NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 45: Ngươi lại làm trò gì nữa hả?

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:12:07
Lượt xem: 92

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm trạng của Lâm Tùy An lúc , nếu dùng một cái "meme" để hình dung thì chính là:

[Anh bệnh thần kinh !]

Cô trở tay đóng sầm cửa . Ai ngờ Hoa Nhất Đường trơn như chạch, lách chui tọt qua khe cửa. Hắn bung quạt , đang định thao thao bất tuyệt một bài văn tế thì liếc mắt thấy Lăng Chi Nhan đang ở trong phòng.

Lăng Chi Nhan tay ôm thắt lưng, kinh ngạc Hoa Nhất Đường.

Hoa Nhất Đường cầm quạt che miệng, kinh ngạc Lăng Chi Nhan.

Lâm Tùy An: "..."

Không do cô ảo giác , nhưng bầu khí bỗng nhiên trở nên căng thẳng như "Tu La trường".

Đột nhiên, cả hai đồng thanh lên tiếng.

Lăng Chi Nhan: "Hoa Tứ Lang, ngươi chớ hiểu lầm..."

Hoa Nhất Đường: "Lăng Lục Lang, cái đồ lương tâm! Sáu mươi tấm lụa ngươi nợ chừng nào mới trả hả?!"

Không gian chợt tĩnh lặng.

Lăng Chi Nhan: "Hả?"

Hoa Nhất Đường: "Hiểu lầm gì cơ?"

Lâm Tùy An: "..."

Là cô hiểu lầm . Đây là Tu La trường, mà là "ông gà bà vịt".

---

Nửa nén hương .

Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường sóng vai chiếc ghế đá nhỏ, Lăng Chi Nhan kể những chuyện xảy ở Đông Đô trong một tháng qua.

Vụ án liên quan đến văn môn Phùng thị gây nên sóng to gió lớn tại Đông Đô. Có tổng hợp những hành vi xa của Phùng thị bao năm qua thành tấu chương dâng lên; khăng khăng Phùng thị oan, liên tục thỉnh cầu Thánh thượng điều tra ; kẻ chỉ thẳng mặt Đại Lý Tự Khanh mà mắng xử án sai; kẻ lôi công lao bao năm của Phùng thị để cầu tình. Hơn một ngàn học t.ử Đông Đô tĩnh tọa thị uy cửa Đại Lý Tự để xin giảm tội cho Phùng thị. Chưa kể, vô thế lực nhân cơ hội tranh giành chức Lễ bộ Thượng thư đến sứt đầu mẻ trán. Tóm , kẻ đục nước béo cò , kẻ bỏ đá xuống giếng , kẻ hả hê khi gặp họa , và kẻ chia chác lợi ích cũng nốt.

"Để định triều đình, Thánh thượng đành tạm lắng vụ án Phùng thị xuống, lệnh cho Đại Lý Tự điều tra kỹ lưỡng," Lăng Chi Nhan . "Người của bốn nhà Phùng, Tưởng, Bạch, Nghiêm coi là trọng phạm, giam giữ trong ngục Đại Lý Tự. Riêng Phùng Du Nghĩa và Bạch Thuận do thương nặng nên nhốt tại sương phòng hậu nha để tiện chăm sóc. Phùng Du Nghĩa thỉnh thoảng tỉnh , nhưng Bạch Thuận thì vẫn hôn mê. Sau đó..."

Lăng Chi Nhan hít sâu một : "Sáng sớm bảy ngày , ngục đưa cơm đẩy cửa thì thấy Bạch Thuận tỉnh, đang giường của Phùng Du Nghĩa, chăn bên cạnh phồng lên một cục. Ngục kinh hãi kéo Bạch Thuận , lật chăn lên thì thấy Phùng Du Nghĩa ngạt c.h.ế.t."

Dù ban nãy kết quả, nhưng khi kể quá trình, Lâm Tùy An vẫn cảm thấy da đầu tê dại.

Hoa Nhất Đường nhíu mày: "Bạch Thuận nhận tội ?"

Lăng Chi Nhan đáp: "Sau khi g.i.ế.c Phùng Du Nghĩa, cứ mỉm suốt, hỏi gì cũng , như thể phát điên. Chỉ một , khi nhắc đến cái tên Kỳ Nguyên Sinh, ngừng , một cái tiếp tục ngây dại. Sau đó, dù dùng cái tên Kỳ Nguyên Sinh để kích động thế nào cũng vô dụng."

