NGƯƠI CÓ TIỀN, TA CÓ ĐAO - Chương 93: Xin chiếu cố Lăng Lục Lang
Cập nhật lúc: 2025-12-03 14:13:15
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Án Mưu Đường của Đại Lý Tự ở góc tây nam phía nha môn, ba mặt hướng về phía mặt trời, ánh sáng cực . Nắng chiều màu mật ong xuyên qua cửa sổ chiếu xuống nền nhà, tạo thành những ô vuông ngay ngắn. Bàn việc nhuốm màu thời gian, bốn góc mòn vẹt, bóng loáng, nhưng so với cái trán của Đại Lý Tự Khanh Trần Yến Phàm thì vẫn còn thua xa.
"Trần mỗ từ lâu danh Hoa gia Tứ Lang là nhất công t.ử ăn chơi Dương Đô, xuất phú quý, toát lên vẻ vinh hoa, bạn bè khắp thiên hạ." Trần Yến Phàm tủm tỉm . "Hôm nay gặp mặt, quả nhiên tiểu lang quân dung mạo như hoa, phong tư trác tuyệt, khiến Trần mỗ thật sự bất ngờ."
Hoa Nhất Đường híp mắt đáp : "Nghe đồn Trần công từ khi chấp chưởng Đại Lý Tự tới nay, việc cẩn trọng, chững chạc, tuân thủ khuôn phép. Hôm nay gặp mặt mới thấy đời nhận xét Trần công quả thực phần phiến diện. Theo Hoa mỗ thấy, Trần công tuổi già nhưng tâm hồn tráng kiện, trái tim còn son trẻ, hơn nữa... thật sự là thông minh tuyệt đỉnh!"
Trần Yến Phàm nghiến răng: "Tứ Lang quá khen !"
Hoa Nhất Đường cũng nghiến răng: "Trần công cũng quá khen!"
Hai trừng mắt , khí xung quanh như đông cứng .
Lâm Tùy An âm thầm nghiến răng, thầm nghĩ: Giỏi lắm!
Trần Yến Phàm mở miệng bóng gió c.h.ử.i Hoa Nhất Đường là đồ gối thêu hoa, chỉ ăn chơi đàn đúm, kết giao bạn bè rượu thịt, mã giẻ cùi. Hoa Nhất Đường cũng chẳng , đáp trả bằng một tràng nịnh nọt nhưng hàm ý sâu xa: Ông là lão già cổ hủ gàn dở, còn lén, hổ! Cuối cùng còn bồi thêm một đao chí mạng, c.h.ử.i ông là "lão hói".
Trần Yến Phàm tức giận đến mức móng tay cào xuống cạnh bàn ken két. Lâm Tùy An tin chắc nếu Hoa Nhất Đường đang mang thánh mệnh, ông nhất định sẽ phang cả cái bàn mặt .
Lăng Chi Nhan cau mày, mặt nhăn như quả mướp đắng, chỉ gượng.
Trong phòng khách yên tĩnh đến mức rõ cả tiếng uống sùm sụp của Thiếu Khanh Đại Lý Tự Trương Hoài.
Phương Khắc lườm nguýt một cái, dúi hai tờ biên bản khám nghiệm t.ử thi tay Lâm Tùy An nhắm mắt ngủ tiếp.
Bầu khí ngượng ngùng, căng thẳng đến cực điểm. Lâm Tùy An tự thấy đủ bản lĩnh phá vỡ sự bế tắc , bèn nhanh tay chuyển hai củ khoai lang nóng bỏng sang cho Hoa Nhất Đường.
Hoa Nhất Đường nở nụ công nghiệp tiêu chuẩn, liếc xéo Trần Yến Phàm, nâng một góc tờ biên bản lên, khẽ phe phẩy quạt. Hai tờ giấy nhẹ nhàng bay là là như lông vũ đáp xuống ngay chân Lăng Chi Nhan.
"Ối chà, Lăng Tư Trực, ngài đ.á.n.h rơi đồ kìa, mau nhặt lên xem thử ."
Trương Hoài đang uống suýt sặc: "Phụt..."
Lâm Tùy An: "..."
