NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 256: Nguy cơ hói tóc
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:19:41
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày , Đông Đô thành, Ngự Thư tư.
"Nhật tạp lục hai triều Lũng Tây Bạch thị cộng tổng cộng ba vạn tám ngàn sáu trăm bảy mươi bảy quyển. Nhật tạp lục từ năm Huyền Đức thứ hai mươi lăm đến năm Huyền Xương thứ nhất hai ngàn bốn trăm năm mươi bốn quyển." Bạch Nhữ Nghi đau khổ .
Hộp sách trong tay Lăng Chi Nhan rơi xuống đất.
Tiểu kịch trường:
Lăng Chi Nhan: Sao tui khổ thế !
Ngự Thư tư thành lập thời gian lâu, căn cơ còn cạn. Vì mở rộng thư khố, trải đường thanh vân cho hạt giống độc nhất Bạch Thập Tam Lang mà nhất tàng thư thế gia Đường quốc - Lũng Tây Bạch thị cơ hồ dốc hết lực, ngừng hiến sách hiến tranh, thậm chí còn cống hiến cả nhật tạp lục của gia tộc lên triều đình.
Bạch gia chủ đường hoàng: Mang sự học khắp thiên hạ là thiên chức của chúng , Lũng Tây Bạch thị nhân đức khiêm nhường, nghĩa bất dung từ!
Thánh thượng tán thưởng nghĩa cử của Lũng Tây Bạch thị, coi trọng việc quyên tặng sách vở của Bạch thị, đặc biệt xây mười hai kho sách, dùng mười hai con giáp để đặt tên và sắp xếp thứ tự.
Nhật tạp lục từ năm Huyền Đức thứ hai mươi lăm đến năm Huyền Xương thứ nhất giấu ở kho chữ Mão. Nhìn thấy các giá cao ngất như rừng, trục sách chất đống như núi đá, mùi công văn lâu năm xông thẳng mũi, Lăng Chi Nhan lập tức hắt một cái thật mạnh.
Bạch Nhữ Nghi giơ đèn nến lên, trán chảy mồ hôi: "Nhật tạp lục đưa đến Ngự Thư tư mới bốn tháng, còn kịp sửa sang , chỉ mới chất lên theo niên đại, việc tra cứu ..."
Nửa câu thật sự nên lời: tra thế là c.h.ế.t đó!
Lăng Chi Nhan thở dài, móc trong n.g.ự.c hai viên minh châu to bằng ngón tay phối ngọc thạch, đưa cho Bạch Nhữ Nghi một cái: "Tra !"
Mắt Bạch Nhữ Nghi trợn tròn: "Còn phần của ?"
"Lâm nương t.ử , ở kho công văn, an phòng cháy là hết nên chớ dùng nến lửa. Đây là minh châu Bắc Hải, ánh sáng sáng ngời tổn thương mắt, thích hợp để công văn trong thời gian dài." Lăng Chi Nhan giơ đèn lên: "Bắt đầu từ năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy ..."
Nói một lúc lâu cũng ai trả lời. Quay đầu thấy mắt Bạch Nhữ Nghi ngấn lệ, kinh ngạc minh châu trong tay, dung nhan như bạch ngọc tỏa sự thê lương.
Lăng Chi Nhan đột nhiên nhớ tin bát quái t.ử Tịnh môn đưa đến: tên mọt sách từng đưa thơ định tình cho Lâm Tùy An lúc ở học viện Tam Hòa... tất nhiên là từ chối... khi trở Đông Đô, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, suy sụp tinh thần một thời gian lâu.
Lăng Chi Nhan vốn chỉ coi như đó là chuyện . Bạch Nhữ Nghi và Lâm nương t.ử chẳng gặp mặt mấy , bén rễ tình nhanh như thế?
hôm nay thấy tình trạng của Bạch Nhữ Nghi, thì vẻ lời đồn sai !
"Ừm khụ!" Lăng Chi Nhan nhắc nhở: "Bạch Thập Tam Lang, xin hãy dẫn đường."
Bạch Nhữ Nghi gật đầu thu cảm xúc, dẫn Lăng Chi Nhan quẹo trái quẹo ở trong kho sách, đến giá sách ở phía Bắc. Trên giá treo bảng gỗ "Huyền Đức năm hai mươi bảy", chính là ba mươi hai năm . Phía bày dày đặc những quyển trục, ít nhất cũng mấy trăm quyển, trình tự thời gian hỗn loạn, chỉ thể tìm từng quyển từng quyển một.
Chuyện đến nước , chỉ thể xắn tay áo cố gắng thôi.