Xem , thể Bạch Thuận cũng giống như Đông Triều, vốn là đồng bọn của Kỳ Nguyên Sinh. Chỉ là Bạch gia, sống dựa Phùng thị, tại giúp Kỳ Nguyên Sinh? Lâm Tùy An thầm thở dài, e rằng bí mật vĩnh viễn chìm bóng tối.

"Phùng Tùng thì ?" Hoa Nhất Đường hỏi tiếp.

"Phùng Tùng vốn bệnh nặng, tin Phùng Du Nghĩa c.h.ế.t thì đau lòng tột độ, quá hai ngày cũng qua đời."

Lâm Tùy An hỏi: "Vậy còn vụ án văn môn Phùng thị?"

Lăng Chi Nhan lắc đầu: "Tuy lời khai của Phùng Tùng và bằng chứng thép trong mật thất, nhưng gốc rễ của văn môn sâu lường . Vụ án e là khó ngày đưa ánh sáng. Cũng may Phùng thị sụp đổ, chỉ cần nhân cơ hội loại bỏ ảnh hưởng của văn môn đối với triều đình..."

Hoa Nhất Đường gõ gõ chuôi quạt, gì. Lâm Tùy An cũng im lặng.

Lăng Chi Nhan trầm mặc một lát : "Là sơ suất. Khi Tưởng Hoành Văn c.h.ế.t, đoán nghi phạm là trong phủ nha, ngờ thể lừa Tưởng Hoành Văn và Phùng Du Nghĩa mất cảnh giác ngoài là Bạch Thuận."

Hoa Nhất Đường an ủi: "Cái trách ngươi. Lúc chúng đều tưởng t.h.i t.h.ể thứ hai là Bạch Thuận, đó là thủ thuật che mắt của Kỳ Nguyên Sinh. Phải trách , lúc cứu Bạch Thuận , lẽ nên cảnh giác hơn."

Lăng Chi Nhan: "Không trách ngươi. Lúc đó 'Án Bạch Sinh' bùng nổ, ngay đó Chu Trường Bình hại, ngươi cũng thuật phân . Vẫn là trách , suốt dọc đường áp giải từ Dương Đô về Đông Đô mà nhận sự bất thường của Bạch Thuận."

Hoa Nhất Đường: "Không, trách , nếu sớm suy ngẫm kỹ lời của Kỳ Nguyên Sinh..."

Lăng Chi Nhan: "Trách , lẽ tách nơi giam giữ Bạch Thuận và Phùng Du Nghĩa ..."

"Trách !"

"Trách !"

Lâm Tùy An chống cằm, mắt đảo liên tục từ trái sang , từ sang trái. Nhìn hai kẻ tung hứng, giọng càng lúc càng lớn, mùi mẫn đến mức... gì đó sai sai.

Hoa Nhất Đường bĩu môi: "Tộc Lăng thị các ngươi lấy quân công lập gia, giờ là 'đầu óc ngu si tứ chi phát triển', đến mức là giỏi lắm . Ôi chao, quả nhiên vẫn trách nhắc nhở ngươi."

Lăng Chi Nhan phản pháo: "Hoa Tứ Lang nhất công t.ử ăn chơi Dương Đô, thành sự thì ít bại sự thừa, lo ăn chơi hưởng lạc mà giúp phá án, âu cũng là ông trời chiếu cố, kỳ tích giáng trần . Vẫn là trách ."

Hai trừng mắt .

Hoa Nhất Đường đập bàn: "Lăng Lục Lang, ngươi ý gì?!"

Lăng Chi Nhan nhíu mày: "Ta cảm thấy sáu mươi tấm lụa đáng."

"Muốn quỵt tiền Hoa gia hả? Đừng mơ! Ta tính lãi suất với ngươi là nghĩa khí lắm !"

"Hoa thị giàu nhất nước, thiếu gì sáu mươi tấm lụa cỏn con của ?"

"Chuyện nào chuyện đó! Kể cả là em ruột cũng tiền bạc phân minh!"

Lâm Tùy An phì .

