NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 64: Hoa Tứ Lang uy vũ
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:12:26
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lăng Chi Nhan sững sờ sự to gan của Hoa Nhất Đường. Người khác thì rõ, nhưng cái tên Đan Viễn Minh thì rành. Người là tài t.ử nổi tiếng ở Tùy Châu, đồn ba tuổi , năm tuổi thơ, mười bốn tuổi học tại trường Quần Hưng Tùy Châu. Năm năm đỗ Cống sinh, đến Đông Đô tham gia khoa cử nhưng tiếc là vận may tới, thể một bước lên mây. Văn môn Đông Đô tiếc nhân tài nên đặc cách mời học, còn giới thiệu đường lối giúp "hành quyển hiến thư". Nghe văn chương của xuất sắc, kinh động cả triều đình. Hơn nữa, cực kỳ nhiệt tình, lo chuyện bất bình, uy tín trong giới thư sinh Văn môn. Nếu gì bất trắc, vị trí Nhất giáp Tiến sĩ khoa thi năm nay chắc chắn phần .
Đáng tiếc, "tai nạn" động trời ập đến.
Vụ bê bối gian lận thi cử của Văn môn Phùng thị vỡ lở kéo theo sự sụp đổ dây chuyền. Những thư sinh dựa Văn môn cũng vạ lây. Thánh thượng ban ân chỉ, rằng qua vụ án thể răn đe, nhưng cũng thể nguội lạnh tấm lòng của kẻ sĩ trong thiên hạ, nên lệnh cho tất cả thư sinh Văn môn tự giải tán, đợi năm thi .
Đám thư sinh tưởng sắp chạm tay bát cơm vàng thì bỗng chốc vỡ mộng, tất nhiên sinh lòng oán hận. Cộng thêm lời đồn đãi rằng Phùng thị hãm hại, do ai xúi giục bày mưu mà bọn họ càng càng loạn.
Trong đó, Đan Viễn Minh - kẻ chịu ơn Văn môn sâu sắc nhất - nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh của nhóm thư sinh . Chưa bàn đến chuyện khác, chỉ riêng việc chỉ đạo đám ngày ngày lì cửa Đại Lý Tự cũng đủ thấy vai trò của .
Lăng Chi Nhan thừa Hoa Nhất Đường thông minh, nhưng nếu luận về tài học... Tên đó tài cán gì nhỉ? Sao dám mặt dày lớn tiếng tranh luận với một Cống sinh tài danh lẫy lừng ngay giữa phố thế ? Lăng Chi Nhan đỡ trán. Thảo nào lúc Hoa Nhất Đường trả một ngàn lượng vàng thù lao sảng khoái như . Tiền của Hoa thị quả nhiên khó nuốt!
Đám thư sinh do Đan Viễn Minh cầm đầu Hoa Nhất Đường thì rộ lên, nhao nhao chế giễu:
"Một tên công t.ử bột mà cũng dám lý lẽ với chúng giữa đường ư?! Chắc là ăn nhiều rượu thịt quá nên mỡ lấp hết não chăng?"
"Thật là cuồng vọng tự đại!"
"Không trời cao đất dày!"
"Đồ túi cơm giá áo!"
"Nực !"
"Thả... rắm... chó... nhà... các... ngươi..." Hoa Nhất Đường đặt quạt bên má, kéo dài giọng ngân nga như đang hát, át hết tiếng ồn ào. "Một... lũ... lừa... ngu... xuẩn... ... ... đúng... sai... phun... ... cứt... chó..."
"Ngươi cái gì?!" Các cống sinh giận tím mặt.
"Dám dùng lời lẽ thô tục c.h.ử.i bới giữa đường!"
"Thật là sỉ nhục nhã nhặn!"
Hoa Nhất Đường trưng nụ đáng ghét, nhanh như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh: "Ta xe ngựa uống , ngắm cảnh hát ca, đang vui vẻ yêu đời thì đám hung thần ác sát các ngươi xông phun phân, bẩn , hỏng bài hát của . Nếu c.h.ử.i thì chẳng ô danh ' nhất công t.ử ăn chơi Dương Đô' ?"