Lăng Chi Nhan và Bạch Nhữ Nghi dọn bàn xuống, đặt minh châu lên, bắt đầu xem nhật tạp lục.
Không xem thì còn đỡ, xem thật nổi điên.
Lũng Tây Bạch thị hổ là thế gia tàng thư tiếng tăm lừng lẫy, ghi chú thể xếp thứ nhất Đường quốc. Nội dung trong nhật tạp lục bao gồm hàng vạn hàng nghìn chuyện, phân lớn nhỏ, chuyện quái gì cũng sẽ ghi chép .
Cuộc sống hàng ngày thì cần : khi nào thức dậy (mặc quần áo gì, giày dép gì, dùng dây buộc tóc gì), khi nào cơm lên (đồ ăn, bát đĩa mấy cái, đũa hoa văn gì), khi nào uống ( cụ và thời gian pha ), khi nào sách ( mấy quyển sách, tên sách là gì, mấy bản tâm đắc khi , dùng bút gì, mực gì, giấy gì, bao nhiêu chữ), mấy giờ ngủ ( khi ngủ xông mùi thơm gì, thời gian ngâm chân, lúc ngâm chân sách gì, chăn phơi nắng )...
Không tới chơi thì thôi, nếu tới nhà học tập, còn ghi chép nào tới chơi, tới bao nhiêu , ở bao lâu, nội dung biện học biện lý, chủ đề tư tưởng kết luận , hẹn ngày khác biện luận vân vân. Hơn nữa đám học giả mọt sách , cứ mỗi giao lưu là tận mấy canh giờ, tùy tiện thôi cũng thể thành một quyển lớn.
Càng kinh khủng hơn nữa là nhân vật chính trong cuốn tạp lục là gia chủ đời tiền nhiệm của Bạch thị - Bạch Hạo Quân. Ông là dị loại ở Bạch thị, chỉ nhiều mà còn ham vui, nhà ai hôn tang gả cưới đều xem. Bình thường thì ngoài tìm học, đường ghi chép ít du ký tạp văn và tin đồn phong nguyệt. Lại còn là khách quen của phường Hồng Tiếu thành Đông Đô. Cũng may ngừng cố gắng khai chi tán diệp cho Bạch thị, cho nên gia tộc mọt sách mới tuyệt hậu *, cũng coi như là một đại công thần của Bạch thị.
Lăng Chi Nhan mới nội dung hơn mười ngày mà dự cảm về phía , thầm nghĩ nếu Hoa Tứ Lang ở đây thì , hiệu suất ít nhất thể đề cao gấp ba .
Cũng may Bạch Nhữ Nghi quanh năm ngâm trong kho sách, tốc độ cũng chậm. Lăng Tư Trực cũng luyện một công phu nhanh ở kho công văn. Hai đồng tâm hợp lực, từ hoàng hôn cho đến rạng sáng, cuối cùng cũng phát hiện manh mối.
Ngày hai mười tám tháng Mười năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy, nhật tạp lục xuất hiện tin tức của Dịch Thành.
[Giờ Thân ngày mùng Một, nghỉ trưa xong, nhận thư cấp bách của lão hữu, Dịch Thành nguy, sợ biến, hi vọng cư trạch bình an.]
"Ta còn nhớ Dịch Thành đại thắng là cuối năm. Lư Thị Lang Dịch Thành đại thương ở một tháng , thời gian khớp." Lăng Chi Nhan mừng rỡ: " là trong thời gian ."
"Bạch mỗ xem nhật tạp lục đó." Bạch Nhữ Nghi lật một quyển khác : "Ngày mùng Ba tháng Mười năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy, tiền nhiệm gia chủ du học tới Đông Đô, tạm trú trong nhà bằng hữu. Vốn chỉ định ở vài ngày, ngờ bệnh cũ của Thánh thượng tái phát, bệnh nặng, tiền nhiệm gia chủ trong lòng sầu lo, nên tiếp tục ở ."
Lăng Chi Nhan: "Vũ Linh Cao Tổ long ngự quy thiên là tháng Tư năm Huyền Đức thứ hai mươi tám."
Bạch Nhữ Nghi gật đầu: "Còn tới nửa năm."
"Bằng hữu của tiền nhiệm gia chủ Bạch gia là..." Lăng Chi Nhan vội lật xem phía nhật tạp lục: "Có, nơi , tặng cho bằng hữu một bức chữ, đề tặng: Chân Như. 'Chân Như' hẳn là tên tự của vị bằng hữu ."
