"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 102**
Cập nhật lúc: 2026-06-08 13:08:59
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì tạo hình vô cùng đặc biệt của , nên xung quanh căn bản một ai dám tiến lên ngăn cản.
Nhân lúc Tĩnh Quận vương đang giáo huấn con trai, liền ôm lấy t.h.i t.h.ể của bỏ chạy về phía .
Cửa khóa, chỉ cần kéo then cài là mở ngay.
Mấy con lợn gỗ đạp cho mỗi con một cước cũng lũ lượt chạy ngoài theo.
Nguyên Kinh Mặc sợ đuổi kịp, chạy ném mấy thanh gỗ nhỏ phía .
Quả nhiên ngọn lửa cản trở tốc độ truy đuổi của bọn hạ nhân.
Nguyên Mộng Kiều theo , lúc mới phát hiện, buộc t.h.i t.h.ể của cô lên .
Thật sự là quá cảm động .
Lúc , trời hửng sáng, đường bắt đầu những bán hàng rong lục tục dọn hàng.
Quán ăn cũng bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên.
Nguyên Kinh Mặc cố tình chạy về phía đông , chạy thục mạng suốt chặng đường, những que gỗ bốc cháy cũng tắt ngúm.
Bốn con lợn gỗ đuổi theo kịp cũng rụng rời từng mảnh.
Anh tháo gỡ mấy thanh gỗ xuống, thỉnh thoảng ném ngược phía .
Chắc hẳn là do ngày nào cũng mộc, nên thể lực của thực sự , còn cõng thêm một mà đám tiểu tư trong phủ đều bỏ xa ở phía .
Nguyên Mộng Kiều sắp cảm động đến c.h.ế.t mất.
Cô theo suốt dọc đường, sợ lạc nên trực tiếp túm lấy cổ áo phía của ca ca.
Nguyên Kinh Mặc cảm thấy gáy lạnh toát, cứ tưởng là do chạy nhanh nên gió thổi lồng lộng, cũng chẳng hề bận tâm.
Anh dám dừng nghỉ ngơi, cắm đầu chạy thục mạng cho đến khi thấy ba chữ to "Tông Nhân phủ" mới chịu dừng .
Mặc dù mấy khi tiếp xúc với trong phủ, nhưng chuyện phủ Tĩnh Quận vương và phủ Trực Quận vương ưa thì vẫn rõ.
Năm đó nương của chính là vì thấy chướng mắt đứa cháu trai của Trực Quận vương thông minh hiếu học hơn , nên mới sinh thêm một đứa con trai nữa.
Vì để sinh con trai, bụng mang chửa bảy tám tháng mà vẫn cất công chạy lên chùa.
Kết quả sinh ở bên ngoài, tráo đổi mất.
Vốn dĩ định chạy đến Đại Lý Tự, nhưng Đại Lý Tự ở xa, mà chắc bọn họ dám can thiệp chuyện của hoàng thất.
Nếu do tổ phụ nhắc đến Tông Nhân phủ, thì cũng chẳng nghĩ .
Không cần tổ phụ lấy chuyện trục xuất khỏi gia tộc để dọa dẫm phụ nữa, hôm nay sẽ cố gắng tự đá văng phụ khỏi gia phả.
Cứ theo những chuyện mà đôi phu thê bọn họ , thì mang c.h.é.m đầu cũng hề oan uổng.
Hôm nay nhất định đại nghĩa diệt , trời hành đạo!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Nguyên Kinh Mặc vô cùng kiên định, chút do dự tiến thẳng về phía trống Đăng Văn.
Giơ gậy gỗ lên và bắt đầu đ.á.n.h trống.
Càng đ.á.n.h càng hăng.
Càng đ.á.n.h càng thấy cảm giác.
Không thể khen, cái trống đ.á.n.h sướng tay thật.
Lát nữa về cũng tự một cái, rảnh rỗi việc gì thì mang gõ vài nhịp.
Tiếng trống nhịp nhàng, vang lên giữa buổi sớm tinh mơ tĩnh lặng vô cùng đột ngột.
Trực tiếp đ.á.n.h thức tất cả các hộ gia đình xung quanh tỉnh giấc.
Tông Nhân phủ dĩ nhiên là trực đêm, lúc giật nảy bật dậy.
Sao thế?
Xảy chuyện gì ?
Sắp đ.á.n.h trận ?
Phủ Tĩnh Quận vương phản ứng cũng coi như là nhanh .
đến nơi, vị thiếu gia nhà bọn họ "trình diễn" một cách đầy nhiệt huyết .
Để tiện cho việc vung dùi trống, điều chỉnh vị trí của Nguyên Mộng Kiều, cột chặt cô ở lưng .
Tạo hình , quả thực mang hiệu ứng cực đỉnh.
Trời hửng sáng, một thanh niên đầu bù tóc rối, râu ria lởm chởm, y phục xộc xệch, mang theo khuôn mặt đầy vẻ bi phẫn, đang từng nhịp từng nhịp gõ trống.
Phía lưng thanh niên đó còn cõng thêm một , bộ trang phục đang mặc, giống như là... áo tang thế nhỉ?
