NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 80: Lên nhầm thuyền tặc, khó thể quay đầu

Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:13:02
Lượt xem: 86

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hoa Tứ Lang." Sắc mặt Lăng Chi Nhan khẽ biến. "Cẩn trọng lời ."

Hoa Nhất Đường Lăng Chi Nhan như , tự rót cho chén , nhấp môi: "Lưu đày ba ngàn dặm, phán quyết thật. Chọn nơi non xanh nước biếc nghỉ dưỡng một năm rưỡi, đợi dư luận lắng xuống thì lập vài cái công cỏn con, ân xá, thế là thoát tội. Nếu lập đại công thì khôi phục tên trong gia phả, khéo còn thăng quan tiến chức chứ."

Lăng Chi Nhan há miệng nhưng thốt nên lời.

Hoa Nhất Đường uống cạn chén : "Lăng Lục Lang, ngươi cần tự trách. Đừng một Tư Trực tòng lục phẩm như ngươi, đến cả Đại Lý Tự Khanh Trần Yến Phàm cũng chẳng dám công khai đối đầu với Khương thị Thái Nguyên, chỉ ngậm bồ hòn ngọt thôi." Hắn ngừng một chút tiếp: "Đáng tiếc thật, nếu phán trảm quyết mùa thu thì Khương Đông Dịch còn sống thêm vài tháng. Khương thị Thái Nguyên một loạt động tác chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, tiễn c.h.ế.t sớm hơn."

Lăng Chi Nhan: "Ý ngươi là, kẻ dụ Khương Đông Dịch tự sát báo thù cho Đan Viễn Minh?"

"Khả năng cao là báo thù, nhưng báo thù cho ai thì chắc." Hoa Nhất Đường lẩm bẩm. "Những việc Khương thị Thái Nguyên , thiên đao vạn quả cũng đáng."

Lăng Chi Nhan im lặng một lát rút từ tay áo một cuộn giấy: "Một canh giờ , thứ đột nhiên xuất hiện bàn ."

Cuộn giấy mở rộng chừng ba tấc, dài năm tấc, chữ ngay ngắn như in, rõ ràng cố ý che giấu nét chữ thật:

[Cái c.h.ế.t của Lăng Tu Trúc uẩn khúc, liên quan đến sự tồn vong của Lăng thị. Muốn nội tình, giờ Ngọ ba khắc ngày mai, gặp sông Vân Thủy.]

Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường kinh hãi. Cận Nhược giật lấy tờ giấy, sờ nắn tỉ mỉ soi lên ánh sáng, khẳng định: "Giấy mực bình thường, nhưng nét chữ giống 'chữ Mộc Thể' của Vân Trung Nguyệt."

Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường đầy nghi hoặc:

Tại Vân Trung Nguyệt đưa tin cho Lăng Chi Nhan?!

Tại hẹn đúng giờ Ngọ ba khắc ngày mai sông Vân Thủy?!

Hắn đang toan tính cái quái gì ?!

Lăng Chi Nhan : "Lăng Tu Trúc là trưởng bối trong tộc , mất tích bí ẩn ba mươi năm . Kẻ gửi thư dùng cái c.h.ế.t của ông để dụ , khiến do dự. Hơn nữa, tin giờ Ngọ ba khắc ngày mai, Hoa thị sẽ gặp Tịnh Môn Đông Đô để bàn chuyện hợp tác ngay sông Vân Thủy..."

Phương Khắc hừ một tiếng: "Cận Nhược đoán đúng , Vân Trung Nguyệt một cú lớn."

Cận Nhược: "Tới đúng lúc lắm! Phương đại phu, ngày mai ngài xác để mổ đấy."

Lăng Chi Nhan gật đầu: "Vậy ngày mai Lăng mỗ sẽ cùng các vị gặp ... Hoa Tứ Lang, ngươi như gì?"

Hoa Nhất Đường chằm chằm Lăng Chi Nhan, hốc mắt ửng đỏ, mày nhíu chặt, ngón tay mân mê chén vẻ do dự.

Không khí chùng xuống.