Ánh mắt Bạch Nhữ Nghi sáng lên: "Trọng Cầm, tự Chân Như, hiệu Minh Nguyệt tán nhân. Tổ trạch Bạch thị vẫn còn giữ tranh của , ông là phò mã của Bình Nhạc công chúa."
"Bình Nhạc công chúa, nữ nhi Vũ Linh Cao Tổ sủng ái nhất, cũng là cô cô của đương kim Thánh thượng. Tính theo năm thì lúc đó Bình Nhạc công chúa và phò mã Trọng Cầm đều qua sáu mươi tuổi."
Phát hiện đúng là kinh hỷ, vì điều nghĩa là Bạch gia chủ thể nhiều thông tin trực tiếp từ phò mã Trọng Cầm.
Lăng Chi Nhan và Bạch Nhữ Nghi lập tức chuyển những quyển trục gần đó , cẩn thận nghiên cứu từng quyển. Ghi chép vụn vặt hằng ngày càng ít, tin tức Dịch Thành và Cung Thành càng ngày càng nhiều, nhanh chiếm cứ vị trí chủ yếu của Nhật Tạp Lục.
[Ngày hai mươi chín tháng Mười năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy, bằng hữu triệu gấp cấm cung, một đêm về, lòng nóng như lửa đốt.]
[Ba mươi tháng Mười, giờ Tý ba khắc, cửa thành đột nhiên mở, tám trăm dặm cấp báo cửa Trường Hạ, tiếng truyền lệnh vang vọng cả đường dài.]
[Đông nguyệt (tháng 11 âm lịch) mùng Một giờ Dậu một khắc, bằng hữu từ cấm cung truyền tin , Thánh thượng bệnh nặng. Hoàng hậu cho triệu Tam hoàng tử, Quý phi Khương thị điện thị tật gấp. Đông cung Thái t.ử tuần thành Quảng Đô còn về, bằng hữu ở bên cạnh Thánh thượng, về.]
[Đông nguyệt mùng Hai, bằng hữu vẫn ở trong triều về. Vô tâm sách.]
[Đông nguyệt mùng Ba, Tây thị mua sắm, chuyện phiếm từ thương nhân Tây Vực, Dịch thành gặp nguy, Đồ Tán quốc lòng lang sói dã tâm rõ ràng. Trên đường về nhà, thấy bách tính ai nấy đều hoảng sợ, trong lòng bi thiết.]
[Đông nguyệt mùng Bốn, Cung thành đóng cửa, tin tức của bằng hữu.]
[Đông nguyệt mùng Năm, Cung thành vẫn đóng cửa. Không tin tức.]
[Mùng Sáu giờ Mão Đông nguyệt, quân báo tám trăm dặm của Dịch Thành thứ hai thành, dân chúng sợ hãi.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-256-nguy-co-hoi-toc.html.]
[Đông nguyệt mùng Bảy, ở chợ Tây gặp Phiên, văn Dịch Thành thương vong vô , hậu viện tới, Tần gia quân một thủ Dịch Thành, m.á.u chảy thành sông, rợn cả , cảm thấy thương cho đất nước!]
Nhật tạp lục của mấy ngày nhét góc nào mà tìm . Lăng Chi Nhan và Bạch Nhữ Nghi lật tìm nửa ngày, cuối cùng tìm nhật tạp lục ngày mười lăm tháng Mười một năm Huyền Đức thứ hai mươi bảy.
[Đông nguyệt ngày Mười lăm, đóng cửa ba chợ Tây, Nam, Bắc, dân chúng chuyện quan trọng thì rời phường.]
[Đông Nguyệt ngày Mười sáu, triều đình Cung thành đóng cửa. Không tin tức.]
[Đông Nguyệt ngày Mười bảy, tin tức.]
[Đông Nguyệt ngày Mười tám, tin tức.]
[Đông Nguyệt ngày Mười chín, tin tức.]
Lăng Chi Nhan và Bạch Nhữ Nghi bất giác nín thở. Hai bọn họ đều xuất từ đại tộc, lúc đoán một phần sự thật.
Thánh thượng bệnh nặng, biên thành thất thủ, đang lúc thù trong giặc ngoài, Đông cung Thái t.ử cách nào kịp thời trở về. Chỉ Hoàng hậu, Tam hoàng t.ử và Quý phi ở trong cung. Hoàng hậu đến từ Càn Châu Khương thị, Quý phi là Thái Nguyên Khương thị nữ. Hai Khương thị ở triều đình thế lực cơ hồ phân cao thấp, năm đó Đường quốc đang ở thời khắc nguy cấp nhất.
