NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 4: Ngón tay vàng tai hại
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:11:24
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Gia chủ!"
"A! Nhiều m.á.u quá!"
"Gia chủ g.i.ế.c !"
"Lâm nương t.ử g.i.ế.c gia chủ!"
Tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên. Lâm Tùy An kinh ngạc Mạnh Mãn loạng choạng xông , quỳ sụp t.h.i t.h.ể La Thạch Xuyên mà gào . Đám hầu sợ hãi gào t.h.ả.m thiết bên ngoài, hai còn sợ đến mức tiểu quần. Người đàn ông áo đen ngoài cửa, cảnh giác trong phòng. Gương mặt góc cạnh, bộ râu quai nón cắt tỉa gọn gàng, đầu buộc một dải băng. Đột nhiên, ném ánh mắt sắc lạnh về phía Lâm Tùy An, đôi đồng t.ử hung ác tựa dã thú, đó là ánh mắt chỉ dành cho những kẻ đại gian đại ác.
Cái quái gì thế !
Lâm Tùy An véo mạnh đùi , cơn đau nhói lập tức đ.á.n.h thức bộ não đang đình trệ của cô. Cô quát lớn: "Đừng bước ! Bảo vệ hiện trường! Đi báo quan!"
Xung quanh bỗng chốc im bặt. Đám hầu sững sờ, Mạnh Mãn kinh ngạc ngẩng đầu cô, gương mặt đẫm nước mắt. Ánh mắt của đàn ông áo đen từ hung ác chuyển thành kinh ngạc.
Hai tay Lâm Tùy An giấu trong ống tay áo, móng tay bấm mạnh cổ tay, ép giữ bình tĩnh. Cô rành rọt : "Ta sẽ đợi ở đây, tuyệt đối bỏ trốn. Các ngươi mau báo quan!"
Mọi vẫn còn ngơ ngác.
"Nhanh lên!" Lâm Tùy An quát thêm nữa.
Mạnh Mãn giật , cũng quát lớn: "Báo quan!"
Người hầu bên ngoài lúc mới la hét chạy .
Mạnh Mãn sang Lâm Tùy An, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay siết chặt, run rẩy: "Ngươi..."
"Đứng yên đó, đừng nhúc nhích! Vừa ngươi xáo trộn hiện trường, e rằng sẽ ảnh hưởng đến việc điều tra." Lâm Tùy An nhanh: "Đêm qua, đến ngắm trăng theo lời mời của La gia chủ, ngờ đ.á.n.h ngất. Sáng nay tỉnh dậy phát hiện nhốt trong phòng, còn La gia chủ..." Lâm Tùy An cố gắng xâu chuỗi các sự kiện: "Lúc thấy thì ông c.h.ế.t ."
Mạnh Mãn khuỵu xuống, ngã mặt đất.
Lâm Tùy An căng thẳng sắp xếp các manh mối: Thời điểm đèn tắt đêm qua hẳn là lúc La Thạch Xuyên sát hại, nhưng lúc đó tiếng kêu cứu, chỉ tiếng hít thở. Bây giờ nghĩ , đó lẽ tiếng thở của La Thạch Xuyên, mà là của hung thủ. Kẻ đ.á.n.h ngất cô chắc chắn là hung thủ.
Trong phòng dấu vết vật lộn, chứng tỏ La Thạch Xuyên g.i.ế.c trong tình trạng hề phòng . Lẽ nào ông quen hung thủ? Không, còn một khả năng khác, hung thủ g.i.ế.c La Thạch Xuyên vội vàng dọn dẹp hiện trường. Nếu t.h.u.ố.c thử Luminol... Lâm Tùy An gõ gõ đầu, thể dùng tư duy điều tra hiện đại để suy đoán ... Tại hung thủ đ.á.n.h ngất cô? Chẳng lẽ cho rằng cô thấy ? Vậy tại g.i.ế.c diệt khẩu mà giữ cô ở hiện trường vụ án? Để vu oan cho cô hòng thoát tội chăng?
Lâm Tùy An lắc mạnh đầu, cố thoát khỏi những suy nghĩ hỗn loạn, đó quan sát xung quanh một nữa.
