NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 226: Trong gió có hương mây
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:10
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tổ trạch Tô thị ở phường Ngũ Tây, kiến trúc khác hẳn Hoa thị. Nếu Hoa thị chuộng sự hoành tráng hoa lệ thì Tô thị thâm trầm cổ kính với tông màu đen chủ đạo, xa như cỗ quan tài khổng lồ bên sông.
Bước cửa, Lâm Tùy An cảm thấy lạnh lẽo, may mắn chút nào.
Hoa Nhất Đường thì lộ rõ vẻ chê bai mặt: bĩu môi, trợn mắt, uống nhổ toẹt bã , ngửi tay lau kĩ càng... Nhìn kiểu gì cũng giống đến gây sự. Trì thái thú và Hạ trường sử sợ xanh mặt, vội kéo khuyên can dĩ hòa vi quý.
Hoa Nhất Đường khẩy: "Yên tâm, mời thì cũng nể mặt."
Lâm Tùy An quan sát xung quanh. Các đại gia tộc Ích Đô giờ lụi bại cả. Khách khứa lèo tèo vài quen mặt: Hoa Nhị Mộc, Chu Kiền, Từ gia chủ, Lưu Thanh Hi...
Lưu Thanh Hi tặng son phấn mới cho Lâm Tùy An. Lăng Chi Nhan lén hộp son đỏ mặt.
Nghi lễ bắt đầu. Trưởng lão Tô Hoa run rẩy bưng khay ngọc quan . Tô Ý Uẩn bước lên đài, quỳ xuống nhận chức.
Lâm Tùy An cảm thấy việc Tô Ý Uẩn lên gia chủ quá kỳ quặc. Hắn tài cán gì mà thăng tiến thần tốc ? Chắc chắn cao nhân chỉ điểm. Cận Nhược từng thấy gặp Thất gia... Cái c.h.ế.t của Tô Phi Chương cũng thật đúng lúc.
Dưới đài, tiếng bàn tán xôn xao: "Để con cháu ngoại tông gia chủ, Tô thị mạt vận .”
“Nghe là kỳ tài kinh doanh đấy, định dời tộc về An Đô.”
“Tô thị so găng với Hoa thị ? Châu chấu đá xe!”
“Chưa chắc, Tô thị căn cơ sâu dày, soán ngôi Hoa thị."
Lâm Tùy An liếc Hoa Nhất Đường. Tên đang hất áo choàng tạo dáng "Bạch hạc tung cánh", chắc chắn sắp giở trò.
Tô Ý Uẩn đội ngọc quan, dõng dạc tuyên bố: "Một tháng , Tô thị sẽ lập thương hội tại An Đô, dời trọng tâm kinh doanh về đó!"
Cả hội trường náo động. "Điên ! Tự hủy căn cơ ?”
“Rời bỏ Tùy Châu là mất gốc đấy!"
Tô Ý Uẩn kiên định: "Phải đại phá mới đại lập . Ta kế hoạch riêng."
Các trưởng lão gật gù hài lòng.
Đột nhiên, Hoa Nhất Đường bật ha hả. Tiếng ngạo nghễ vang vọng khắp sảnh đường, lấn át âm thanh khác.
Mọi ngơ ngác. Lâm Tùy An vội kéo Lưu Thanh Hi tránh xa "tâm bão".
Tô Ý Uẩn nheo mắt: "Hoa tham quân ý gì?"
Hoa Nhất Đường ngừng , hiệu cho Mộc Hạ mang một quyển trục : "Đây là danh sách 466 cửa hàng Tô thị mua ở An Đô mấy tháng ."
Tô Ý Uẩn giận dữ: "Ngươi định dùng thế lực Hoa thị chèn ép ? Đừng quá đáng!"
Mọi Hoa Nhất Đường với ánh mắt thiện cảm.
Hoa Nhất Đường thở dài, bước giữa sảnh, vô hại: "Tô gia chủ hiểu lầm . Thấy Tô thị tiến An Đô, lo lắng nên cho tìm hiểu chút đỉnh, định bụng giúp đỡ. Ai ngờ phát hiện một chuyện động trời."
Hắn che miệng vẻ kinh hãi: "Chín phần mười cửa hàng Tô thị mua là 'cửa hàng châu chấu'."