Phải công nhận Hoa Nhất Đường hổ danh "thánh chửi" Dương Đô. Mắng mà cũng đầy lý lẽ, câu từ rõ ràng, một tràng dài như mà một vấp. Đợi hồn thì ung dung uống nhuận giọng. Mộc Hạ và đám hầu Hoa thị bên cạnh còn vỗ tay cổ vũ nhiệt tình.
"Oa..." Dân chúng vây xem phấn khích, đồng loạt về phía đám thư sinh chờ màn phản công.
Lăng Chi Nhan càng thêm lo lắng. Hắn cố len đám đông, chen dáo dác tìm bóng dáng Lâm Tùy An trong đoàn xe Hoa thị, thầm nghĩ nếu biến thì nàng nhất định sẽ trấn áp Hoa Nhất Đường.
đoàn xe vẫn im lìm, chẳng thấy bóng dáng Lâm Tùy An .
Lăng Chi Nhan dự cảm chẳng lành. Chẳng lẽ Lâm Tùy An cùng đoàn xe?
"Lăng Tư Trực?" Phía đột nhiên vang lên giọng quen thuộc. "Ngươi cũng đến hóng hớt ?"
Lăng Chi Nhan phắt , thấy Lâm Tùy An và Cận Nhược lưng từ bao giờ. Lâm Tùy An đang gặm một quả lê, còn Cận Nhược cầm gói bánh đường, túi giấy in hiệu "Bánh kẹo Vương thị Bắc thị".
Lăng Chi Nhan: "Các ... ở đây?"
Cận Nhược: "Lông mấy con ngựa Trân Châu chói mắt quá."
Lâm Tùy An: "Bọn sợ cháy nắng."
Lý do kỳ quặc thế Lăng Chi Nhan mới đầu, chẳng đáp . Hắn đành bỏ qua màn chào hỏi xã giao, thẳng vấn đề: "Các giúp Hoa Tứ Lang ?"
Lâm Tùy An: "Đám sĩ t.ử gầy yếu, bước chân vững, thở rối loạn, chắc chắn từng luyện võ, đ.á.n.h Hoa Nhất Đường ."
Lăng Chi Nhan: "... Ý thế..."
"Còn nếu luận võ mồm thì tự thấy bằng , cứ để Hoa Nhất Đường tự phát huy ."
"Không c.h.ử.i , là lý..."
"Có gì khác ?"
"..."
"Yên tâm, nhỡ Hoa Nhất Đường đuối lý thì chúng sẽ xông lên đ.á.n.h ngất cả đám sĩ t.ử ngay," Cận Nhược . "Cái gọi là... tiên lễ hậu binh!"
Lâm Tùy An hài lòng: "Trẻ nhỏ dễ dạy."
Lăng Chi Nhan: "..."
Một ngàn lượng vàng của Hoa gia, trả ?
"Chư vị! Chư vị..." Đan Viễn Minh giơ cao hai tay trấn an đám thư sinh. "Kẻ mồm miệng thô tục cốt để chọc giận chúng . Đừng mắc bẫy ! Chúng đến đây đòi công đạo, nhất định dùng lý lẽ để thuyết phục khác!"
Các thư sinh bừng tỉnh:
"Bạch Bình !"
"Kẻ quả nhiên nguy hiểm!"
"Suýt nữa trúng kế của !"
"Vẫn là Bạch Bình sáng suốt!"
Đan Viễn Minh hít sâu một , chằm chằm Hoa Nhất Đường: "Hoa gia Tứ Lang, ngươi gia thế hiển hách, phú quý ngập trời. công lý là rường cột thế gian, tuyệt đối thứ mà tiền tài quyền thế thể lay chuyển. Ngươi vì tư d.ụ.c mà hãm hại Văn môn Phùng thị, đẩy học t.ử thiên hạ cảnh dầu sôi lửa bỏng, đẩy văn mạch nước Đường tình thế nguy nan. Cơ nghiệp quốc gia thể hủy hoại trong tay ngươi, nửa đêm tỉnh giấc, lương tâm ngươi yên ?!"