Lâm Tùy An thở dài, xòe tay : "Phương đại phu, đưa trục thư cho ."

Khoảnh khắc trục thư rơi tay, nặng tựa ngàn cân, tay Lâm Tùy An trĩu xuống. Hoa Nhất Đường nắm chặt cổ tay cô, đôi mắt đen láy chớp, thôi.

"Trục thư thật trong tay Vân Trung Nguyệt, Lăng Tư Trực sớm muộn gì cũng sẽ thôi." Lâm Tùy An .

Hoa Nhất Đường mím môi, sắc mặt còn tái nhợt hơn lúc vẽ trục thư, cất tiếng gọi: "Mộc Hạ, lấy ít sâm lát."

Mộc Hạ lui . Lăng Chi Nhan ngỡ ngàng: "Các ngươi tìm trục thư Đan Viễn Minh để ?"

Lâm Tùy An gật đầu: "Tiếc là bản gốc Vân Trung Nguyệt trộm mất. Đây là bản do Hoa Nhất Đường vẽ theo trí nhớ. Về nội dung bên trong, mong Lăng Tư Trực chuẩn tâm lý..."

Mộc Hạ mang sâm lát lên mời Lăng Chi Nhan ngậm. Lăng Chi Nhan tuy hiểu nhưng thấy vẻ mặt kiên quyết " ngậm sâm thì đừng hòng xem" của Hoa Nhất Đường, đành theo mới nhận lấy trục thư.

Ngoài thủy tạ gió rít gào, mây đen vần vũ, sấm chớp ầm ầm. Mưa rào xối xả như ngàn vạn mũi kim bạc đ.â.m xuống mặt hồ, tạo nên những vòng xoáy đen ngòm.

Mọi nín thở Lăng Chi Nhan lật từng trang. Hắn xem chậm, kỹ, cơ mặt căng cứng, thậm chí run rẩy. Đột nhiên ngón tay khựng , mặt cắt còn giọt máu. Lâm Tùy An thấy trang vẽ Lăng Tu Trúc. Hơi thở Hoa Nhất Đường ngưng trệ, tay bóp chặt chén đến mức khớp xương kêu răng rắc. Không gian tĩnh lặng như tờ đối lập với sấm chớp bên ngoài. Lăng Chi Nhan xem lâu, cuối cùng lật sang trang tiếp theo. Biểu cảm và dáng của đổi nhiều, chỉ yết hầu chuyển động liên tục. Lâm Tùy An thầm cầu mong mấy lát sâm tác dụng...

Mưa càng lúc càng nặng hạt, gió gào thét như ma quỷ. Hơi ẩm tràn sàn nhà, ánh lên vẻ u tối. Lăng Chi Nhan ngay ngắn trong màn đêm tịch mịch, lặng lẽ xem hết trang cuối cùng, cuộn trục thư , buộc dây cẩn thận đặt lên bàn.

Hoa Nhất Đường dè dặt quan sát biểu cảm của : "Lăng Lục Lang, gì cứ , đừng kìm nén. Có chuyện lớn thì chúng cùng bàn bạc..."

Lăng Chi Nhan cất giọng bình tĩnh đến lạ: "Trước khi gia chủ tiền nhiệm qua đời, điều duy nhất ông canh cánh trong lòng là cái c.h.ế.t của Lăng Tu Trúc, khiến ông c.h.ế.t nhắm mắt. Giờ hiểu rõ nguyên nhân. Đợi tế tổ năm , sẽ bẩm báo để ông yên lòng." Hắn ngẩng đầu , ánh mắt kiên định, dáng thẳng tắp như thể trời sập cũng gánh : "Lăng mỗ một thỉnh cầu, mong chư vị ngày mai giúp hủy bỏ trục thư ."

Lời thốt , ai nấy đều kinh ngạc biến sắc.