Hoa Nhất Đường và Lăng Chi Nhan đồng thời im bặt, hẹn mà cùng dời ánh mắt chỗ khác, ho khan vài tiếng chữa ngượng.

"Hai các ngươi đúng là , chẳng ," Lâm Tùy An .

"Xí, ai thèm với ," Hoa Nhất Đường bĩu môi lẩm bẩm. "Làm bạn bè còn tạm ."

Nghe , Lăng Chi Nhan sững sờ, một lúc lâu mới khẽ mỉm . Hắn vốn ít , mặt lúc nào cũng căng thẳng, giờ lên trông như gió xuân thổi qua mặt hồ gợn sóng, thực sự .

Hoa Nhất Đường nhướng mày: "Nói , ngàn dặm xa xôi tới Dương Đô, việc khó gì giúp đỡ?"

Lăng Chi Nhan chợt nghẹn lời: "Thực ... vốn đến để mời Lâm nương tử. Chỉ là ngờ quan hệ của hai vị tiến triển đến mức độ ..."

Lời thốt , cả Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường đều ngớ , đồng thanh hỏi: "Quan hệ gì?"

Lăng Chi Nhan ngạc nhiên: "Vừa Hoa Tứ Lang chẳng Lâm nương t.ử dẫn ngươi 'bỏ trốn' ?"

Ôi trời! Cô suýt quên mất vụ .

Lâm Tùy An trừng mắt tên công t.ử bột, ánh mắt sắc như dao: "Hoa Nhất Đường, ngươi lên cơn điên gì nữa hả?!"

Biểu cảm của Hoa Nhất Đường còn kinh hoàng hơn cả cô: "Ta... ... là bỏ... bỏ trốn á?!"

Lâm Tùy An nheo mắt đầy nghi hoặc.

"Không, ! Hiểu lầm, hiểu lầm tai hại! Không đúng, là lỡ miệng! Lỡ miệng thôi!" Mồ hôi Hoa Nhất Đường túa như tắm. "Đều tại tên Mộc Hạ cứ lải nhải 'bỏ trốn, bỏ trốn' bên tai líu lưỡi... Khụ, ý vốn là..." Hoa Nhất Đường hít sâu một , dõng dạc tuyên bố: "Lâm Tùy An, cùng Đông Đô ."

Lâm Tùy An: "Hả?"

Lăng Chi Nhan: "Đi Đông Đô gì?"

"Đại ca chịu quyên chức quan cho , nên chỉ còn cách..." Hoa Nhất Đường giơ cao chiếc quạt, "Đi Đông Đô tham gia thi cử!"

Lăng Chi Nhan xong, cổ kêu "rắc" một tiếng vì trẹo khớp.

Lâm Tùy An: "..." Tên định chơi thật ?

"Khoan ," Lăng Chi Nhan một tay giữ cổ, một tay chống hông hỏi: "Ngươi là Cống sinh ?"

Hoa Nhất Đường: "Không ."

"Đã từng thi Hương ?"

"Chưa."

"Thi Châu?"

"Chưa."

"Có là sinh đồ của Thất Học Lưỡng Quán ?"

"Không ."

"..." Hai mắt Lăng Chi Nhan trợn tròn: "Chẳng lẽ ngươi định tự ứng cử tham gia kỳ thi Chế cử Đán Nhật?"

"Đó là cách nhanh nhất."

Lăng Chi Nhan trông như sắp ngất xỉu. Lâm Tùy An mà chẳng hiểu mô tê gì: "Chế cử là cái gì?"

Hoa Nhất Đường "bộp" một tiếng bung quạt: "Từ năm Huyền Phụng thứ tư, cứ ba năm sẽ mở một Chế cử. Đây là kỳ thi do Thiên t.ử tự chiêu mộ nhân tài khắp thiên hạ. Người ứng thi Chế cử kể xuất , kể gia thế, thể do châu phủ tiến cử hoặc tự ứng cử. Ngày thi dự kiến mùng một Tết, nên mới gọi là Đán Nhật - ý chỉ khởi đầu mới. Thiên t.ử sẽ đích giám sát, đích đề. Sĩ t.ử trúng bảng sẽ trở thành môn sinh của Thiên tử."

