NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 42: Có phải nàng rất đáng yêu không?
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:12:03
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi gia mới mở một quán ở Dương Đô, lấy tên là "Nhàn Vọng". Quán ở góc Tây Bắc phường Yến Nê, phía Đông giáp sông Cửu Sơ, phía Bắc tựa Cửu Khúc Trì, phía Tây giáp với Tây Thủy Môn và cầu Đại Minh. Lầu cao ba tầng, tầm rộng mở, cảnh sắc tuyệt . Đặc biệt là ba tầng nhã sương, mỗi tầng đều đài ngắm cảnh ngoài trời: ngày ngắm nước, đêm thưởng trăng, trời nắng ngắm mây, trời mưa tiếng tí tách. Quả thật xứng danh với câu thơ: "Nhàn thính hoa khai hựu lạc khứ, d.a.o vọng mạn thiên hoa thải thời"
(*Nhàn rỗi lắng hoa nở rụng, ngước bầu trời rực rỡ phía xa xăm).
Khai trương đầy mười ngày, "Nhàn Vọng Quán" vinh dự đầu bảy quán lớn ở Dương Đô. Đặc biệt, món "Trà Lộ Diêu" độc đáo ở đây các văn nhân học sĩ hoan nghênh nhất. Phàm là kẻ đến ngâm thơ thưởng , nếu thể nếm hương vị tinh túy của loại thì lúc về đều ngại chào hỏi quen.
Một chén khó cầu, giá cả cũng vì thế mà nước lên thuyền lên. Một bộ cụ đầy đủ tốn đến năm trăm văn tiền. Lâm Tùy An xong liền hét lớn: "Ăn cướp gì?!", nhất là khi cô nếm thử hương vị đó. Trà đắng thì chớ, còn thoang thoảng mùi nước rửa nồi, chẳng hiểu đám văn nhân phong nhã tranh theo đuổi cái gì nữa.
"Cái gọi là phong nhã, đương nhiên là phối hợp giữa phong cảnh và nhã âm để cùng thưởng thức." Hoa Nhất Đường giơ chén về phía cổng Tây Thủy nhộn nhịp bên ngoài, ngửi mùi hương, nhấp một ngụm, hòa cùng tiếng đàn cổ trong quán, lắc đầu gù gù: "Hương vị tuyệt vời nhất của Lộ Diêu chính là ở mùi hương , như suối chảy về nguồn, liên miên bất tận, đúng là đường xa mới sức ngựa, sống lâu mới thấy lòng ..."
Đột nhiên, đuôi lông mày Hoa Nhất Đường co rút.
Lâm Tùy An rót nước sôi súc miệng, liếc Hoa Nhất Đường đang ngừng giật giật khóe mắt, thầm nghĩ: Bịa, ngon thì bịa tiếp .
Hoa Nhất Đường ho khan một tiếng buông chén xuống. Mộc Hạ bưng nồi tỏa mùi nước rửa nồi chỗ khác, đó là bánh mang từ Hoa thị đến để nấu . Phải công nhận, tay nghề của Mộc Hạ hơn đám tiến sĩ ở đây nhiều, động tác dứt khoát mắt, thôi thấy vui cả mắt lẫn tâm hồn.
Đáng tiếc, hương vị của thời đại , Lâm Tùy An thật sự phúc hưởng thụ, chỉ thể từ xa chứ thể gần cảm nhận.
Lâm Tùy An dời mắt về phía sông Cửu Sơ. Người qua bờ đông như mắc cửi, huyên náo chẳng khác gì ngày đầu tiên cô đến Dương Đô. Đối với dân chúng bình thường mà , sự hưng thịnh suy vong của một Phùng thị danh chấn thiên hạ cũng chỉ là câu chuyện dư tửu hậu mà thôi.
Chỉ một chuyện khiến Lâm Tùy An vẫn yên lòng.
"Những phụ mẫu mất con gái , phủ nha báo kết quả cho họ ?"
"Chu Trường Bình c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, chuyện của Phùng thị e là triều đình còn đấu đá một hồi mới xác định Thái thú mới của Dương Đô. Trông cậy phủ nha còn bằng trông đợi vịt trèo cây."