Thế cũng luôn hả?
Lăng Chi Nhan chớp thời cơ cúi xuống nhặt, trình biên bản khám nghiệm cho Trần Yến Phàm: "Trần công, mời xem qua."
Trần Yến Phàm sầm mặt nhận lấy, liếc qua loa: "Cách khám nghiệm đúng quy trình..." khi rõ nội dung bên trong, ông bỗng cứng họng, mắt trợn trừng, . Sắc mặt ngày càng âm trầm, ông đưa hai tờ biên bản cho Trương Hoài. Trương Hoài xem xong cũng im lặng hồi lâu, sang Phương Khắc hỏi:
"Dám hỏi vị ngỗ tác là ai, sư thừa môn phái nào, tôn sư hiện đang ở ?"
Phương Khắc chẳng thèm mở mắt: "Nếu tin thì cứ việc gọi bộ ngỗ tác Đông Đô đến kiểm tra , đừng lượn lờ như cô hồn ở đây tốn thời gian của ."
Trương Hoài: "..."
Không hổ là Phương ! Công lực "chặn họng" khác vẫn định như khi! Lâm Tùy An âm thầm giơ ngón cái tán thưởng.
"Đừng trách Hoa mỗ nhắc nhở các ngài." Hoa Nhất Đường nghiêng , đầu quạt chống lên thái dương, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo . "Nếu mau chóng bắt hung thủ, nhanh sẽ nạn nhân tiếp theo đấy."
Trương Hoài: "Lời của Hoa Tứ Lang ý gì?"
"Thuộc hạ kịp bẩm báo." Lăng Chi Nhan trình hồ sơ cũ lên cho Trần Yến Phàm. "Thuộc hạ nhận thấy mười vụ án treo của Kinh Triệu Phủ và ba vụ án tồn đọng của Đại Lý Tự nhiều điểm tương đồng với hai vụ án trầm thi . Nạn nhân đều là phụ nữ trẻ tuổi, t.h.i t.h.ể khi c.h.ế.t đều xử lý đặc biệt. Thuộc hạ đề nghị gộp án để điều tra chung."
Trương Hoài lướt nhanh qua hồ sơ, đặt nghi vấn: " nguyên nhân cái c.h.ế.t giống . Năm siết cổ, tám ngạt thở, còn hai c.h.ế.t do ngộ độc khí than. Cùng một hung thủ thường sẽ sử dụng thủ pháp g.i.ế.c cố định, cách khác là thói quen gây án..."
"Hung thủ là , hòn đá ngọn cỏ vô tri. Đã là thì sẽ đổi." Hoa Nhất Đường phe phẩy quạt . "Ví dụ như , hôm qua ăn bánh bao, hôm nay cũng ăn bánh bao, nhưng mai thể ăn bánh hồ, mốt thèm thịt dê..."
Lăng Chi Nhan: "Khụ khụ!"
"Hung thủ đang dần thiện kỹ năng." Lâm Tùy An đá Hoa Nhất Đường một cái. Hắn hừ nhẹ, tiếp lời: "Tuy thủ pháp g.i.ế.c khác , nhưng logic gây án và mục đích của hung thủ hề đổi."
Lời giải thích khiến cả Trần Yến Phàm, Trương Hoài và Lăng Chi Nhan đều ngơ ngác. Lâm Tùy An nhận lỡ dùng ngôn ngữ hiện đại, vội vàng đính chính: "Ý là, mục đích của hung thủ như một."
Hoa Nhất Đường tiếp lời: "Thông thường khi g.i.ế.c , để che giấu tội ác, hung thủ sẽ tìm cách hủy thi diệt tích. trong chuỗi án , hung thủ chẳng những hao tâm tổn trí bảo quản thi thể, mà còn tìm cách để giữ gìn dung mạo c.h.ế.t. Hành vi bất thường như chắc chắn nguyên do sâu xa."
Trần Yến Phàm: "Vậy theo các ngươi, động cơ của là gì?"
Hoa Nhất Đường: "Để một t.h.i t.h.ể mỹ và xinh ."
