NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 247: Ngàn năm mới có một Phá Quân

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:32
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai buổi giảng bài chấn động ở đài ngắm , Bộ đầu phủ nha An Đô nhận lệnh dẫn lên học viện Tam Hòa áp giải tội phạm.

Bộ đầu tên là Cốc Lương, ai mà lưỡi ngắn dễ gọi nhầm thành "Cô nương". Bản là một hán t.ử vạm vỡ gần năm mươi tuổi, từng tòng quân, công phu khá giỏi, tính tình thật thà chất phác, nha và giới bất lương ở An Đô kính trọng.

Hoa Nhất Đường thức trắng đêm xong hai bộ hồ sơ vụ án ở học viện Tam Hòa: vụ mưu sát bất thành của Tề Mộ và vụ tham ô công quỹ. Cốc Lương qua tình tiết vụ án một mà đầu óc cuồng, hồi lâu mới gãi đầu hề hề: "Hoa Tham quân giỏi quá! Nói thật là lão Lương hiểu lắm, nhưng mệnh lệnh của Hoa Tham quân thì nhất định tuân theo, cam đoan áp giải Tề Mộ, Hách Đại Lực và Ba Vân Phi về ngục An Đô an ."

Người chuyện đặc sệt giọng địa phương, mang theo sự hài hước bẩm sinh, Lâm Tùy An cứ tưởng đang diễn hài độc thoại.

Hoa Nhất Đường gật đầu: "Làm phiền Cốc bộ đầu. Không Gia Thứ sử thương thế thế nào ?"

Cốc Lương đáp: "Khỏe re ạ! Đã xuống giường , ăn ngon ngủ kỹ, béo lên cả một vòng."

Hoa Nhất Đường: "..."

Lâm Tùy An: "Phụt."

Cốc Lương hì hì với Lâm Tùy An ôm quyền cáo lui, hô hào em áp giải phạm nhân xuống núi.

Việc chính xong, Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường ghé Đông Uyển thăm Hà Tư Sơn.

Vụ án của Tề Mộ là cú sốc lớn đối với Hà Sơn trưởng. Thương thế vốn đỡ bảy tám phần trở nặng, sốt cao mê man một ngày một đêm, trong cơn mê cứ mắng Tề Mộ suốt. Đến rạng sáng mới hạ sốt, nhưng tinh thần vẫn suy sụp vì quá đau lòng.

Mấy ngày đó, Nguyên Hóa và các học sinh phiên chăm sóc, thêm Hoa Nhất Phong túc trực bên cạnh khuyên giải, tinh thần Hà Tư Sơn mới dần khá lên. Phương Khắc khách sáo chút nào, sai Mộc Hạ mua đủ loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm chuyển lên núi. Mùi vị t.h.u.ố.c sắc cho Hà Tư Sơn ngày càng... khó tả. Lâm Tùy An nghi ngờ Phương Khắc đang nhớ nhung hương vị " địa ngục" của Y Tháp nên mới bào chế thứ t.h.u.ố.c kinh dị .

Bạch Nhữ Nghi và Hoa Nhất Phong ở học viện Tam Hòa quá lâu, Ngự Thư Tư gửi hai công văn thúc giục. Hoa Nhất Phong cậy thế Hoa thị quan hệ với Thánh thượng, thư xin nghỉ phép dài hạn, định ở lì tại học viện Tam Hòa. Bạch Nhữ Nghi thì to gan thế, đành tranh thủ thành giáo trình về Đông Đô phục mệnh.

Ngày rời học viện Tam Hòa, trời đổ tuyết.

Hà Tư Sơn trong đình Tam Hòa, ngắm ngọn núi phủ màu trắng bạc, nhớ hơn nửa tháng khi và Tề Mộ cùng đón đoàn Ngự Thư, cảm giác như qua cả một đời .

Hoa Nhất Phong mà đau lòng, giúp khép áo choàng. Hà Tư Sơn thu dòng suy nghĩ, cô thật lâu mỉm .

Hoa Nhất Đường ôm lò sưởi tay, nhăn mũi thở dài: "Lang quân Đường quốc tài hoa ngàn vạn, Nhị tỷ chấm trúng ông chú già chứ. Haiz, về ăn với đại ca đây."

Phương Khắc chọc tay : "Lo cho cái ngươi ."