Lăng Chi Nhan thở dài: "Tứ Lang chỉ một mà hai. Người xuất từ Chế cử danh tiếng tuy vang, nhưng địa vị thấp xa so với Tiến sĩ, gọi là 'tạp quan' của triều đình, thường các sĩ t.ử xuất từ khoa cử chính thống châm chọc. Chức quan bổ nhiệm cũng đa phần là 'tạp quan', nắm thực quyền, khó thăng tiến. Nhất là hai kỳ Chế cử gần đây, quy trình tiến cử vô cùng khó khăn, Chế cử hiện giờ chỉ còn cái danh hão thôi."

Lâm Tùy An thầm nghĩ: Ừm... Nghe vẻ thiếu tin cậy y hệt như con Hoa Nhất Đường .

Hoa Nhất Đường mỉm tự tin: "Nay khác xưa, chế độ năm nay chắc chắn sẽ đổi mới ."

Lăng Chi Nhan giật , lập tức phản ứng nhanh: "Là vì Phùng thị ?"

"Vụ án gian lận của Phùng thị vỡ lở, kỳ thi thường niên tháng chắc chắn hoãn . Khoa cử là đại sự quốc gia, Thánh thượng tất nhiên sẽ để nó tiếp tục hỗn loạn. Lúc , điều quan trọng nhất là định lòng sĩ t.ử trong thiên hạ và suy yếu uy danh của văn môn Phùng thị. Kỳ Chế cử chính là cơ hội nhất." Hoa Nhất Đường khẳng định: "Nếu đoán sai, những đỗ cao trong kỳ Chế cử sẽ thực sự trở thành 'môn sinh Thiên tử' danh xứng với thực, chắc chắn sẽ Thánh thượng trọng dụng."

Nói một cách dễ hiểu: Kỳ thi thường niên hằng năm Phùng thị cho nát bét, nên kỳ Chế cử năm nay những tổ chức lớn, mà còn thật nghiêm túc. Chỉ như mới khôi phục uy tín triều đình nhanh nhất và hiệu quả nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-45-nguoi-lai-lam-tro-gi-nua-ha.html.]

Lăng Chi Nhan kinh ngạc Hoa Nhất Đường, hồi lâu mới thốt lên: "Không hổ danh là Hoa gia Tứ Lang."

Hoa Nhất Đường đắc ý phe phẩy chiếc quạt nhỏ.

Lăng Chi Nhan suy tư một chút : "Chỉ là vẫn còn một vấn đề. Người tham gia Chế cử, dù tiến cử tự ứng cử, đều một quan viên đương nhiệm từ thất phẩm trở lên bảo lãnh..."

Lăng Chi Nhan chợt ngừng lời, bởi vì cả Hoa Nhất Đường và Lâm Tùy An đều đang đồng loạt chằm chằm . Đặc biệt là Hoa Nhất Đường, ánh mắt nóng hừng hực như lửa đốt.

Hoa Nhất Đường: "Ta nhớ chức Tư Trực Đại Lý Tự là tòng lục phẩm nhỉ?"

Sắc mặt Lăng Chi Nhan biến đổi: "Ngươi bảo lãnh cho ngươi thi Chế cử ?!"

"Nếu ngươi đồng ý, sẽ xóa nợ sáu mươi tấm lụa cho ngươi."

"Ngươi nếu sĩ t.ử thi Chế cử thành tích quá kém, quan bảo lãnh sẽ giáng chức ?"

"Ta thêm một ngàn lượng vàng."

"..."

Lăng Chi Nhan khiếp sợ đến mức há hốc mồm. Một lúc lâu , thực sự bắt đầu nghiêm túc cân nhắc đề nghị của Hoa Nhất Đường.

Lâm Tùy An mà buồn : Lăng thị rốt cuộc nghèo đến mức nào mà dám mạo hiểm giáng chức để kiếm tiền cơ chứ?

Suy nghĩ cạn cả một chén , Lăng Chi Nhan mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt chính trực hỏi: "Hoa Tứ Lang, tại ngươi quan?"

Hoa Nhất Đường đáp: "Chính vì cái gọi là: Côn Bằng cưỡi gió bay chín vạn dặm..."

"Cốc, cốc." Ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Lần bên ngoài đợi Lâm Tùy An hỏi mà tự báo danh tính.

"Lâm nương tử, Hoa Nhất Hoàn xin cầu kiến."