Lâm Tùy An bổ sung: "Siết cổ sẽ biến dạng thi thể, ngạt để vết thương ngoài da, còn ngộ độc khí than sẽ khiến da dẻ hồng hào, trông càng xinh hơn."
Hoa Nhất Đường chốt : "Nói cách khác, hung thủ luôn tìm cách cải tiến phương thức g.i.ế.c để t.h.i t.h.ể nhất thể."
Trương Hoài thắc mắc: "Nếu đúng như các ngươi , tại ?! Rốt cuộc là vì cái gì?!"
Lâm Tùy An và Hoa Nhất Đường , chút khó mở lời.
"Dâm thi." Phương Khắc lạnh lùng buông hai chữ. "Trong hai biên bản khám nghiệm đều ghi chú rõ ràng."
Trần Yến Phàm vội vàng xem biên bản, hít sâu một kinh hãi.
Trương Hoài ngạc nhiên: " chỉ hai t.h.i t.h.ể phát hiện dấu vết... những t.h.i t.h.ể còn ..."
"Ta xem qua các biên bản cũ. Trong mười ba t.h.i t.h.ể nữ, mười trường hợp ngỗ tác khám nghiệm qua loa, kiểm tra kỹ vùng kín nên phát hiện. Ba t.h.i t.h.ể còn bà đỡ kiểm tra, thấy vết m.á.u nên khẳng định nạn nhân xâm hại." Phương Khắc giải thích. " một lỗ hổng lớn: nếu cưỡng bức khi còn sống thì thể để vết m.á.u hoặc , còn nếu xâm hại khi c.h.ế.t thì tám chín phần là vết máu. Tuy nhiên, căn cứ vết hoen t.ử thi, thể phán đoán các nạn nhân cũng xâm hại trong từ hai đến bốn canh giờ khi c.h.ế.t. Ngoài , bề mặt t.h.i t.h.ể đều bôi một lớp chất lạ giúp bảo quản, thối rữa. Đó hẳn là một loại hương cao đặc chế từ nước ngoài mà từng thấy. Đáng tiếc phân tích thành phần của nó."
Lăng Chi Nhan sắc mặt tái mét: "Hung thủ rốt cuộc là ai?! Tại chuyện cầm thú như ?"
Còn ai đây nữa? Tất nhiên là biến thái ! Lâm Tùy An thầm nghĩ, nhưng ngoài miệng : "Hung thủ tính cách cuồng vọng, tự đại và khá tự phụ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-co-tien-ta-co-dao/chuong-93-xin-chieu-co-lang-luc-lang.html.]
Hoa Nhất Đường tiếp lời: "Hắn giữ nguyên dung mạo thi thể, một là để thỏa mãn d.ụ.c vọng bệnh hoạn, hai là tin chắc dù quan phủ xác định danh tính nạn nhân cũng thể . Giống như..." Hắn ngập ngừng một chút, "Đang khiêu khích ."
Lâm Tùy An: "Gia cảnh hung thủ giàu ."
Hoa Nhất Đường: "Tất cả t.h.i t.h.ể đều tìm thấy trong hệ thống sông ngòi Đông Đô. Hung thủ nhất định thuyền riêng, thể tự do các kênh rạch để phi tang xác mà chú ý. Hắn dùng khí than g.i.ế.c , cần bảo quản thi thể, chứng tỏ trạch viện riêng biệt, thậm chí chỉ một cái."
Trần Yến Phàm và Trương Hoài trố mắt hai , kinh ngạc vì sự phối hợp ăn ý và những suy luận sắc bén, căn cứ như thể họ từng gặp mặt hung thủ.
"Hung thủ là nam giới, tính tình kiêu ngạo tự phụ, nhà giàu, thuyền, nhà, đường dây nhập khẩu hàng quý hiếm từ nước ngoài..." Hoa Nhất Đường gõ nhẹ quạt lên cằm. "Tạm thời chỉ suy đoán bấy nhiêu... Trần công, ngài Hoa mỗ chằm chằm gì?!"
Trần Yến Phàm: "Nghe miêu tả giống hệt Hoa gia Tứ Lang ngươi đấy!"