Hoa Nhất Đường đảo mắt, lúc mới phát hiện Bạch Nhữ Nghi nhân lúc để ý lén kéo Lâm Tùy An một góc thì thầm to nhỏ. Lông hồ ly áo choàng dựng cả lên, vội xách vạt áo chạy tới.

Ánh mắt Bạch Nhữ Nghi Lâm Tùy An lưu luyến rời, rưng rưng lệ. Hai tay dâng lên tập thơ "Định Tình": "Mong Lâm nương t.ử hãy nhận lấy..."

Lâm Tùy An toát mồ hôi hột: "Cái ... lắm ..."

"Thực ... đêm khi Hà Sơn trưởng gặp nạn... Bạch mỗ đến đài ngắm nhờ ngài xem thử Bạch mỗ và Lâm nương t.ử bao nhiêu phần duyên phận..." Bạch Nhữ Nghi sụt sịt. "Lúc Hà Sơn trưởng bảo, theo tinh tượng thì và nàng chỉ duyên bạn bè, duyên phu thê... Bạch mỗ đau lòng quá nên mới trốn Ngự Thư Lâu đống thơ ..."

Lâm Tùy An: "..." Không ngờ đài ngắm còn chức năng bói tình duyên cơ đấy.

Hoa Nhất Đường bên cạnh mà mát lòng mát , đầu ném cho Hà Tư Sơn một ánh mắt tán thưởng: Lão Hà, lắm!

Hà Tư Sơn mỉm gật đầu: Tứ Lang là nhà, Hà mỗ đương nhiên thể để khuỷu tay chĩa ngoài (ý là bênh ngoài).

Hoa Nhất Đường giơ ngón cái: Duyệt! Sau Lão Hà ngươi chính là rể hai yêu quý của !

Hà Tư Sơn và Hoa Nhất Phong suýt phì .

"Cho nên Bạch mỗ... Bạch mỗ..." Bạch Nhữ Nghi lấy tay áo lau nước mắt, ngẩng đầu lên với đôi mắt long lanh. "Tập thơ Bạch mỗ tặng cho bằng hữu Lâm Tùy An, chỉ để tỏ lòng kính trọng ngưỡng mộ, ý gì khác, mong Lâm nương t.ử đừng từ chối!"

Đã đến nước , nếu còn từ chối thì ngại quá. Lâm Tùy An trịnh trọng nhận lấy quyển trục: "Đa tạ Bạch Thập Tam Lang, Lâm mỗ xin nhận!"

Bạch Nhữ Nghi đỏ hoe mắt mỉm , nụ như đóa mai vàng nở trong tuyết.

Mặt Hoa Nhất Đường như uống cạn bình giấm chua, từng sợi tóc cũng bốc mùi chua loét, nhưng vẫn cố giữ thể diện công tử, nặn nụ gượng gạo.

"Lâm nương tử, tại hạ cũng một bài thơ tặng!"

Đột nhiên, một học sinh mặt đỏ tía tai chen tới, mở quyển trục tay , cao giọng : "Hiên ngang oai hùng đao phong soái, vũ khí đoan năng chấn sơn hà!"

Lâm Tùy An: "Hả?"

Bụp. Một cái bong bóng giấm chua đầu Hoa Nhất Đường nổ tung.

"Ta cũng một bài, tỏ lòng kính ngưỡng Lâm nương tử!" Lại một học sinh khác nhảy , tai đỏ bừng. "Hồng nhan phong hoa lập sơn hà, đông phong hùng vĩ thán cân quắc!"

Ngay đó, hơn ba mươi học sinh tranh nhảy . Người gào to hơn , mặt đỏ hơn , cứ như một vườn táo chín đỏ.

"Thế gian bao đấng nam nhi, bằng một tia sáng của Thiên Tịnh.”

“Bích đao ánh tuyết phong, vạn điểu đề hồng trang.”

“Hắc y như mực chấn thiên địa, Thiên Tinh xuất xé thương khung.”

“Một đao một khắp chốn, thắng bại xưa nay chỉ trong tiếng ."