Hoa Nhất Đường ngoài miệng vẫn nể nang gì, khinh miệt quan phủ một hồi mới tiếp: "Mục Trung sai , chỉ là qua bao nhiêu năm, tìm bao nhiêu hộ. Lăng Lục Lang niêm phong một phần tài sản của Phùng thị, là báo lên Đại Lý Tự, phần tài sản sẽ để bồi thường cho nhà của những đứa trẻ đó."
Lâm Tùy An gật đầu: "Lăng Tư Trực việc quả nhiên thỏa."
Hoa Nhất Đường hừ một tiếng: "Trước khi còn thèm chào hỏi một tiếng, sáu mươi tấm lụa tiền thù lao hứa với cũng quên luôn. Lăng thị quả nhiên giống như lời đồn: Nhỏ mọn! Keo kiệt!"
Lâm Tùy An uống một ngụm nước, dám hé răng nửa lời về việc nửa tháng , Lăng Chi Nhan áp giải bốn nhà Phùng, Nghiêm, Bạch, Tưởng đến Đông Đô. Trước khi , đến gặp cô một , trả thù lao điều tra hai mươi tấm lụa, giấy nợ bốn mươi tấm, còn đặc biệt dặn cô đừng cho Hoa Nhất Đường . Hai mươi tấm lụa là do Lăng Chi Nhan trích từ bổng lộc của , thật sự nhiều, hẹn ngày sẽ trả nốt. Còn về phần Hoa Nhất Đường...
Nguyên văn lời Lăng Chi Nhan là: "Lăng mỗ cảm thấy, cần ném đồng thau chậu vàng, như thế thật lãng phí."
Lâm Tùy An cảm thấy chí lý, thế là cô vui vẻ nhận hai mươi tấm lụa. Ngay hôm , cô vác hai tấm đến phường Trọng Yên đặt cọc thuê nhà, chọn một nơi cửa hướng về phía Bắc, chỉ đợi chủ nhà sắp xếp xong là thể chuyển đến. Ở nhà mới đồng nghĩa với việc nghênh đón một cuộc sống mới thịnh vượng.
gã chủ nhà vì mà lề mề chậm chạp, sắp xếp nửa tháng vẫn giao phòng, hại cô tiếp tục sống nhờ ở Hoa thị. Thực cô từng định khách điếm ở tạm, nhưng mỗi lời đến đầu môi, Hoa Nhất Đường dùng đôi mắt xinh đỏ hoe cô, khiến cô cảm thấy lương tâm bất an lạ lùng, đành bỏ ý định đó.
Cuối cùng hôm nay phía chủ nhà cũng tin tức, hẹn chiều nay giao phòng, mời Lâm Tùy An xem và ký hợp đồng.
Nghĩ đến việc sắp thoát khỏi cái tên Hoa Nhất Đường lải nhải, tâm trạng Lâm Tùy An trở nên cực kỳ , đến ánh mắt cũng trở nên hiền từ hơn hẳn.
Hoa Nhất Đường hiển nhiên cảm thấy quen, quan sát hồi lâu nhịn hỏi: "Ngươi việc gì giấu ?"
Lâm Tùy An: "Không cho ngươi ."
"......"
Hoa Nhất Đường thở phì phò phe phẩy chiếc quạt nhỏ, bày biểu cảm ấm ức quen thuộc. Thấy Lâm Tùy An động lòng, "bốp" một tiếng khép quạt , hít sâu một định phóng đại chiêu "khẩu pháo" thì Mộc Hạ vội vàng chạy , ghé tai thì thầm gì đó. Hoa Nhất Đường nhảy dựng lên, xoay vòng vòng như kiến bò chảo nóng: "Trong nhà việc quan trọng, một bước. Ngươi ăn gì uống gì cứ bảo chưởng quầy ghi nợ cho ."
Chữ cuối cùng còn dứt thì chạy biến.
Lâm Tùy An bò lan can Hoa Nhất Đường nhảy lên xe ngựa phóng . Cô ngáp một cái, ngửa mặt phơi nắng một lúc, đó xách Thiên Tịnh xuống lầu, chậm rãi dạo dọc bờ sông Cửu Sơ.