[Đông Nguyệt ngày Mười một, Dịch Thành tám trăm dặm quân báo thành thứ năm, tiếng vó ngựa rung động bầu trời đêm, tinh thần ai nấy đều vỡ vụn. Triều hội ngừng mười ngày, hoàng thành đóng cửa, tin tức.]
[Đông nguyệt ngày Mười chín giờ Tuất, tất cả cửa thành Đông Đô đều đóng kín, cửa phường đóng kín. Ban đêm, Hoàng thành đột nhiên bùng cháy, ngoài phường vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c rung trời, tiếng binh lính vó ngựa dứt bên tai. Lo lắng hoảng sợ, cả đêm ngủ.]
[Đông nguyệt ngày Hai mươi, lúc rạng đông, tiếng trống sớm ở Ứng Thiên Lâu vang vọng thiên địa, cửa phường mở. Hoàng thành mở , triều hội mở, Thái t.ử về, Đông cung giám quốc.]
[Đông nguyệt ngày Hai mươi mốt, Đông cung chiếu lệnh Vạn thị Thanh Châu gấp rút tiếp viện Dịch Thành, ba chợ Tây, Bắc, Nam mở , bách tính vui mừng như tết.]
[Đông Nguyệt ngày Hai mươi, bằng hữu gửi thư, trong triều yên , chớ lo lắng.]
Tuy rằng chỉ là những thông tin ít ỏi, nhưng Lăng Chi Nhan và Bạch Nhữ Nghi như lạc cảnh giới kỳ lạ, đặt trong thời khắc kinh tâm động phách . Bây giờ thấy triều đình định, khỏi đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó nhật tạp lục khôi phục phong cách bình thường: rời giường, dùng bữa, uống , dạo phố, mua sắm, cuộc sống trôi qua thoải mái. Tốc độ tìm nhật tạp lục của hai càng lúc càng nhanh, thời gian qua vội trôi qua tay, nhanh đến tháng Hai năm .
[Mùng Năm tháng Hai, bạn bè tới chơi, vui mừng, cùng uống mười vò rượu Mãn Bích. Vào đêm, bạn bè say rượu, đột nhiên rống lên, trong lời lúc say một vụ án kinh thiên động địa, hoảng hốt.]
Tim Lăng Chi Nhan treo lên, vội lật phía , nhật tạp lục đó ghi chép chuyện .
"Khoan khoan, đợi Bạch mỗ ngẫm ..." Bạch Nhữ Nghi vòng vòng: "Tiền nhiệm Bạch gia chủ lúc uống say thường thích ngâm thơ phú, đặc biệt giỏi phú văn. Những phú văn phức tạp chữ nhiều, sẽ trong nhật tạp lục, mà cất ở «Hạo Thanh Từ Lục». «Hạo Thanh Từ Lục» hẳn là ở kho chữ Dậu!"
Hai bưng minh châu, vội vàng tới kho chữ Dậu, tìm các giá của Hạo Thanh Từ Lục. Khá lắm, từ lục thế mà cũng sáu mươi quyển. Lăng Chi Nhan và Bạch Nhữ Nghi chỉ thể tiếp tục kiên trì tìm kiếm, lúc chỉ dùng nửa canh giờ, tìm thiên "Tế thiên thu phú", hơn sáu trăm chữ, tự mặc hào phóng, tinh thần bi phẫn.
Lăng Chi Nhan tâm trí thưởng thức hành văn, vội tìm kiếm manh mối trong văn phú.
[Trời giáng vũ khúc, lương tướng quốc gia, thiên thu phá quân... phản quốc chi tội... sai lầm quá lớn... Ô hô... Lục An Từ thị, thứ chuột rắn của đất nước, tham lam đáng sợ, quân khí mục nát... Đáng c.h.ế.t trăm vạn ... rường cột quốc gia đầu độc, oan uổng bao... Tần thị liệt, một giữ nước, đập tan sào huyệt, núi sông cùng bi, thiên địa thảm... Tặc thần ác phỉ, chứng ngôn dơ bẩn... Lại tận mắt thấy lương tướng chạy trốn kẻ địch, vứt bỏ quốc thổ, vứt bỏ quân nhà, ch.ó ăn cứt, lừa đ.á.n.h rắm.. Ôi chao!]
Bạch Nhữ Nghi xem ghi nhớ, Lăng Chi Nhan lọc trọng điểm, nhanh sắp xếp tình tiết vụ án .
"Chứng cứ mấu chốt của vụ án hai, thứ nhất là Lục An Từ thị." Lăng Chi Nhan chỉ bản chép : "Lục An Từ thị phụ trách chế tạo quân khí, tham ô phí sửa chữa quân khí, khiến quân khí lâu năm tu sửa, là nguyên nhân lớn dẫn đến đại thương vong ở Dịch Thành.]