Giọng Lăng Chi Nhan trầm xuống: "Thế lực Khương thị Thái Nguyên tuy suy yếu triều đình nhưng gốc rễ trăm năm vô cùng vững chắc. Nội dung trục thư tuy gây chấn động, nhưng với họ chỉ là một vụ bê bối nhỏ, đủ sức lật đổ. Ngược , với các nạn nhân và gia tộc liên quan, đây là tai họa diệt môn. Chẳng những danh dự bao năm gầy dựng hủy hoại trong chốc lát, mà còn nguy cơ Khương thị trả thù tàn khốc!" Hắn ngập ngừng một chút: "Lăng thị cũng khó thoát kiếp nạn..."

Lâm Tùy An lặng lẽ Lăng Chi Nhan. Hắn nắm chặt tay, ngón tay trắng bệch run rẩy. Hắn đang dốc hết sức bình sinh để giữ bình tĩnh, phân tích thiệt hơn, nhưng ánh mắt rực lửa giận dữ tố cáo tất cả.

Lâm Tùy An Lăng Chi Nhan đúng. Giống như Khương Đông Dịch, dù bằng chứng g.i.ế.c rành rành, chỉ cần Khương thị chống lưng là thoát tội dễ dàng.

Lăng Chi Nhan rõ ràng là nạn nhân, nhưng để bảo vệ gia tộc và những cùng cảnh ngộ, buộc hủy bằng chứng tội ác của kẻ thù. Thật bất lực, nực và bi thương !

Khoảnh khắc , Lâm Tùy An nhớ đến Kỳ Nguyên Sanh:

[Dân chúng oán than, giận xả, bi thương kể. Con kiến hôi dồn đường cùng cũng chỉ liều mạng c.ắ.n trả...]

Hoa Nhất Đường im lặng hồi lâu hỏi: "Lăng Lục Lang, chẳng lẽ cứ thế bỏ qua ?!"

"Thù hận giữa Lăng thị và Khương thị Thái Nguyên đội trời chung!" Lăng Chi Nhan bình tĩnh đáp. "Mối thù , tuyệt đối thể bỏ qua!"

Vừa dứt lời, phun một ngụm m.á.u tươi.

"Được ! Chúng sẽ giúp ngươi! Đừng lo!" Hoa Nhất Đường lao tới đỡ lấy Lăng Chi Nhan, tay phe phẩy quạt liên hồi. "Mộc Hạ, mau nấu canh gà, canh ba ba... Phương đại phu..."

Phương Khắc vội bắt mạch cho Lăng Chi Nhan, cau mày: "Dẹp canh ba ba của ngươi . Hắn nộ khí công tâm, khí huyết ứ trệ thôi. Lâm nương tử, đ.á.n.h !"

Lâm Tùy An khách khí vỗ mạnh lưng Lăng Chi Nhan. Hắn phun một ngụm máu, ho sù sụ.

Y Tháp dâng bút mực. Phương Khắc múa bút như rồng bay phượng múa kê đơn thuốc. Cận Nhược cầm đơn chạy biến bốc thuốc.

"Máu ứ , khí huyết lưu thông, ." Phương Khắc buông tay Lăng Chi Nhan. "Lăng Tư Trực, giận thì cứ xả . Học theo tên Hoa Nhất Đường , vui là c.h.ử.i bới ầm ĩ, lăn lộn ăn vạ. Hoặc học Lâm nương tử, tức giận là đ.ấ.m đá túi bụi, cho sức khỏe."

"Khụ khụ khụ." Lăng Chi Nhan ho : "Đa tạ Phương đại phu, Lăng mỗ xin ghi nhớ."

Lâm Tùy An: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-80-len-nham-thuyen-tac-kho-the-quay-dau.html.]

Hoa Nhất Đường thì thôi , chứ trong mắt Phương Khắc, hình tượng của cô bạo lực thế ?!

"Mộc Hạ, dọn dẹp Thanh Sơn Cư, chuẩn giường chiếu, tối nay Lăng Lục Lang ngủ đây. Hương xông phòng để tự chọn!" Hoa Nhất Đường sai bảo Mộc Hạ, Phương Khắc và Y Tháp cũng xuống bếp sắc thuốc. Trong chốc lát, chỉ còn Lâm Tùy An ở bên cạnh Lăng Chi Nhan.

"Vừa đa tạ Lâm nương tử." Lăng Chi Nhan vẫn quên lễ nghi thế gia.