Hoa Nhất Đường: "Hoa mỗ thấy giống Trần công hơn!"
Trương Hoài: "Khụ khụ khụ!"
"Quá chung chung, như chúng thể khoanh vùng nghi phạm ." Lăng Chi Nhan lắc đầu.
Trương Hoài đồng tình: "Nam t.ử đặc điểm như ở Đông Đô ít nhất cũng vài vạn ."
Trần Yến Phàm chống tay lên ngực, trừng mắt mặt bàn, bắt đầu lo lắng.
Thực tế vẫn còn manh mối khác. Lâm Tùy An cau mày, chỉ là...
Hoa Nhất Đường khẽ kéo tay áo cô, lắc đầu hiệu.
Lâm Tùy An hiểu ý. Hiện tại họ giải mã ý nghĩa của những ký ức còn lưu hai thi thể, lúc chỉ khiến nghi ngờ thêm chứ chẳng ích gì.
Bên ngoài sảnh vang lên tiếng gõ cửa. Một nha báo hai gia đình đến nhận diện t.h.i t.h.ể theo thông báo tìm . Lăng Chi Nhan lập tức dậy đón. lúc , Trần Yến Phàm đột nhiên gọi giật Hoa Nhất Đường .
"Hoa gia Tứ Lang, xin dừng bước." Trần Yến Phàm sầm mặt, ngay cả vầng trán bóng loáng cũng toát lên vẻ nặng nề. Lâm Tùy An kinh ngạc , Hoa Nhất Đường khẽ gật đầu trấn an cô. Trương Hoài bước tới, mời Lâm Tùy An và Phương Khắc ngoài.
Trong chớp mắt, bóng dáng Lăng Chi Nhan khuất cánh cửa. Trương Hoài sải bước đuổi theo như chạy, Phương Khắc thở hồng hộc cố bám theo, còn Lâm Tùy An thì nhẹ nhàng nhưng trong lòng đầy thắc mắc.
"Trương Thiếu Khanh, chuyện gì ?"
"Trần công nhất quyết cho Lục Lang nhúng tay vụ là nguyên do." Trương Hoài Lâm Tùy An. "Nếu Lâm nương t.ử thời gian, phiền cô để mắt chiếu cố Lục Lang một chút."
"Hả?" Lâm Tùy An ngạc nhiên chỉ mũi . "Ta á? Chiếu cố Lăng Tư Trực?"
Trương Hoài gật đầu: "Trần công lúc nãy cũng những lời tương tự với Hoa gia Tứ Lang."
Lâm Tùy An thầm nghĩ: Nghe giọng điệu , chẳng lẽ Lăng đại soái ca bí mật gì khó ?
Liễm Thi Đường ở ngay mắt, cánh cửa khép hờ, bên trong vọng tiếng xé lòng. Trương Hoài nhíu mày đẩy cửa bước , Lâm Tùy An do dự một chút cũng theo.
Lăng Chi Nhan tựa lưng cửa sổ thông gió, khuôn mặt khuất trong bóng tối, rõ biểu cảm.
Trước hai thi thể, mỗi bên ba . Bên cạnh t.h.i t.h.ể cô gái phát hiện hôm qua là một đôi vợ chồng trung niên, quần áo lấm lem bùn đất, ăn mặc quê mùa. Người đàn ông cầm đòn gánh, phụ nữ quỳ rạp xuống đất nắm tay t.h.i t.h.ể con gái gào t.h.ả.m thiết, chiếc giỏ tre đổ nghiêng rau vãi tung toé. Đòn gánh tay đàn ông rơi xuống đất, nước mắt ông giàn giụa.
Bên cạnh t.h.i t.h.ể phụ nữ mù chỉ một ông lão tóc bạc búi cao, hình gầy gò, run rẩy bần bật. Đôi mắt ông mở to nhưng đồng t.ử đục ngầu như phủ sương, rõ ràng là mù. Những ngón tay gầy guộc, khô héo như cành cây run rẩy sờ soạng từng đường nét khuôn mặt thi thể, cuối cùng dừng ở chân tóc. Ông vuốt ve mái tóc c.h.ế.t, môi mím chặt như đang kìm nén tiếng nấc nghẹn trong cổ họng. Nước mắt đục ngầu trào từ đôi mắt trắng dã, từng giọt, từng giọt rơi xuống trán thi thể. Ông lão luống cuống dùng tay áo lau , nhưng lau mãi khô.