Dân chúng "ồ" lên một tiếng, đồng loạt về phía Hoa Nhất Đường.
Hoa Nhất Đường lạnh: "Phùng thị gian lận thi cử, nhân chứng vật chứng rành rành, qua miệng ngươi thành hãm hại ?"
"Mật thất Phùng thị do Hoa thị phát hiện, trục thư đề thi cũng do Hoa thị tìm , chứng cứ mấu chốt đều từ kẻ thù của Phùng thị cung cấp. Thật giả thế nào khiến nghi ngờ?" Đan Viễn Minh vặn . "Huống chi Văn môn Phùng thị cao phong lượng tiết, mấy chục năm qua luôn giúp đỡ thư sinh nghèo mà cầu báo đáp, màng danh lợi. Những nghĩa cử cao như thế thể tự hủy hoại thanh danh? Nhất định là Hoa thị thấy danh tiếng Phùng thị lẫy lừng, ghen ăn tức ở nên mới bày mưu hãm hại!"
"Phụt!" Hoa Nhất Đường phun cả ngụm ngoài, phe phẩy quạt ngặt nghẽo. Tiếng vang vọng khiến cả con phố như rung chuyển theo: "Ha ha ha ha ha..."
Đan Viễn Minh mừng rỡ, cao giọng: "Chư vị thấy ?! Hắn trúng tim đen nên hổ quá hóa điên kìa!"
"Cứt chó!" Tiếng của Hoa Nhất Đường tắt ngấm. "Phùng thị là cái thá gì mà đòi so với Hoa thị ?! Ngươi bảo Phùng thị danh tiếng lẫy lừng? Lẫy lừng ở ? Trong con mắt to bằng hạt đậu xanh của ngươi hả? Mở to mắt rùa của ngươi mà cho kỹ: Cửa hàng Hoa thị trải khắp các huyện nước Đường, dấu chân thương đội Hoa thị in khắp Con đường Tơ lụa, thương thuyền Hoa thị vượt ngàn trùng khơi, thương hiệu Hoa thị vang danh thiên hạ. Hỏi thử dân chúng quanh đây xem, bao nhiêu Phùng thị? Bao nhiêu Hoa thị?!"
Dân chúng vây xem gật đầu lia lịa.
"Hoa Tứ Lang đúng! Nói về gia thế hiển hách, ngoài Hoa thị chẳng ai!"
"Bọn dân đen ít học, ai quan tâm Phùng thị là cái quái gì."
"Cửa hàng ở bốn phía đông tây nam bắc đều biểu tượng Hoa thị, ngẩng đầu cúi đầu đều thấy, cũng khó."
"Hàng hóa Hoa thị chất lượng , quần áo mặc mãi hỏng, m.a.n.g t.h.a.i còn sửa đồ miễn phí nữa."
"Mũ nỉ Hoa thị bền , dễ dùng."
"Ta thích phụ kiện Hoa thị, mẫu mới liên tục, nhất là cái quả cầu hương liệu gần đây, thần kỳ lắm."
Hoa Nhất Đường tiếp lời: "Nếu nhầm, từ quần áo, giày dép đến thắt lưng, khăn gói ngươi đều mua từ cửa hàng Hoa thị đấy nhỉ?"
Chân Đan Viễn Minh rụt , miệng mấp máy mấy mà thốt nên lời.
Hoa Nhất Đường dậy, nhanh nhẹn nhảy xuống xe ngựa. Hắn cao hơn Đan Viễn Minh nửa cái đầu, dáng vẻ tuấn tú, y phục hoa mỹ, khí thế bức do quanh năm luyện võ - dù chỉ là mèo cào, đó nổi bật như hạc giữa bầy gà. "Ngươi đẩy văn mạch nước Đường nguy cơ, hỏi ngươi, rốt cuộc ngươi văn mạch là cái gì ?!"
