phát hiện một bí mật." Giọng Tuyết Thu phẳng lặng như mặt nước c.h.ế.t: "Ngô Chính Thanh chính là Sát nhân Hoa Đào."
Cái gì?!
Lâm Tùy An suýt thốt lên kinh hãi, nhưng nghĩ thì thấy gì đó đúng.
Lăng Chi Nhan đó rà soát thời gian gây án của Sát nhân Hoa Đào. Ngô Chính Thanh khi là bộ đầu, ngày đêm bận rộn truy bắt hung thủ cùng nhóm bộ khoái, ăn ở cùng , thời gian gây án, càng động cơ... Vậy tại Liên Tiểu Sương lầm tưởng Ngô Chính Thanh là hung thủ... Trong đầu Lâm Tùy An chợt "ting" một tiếng. Chẳng lẽ là...
Lăng Chi Nhan : "Năm năm Sát nhân Hoa Đào gây mười bảy vụ án mạng liên . Trong đó mười lăm vụ đều do đường phát hiện, mỗi là một khác . Chỉ hai vụ đầu tiên phát hiện là một tên ăn mày."
Hoa Nhất Đường tiếp lời: "Nạn nhân vụ thứ bảy và thứ chín là hai bé gái đến mười tuổi, dấu ấn hoa đào giống những nạn nhân khác. Bây giờ nghĩ , các nàng hẳn là Bạch Sinh phi tang xác."
Tuyết Thu gật đầu: "Đám con cháu thế gia chơi c.h.ế.t Bạch Sinh qua loa vứt xác. Vừa khéo lúc đó Sát nhân Hoa Đào xuất hiện, Ngô Chính Thanh thuận tay gán hai cái xác lên đầu Sát nhân Hoa Đào. Không chỉ thần quỷ mà còn nhờ việc giúp Ngô thị ôm đùi Tô thị. Sau đó tất cả t.h.i t.h.ể Bạch Sinh đều giao cho Ngô thị xử lý. Dựa công lao , Ngô thị mới cướp mối ăn hàng thêu Thanh Châu."
Mẹ kiếp! Lâm Tùy An thầm c.h.ử.i trong lòng.
"Những thứ đều do Liên Tiểu Sương điều tra ?" Hoa Nhất Đường hỏi.
Tuyết Thu: "Là Ngô Chính Thanh tự với Tiểu Sương."
Lăng Chi Nhan ngạc nhiên: "Chuyện bí mật tày trời như thế, Ngô Chính Thanh ?"
"Khi đó Tiểu Sương mang trong giọt m.á.u của Ngô Chính Thanh."
Lâm Tùy An rùng ý nghĩ đáng sợ nảy . Liên Tiểu Sương xuất từ Nhạc Phường, tất nhiên cách tránh thai, nhưng nàng nguyện ý m.a.n.g t.h.a.i con của Ngô Chính Thanh. "Chẳng lẽ Liên Tiểu Sương m.a.n.g t.h.a.i là bởi vì..."
Tuyết Thu lạnh: "Đàn ông đều cho rằng chỉ cần con thì đàn bà sẽ một lòng một , c.h.ế.t cũng lòng. Thật nực !"
Căn phòng chìm tĩnh lặng.
Tuyết Thu im lặng hồi lâu kể tiếp: "Hôm đó, là đêm trăng tròn, Tiểu Sương hiếm hoi mới ngoài tụ họp với chúng . Nàng phấn khởi, tán gẫu đến tận khuya. Đột nhiên Tiểu Sương nàng nghĩ cách bắt Sát nhân Hoa Đào."
Ba chăm chú Tuyết Thu, trực giác mách bảo đây chính là điểm mấu chốt.
"Tiểu Sương , chỉ cần nàng Sát nhân Hoa Đào g.i.ế.c c.h.ế.t thì thể lật vụ án năm xưa. Ngô Chính Thanh chính là nghi phạm lớn nhất, từ Ngô Chính Thanh sẽ tra Ngô thị và Tô thị."