Lâm Tùy An nghẹn ngào, đành lòng tiếp. Cô thấy Lăng Chi Nhan chậm rãi bước lên, giọng trầm thấp: "Người c.h.ế.t thể sống , xin nén bi thương."
"Quần áo mới may con còn kịp mặc, bỏ mạng thế ? Sao c.h.ế.t..." Người phụ nữ túm chặt vạt áo Lăng Chi Nhan. "Quan gia! Quan gia! Nhị nương nhà c.h.ế.t thế nào ?! Rốt cuộc là c.h.ế.t thế nào?!"
Lăng Chi Nhan vội xuống đỡ bà dậy, nhưng phụ nữ cứ gào , miệng lẩm bẩm: "Nhị nương nhà mới mười bảy tuổi, c.h.ế.t... c.h.ế.t..."
Lâm Tùy An và Trương Hoài định tiến lên giúp, nhưng kịp đỡ phụ nữ dậy thì đàn ông trung niên quỳ sụp xuống, vùi đầu lớn. Ông lão mù như sực tỉnh khỏi cơn mê, quờ quạng bò đến mặt ba , túm lấy tay áo Lâm Tùy An dập đầu lia lịa: "Quan gia! Quan gia! Ny nhi nhà cái gì hại c.h.ế.t?! Quan gia ơn cho già ! Dù liều cái mạng già cũng báo thù cho Ny nhi!"
Trương Hoài thở dài nặng nề, mặt .
Lâm Tùy An nghẹn lời, cô về nguyên nhân cái c.h.ế.t tàn khốc của hai cô gái.
Hốc mắt Lăng Chi Nhan đỏ hoe, yết hầu chuyển động, môi mấp máy, giọng nghẹn ngào: "Các nàng... là... là..."
Người phụ nữ ngẩng lên: "Quan gia cứ thật cho ! Có Nhị nương nhà yêu quái Tương Liễu hút m.á.u hại c.h.ế.t ?"
Ông lão mù cũng run run hỏi: "Nghe đồn Tương Liễu ăn thịt sẽ mất hết hồn phách, thể siêu sinh! Ny nhi theo lão chịu khổ cả đời, nhưng tâm địa nó lương thiện lắm. Người bảo ở hiền gặp lành, chẳng lẽ Ny nhi nhà đến kiếp cũng ..."
Người đàn ông trung niên nức nở: "Con ơi là con! Chúng tạo nghiệp chướng gì thế ! Mất cả hồn phách, xuống suối vàng tìm con ở ?!"
Lâm Tùy An bắt từ khóa quan trọng: Họ ... Tương Liễu? Ăn thịt ?
"Không !" Lăng Chi Nhan hít sâu một , dõng dạc : "Kẻ hại c.h.ế.t họ là , yêu ma quỷ quái!"
Ba nhân ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, nước mắt đầm đìa: "Thật... thật ?"
"Thật!" Lăng Chi Nhan khẳng định chắc nịch. "Chúng nhất định sẽ bắt hung thủ quy án, đòi công đạo cho của các vị."
Ba dập đầu tạ ơn, thành tiếng.
Lăng Chi Nhan lượt đỡ họ dậy. Trương Hoài cùng nha dẫn họ phía thủ tục nhận xác. Trước khi , Trương Hoài ném cho Lâm Tùy An một ánh đầy ẩn ý.
Lâm Tùy An hiểu ngay ý ông . Cô thấy Lăng Chi Nhan lẳng lặng bước khỏi Liễm Thi Đường một .
Không dám manh động, cô chỉ âm thầm bám theo từ xa. Thấy Lăng Chi Nhan một khu vườn hoang vắng, cỏ mọc um tùm, ít qua . Đột nhiên, bóng lưng thẳng tắp của Lăng Chi Nhan gập xuống, quỳ một chân xuống đất, nôn thốc nôn tháo.
---