Đan Viễn Minh hất cằm: "Văn, bắt đầu từ văn tự, phát triển thành thi phú điển tịch, tích lũy thành Tam phần Ngũ điển. Mạch, là huyết mạch trong lục phủ ngũ tạng, là con đường vận hành khí huyết. Văn mạch chính là mạch văn chương rõ ràng, là khí huyết của quốc gia, là linh hồn của dân tộc, là điềm báo văn khúc xương hưng!"
Lời lẽ hùng hồn, đầy nhiệt huyết khiến đám thư sinh sôi sục, vỗ tay reo hò ầm ĩ. ngoài bọn họ , dân chúng vây xem ai nấy đều ngơ ngác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-64-hoa-tu-lang-uy-vu.html.]
Hoa Nhất Đường gõ quạt trán, hỏi: "Mọi hiểu gì ?"
Dân chúng đồng thanh lắc đầu: "Không hiểu."
Hoa Nhất Đường nhún vai: "Ta cũng chả hiểu. Phiền vị 'Cỏ Rác cư sĩ' giải thích cho cái."
"Quả nhiên là đồ ăn chơi vô học." Đan Viễn Minh khẩy. "Nghe cho kỹ đây: Văn mạch là huyết mạch của văn thi, là mạch của quốc vận!"
Hoa Nhất Đường gõ quạt: "Nói toẹt thế dễ hiểu . Ý ngươi là đạp đổ Phùng thị cũng giống như hủy hoại huyết mạch văn chương, chặt đứt mạch quốc vận chứ gì?"
Đan Viễn Minh ngớ , hình như thấy gì đó sai sai. Hắn định mở miệng biện giải thì Hoa Nhất Đường cướp lời, cao giọng: "Mọi rõ ? Kẻ Phùng thị là quốc vận của nước Đường!"
Đan Viễn Minh kinh hãi thất sắc: "Ta bao giờ thế!"
"Ái chà chà, 'Cỏ Rác cư sĩ' mở mắt điêu thế? Mọi ở đây đều thấy cả mà!"
Dân chúng nhao nhao hùa theo:
" đúng, bọn đều thấy."
"Hắn một tràng dài ngoằng, chẳng ý đó !"
"Mang tiếng học mà xong chối bay chối biến, nực thật."
Đan Viễn Minh toát mồ hôi hột: "Ta ý đó! Chư vị, chư vị! Hắn xuyên tạc ý , là ngụy biện! Đừng tin !"
Hoa Nhất Đường nhếch mép, liếc , giọng đủng đỉnh: "Chỉ là một cái Phùng thị cỏn con, mới nổi lên đầy mười năm mà qua miệng ngươi thành căn bản của quốc vận. Ai còn tưởng nước Đường là thiên hạ của nhà họ Phùng đấy."
"Hoa Nhất Đường! Ngươi năng xằng bậy! Đại nghịch bất đạo! Sao ngươi dám coi Thánh thượng và triều đình gì!" Đan Viễn Minh tức giận quát.
"Kẻ đại nghịch bất đạo là các ngươi mới đúng!" Ánh mắt Hoa Nhất Đường sắc lẹm như dao. "Ngươi luôn mồm hãm hại Phùng thị, chứng cứ gì ?!"
Đan Viễn Minh: "Hoa thị và Phùng thị thù oán, ai cũng . Ta chỉ suy đoán theo lẽ thường..."
"Hoang đường!" Hoa Nhất Đường quạt thẳng mặt Đan Viễn Minh một cái "bốp" giòn giã. Tên thư sinh yếu ớt ngờ Hoa Nhất Đường động thủ, ôm mặt hoảng sợ lùi .