Điều quan trọng nhất bây giờ là để thoát khỏi diện tình nghi g.i.ế.c .
Hiện tại, hai manh mối lợi cho cô: một là cô vết máu, hai là cô động cơ g.i.ế.c La Thạch Xuyên. những chứng cứ quá mỏng manh, đủ để vững, trừ khi cô phá vỡ bằng chứng bất lợi nhất mắt... căn phòng kín.
Bây giờ cô thể chạm bất cứ thứ gì trong phòng, nếu thể sẽ vu là phá hủy chứng cứ. Cách nhất là chờ quan phủ đến khám nghiệm hiện trường mới hành động, nhất là t.h.i t.h.ể của La Thạch Xuyên. Lâm Tùy An cực kỳ băn khoăn, tại là vị trí và tư thế ? Ông c.h.ế.t bao lâu ? Vết thương chí mạng... lẽ là ở ngực. Hung khí là gì? Tại thấy hung khí?
Pháp y ở đây đáng tin đây! Lâm Tùy An thầm cầu nguyện.
"Cha!!" Tiếng hét thất thanh từ xa vọng , La Khấu chạy như bay đến. Người hầu còn kịp ngăn, cô lao La Thạch Xuyên, hai tay run rẩy sờ lên má, cổ, n.g.ự.c ông, bàn tay dính đầy m.á.u tươi, gào lên t.h.ả.m thiết: "A a a a a a!"
Mạnh Mãn lao tới, xoay vai La Khấu ôm chặt lấy cô. Đôi mắt La Khấu trợn trừng: "Chuyện gì xảy ? Rốt cuộc xảy chuyện gì?!"
Mạnh Mãn nước mắt lưng tròng: "Có g.i.ế.c gia chủ!"
"Ai? Là ai?!" La Khấu thét lên, quanh quất, đột nhiên thấy Lâm Tùy An. Cô nắm chặt vạt áo Mạnh Mãn như c.h.ế.t đuối vớ cọc: "Lâm tỷ tỷ ở đây? Là tỷ g.i.ế.c cha ?!"
Mạnh Mãn nhắm mắt, nước mắt tuôn rơi: "Lúc đến, gia chủ c.h.ế.t . Trong phòng chỉ một Lâm nương tử. Ta... . Không ..."
"Không !" Lâm Tùy An chắc như đinh đóng cột: "Sau khi quan phủ đến kiểm tra, sẽ trả sự trong sạch cho !"
Người đàn ông râu quai nón bật , trong tiếng vài phần chế giễu.
Lâm Tùy An để ý đến , cô chằm chằm bàn mắt. Bộ cụ ở đây quá nhiều món, ngoài ấm, chén và bếp lò, còn các loại như cối xay , hộp gỗ nhỏ. Trước đây tuy từng thấy La Thạch Xuyên sử dụng, nhưng quá trình thực sự rườm rà, nên cô nhớ kỹ. hiểu lúc , trong lòng Lâm Tùy An dâng lên một cảm giác khác thường.
Người của quan phủ cuối cùng cũng đến. Dẫn đầu là một huyện úy mặc quan bào màu nhạt, thắt lưng đeo đai đá, đầu buộc khăn đen, tuổi chừng ba mươi, mặt bè, mắt to, mũi rộng. Theo là sáu gã đàn ông cường tráng mặc trang phục nha dịch, giày đen, đầu cũng buộc khăn, vẻ mặt hung ác, bên hông đeo một cây gậy sắt.
Người hầu báo quan hẳn thuật tình hình đường, nên viên huyện úy chỉ ở cửa đ.á.n.h giá sơ qua căn phòng, hiệu cho thuộc hạ kéo Mạnh Mãn và La Khấu ngoài. Ánh mắt lướt qua Lâm Tùy An, nhặt chốt cửa rơi đất lên hỏi: "Lúc xông , cửa chốt ?"
Mạnh Mãn lau nước mắt: " ."
Huyện úy: "Ai phá cửa?"
"Là ." Gã râu quai nón lên tiếng.
Huyện úy liếc : "Ngươi là của La gia ?"
"Tại hạ Mục Trung." Gã râu quai nón ôm quyền : "Là của thương đội Mục thị."