Hạ trường sử ngơ ngác: "'Cửa hàng châu chấu' là cái gì?"
"'Cửa hàng châu chấu' là lừa đảo thương mại. Không giấy tờ, mặt bằng, nhân viên, hàng hóa, chỉ sổ sách giả. Kẻ lừa đảo vẽ viễn cảnh lợi nhuận khủng, lo từ A đến Z, chủ đầu tư chỉ việc thu tiền."
Hoa Nhất Đường kể vụ án lừa đảo tương tự ở Thanh Châu 20 năm , khiến nhiều thương nhân tán gia bại sản, nhảy sông tự tử.
Cả sảnh đường im phăng phắc. Mọi tái mặt.
Lâm Tùy An thầm nghĩ: Đây đích thị là công ty ma huy động vốn trái phép .
Các trưởng lão Tô thị hoảng hốt. Tô Ý Uẩn gào lên: "Nói bậy! Ta khế ước đàng hoàng, của kiểm tra tận nơi, cửa hàng nào cũng buôn bán tấp nập!"
Hoa Nhất Đường lắc đầu thương hại: "Khế ước giả . Còn cửa hàng ngươi thấy chỉ là mồi nhử thôi. Chín giả một thật để che mắt thiên hạ."
Các trưởng lão nhảy dựng lên: "Tô Ý Uẩn! Mau cho kiểm tra !"
Tô Ý Uẩn mặt xanh mét, run rẩy: "Không thể nào! Hắn thể lừa ! Người , mời Thất gia đây!"
Gia nhân chạy hớt hải : "Bẩm gia chủ, Thất gia và Mãn Khải... biến mất !"
Tô Ý Uẩn như sét đánh.
"Khỏi tìm, chạy lâu ."
Giọng trong trẻo vang lên từ cao. Mọi ngước . Trên nóc nhà, một áo đen mặt nạ bạc đang vắt vẻo. Là Vân Trung Nguyệt.
"Thất gia gửi cho ngươi bức thư ." Vân Trung Nguyệt ném phong thư xuống.
Hoa Nhất Đường nhanh tay chộp lấy, xé to: "Tô thị mục nát, nhiều điều ác, nhổ tận gốc. Ký tên: Thất gia."
Tô Ý Uẩn phun một ngụm m.á.u tươi ngã vật đất. Các trưởng lão cũng lượt ngất xỉu. Tô trạch náo loạn.
Trì thái thú gào lên: "Bắt lấy tên !"
Một cơn gió mạnh thổi bay Trì thái thú. Ánh đao xanh biếc lóe lên. Thiên Tịnh xuất vỏ!
Lâm Tùy An bay lên trung, tạo thành lưới đao vây hãm Vân Trung Nguyệt. Vân Trung Nguyệt di chuyển như múa, né tránh điêu luyện.
Mọi há hốc mồm. Hạ trường sử giục: "Mau lên giúp Lâm nương tử!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-226-trong-gio-co-huong-may.html.]
Ngũ Đạt và đám bất lương chần chừ. Trình độ họ lao chỉ nộp mạng.
Hoa Nhất Đường và Lăng Chi Nhan bình thản xem và bình luận. "Vân Trung Nguyệt nhanh hơn .”
“ Lâm nương t.ử vẫn nhanh hơn.”
“Hình như Vân Trung Nguyệt dùng hết sức..."
Chẳng lẽ đến tìm cô? Lâm Tùy An nghi hoặc. Cô cố ý để lộ sơ hở. Quả nhiên Vân Trung Nguyệt bỏ chạy. Lâm Tùy An đuổi theo.
Hai cao thủ rượt đuổi ngoạn mục từ trong thành ngoại ô, đến một bãi tha ma hoang vắng.
Vân Trung Nguyệt biến mất cây liễu. Một đó, trùm áo đen kín mít như tượng đá.
Lâm Tùy An khẽ gọi: "Kỳ Nguyên Sinh."
Người đó bỏ mũ trùm, lộ khuôn mặt thanh tú nhưng gầy guộc, tái nhợt.
"Sao gầy thế, ăn uống kém ?" Lâm Tùy An hỏi thăm.
Kỳ Nguyên Sinh : "Lâm Tùy An, ngươi luôn những câu bất ngờ."