Lâm Tùy An khoanh chân cạnh , trịnh trọng hỏi: "Lăng Tư Trực, lương tháng của ngươi bao nhiêu?"

Lăng Chi Nhan ngớ : "Hả?"

"Lo mà tích cóp tiền . Nếu cùng đường mạt lộ lật đổ Khương thị Thái Nguyên," Lâm Tùy An ghé sát tai thì thầm, " sẽ giúp ngươi g.i.ế.c sạch lũ ch.ó Khương thị. Giá hữu nghị thôi, chịu ?"

Lăng Chi Nhan sững sờ, ho một ngụm máu, nhưng miệng mỉm : "Số tiền đó Lăng mỗ tích cóp lâu đấy. Khụ khụ khụ..."

Lâm Tùy An vỗ vỗ vai : "Không , ngươi cứ từ từ mà tích cóp, vội."

Đừng vội, nhất định sẽ cách.

Ngươi tuyệt đối thể vết xe đổ của Kỳ Nguyên Sinh.

Lăng Chi Nhan rũ mắt xuống, khẽ "ừ" một tiếng, hàng lông mi dài che ánh nước trong hốc mắt.

Cảm ơn.

---

Mưa lớn kéo dài từ hoàng hôn đến nửa đêm, hồi lâu mới chuyển thành mưa nhỏ tí tách. Đợi đến khi bình minh, mây tan, bầu trời nước mưa gột rửa suốt đêm trở nên xanh biếc, trong vắt.

Lăng Chi Nhan tò mò sờ quần áo . Rõ ràng màu sắc và kiểu dáng khác gì y phục cũ của , nhưng mặc lên thấy nhẹ nhàng mềm mại, vô cùng thoải mái. Khi , tà áo như mây xanh tung bay, quả thực phong nhã. Mặc dù thứ may từ loại vải nào, nhưng đoán giá trị chắc chắn nhỏ.

Giữa thủy tạ đặt một chiếc bàn gỗ dài tám thước, rộng bốn thước, bên bày biện bữa sáng rực rỡ sắc màu. Lăng Chi Nhan chỉ nhận vài món quen mắt như cháo Trường Sinh, bánh sữa vàng, bánh bao thịt dê, còn đều tên. Mộc Hạ nhiệt tình bên cạnh giới thiệu, miệng liến thoắng báo tên món ăn: "Bánh canh hoa vịt, phượng hoàng thai, dê hồng chi trượng, hương qua môn, thịt Vân Mộng cuốn hoa, bánh kẹp hoa kim ngân, canh thiềm thừ lạnh..." vân vân và mây mây.

Lăng Chi Nhan: "Mới sáng sớm ăn nhiều thế , quá..."

Hắn tiếp nữa, bởi vì thấy bên cạnh Hoa Nhất Đường xếp chồng một tá đĩa rỗng, Cận Nhược đang ăn đến đĩa thứ sáu. Y Tháp thì bưng nước màu đen, hổ rình mồi chằm chằm , dường như thể xông lên bất cứ lúc nào. Lăng Chi Nhan vội vàng học theo Lâm Tùy An, nhét bánh hấp đầy miệng, mừng rỡ khi thấy Y Tháp ủ rũ lui xuống.

Bánh hấp tan ngay trong miệng, hương vị ngọt ngào mềm mại, Lăng Chi Nhan cảm giác kịp nhai nó trôi xuống bụng, khỏi chút kinh ngạc. Hắn cứ tưởng chuyện hôm qua, e là mấy ngày tới sẽ chẳng nuốt nổi cơm, ngờ khẩu vị thế . Nghĩ thì đêm qua ngủ cũng ngon, một đêm mộng mị, lúc rời giường thấy thể khoan khoái, cảm giác buồn bực gần như tan biến, cứ như tái sinh . Đang thầm cảm thán y thuật của Phương đại phu quả nhiên cao minh, thì Mộc Hạ mỉm đưa lên một tờ hóa đơn.