Móng tay Hoa Nhất Đường cào rách cả lớp bọc lò sưởi tay. Những học sinh tuy mắt chứa chan tình ý, mặt đỏ tới mang tai, nhưng miệng khăng khăng bảo thơ chỉ để bày tỏ sự "sùng kính", thơ tình. Hắn ngăn cản cũng chẳng lý do gì, đành nuốt cục tức bụng, mặc cho biển giấm trong lòng dâng trào, bong bóng chua đầu nổ như pháo hoa. Điều ức chế nhất là ở đây ghen lồng ghen lộn, còn Lâm Tùy An bên thì ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

Lâm Tùy An đống thơ văn nịnh bợ oanh tạc đến hoa mắt chóng mặt, tai và não đồng thời đình công. Cô vốn chẳng tế bào cảm thụ văn chương, tai chỉ là "bla bla bla", vội xua tay: "Ý của chư vị Lâm mỗ xin nhận, nhưng... đến mức đó , thực sự cần ! Lâm mỗ dám nhận!"

"Lâm nương t.ử sai ," Nguyên Hóa bước lên, cung kính thi lễ. "Lâm nương t.ử màng an nguy liều cứu Hà Sơn trưởng, chỉ riêng ân đức thôi xứng đáng nhận lời ca tụng ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-247-ngan-nam-moi-co-mot-pha-quan.html.]

Lâm Tùy An: "Nguyên Hóa, đừng là ngươi cũng tặng thơ nhé?"

Nguyên Hóa vỗ vỗ hai má nóng hổi, rút quyển trục trong n.g.ự.c , gằn từng chữ : "Tố y xích đan tâm, Thiên Tịnh bích kinh thiên. Tu mi sợ, tuệ mục thức gian. Ngàn năm khó một Phá Quân!"

"Hay lắm!" Đám học sinh đồng loạt vỗ tay rầm rầm.

Lâm Tùy An ngẩn . Cô một từ khóa: "Phá Quân!"

"Nguyên Hóa!" Hà Tư Sơn quát lớn. "Cẩn trọng lời !"

Nguyên Hóa quát đến ngơ ngác, vội cúi đầu: "Sơn trưởng... bài thơ của t.ử ?"

Hà Tư Sơn há miệng định thôi, chỉ lắc đầu im lặng.

Bạch Nhữ Nghi giật : "Hà Sơn trưởng hẳn là nghĩ tới danh hiệu 'Thiên Thu Phá Quân' nên cảm thấy ?"

Lần đừng Lâm Tùy An và đám học sinh, ngay cả nhóm Hoa Nhất Đường, Hoa Nhất Phong cũng từng tới danh hiệu .

Hà Tư Sơn nhíu mày, sắc mặt trầm xuống.

"Với tuổi tác của các vị, cũng là chuyện thường," Bạch Nhữ Nghi giải thích. "Bạch mỗ cũng nhờ cổ tịch trong Tàng Thư Các của Bạch gia mới đôi chút. Hơn ba mươi năm , Đường quốc từng một nữ tướng quân uy chấn thiên hạ, bách chiến bách thắng, công trạng vô , xưng tụng là võ giả nhất Đường quốc. Bách tính cung phụng bà như thần minh, tôn xưng là Chiến Thần. Huyền Long Đế từng chính miệng ban tặng danh hiệu 'Thiên Thu Phá Quân'. Chỉ là đó vị nữ tướng quân đột nhiên mai danh ẩn tích, bặt vô âm tín."

Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường liếc : Chiến Thần nương nương tranh khắc gỗ ở Dịch Thành!

Hà Tư Sơn thở dài nặng nề: "Thời gian còn sớm. Bạch Thư sứ, Hoa Tham quân, Lâm nương tử, các vị nên khởi hành ."

Bạch Nhữ Nghi lưu luyến Lâm Tùy An: "Lâm nương tử, bảo trọng. Sau dịp đến Đông Đô..."

"Cáo từ!" Hoa Nhất Đường lôi tuột Lâm Tùy An bỏ chạy. Lâm Tùy An kéo ngoái vẫy tay: "Bạch Thập Tam Lang, ngươi cũng bảo trọng! Hoa Nhất Đường, ngươi là ma đòi mạng ..."

Người ba cái vội ( vệ sinh, đẻ, lấy vợ)! Chờ !

Hà Tư Sơn dõi mắt hai đoàn xe khuất, phân phó trở về học viện, bảo Hoa Nhất Phong nghỉ ngơi , còn thì tới Mật Thư Các của Ngự Thư Lâu.

Mật Thư Các chứa sách quý hiếm, thủ lệnh của Sơn trưởng mới . Bao năm qua, ngoài Hà Tư Sơn và Bạch Văn thì chỉ Tề Mộ từng đây.