Hoa Nhất Đường sợ đến mức nhảy dựng lên, mặt cắt còn giọt máu, vòng quanh tại chỗ như gà mắc tóc: "Sao đại ca tới đây?! Chẳng lẽ phát hiện bỏ trốn ? Không thể nào, thể nào! Nếu ở đây, chắc chắn sai xông bắt . Trốn! Ta trốn!"

Hoa Nhất Đường lao như một cơn gió sương phòng, túm lấy Lăng Chi Nhan kéo cùng.

Lăng Chi Nhan ngơ ngác: "Ta cũng trốn ?"

Hoa Nhất Đường: "Ngươi quên ân oán 50 năm giữa Hoa thị và Lăng thị ? Tuy rộng lượng hào hiệp, nhưng đại ca thì bụng hẹp hòi lắm!"

"..."

Lâm Tùy An hai chui tọt sương phòng, đỡ trán thở dài.

Cái chuyện quái quỷ gì thế !

Hoa Nhất Hoàn đến một , vẫn giữ phong thái cũ: im nửa ngày tiếng nào, chỉ dùng ánh mắt g.i.ế.c chằm chằm Lâm Tùy An.

Lâm Tùy An: "Hoa gia chủ vệ sinh ?"

Hoa Nhất Hoàn: "Không cần."

"Vậy Hoa gia chủ chuyện gì cứ thẳng."

"Ngươi Tứ Lang quan ?"

Sao hỏi ? Sao ?!

Lâm Tùy An suy nghĩ đó, vì cô nhận thấy Hoa Nhất Hoàn đang đăm đăm cánh cửa sương phòng với ánh mắt đầy thâm ý. Cô hiểu ngay, Hoa Nhất Hoàn thừa Hoa Nhất Đường đang ở trong đó, nên mới hỏi câu .

Hắn hỏi cô, mà là mượn miệng cô để hỏi Hoa Nhất Đường.

Xem cách giữa hai em nhà nhỏ. vấn đề là, tại lo chuyện bao đồng nhà chứ?

Lâm Tùy An dậy: "Hoa gia chủ uống ?"

Hoa Nhất Hoàn: "Hả?"

"Để nấu một ấm." Lâm Tùy An thẳng đến cửa sương phòng, giơ tay mở cửa. Cô mở toang mà chỉ hé một khe nhỏ. Qua khe cửa, Hoa Nhất Đường đang chắp tay vái lia lịa đầu, ánh mắt van nài cô. Ống tay áo trượt xuống, lộ cánh tay trắng như ngọc nhưng hằn lên hai vết roi đỏ chót, sưng vù, mà giật .

Lâm Tùy An: "..."

Cô thở dài, đóng cửa về chỗ , tiếp tục đối mặt với Hoa Nhất Hoàn.

"Hoa gia chủ lai lịch vụ án văn môn Phùng thị ?"

Hoa Nhất Hoàn cuối cùng cũng dời mắt từ sương phòng sang mặt Lâm Tùy An: "Biết một chút."

"Vụ án 'Bạch Sinh' thì ?"

"Cũng phong thanh."

"Ngài từng cái tên Kỳ Nguyên Sinh ?"

"Nghe là kẻ chủ mưu đầu độc Chu Thái thú."

"Không sai," Lâm Tùy An gật đầu. "Người cũng là kẻ thao túng việc lật đổ Phùng thị, vạch trần vụ án Bạch Sinh. Hơn nữa..." Cô sắp xếp suy nghĩ, liếc về phía sương phòng, "Đó lẽ cũng là nguyên nhân khiến Hoa Nhất Đường quan."

Hoa Nhất Hoàn nhíu mày: "Lời của Lâm nương t.ử ý gì?"

"Ta thích uống ," Lâm Tùy An rót cho Hoa Nhất Hoàn một chén nước lọc. "Nếu Hoa gia chủ chê, chi bằng nếm thử 'nước đun sôi bí truyền' của , và tiện thể câu chuyện về Kỳ Nguyên Sinh luôn."

---

Tiểu kịch trường: Về chuyện "bỏ trốn"

Một canh giờ .

Hoa Nhất Đường sấp giường, xoa cái m.ô.n.g sưng vù rên hừ hừ.

"Mộc Hạ, cao giảm đau Oánh Ngọc còn ? Mau lấy bôi thêm cho một ít... Mà khoan, Mộc Hạ, ngươi thu dọn hành lý gì thế?"