"Phá án dựa chứng cứ và sự thật, suy đoán vô căn cứ thì bằng con ch.ó sủa bậy! Ngươi chỉ dựa nghi ngờ mơ hồ mà dám đây c.h.é.m gió, dùng lời lẽ xằng bậy mê hoặc lòng , vu khống quan phủ. Ngươi mới là tội nhân ý đồ hủy hoại cơ nghiệp nước Đường!" Hoa Nhất Đường lạnh lùng .
"Ta... vu khống quan phủ bao giờ? Ngươi... ngươi đừng ngậm m.á.u phun !"
"Vụ án do Đại Lý Tự thu thập chứng cứ, thẩm vấn, Hình Bộ xem xét , Ngự Sử Đài giám sát bộ quá trình. Mọi thủ tục đều đúng quy định luật pháp nước Đường. Trong đó bao quan thức khuya dậy sớm, bao nhiêu quan sai bôn ba ngàn dặm, bao nhiêu việc cẩn trọng như băng mỏng. Đừng chứng cứ sai sót, cho dù hồ sơ thêm một con ruồi cũng tra xét rõ ràng!" Nói đến đây, Hoa Nhất Đường cao giọng, tà áo tung bay trong gió. "Tất cả những điều đó là để tìm chân tướng, trả cho sách trong thiên hạ một kỳ thi công bằng thực sự! Đó mới là căn bản của quốc vận!"
Cả con phố lặng ngắt như tờ. Mọi lặng lẽ thiếu niên tuấn tú ánh mặt trời, đôi mắt to long lanh ánh nước: "Lũ ngu xuẩn các ngươi, những việc đều là vì các ngươi, vì tương lai của thiên hạ đấy!"
Lăng Chi Nhan đến ngẩn ngơ. Không ảo giác , nhưng khi Hoa Nhất Đường nhắc đến sự vất vả của quan sai, hình như liếc về phía một cái.
Cận Nhược: "Ê! Thắng !"
Lâm Tùy An chép miệng: "Võ mồm của tên công t.ử bột lên cấp . Đầu tiên dùng khí thế áp đảo Đan Viễn Minh, tấn công dồn dập, gán tội đại nghịch bất đạo rối trí, đó dùng sự thật và chứng cứ bức ép liên tục. Từng câu từng chữ như roi quất mặt, đanh thép hùng hồn, đến cả dấu chấm câu cũng nhịp nhàng. Nhất là câu chốt hạ, đ.á.n.h tình cảm mang tư thế bề xuống. Cao tay!"
Nhìn đám thư sinh , kẻ nào kẻ nấy mặt đỏ tía tai, hổ ê chề, chỉ tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống.
Ánh mắt Hoa Nhất Đường dừng Đan Viễn Minh: "Hãy tự hỏi lòng xem, ngươi thực sự thấy vụ án Phùng thị điểm đáng ngờ, chỉ vì Phùng thị sụp đổ đứt con đường thăng tiến của ngươi? Ngươi thực sự vì công lý, vì tư d.ụ.c bản ? Ngươi thực sự thấy sự thật, tự che mắt bằng một chiếc lá, chỉ thấy những gì thấy?"
Đan Viễn Minh lùi vài bước bệt xuống đất, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, run rẩy.
Hoa Nhất Đường thở dài nặng nề, xoay chắp tay thi lễ với dân chúng xung quanh: "Hôm nay vì Hoa mỗ mà lỡ thời gian của , Hoa mỗ vô cùng áy náy. Để tạ , trong vòng mười ngày tới, bất cứ ai đến cửa hàng Hoa thị mua sắm, chỉ cần ám hiệu 'Hoa Tứ Lang uy vũ' sẽ giảm giá hai phần."
Cằm Lăng Chi Nhan rớt xuống đất.
Cận Nhược kinh ngạc: " là hổ!"
Lâm Tùy An đỡ trán khổ.
Dân chúng vây xem phấn khích tột độ, đồng thanh hô vang "Hoa Tứ Lang uy vũ", hoan hỉ tiễn đoàn xe Hoa thị xa.