Lâm Tùy An thầm nghĩ: Tại còn sống? Nhảy vực c.h.ế.t do hào quang phản diện?
"Lật đổ Tô thị là để báo thù cho Tú nhi ?"
Mí mắt Kỳ Nguyên Sinh khẽ rung: "Ngoài , chắc chỉ còn ngươi nhớ tên ."
"Ngươi việc cho Tam gia?"
"Ta đến khuyên các ngươi đừng điều tra Tam gia nữa. Nguy hiểm lắm."
"Được!"
"..."
"Ta lời khuyên mà." Lâm Tùy An .
Vân Trung Nguyệt cây ngặt nghẽo: "Thấy , Lâm Tùy An dễ khích tướng."
Kỳ Nguyên Sinh cứng họng.
"Ta bao giờ tìm rắc rối, rắc rối tìm thôi." Lâm Tùy An .
Kỳ Nguyên Sinh chỉnh vẻ mặt: "Hình như Hoa Tứ Lang đến c.h.ế.t đến đó?"
"Sống đời nhiều khi bất do kỷ."
Kỳ Nguyên Sinh mỉm , ánh mắt sáng lên. Vân Trung Nguyệt nhảy xuống, cắp nách Kỳ Nguyên Sinh chạy biến: "Tên khổng tước đến ."
Tiếng vó ngựa dồn dập. Hoa Nhất Đường, Lăng Chi Nhan và Cận Nhược cưỡi lừa lao tới.
Hoa Nhất Đường lo lắng kiểm tra Lâm Tùy An: "Gặp Thất gia ? Hắn gì?"
"Hắn là Kỳ Nguyên Sinh. Hắn bảo đừng điều tra Tam gia, nguy hiểm."
Hoa Nhất Đường nổi khùng: "Hắn là cái thá gì mà cấm ? Ta cứ điều tra đấy!"
Lâm Tùy An khổ. Chiêu khích tướng rõ ràng dành cho Hoa Nhất Đường.
Hoa Nhất Đường chột : "Hắn tốn công dẫn dụ ngươi đến đây chỉ để thế thôi ?"
Lâm Tùy An lắc đầu. Tâm tư Kỳ Nguyên Sinh ai mà đoán .
Hoa Nhất Đường phồng má lầm bầm: "...Chắc ... chỉ gặp ngươi thôi..."
Lâm Tùy An lườm: Tin đầu xuống đất!
Mười ngày , Tô Ý Uẩn treo cổ tự t.ử tại nhà riêng. Phương Khắc kết luận là tự sát.
Trên bàn thư từ An Đô xác nhận Tô thị lừa sạch vốn liếng. Tô thị sụp đổ, các chi nhánh tranh giành xâu xé .
Lâm Tùy An dùng "ngón tay vàng" xem ký ức của Tô Ý Uẩn. Cô thấy cảnh tượng huy hoàng của Ứng Thiên Lâu đêm yến hoàng gia. Đó là chấp niệm cuối cùng, cũng là đỉnh cao danh vọng mà khao khát nhưng bao giờ chạm tới nữa.
"Có lẽ c.h.ế.t từ lúc kéo xuống khỏi Ứng Thiên Lâu ." Hoa Nhất Đường trầm ngâm.
Rời Liễm thi đường, Hạ trường sử hớn hở báo tin thánh chỉ đến. Hoa Nhất Đường thăng chức Tham quân Tư pháp phủ An Đô, tòng lục phẩm. Tốc độ thăng quan như tên lửa.
Ngoài còn khẩu dụ của Hoàng đế giục Lăng Chi Nhan về Đông Đô, kẻo Đại Lý Tự khanh Trần Yến Phàm hói đầu vì lo lắng.
Hoa Nhất Đường xót xa thấy Lăng Chi Nhan gầy 5 cân, nằng nặc đòi vỗ béo cho bạn khi chia tay để khỏi mang tiếng Hoa thị keo kiệt.
Cận Nhược thấy ăn tiệc liền sáng mắt xin ké.
Lâm Tùy An bước ngoài. Trời thu trong xanh. Thiên Tịnh khẽ rung lên. Một chiếc lá hải đường rơi xuống từ mái nhà, dù xung quanh chỉ cây hòe.
Trong gió thoảng hương mây.
Tác giả lời : Phần kết thúc. Phần là hồi kết nhé!