Mộc Hạ dọn xong hai rương lớn, đang bắt đầu xếp rương thứ ba.

"Tứ Lang, đang chuẩn đồ để ngài và Lâm nương t.ử bỏ trốn."

"Bỏ trốn?!" Hoa Nhất Đường bật dậy, kinh hãi đau đến méo xệch cả mặt. "Ai với ai bỏ trốn? Ta với Lâm Tùy An á? Chuyện định đoạt từ bao giờ? Sao ?!"

"Y Tháp chiều nay Gia chủ một gặp Lâm nương tử, hai chuyện hơn nửa canh giờ."

Hoa Nhất Đường chợt căng thẳng: "Nói chuyện gì?"

"Trong gia yến, ngài cũng thấy thái độ của Gia chủ đối với Lâm nương t.ử đó. Hơn nữa, Lâm nương t.ử ngay trong đêm thu dọn hành lý rời . Với sự thông minh của Tứ Lang, chẳng lẽ ngài đoán Gia chủ gì với cô ?"

Sắc mặt Hoa Nhất Đường trầm xuống.

Thảo nào lúc Lâm Tùy An đến sắc mặt trắng bệch, ít hẳn, còn bỏ dứt khoát như . Chắc chắn nàng chịu ít uất ức từ phía đại ca.

"Đại ca chắc chắn hiểu lầm gì với Lâm Tùy An, chuyện với ." Hoa Nhất Đường khập khiễng cửa. Đột nhiên cửa tự mở, Hoa Nhất Mộng lén lút chui , nhét một tay nải to lòng Hoa Nhất Đường.

"Đại ca ngủ , Nhị tỷ đang giúp canh cửa. Nhân lúc mau ! Trong địa khế, phòng khế và vàng lá, chắc đủ cho dùng."

Hoa Nhất Đường hoảng hốt: "Đi ? Đệ cơ?"

Hoa Nhất Mộng: "Trời cao biển rộng, thì . Lâm nương t.ử võ nghệ cao cường, chắc chắn sẽ bảo vệ chu ."

"Hả?"

"Còn ngẩn đó gì? Bỏ trốn cũng chớp thời cơ, do dự một phút là hối hận cả đời! Nhanh lên!"

Khi Hoa Nhất Đường xe ngựa lao như gió, đầu óc vẫn còn mờ mịt.

Sao tự dưng hồ đồ "bỏ trốn" với Lâm Tùy An thế ?

Mộc Hạ: "Tứ Lang, ngài nghĩ xong sẽ cùng Lâm nương t.ử bỏ trốn đến ?"

Hoa Nhất Đường ngơ ngác: "Đi ?"

"Quảng Đô mùa đông ấm áp, Ích Đô an nhàn, An Đô bốn mùa rõ rệt, Đông Đô náo nhiệt. Đều là nơi ."

Đông Đô? Kỳ Chế cử Đán Nhật ba năm một !

Hai mắt Hoa Nhất Đường sáng rực. Có lý lắm! Hắn thể thi Chế cử, đỗ cao quan!

Hoa Nhất Đường: "Đi Đông Đô!"

Mộc Hạ: "Tứ Lang cao kiến, Đông Đô đúng là nơi lý tưởng để bỏ trốn."

"Không bỏ trốn! Là mời Lâm Tùy An hộ tống Đông Đô..."

"Ta mà, sớm muộn gì Tứ Lang cũng sẽ bỏ trốn cùng Lâm nương tử."

"Đã bảo bỏ trốn! Ta và Lâm Tùy An là cộng sự..."

"Sau khi bỏ trốn thể ngày ngày gặp Lâm nương tử, Tứ Lang vui ?"

"Hả?" Hoa Nhất Đường ngước mắt suy nghĩ một chút, toe toét: "Được gặp mỗi ngày đương nhiên là ... Khụ, ý là, bỏ trốn, mà là 'cùng lên đường'!"

Mộc Hạ thở dài: "Vậy xin hỏi Tứ Lang, 'cùng lên đường' với Lâm nương tử, ngài cảm thấy thế nào?"

Hoa Nhất Đường phe phẩy chiếc quạt nhỏ: "Cảm giác bỏ trốn đúng là tuyệt."

---

 

Loading...