Bạch Nhữ Nghi: "Hơn nữa Lục An Từ thị còn đổ tội danh tham ô quân phí lên đầu Tần thị Thái Nguyên."
Lăng Chi Nhan: "Chứng cứ thứ hai, là thủ tướng Dịch Thành... cũng chính là chủ soái Tần gia quân - Tần Nam Âm theo địch. Nói nhân chứng tận mắt thấy nàng theo địch... tiền nhiệm Bạch gia chủ mắng hơn một trăm chữ, hiển nhiên lời khai của mới là chứng cứ quyết định."
"Thế thì khoa trương quá , nào ai đơn thương độc mã theo địch, để các chiến đấu đồng sinh cộng t.ử ngăn địch?" Bạch Nhữ Nghi : "Hơn nữa đến mấy quyển nhật tạp lục của năm Huyền Đức thứ hai mươi tám thì thấy bất kỳ ghi chép nào liên quan Tần tướng quân. Chẳng lẽ... từ khi Dịch Thành đại thắng, Tần Nam Âm mất tích?"
Lăng Chi Nhan suy nghĩ một chút: "Không đúng, Tần Nam Âm lãnh binh như thần, võ nghệ siêu quần, nếu nàng tọa trấn Dịch Thành thì Dịch Thành đến mức lâm khổ chiến như thế. Cho nên đại thương ở Dịch Thành... cũng chính là tháng Mười năm Huyền Đức, Tần Nam Âm ở Dịch Thành, cho nên mới Đồ Tán Quốc lợi dụng."
Bạch Nhữ Nghi: "Nàng ?"
Lăng Chi Nhan nhíu mày một lúc lâu, lắc đầu: "Kẻ khả nghi nhất chính là nhân chứng vụ án . Người rốt cuộc là ai?"
Bạch Nhữ Nghi chằm chằm phú từ: "Tặc thần ác phỉ, chứng ngôn dơ bẩn... Tiền gia chủ cũng thật là, ngoại trừ mắng c.h.ử.i thì thể thêm chút gì đắn ?"
Lăng Chi Nhan thở dài: "Mặc kệ thế nào, cuối cùng cũng xác nhận Lục An Từ thị liên quan đến vụ án phản quốc. Trước tiên hãy theo đường dây để điều tra, sai ."
Bạch Nhữ Nghi lật "Hạo Thanh Từ Lục", lật tới một tác phẩm nhỏ kỳ quái: "Đây là cái gì?"
Lăng Chi Nhan nhíu mày một lúc lâu: "Luật bằng trắc kỳ quái, giống bút tích của Bạch gia chủ, mà giống như là một bài sơn ca dã từ."
Bạch Nhữ Nghi: "Bạch mỗ cảm thấy giống như... quân ca..."
Hai đang thì một gã hầu vội vàng đến báo, một tên là Minh Thứ đến cầu kiến Ti trực Đại Lý Tự.
Minh Thứ thở hồng hộc chạy đến, đưa lên một phong thư: "Đây là thư Giám thư đường mới đưa tới."
Giám thư đường là nơi chuyên môn giám chứng bút tích mà Đại Lý Tự mới thiết lập, thành lập đến một năm. Chỉ hai cố vấn giám chứng kỹ thuật, đều mời từ văn thư danh gia ở dân gian, danh tiếng lớn, tính khí cũng nóng nảy, ngày thường đều giục lắm mới việc, hiệu suất cực kỳ thấp. Lăng Chi Nhan đợi năm ngày cuối cùng cũng chờ kết quả.
Chữ giấy giám định phóng khoáng phong lưu, ư là ngang ngạnh.
[Chữ ký bản đồ quân khí và bút tích bài thi so sánh xong, là cùng một .]
Tiểu kịch trường:
Lâm Tùy An: "Dạ minh châu rõ ràng là ngươi tặng, vì là tặng?"
Hoa Nhất Đường: "Nếu là tặng, Bạch Thập Tam Lang tất nhiên chịu dùng. Lỡ như xem sách đến hỏng mắt, Lũng Tây Bạch thị chẳng sẽ đến gây chuyện với Hoa mỗ ?"
Lâm Tùy An bật : "Bạch Nhữ Nghi là ngươi, bụng gì hẹp hòi như ?"
Hoa Nhất Đường thở dài: "Ngươi hiểu , lòng đố kỵ của nam nhân là đáng sợ!"
Lâm Tùy An: "..."
Chắc tui tin !