Đám thư sinh ngơ ngác bên đường, ánh mắt mờ mịt, sợ hãi, nên về .
Sau trận chiến , chắc đám thư sinh sẽ dám đến lì cửa Đại Lý Tự nữa. Lăng Chi Nhan thầm thở phào nhẹ nhõm. Đột nhiên tim thót lên một cái, sang Lâm Tùy An.
"Chẳng lẽ... Đoàn xe Hoa thị phô trương thành như là để..."
Vì giúp ?
Lâm Tùy An mỉm : "Lăng Tư Trực, đây uống nào."
---
Tiểu kịch trường 1:
Một canh giờ , Hoa Nhất Đường cưỡi ngựa đau thắt lưng, chỉ cố nửa giờ là chịu hết nổi, chui xe ngựa ngủ một giấc. Lúc tỉnh đoàn xe cửa Trường Hạ ở Đông Đô. Hắn hào hứng mở cửa sổ xe tìm Lâm Tùy An thì phát hiện chẳng thấy nàng . Không chỉ Lâm Tùy An, mà cả Cận Nhược, Y Tháp, Phương Khắc đều biến mất.
"Mộc Hạ!" Hoa Nhất Đường gào lên. "Lâm Tùy An... khụ, hết ?"
Mộc Hạ: "Phương đại phu say xe nôn thốc nôn tháo, Y Tháp lái xe đưa về biệt viện nghỉ ngơi . Còn Lâm nương t.ử và Cận Nhược thì... chơi."
Hoa Nhất Đường: "Hả?"
" , Tứ Lang. Bọn họ chẳng những báo cho ngài mà còn đôi cặp, như hình với bóng chơi vui vẻ ." Đệ nhất tùy tùng Mộc Hạ nghiêm túc báo cáo.
Mặt Hoa Nhất Đường xanh mét, đến sợi tóc cũng xanh, tay siết chặt gãy cả nan quạt.
lúc , đoàn xe phanh gấp, bên ngoài vọng tiếng hét:
"Người tới là nhất công t.ử ăn chơi Dương Đô, Hoa thị Tứ Lang ?!"
Hoa Nhất Đường nghiến răng lạnh: Thiên đường lối , địa ngục cửa cứ lao đầu ! Đến đúng lúc lắm!
"Cứt chó! Kẻ nào mắt dám chạy giữa đường sủa bậy thế?!"
Tiểu kịch trường 2:
Ba ngày , tại Hoa trạch ở Dương Đô.
Y Mai Nhĩ Nhạc hớt hải chạy , cầm hai bức thư bồ câu đưa tin : "Trân châu nửa đầu năm nay bán bảy phần, tốc độ nhanh gấp đôi năm ngoái, giá cao hơn ba phần! Nghe đồn do Hoa gia Tứ Lang ở thành Hà Nhạc thu mua trang sức trân châu rầm rộ nên nghĩ Hoa thị tin nội bộ trân châu sắp tăng giá, bèn đổ xô mua về trữ!"
Tay đang lật sổ sách của Hoa Nhất Hoàn khựng : "Thằng nhóc thối , ch.ó ngáp ruồi mà cũng trúng mánh."
"Còn nữa, tin từ Đông Đô báo về! Tứ Lang tranh luận với một đám thư sinh ngay giữa phố."
Hoa Nhất Hoàn thèm ngước mắt lên: "Cãi thắng ?"
"Tất nhiên là thắng."
"Ừ."
"Tứ Lang đặt ám hiệu giảm giá trong mười ngày là 'Hoa Tứ Lang uy vũ'. Đông Đô báo về, nhờ thế mà hàng tồn kho cuối năm đẩy một phần ba. Quả là niềm vui bất ngờ."
Hoa Nhất Hoàn nhướng mày: "Vừa đẩy hàng tồn, tạo danh tiếng, một mũi tên trúng hai đích. Rất , truyền lệnh xuống: Quảng bá ám hiệu quốc, thời hạn giảm giá kéo dài thêm mười ngày."
"Vâng."
---