Sắc mặt huyện úy đột nhiên đổi, vội vàng khom thi lễ, mặt nở một nụ nịnh nọt: "Thì là Lục đội thủ của thương đội Mục thị, quả là trăm bằng một thấy, thất kính thất kính. Tại hạ là Chu Đạt Thường, Tư Pháp úy của huyện Nam Phố, mấy là Bất Lương Nhân* trướng ."
*Bất Lương Nhân: Thời nhà Đường, những sai dịch quyền của chủ quản, phụ trách điều tra gọi là "Bất Lương" "Bất Lương Nhân".
Sáu gã nha dịch lập tức thu vẻ hung hãn, cung kính ôm quyền: "Bái kiến Lục đội thủ."
Mục Trung: "Các vị khách sáo , Mục mỗ chỉ là một thương nhân, dám nhận lễ ."
Chu Đạt Thường: "Mục công kiến thức sâu rộng, theo ngài thì vụ án thế nào?"
"Cửa chính và cửa sổ đều khóa trái, trong phòng chỉ hai , một là La gia chủ, một là cô ." Mục Trung Lâm Tùy An.
Chỉ một cái liếc mắt của cũng đủ khiến Lâm Tùy An dựng tóc gáy.
Linh cảm lành!
Quả nhiên, Chu Đạt Thường lập tức hiểu ý, chỉ Lâm Tùy An quát lớn: "Mau bắt hung đồ ..."
"Bắt ông nội nhà ngươi!" Lâm Tùy An bật dậy, chỉ trong nháy mắt đến mặt Chu Đạt Thường, một tay siết lấy cổ . Thành thật mà , ngay cả Lâm Tùy An cũng ngờ tốc độ của nhanh đến thế, gì đến đám Bất Lương Nhân . Tất cả bọn họ đều sững sờ. Người phản ứng đầu tiên là Mục Trung, bất ngờ tung một quyền về phía Lâm Tùy An. Cú đ.ấ.m lướt qua lông mày cô, Lâm Tùy An nghiêng đầu tránh né, đồng thời xoay tay trái chặn cánh tay Mục Trung. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn lùi nửa bước. Chỉ trong khoảnh khắc đó, Lâm Tùy An nhanh như chớp kéo Chu Đạt Thường lùi trong phòng.
Đám Bất Lương Nhân giận dữ, rút gậy sắt định xông , nhưng ngón tay Lâm Tùy An siết chặt khiến Chu Đạt Thường nghẹt thở, sắc mặt tím tái, tròng mắt như nổ tung.
Lâm Tùy An: "Dám bước thêm một bước, sẽ c.h.ế.t!"
Chu Đạt Thường: "Ô... ô... ô!"
Sắc mặt đám Bất Lương Nhân cực kỳ dữ tợn, nhưng đành chậm rãi lùi . Tay trái Mục Trung nắm lấy khuỷu tay , cả cánh tay khẽ run rẩy, rõ ràng là thương đến gân cốt. mặt hề tức giận, trong đôi mắt còn ánh lên một tia hưng phấn.
"Thân thủ tệ, sức lực cũng !"
"Lâm nương tử, ngươi gì?!" Mạnh Mãn quát to.
Đám Bất Lương Nhân giận dữ hét: "Bắt giữ mệnh quan triều đình, ngươi c.h.ế.t !"
Ngón tay Lâm Tùy An nới lỏng một chút, Chu Đạt Thường ho sặc sụa hai tiếng, thở hổn hển vài mới : "Nữ, nữ hùng tha mạng! Ta chỉ là một ngoại quan cửu phẩm, đáng giá !"
Lâm Tùy An liếc Chu Đạt Thường: "Bảo họ theo lời , nếu ngày năm chính là ngày giỗ của ngươi."
Vừa tuy tránh đòn tấn công của Mục Trung, nhưng Lâm Tùy An vẫn gió từ cú đ.ấ.m của rách một đường lông mày. Máu theo đó nhỏ xuống, che khuất tầm mắt. Lâm Tùy An chỉ thể híp mắt chuyện, nhưng cô rằng vẻ mặt lạnh lùng cùng với nửa gương mặt đẫm m.á.u trông cực kỳ giống một ác quỷ đến từ địa ngục.