Hai bên bờ sông trồng những hàng quế cao lớn, tán cây chọc trời, gió sông thổi cành lá xào xạc. Thời tiết hôm nay , nắng xuyên qua kẽ lá, tiếng chim hót vui tươi rộn rã. Bờ sông cực kỳ náo nhiệt, ngoài những bán hàng rong thường ngày, còn nhiều bán hoa quả. Mùi trái cây và hương hoa quyện khiến Lâm Tùy An ảo giác như tên công t.ử ăn chơi nào đó vẫn đang ở bên cạnh.
Đi tới lui một hồi, Lâm Tùy An cảm thấy kỳ lạ. Người bán hoa quả đều là nữ, còn mua là nam, đặc biệt là các thư sinh mặc áo trắng. Đa họ đội mũ trùm, lưng đeo túi vải, bên trong lấp ló từng quyển trục thi họa. Có cầm hoa tay, cài hoa lên tóc, trái cây đều lau chùi tỉ mỉ bằng khăn tay ôm khư khư trong lòng. Người nào nấy mặt đỏ bừng, mắt chứa chan tình ý, loanh quanh bờ sông, thi thoảng ngâm vài câu thơ sến súa kiểu: "Tình theo nước sông xa", "Bóng cây âm u, nỗi tương tư trùng trùng điệp điệp".
Lâm Tùy An tính ngày, hôm nay là mùng một tháng Mười. Chẳng lẽ là ngày lễ đặc biệt gì? tại chỉ đàn ông diện đồ mới, cầm hoa tươi, còn phụ nữ tập trung phát triển kinh tế thế ?
Mang theo đầy dấu hỏi trong đầu, Lâm Tùy An dọc sông Cửu Sơ, qua sáu phường Mai Tam, Quyển Ngọc, Ngư Nhạn, Phù Dung, Hồng Trang, Lục Vân, qua cầu Nam Nhị và Tam Kiều, đến phường Tâm Tố. Tốt lắm, bên sông còn đông hơn, gần như vai kề vai, áo trắng như mây. Lâm Tùy An lý do nghi ngờ nam giới thành Dương Đô đều tụ tập về đây. Cô chen chúc trong đám đông, nhón chân tìm nửa ngày mới thấy biển hiệu của Y quán Nguyệt Lạc.
Hôm nay là ngày tái khám. Nguyệt đại phu vốn định đến tận nơi, nhưng Lâm Tùy An thấy khỏe nhiều, cứ phiền mãi cũng ngại nên tự xung phong đến y quán. Biết đường tắc thế , cô đổi lịch .
"Nguyệt đại phu, hôm nay là ngày gì mà náo nhiệt ?" Lâm Tùy An bước cửa, đột nhiên giật dừng bước.
Không khí trong y quán khác thường. Không thấy bóng dáng ai, còn lờ mờ toát sát khí.
Lâm Tùy An mặt đổi sắc nắm chặt chuôi đao Thiên Tịnh. Đây là đầu cô đến Y quán Nguyệt Lạc, quen địa hình, chỉ thể mò mẫm theo phương hướng... Chính đường . Cô vòng qua quầy thuốc, xuyên qua cửa nách hậu đường, thẳng đến hậu viện. Đột nhiên, cô ngửi thấy một mùi hương thơm thấm tận ruột gan khiến da đầu tê dại. Cô lập tức dùng tay áo che mũi miệng, cảnh giác quanh.
Mùi thơm quá mức, sự thường ắt biến!
"Ái chà, chẳng lẽ ngươi là Lâm Tùy An ?" Một giọng vang lên.
Giọng hình dung thế nào đây? Tựa như nước thu róc rách, giống như ánh trăng tan chảy, quẩn quanh bên tai khiến nửa Lâm Tùy An mềm nhũn.
Cái gì đây? Chiêu Nhiếp Hồn trong tiểu thuyết võ hiệp ? Lâm Tùy An kinh hãi thất sắc, dám vọng động, rút Thiên Tịnh nửa vỏ, cảnh giác quan sát.
Hương thơm ngày càng nồng nàn. Một ngược sáng bước sân: váy lựu đỏ thẫm, khăn choàng xanh biếc, tóc mây cài trâm, ngọc bội leng keng. Ánh nắng hắt lên gương mặt đó tạo nên một vầng sáng khiến thần trí mê .