[Huân hương đêm qua: Xuân Nộn Khinh Hàn, lượng: bốn lò, giá cả: tổng cộng mười quan tiền]

Mí mắt Lăng Chi Nhan khẽ giật giật, gấp hóa đơn bỏ tay áo, hỏi: "Bữa sáng trả tiền ?"

Nụ chuyên nghiệp của Mộc Hạ vẫn hảo tì vết: "Thành thật xin , năm trăm văn ạ."

Lăng Chi Nhan lập tức bưng hai bát canh lớn và bánh bao nhét bụng.

Lâm Tùy An nhịn Lăng Chi Nhan đang tức khí đùng đùng, thúc khuỷu tay bên cạnh. Hoa Nhất Đường đang ăn đĩa bánh Tất La thứ ba, đắc ý : "Người Lăng thị bọn cực kỳ keo kiệt. Ngươi chỉ cần với thu tiền, sẽ bắt đầu cắm đầu cắm cổ ăn, ăn vốn tiền cơm thì tuyệt đối chịu về."

Lâm Tùy An: "Cao tay."

Thế rõ ràng là nắm thóp Lăng Lục Lang còn gì.

Cận Nhược ăn uống no nê, lau miệng, đưa đề nghị: "Tám phần mười là Vân Trung Nguyệt sẽ trộn đám t.ử Tịnh Môn Đông Đô. Để tránh việc giả trang thành phe , chúng cần định một ám ngữ. Nếu thấy khả nghi, thể dùng ám ngữ để xác nhận phận."

Hoa Nhất Đường gật gù tán thành: "Chi bằng dùng 'Hoa Tứ Lang uy vũ, Hoa Nhất Đường vô địch'."

Mọi đều nhạt.

Phương Khắc : "Ám ngữ cần vần điệu độc lạ mới . Ám ngữ Tịnh Môn dùng , thi từ ca phú thường ngày cũng an ."

Lâm Tùy An lúc mới sực nhớ đây từng nghi ngờ Phương Khắc là xuyên nên lén lút đối ám ngữ với , ngờ Phương Khắc vẫn còn nhớ.

"Ừm..." Lâm Tùy An buông đũa xuống, gãi gãi đầu: "Rượu ngọc dịch cung đình, một trăm tám một ly. Rượu uống thế nào? Nghe c.h.é.m gió đây..."

"Phụt!" Lăng Chi Nhan sặc miếng sủi cảo: "Khụ khụ khụ khụ!"

Phương Khắc gật đầu: "Quả nhiên vần điệu kỳ lạ."

Y Tháp: "Có vần."

Cận Nhược: "Câu trôi chảy, dễ nhớ."

Hoa Nhất Đường chốt hạ: "Dùng cái !"

Lâm Tùy An gượng: "Quá khen, quá khen."

Lăng Chi Nhan ho một lúc lâu mới bình tĩnh , hỏi: "Không cuộc đàm phán giữa Hoa thị và Tịnh Môn Đông Đô hôm nay điều khoản cụ thể soạn thảo khế ước hợp tác gì ?"

Lời thốt , gian trong thủy tạ bỗng chốc tĩnh lặng, đưa mắt .

Phương Khắc hừ lạnh một tiếng: "Bọn họ căn bản hề nghĩ đến thứ ."

Lăng Chi Nhan vẻ mặt ngạc nhiên: "Vậy hôm nay đàm phán cái gì..."

Cận Nhược trợn trắng mắt: "Tịnh Môn Đông Đô vốn là phân đàn của Tịnh Môn, đàm phán hợp tác á? Mơ !"

Lâm Tùy An sờ cằm: "Nói tức là hôm nay mười vị trưởng lão của Tịnh Môn Đông Đô đều mặt. Vừa khéo tóm gọn một mẻ, nếu phục thì đ.á.n.h đến khi bọn họ phục mới thôi!"

Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt: "Nếu vẫn phục thì cứ dùng tiền đập mặt bọn họ đến khi nào phục thì thôi!"

Y Tháp và Mộc Hạ vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt.

Lăng Chi Nhan: "..."

Chẳng lẽ nhất thời xúc động, bước nhầm lên thuyền giặc ?

 

Loading...