Chu Đạt Thường sợ đến mức suýt tiểu quần, hàm răng va lập cập: "Được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-4-ngon-tay-vang-tai-hai.html.]
Lâm Tùy An: "Thứ nhất, gọi Ngỗ tác* đến khám nghiệm t.ử thi."
*Ngỗ tác: Cách gọi pháp y thời cổ đại.
Chu Đạt Thường: "Đi tìm Ngỗ tác!"
Một tên Bất Lương Nhân vội vã chạy ngoài.
Lâm Tùy An: "Thứ hai, tìm một họa sĩ."
Chu Đạt Thường: "Muốn, vẽ vẽ hoa?"
"Vẽ bản đồ."
"Đi tìm một họa sĩ vẽ bản đồ!" Tên Bất Lương Nhân thứ hai rời .
"Thứ ba, tìm thợ xây căn phòng ."
"Tìm thợ xây!" Tên Bất Lương Nhân thứ ba cũng rời .
"Nha đầu, ngươi gì?" Mục Trung hứng thú hỏi.
Lâm Tùy An vẫn để ý đến , cô đang vội suy nghĩ xem còn thiếu sót gì nữa . là do thời đại sống quá "Phật hệ" do hiệu suất việc quá chậm, ước chừng hơn mười phút vẫn ai trở về. Lâm Tùy An con tin trong tay nên khá bình tĩnh, nhưng Mục Trung vẻ mất kiên nhẫn, bắt đầu liên tục thăm dò.
"Tiểu nha đầu, đừng tưởng sợ mấy ngón võ mèo cào của ngươi."
Lâm Tùy An: "Mèo đen mèo trắng, bắt chuột thì đều là mèo ."
Gã tưởng cô mù ? Cánh tay rõ ràng trật khớp, đang giấu lưng kìa.
Mí mắt Mục Trung giật: "Trong phòng ngoài c.h.ế.t thì chỉ một ngươi. Ngươi hung thủ thì ai là hung thủ?"
Lâm Tùy An: "Nếu thật sự là g.i.ế.c , tại vết máu?"
"Rửa bằng nước."
"Nước ở ?" Lâm Tùy An mấy chiếc bàn xung quanh: "Nước pha ? Hơi ít đấy."
"Dùng đồ của để lau."
"Dùng vật gì để lau?"
"Quần áo, vải vóc, hoặc ga giường, đều thể."
"Vải lau xong để ở ?"
"Đương nhiên là đốt ."
"Dùng cái gì đốt?"
"Lò."
Lò? Lâm Tùy An theo ánh mắt Mục Trung, cái gọi là lò chính là cái lò đất sét nhỏ để nấu ?
"Đáng tiếc, cái lò ngay cả tro cũng ." Lâm Tùy An . Đây chính là điều cô cảm thấy khác thường lúc nãy: "Trong lò một hạt tro nào, sạch sẽ đến bất thường. Đương nhiên cũng thể là do La Thạch Xuyên tính tình sạch sẽ, mỗi nấu xong đều dọn dẹp."
Mục Trung chép miệng một tiếng.
Lâm Tùy An: "Nếu thật sự là hung thủ, tại nhốt ở đây chờ đến bắt?"
Mục Trung: "Kẻ hung ác thì đầu óc thường bình thường."
Lâm Tùy An lạnh: " , g.i.ế.c một là đủ vốn, g.i.ế.c hai thì lời một. Ngươi , Chu huyện úy?"
Chu Đạt Thường: "Vị hùng , thực rành đường lối ở huyện Nam Phố, xưng tụng là bản đồ sống!"
Lâm Tùy An: "Gì cơ?"
"Giữ cho cái mạng nhỏ , sẽ dẫn đường cho nữ hùng!"
Nếu tình hình cho phép, Lâm Tùy An thật sự . Gã đầu heo chuyển hướng cũng nhanh thật, quy hoạch, đến cả đường lui cũng vạch sẵn cho cô .