Lâm Tùy An choáng váng. Kiếp cộng thêm cả kiếp , cô từng thấy ai xinh đến thế. Với vốn văn học ít ỏi của , trong đầu cô ngoại trừ những dòng bình luận chạy đầy màn hình như "Đệt đệt đệt", "Đời sống uổng",... thì chỉ còn sót một tính từ: "Khuynh quốc khuynh thành". Bài Lạc Thần Phú hồi thi đại học học thuộc lòng ? Sao đến lúc quan trọng quên sạch sành sanh thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-42-co-phai-nang-rat-dang-yeu-khong.html.]
Không biểu cảm của Lâm Tùy An ngu ngơ quá mà nữ t.ử bật . Tiếng như nhạc trời vang bên tai. Lâm Tùy An nuốt nước bọt ừng ực, căng thẳng đến mức chân tay thừa thãi, hít sâu mấy mới tìm giọng : "Dám hỏi vị nương t.ử , cô thấy Nguyệt đại phu ?"
"Nàng ngoài một lúc, ngươi cứ chờ thêm chút nữa." Nữ t.ử chậm rãi tới, từng bước như sen nở.
Lâm Tùy An càng căng thẳng, thầm nghĩ đừng nên lọt khung hình kẻo hỏng mỹ cảm của cảnh . Cô liên tục lùi , ai ngờ nữ t.ử càng tiến tới gần. Lâm Tùy An lùi mãi, cuối cùng ép góc tường, còn đường lui. Nữ t.ử nghiêng đầu cô, bỗng nhiên vươn ngón tay ngọc ngà chọc nhẹ má Lâm Tùy An.
Chân Lâm Tùy An mềm nhũn, suýt chút nữa bệt xuống đất.
Đôi mắt nữ t.ử cong cong, che miệng khẽ: "Thật thú vị."
là ai? đang ở ? là một công dân lương thiện tuân thủ pháp luật, tại một đại mỹ nhân trêu ghẹo thế ?! Lâm Tùy An ngây ngốc mặt. Nhìn mãi, mãi, đột nhiên cô thấy gì đó đúng. Sao gương mặt nữ t.ử trông quen thế nhỉ?
lúc , tiếng gió rít đầu vang lên, sát khí nồng đậm ập xuống. Lâm Tùy An kinh hãi vội ôm eo mỹ nữ, chân đạp mạnh nhảy vọt xa mấy trượng như gió lốc. Chỗ cô xuất hiện một : hình cao lớn, mắt xanh, tóc vàng, mũi cao, da trắng. Đó là một thiếu niên Ba Tư. Hắn mặc trang phục thời Đường, mười ngón tay đeo đầy nhẫn bảo thạch sặc sỡ, các khớp tay bẻ kêu răng rắc.
Thiếu niên Ba Tư tướng mạo tuấn, nhưng hiểu toát lệ khí, đôi mắt xanh lam như chứa cả băng lẫn lửa.
"Buông tay !" Giọng của lơ lớ đặc trưng nước ngoài, vẻ ngây ngô, chẳng ăn nhập gì với sát khí đằng đằng .
Ánh mắt găm chặt Lâm Tùy An... và mỹ nữ cô đang ôm trong tay.
Lâm Tùy An hiểu , vội bước sang hai bước, giơ cao hai tay tỏ vẻ vô tội: "Tình thế cấp bách, đừng hiểu lầm."
Mỹ nữ phì : "Y Tháp, nàng là Lâm Tùy An đó. Có đáng yêu ?"
Không từ khóa nào trong câu đó chạm đúng dây thần kinh nhạy cảm của thiếu niên tên "Y Tháp". Ánh xanh trong mắt vụt sáng, vù một cái lao tới, nắm đ.ấ.m xé gió đập thẳng mặt Lâm Tùy An. Cô kinh ngạc, tên lật mặt là lật mặt ngay ? Phản xạ điều kiện, cô rút Thiên Tịnh đỡ. Lưỡi kiếm va bảo thạch tóe lửa. Qua giao thủ , Lâm Tùy An thầm tính toán: thế đ.á.n.h của tên giỏi nhưng sức mạnh bằng cô. Vì thế, cô trở tay lật đao c.h.é.m về phía . Đao phong sắc bén ép Y Tháp lùi liền mấy bước ngã bệt xuống đất, đôi mắt xanh trợn tròn, rõ ràng là đ.á.n.h cho choáng váng.