Hà Tư Sơn mở ngăn bí mật sàn nhà, lấy một cái bọc vải. Hắn bóc từng lớp một: trong túi vải là giấy dầu, bên trong nữa là lớp da dê, trong da dê là giấy nến vàng, lớp cuối cùng là giấy Tuyên trắng. Trong cùng gói một cuộn giấy ố vàng, bìa hai chữ: "Đao Pháp".

Hà Tư Sơn mở cuộn giấy , thậm chí dám chạm tay , chỉ thôi mà nỗi bi thương trong mắt như trào .

Bất ngờ, trong căn phòng tĩnh mịch vang lên một giọng : "Không ngờ bao năm qua ngươi vẫn giữ gìn cuốn đao pháp , quả nhiên là trung tín."

Hà Tư Sơn kinh hãi, vội ôm chặt cuộn giấy lòng: "Ai?!"

Từ trong bóng tối, một bước : áo đen giày đen, đeo mặt nạ bạc, chỉ để lộ đôi mắt và khe thở. Dưới mắt trái mặt nạ một vết xước hình giọt lệ.

"Ngươi là ai?! Đến học viện Tam Hòa gì?!" Hà Tư Sơn quát.

Người mặt nạ bạc nghiêng đầu: "Người giang hồ gọi là Vân Trung Nguyệt."

Gân xanh trán Hà Tư Sơn nổi lên: "Học viện Tam Hòa gì đáng giá để trộm!"

"Lúc tại hạ đây, thấy cổng đá khắc bốn chữ 'Tam Nhân Hòa Sơn'," giọng Vân Trung Nguyệt mang theo ý . "Hà Tư Sơn, gan ngươi cũng to thật đấy, dám khắc công khai họ của nàng lên cổng học viện."

Vẻ mặt Hà Tư Sơn d.a.o động dữ dội: "Ngươi đến trộm đồ ư?"

Vân Trung Nguyệt móc trong n.g.ự.c một cái túi vải ném cho Hà Tư Sơn. Hà Tư Sơn mở xem, bên trong là một chiếc túi nước hành quân cũ kỹ. Trên nắp đồng của túi nước khắc biểu tượng hình dã thú.

Mắt Hà Tư Sơn đỏ ngầu tơ máu, gần như gào lên: "Sao ngươi chiếc túi nước ?!"

Vân Trung Nguyệt lặng lẽ Hà Tư Sơn hồi lâu, từ từ tháo chiếc mặt nạ bạc xuống.

Nước mắt Hà Tư Sơn tuôn trào, quỳ sụp xuống đất, trán chạm sàn nhà, thành tiếng.

---

Tiểu kịch trường:

Lâm Tùy An đang sầu não. Thơ của đám học sinh tặng đóng quyển cẩn thận, hơn ba mươi cuộn chất đầy hơn nửa thùng xe. Đống của nợ mang về nhà để ?

"Treo hết đống lên tường phô trương quá nhỉ?" Lâm Tùy An hỏi.

Gân xanh thái dương Hoa Nhất Đường giật giật nổ tung, nhưng kỹ năng quản lý biểu cảm vẫn hảo. Hắn híp mắt: "Lễ vật quý giá thế tất nhiên cất kho bảo vật của Hoa thị, canh gác nghiêm ngặt mới !"

"Ý kiến ." Lâm Tùy An hài lòng. Cô lấy cuộn thơ của Bạch Nhữ Nghi ngắm nghía. "Ta thích bài nhất, treo ở đầu giường ."

Bộp bốp bốp. Gân xanh của Hoa Nhất Đường nổ tung. "Chữ bình thường, thơ bình thường, cũng bình thường nốt. Đừng treo."

Lâm Tùy An: "Dù cũng là đầu tiên dốc hết tâm can thơ tặng , đáng để kỷ niệm chứ."

Mắt Hoa Nhất Đường suýt rớt ngoài. Mộc Hạ đang đ.á.n.h xe suýt hộc máu.

Phương Khắc lặng lẽ Hoa Nhất Đường đang cào nát cái rương gỗ bên cạnh. Nếu đoán lầm, trong đó cũng một quyển trục thơ Mộc Hạ lén bồi tranh đóng quyển. Phương Khắc từng vô tình thấy, đó là bài thơ định tình Hoa Nhất Đường hồi còn ở Ích Đô...

Phương Khắc nỡ vẻ mặt đau khổ của Hoa Nhất Đường, lẳng lặng nhắm mắt giả vờ ngủ. Đường tình còn dài và gian nan lắm, Tứ Lang cố lên!

 

 

Loading...