Mục Trung đ.á.n.h giá Lâm Tùy An vài , miệng khẽ nhếch lên: "Chẳng lẽ ngươi La gia chủ tự sát ?"
Lâm Tùy An từng nghĩ đến khả năng , nhưng cô lập tức phủ định.
Không vì gì khác, chỉ vì La Khấu.
La Thạch Xuyên để quan tâm, lo lắng, ông sẽ tự sát.
"Không tự sát." Lâm Tùy An : "Nhất định là hung thủ khi g.i.ế.c dùng cơ quan nào đó để tạo căn phòng kín ."
Ý mặt Mục Trung biến mất: "Phòng kín?"
Chu Đạt Thường: "Vậy... đó là cái gì?"
"Án mạng xảy trong một căn phòng khép kín, hung thủ thể lợi dụng một thủ đoạn nào đó để trốn thoát hoặc biến mất, nhằm rửa sạch hiềm nghi." Ánh mắt Lâm Tùy An đảo qua bộ căn phòng: "Chỉ cần phá bí ẩn của căn phòng kín, mới thể bắt hung thủ thật sự." Cô Mục Trung một cái: "Chẳng lẽ các ngươi bắt kẻ sát hại La gia chủ ?"
Mục Trung gì thêm.
Tên Bất Lương Nhân đầu tiên cuối cùng cũng trở về, mồ hôi đầm đìa, tay còn lôi theo một họa sĩ mập mạp. Gã mập sợ đến run rẩy, hai chân liên tục khuỵu xuống đất.
Lâm Tùy An: "Vẽ bố cục và cách bài trí của tất cả đồ đạc trong phòng , sai một li!"
Họa sĩ: "Hả?"
Bất Lương Nhân: "Vẽ nhanh!"
Họa sĩ run rẩy bò đến cửa, trải giấy , liếc phòng vẽ vài nét, tốc độ cũng khá nhanh.
Mười mấy phút , tên Bất Lương Nhân thứ hai cũng trở về, theo là một lão già gầy gò, lưng đeo một cái rương gỗ lớn, hiển nhiên là ngỗ tác của huyện Nam Phố.
Lâm Tùy An: "Vào khám nghiệm t.ử thi, khám cho cẩn thận, lớn cho !"
Ánh mắt của vị ngỗ tác ngay từ đầu đặt La Thạch Xuyên, dường như trong căn phòng ngoài t.h.i t.h.ể còn ai khác. Trước tiên, ông trải một tấm chiếu cỏ, đó quỳ gối t.h.i t.h.ể La Thạch Xuyên, mở rương, trải vải trắng, bày các công cụ khám nghiệm . Cuối cùng, ông lấy ba lá bùa, gấp vài , đặt lên đỉnh đầu La Thạch Xuyên dùng giấy trấn đè lên.
La Khấu nén tiếng , rúc lòng Mạnh Mãn. Mạnh Mãn đầu , đành lòng . Lâm Tùy An kéo Chu Đạt Thường đến phía vị ngỗ tác, chằm chằm từng động tác của ông.
Bàn tay gầy guộc như cành khô của ông mở búi tóc của La Thạch Xuyên . Vì t.h.i t.h.ể cứng đờ nên thể đặt thẳng, ngỗ tác đành giữ nguyên tư thế nghiêng của t.h.i t.h.ể mà bắt đầu kiểm tra, từ đầu lượt sờ xuống: "Chính diện vết thương do trâm, tóc dài ba thước một tấc. Đỉnh đầu, chân tóc, trán, hai hàng lông mày thương, hai mắt nhắm ." Ngón cái và ngón giữa của ngỗ tác mở mí mắt La Thạch Xuyên : "Nhãn cầu đầy đủ."
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Tùy An bất ngờ thấy đồng t.ử đang giãn của La Thạch Xuyên. Một tia sáng trắng lóe lên, hình ảnh mắt cô như chuyển sang một kênh khác.
Những cây quế đầy nụ hoa, những chiếc bàn bày đầy cụ. Bên cạnh chén đặt hai phong bì màu trắng. Gió nhẹ lướt qua, những nụ hoa mỏng manh rơi phong bì, óng ánh lấp lánh, tựa như những mảnh vụn của mùa thu.