Người huýt sáo tán thưởng.
Lâm Tùy An thu đao vỏ, thở dài: "Hai vị ?"
Người lắc đầu: "Không tính là quen ."
"Giữa chúng hiểu lầm gì ?"
"Không tính là hiểu lầm."
"Chúng thù oán ?"
"Đương nhiên là ."
"......"
Nếu là khác mấy lời gợi đòn kiểu , Lâm Tùy An nổi khùng . đối phương là đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành... Lâm Tùy An giận, nhưng mỹ nhân với cô... nên chút lửa giận trong lòng nhen nhóm tắt ngúm.
Cái thuộc tính mê cái đúng là bi kịch.
Lâm Tùy An quyết định nhanh chóng: Không trêu thì tránh.
"Cáo từ."
Cô lao khỏi Y quán Nguyệt Lạc như một cơn gió. Vừa thò đầu cửa tiếng la hét đinh tai nhức óc bên ngoài giật . Nam t.ử áo trắng đường giờ còn đông gấp mấy lúc nãy, tất cả đều đang gân cổ lên "hét" thơ tình:
"Tương tư miên man vô tận, ngày tháng tựa niên hoa."
"Vạn năm tuyết, ngàn năm sương, bằng một nỗi tương tư dài!"
"Hồng đậu sinh Nam quốc, vật tương tư nhất!"
Xa xa, một chiếc xe ngựa bốn bánh chậm rãi tới. Hai gã sai vặt đ.á.n.h xe dáng vẻ trang nghiêm. Ngựa trắng như gấm, bước tỏa sáng như trân châu, bờm và đuôi buộc chuông vàng, tiếng hí thanh thúy dễ . Thần kỳ nhất là phía xe ngựa còn kéo theo bốn chiếc xe gỗ chở đầy hoa quả tươi. Đoàn xe đến , nam t.ử hai bên đường ném hết trái cây và hoa trong tay lên xe đến đó.
Lâm Tùy An há hốc mồm: Chẳng lẽ đây chính là điển tích "Trịch quả doanh xa" (Ném quả đầy xe) trong truyền thuyết?
Vậy trong xe ...
"Xem chiêu!" Tiếng quát vang lên từ phía . Y Tháp đuổi tới, hai nắm đ.ấ.m đập thẳng mặt cô, nhẫn bảo thạch lóe lên nắng hoa mắt. Có lẽ tác dụng chính của mấy cái nhẫn là để " mù mắt chó" đối thủ.
Lâm Tùy An dám đ.á.n.h thật, Thiên Tịnh là danh khí thượng cổ, lỡ tay c.h.é.m nát đống bảo thạch thì tiền mà đền. Cô tay tiếp năm sáu chiêu, chân trái đạp tường, chân đạp cột, tung chiêu "cá chép vượt vũ môn" nhảy tót lên nóc nhà.
Y Tháp tức giận đến sẫm cả màu mắt: "Xuống đây!"
Lâm Tùy An xổm mái hiên, nhướng mày: "Có bản lĩnh thì lên đây."
"Xuống đây!"
"Hừ, cứ xuống đấy."
Lâm Tùy An đang trêu chọc vui vẻ thì đột nhiên thấy tiếng la hét kinh ngạc từ đám đông, ngay đó là một tiếng kêu thê lương át hết âm thanh.
"Nỗi nhớ nàng như đao cắt, ruột gan đứt từng khúc!"
Tiếng ngựa hí vang, đoàn xe vội vàng dừng . Một nam t.ử áo trắng quỳ giữa đường, một tay túm vạt áo, một tay cầm d.a.o găm kề lên ngực, nước mắt đầm đìa: "Nhị Nương! Hôm nay nếu nàng vẫn chịu gặp , sẽ m.ó.c t.i.m gan đây để chứng minh tâm ý!"
---