"Nói xong, nàng còn nghiêm túc vạch kế hoạch. Nàng bảo tự sát thì vì ngỗ tác thể nghiệm nguyên nhân t.ử vong. Còn dấu ấn thi thể, nhất định là hình năm cánh hoa đào... Tiểu Sương còn bảo những chi tiết đều là do Ngô Chính Thanh lúc say rượu đắc ý kể cho nàng ."
"Lúc đó, chúng đều tưởng Tiểu Sương đùa. Bởi vì nàng chỉ nhắc đến một đó thôi, về nữa..."
"Mãi cho đến ngày hôm đó, Tiểu Sương truyền tin bảo Cửu Nương nhất định đến nhà gặp nàng, còn dặn Cửu Nương tự đ.á.n.h xe ..."
Ánh nắng chiều chiếu chén vàng óng như hổ phách. Một giọt nước mắt lăn dài má Tuyết Thu rơi xuống, vỡ tan mặt nước phẳng lặng.
Nàng lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ từ gầm bàn , mở , lấy một mảnh giấy gấp nhỏ, chỉ bằng hai ngón tay đẩy tới mặt ba .
"Các vị đoán sai, nửa đóa hoa hải đường quả thực giấu lời trăn trối của Tiểu Sương."
Hoa Nhất Đường cẩn thận mở . Tờ giấy to bằng hai bàn tay trải phẳng, giấy mỏng tang gần như trong suốt, chữ bên nhỏ xíu dày đặc nhưng nét chữ xinh linh động, thậm chí còn toát lên vẻ vui tươi.
[Cửu Nương, lúc thấy thư lẽ c.h.ế.t . Ta các tỷ sẽ nhớ những gì , và sẽ hiểu tại như .
Phía cửa lò sưởi, trong lò than hồng, giá thêu giấu một con dấu hoa đào.]
[Dấu hoa đào nhất định đóng ở mặt trong đùi .]
[Ngoài cửa sổ phía một chiếc rương gỗ lớn. Hãy ném xác qua cửa sổ đó, chờ đến giờ Sửu thì chuyển t.h.i t.h.ể cửa .]
[Cửa thông thẳng con hẻm nhỏ, dọc theo hẻm khỏi cổng phường một con dốc, dốc là cống thoát nước. Bên cạnh kênh cọc gỗ và dây thừng, tỷ hãy buộc rương gỗ cửa cống là thể rời .]
[Chiều mai, t.h.i t.h.ể của sẽ xuất hiện ở suối Hoán Hoa. Suối Hoán Hoa chỉ cách lầu Trương Nghi nửa phường. Ngày mai Hoa thị sẽ mở tiệc chiêu đãi Tân nhiệm Tham quân Tư pháp Ích Đô tại lầu Trương Nghi. Nghe xuất từ Dương Đô Hoa thị, gia thế hiển hách, tính cách lập dị nhưng phá vô kỳ án. Nếu là , lẽ sẽ đủ sức đấu một trận với Tùy Châu Tô thị. Ta nguyện đ.á.n.h cược một .]
[Nghe bên cạnh Hoa tham quân Lâm nương t.ử võ công cái thế, nếu cơ hội hãy cho gửi lời hỏi thăm đến nàng .]
[Chớ nóng lòng tìm Ngô Chính Thanh báo thù, giữ mới thể vạch trần tội ác của đám thế gia.]
[Người g.i.ế.c chỉ là kẻ đáng thương gài bẫy, xin đừng trách .]
[Đứa nhỏ trong bụng một bước, tránh chịu khổ cùng .]
[Đừng đau buồn, nếu thể dùng cái c.h.ế.t của để cứu những đứa trẻ , thấy đáng giá.]
[Lải nhải đến đây thôi, đột nhiên nhớ , Cửu Nương còn nhớ , thích nhất là câu thơ thêu gốc hoa hải đường ...]
Chữ cuối cùng nước mắt nhòe . Trong hương thơm ngát, Lâm Tùy An Hoa Nhất Đường lên từng chữ:
"Đảo xạ thành trần hương bất diệt, ấu liên tác thủ tư nan tuyệt*... Tiểu Sương tuyệt bút."
* Tạm dịch: Xạ hương giã nát thành bụi mùi hương vẫn còn đó, ngó sen gãy lìa tơ vẫn dứt.