Nhìn kỹ thể cứng đờ của nọ xem.
Chẳng lẽ cõng theo một c.h.ế.t?
Đám đông vây quanh xem náo nhiệt khỏi rùng một cái.
——
*Kẽo kẹt*
Cánh cổng lớn của Tông Nhân phủ mở .
Theo lý mà thì âm thanh nhỏ, sẽ tiếng trống át , thế nhưng đều cảm thấy thấy rõ mồn một.
Chắc hẳn là do đều đang ngóng chờ cánh cổng mở .
Viên tiểu mời Nguyên Kinh Mặc trong .
Đáng tiếc, chịu.
Vẫn cứ nện từng nhịp từng nhịp lên mặt trống.
Người tụ tập xung quanh ngày càng đông, của phủ Tĩnh Quận vương lúc thấy Nguyên Kinh Mặc gõ trống, lập tức cử chạy về báo tin cho Quận vương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-102.html.]
Thế nhưng xe ngựa của Trực Quận vương đến .
Trực Quận vương lẽ là đang vội vã chạy tới, quan phục mặc còn ngay ngắn, mũ quan còn đang do tùy tùng cầm hộ.
Nhìn thấy Nguyên Kinh Mặc liền sải bước nhanh tiến tới.
Trực Quận vương: “Đại chất tôn, cháu thế , lưng cháu là ai ?”
Nguyên Kinh Mặc vứt luôn dùi trống xuống đất, lập tức quỳ sụp xuống.
Vừa : “Tam gia gia , ngài chủ cho chúng cháu.”
Không ai rằng, Trực Quận vương và Nguyên Kinh Mặc âm thầm chút giao tình với , một thì tính tình phóng khoáng câu nệ tiểu tiết, một thì một lòng một chỉ đúng một việc.
Trực Quận vương vô cùng tán thưởng... những món đồ do Nguyên Kinh Mặc , còn từng ủng hộ việc buôn bán của nữa.
, Nguyên Kinh Mặc dùng danh nghĩa cá nhân mở một cửa tiệm mộc, chuyện phủ Tĩnh Quận vương , nhưng Trực Quận vương thì .
Trực Quận vương: “Mặc ca nhi, cháu đừng vội, lên , Tông Nhân Lệnh và Tả Tông Chính lập tức sẽ tới ngay thôi.”
Ông vô cùng rốt cuộc xảy chuyện gì, thế nhưng, bây giờ vẫn .
Ông bắt buộc đợi hai tới đông đủ thì mới thể thăng đường xét xử.
Cái cảm giác kịch mà xem , thật sự khiến bứt rứt c.h.ế.t.
Đang mải suy nghĩ thì ông liếc thấy lưng Nguyên Kinh Mặc, nhịn mà hỏi.
Trực Quận vương: “Người lưng cháu là ai?”
Nguyên Kinh Mặc rón rén tháo dây buộc xuống, cẩn thận từng li từng tí đặt t.h.i t.h.ể Nguyên Mộng Kiều xuống đất.
Nguyên Kinh Mặc: “Tam gia gia, đây là tiểu Mộng Kiều của cháu, hu hu, hại c.h.ế.t .”
Trực Quận vương: Chà, đúng thật là thi thể!
Nhìn con gái sắc mặt trắng bệch, cơ thể phần cứng ngắc.
Trực Quận vương chợt nghĩ đến điều gì đó: “Không đúng, đại chất tôn, chẳng Mộng Kiều xuất giá ? Chẳng lẽ nhà chồng sát hại?”
Nhờ kinh nghiệm nhiều năm thoại bản, trong đầu Trực Quận vương vẽ mấy phiên bản kịch bản .
Thù sát?
Tình sát?
Tình tay ba tay tư?
Vì yêu sinh hận?
Nhìn cô gái trạc tuổi cháu nội nhà , giờ đây cứng đơ mặt đất. Khó trách chút xót xa chạnh lòng.
Ông chính là một đàn ông đa sầu đa cảm, tâm tư dồi dào phong phú như đấy.
Nguyên Kinh Mặc: “Tam gia gia, chuyện kể thì dài dòng lắm, nhưng tiểu của cháu vẫn xuất giá, hôm nay còn ép gả để hòa nữa.”
Trực Quận vương thậm chí ngoáy lỗ tai, ông nghi ngờ bản nhầm .
Gả ?
Hòa ? Hai từ còn thể ghép với ?
Cái lão Tĩnh Quận vương nhát cáy đó dám cái chuyện tày trời bán mạng ?
Ai cho lá gan lớn như ?
Hắn mượn mật gấu của ai ?
Trên triều đường bận rộn mất hơn nửa năm trời vì chuyện bang giao giữa hai nước.
Tuy ông tham gia , nhưng cũng từng phong thanh.
Vào thời điểm mấu chốt mà kẻ phá rối, bệ hạ c.h.é.m bay đầu cả nhà kẻ đó mới là lạ.
Lúc , cho dù tò mò đến mấy, ông cũng dám hỏi thêm gì nữa, thôi đành đợi hai tới hỏi một thể .
Chuyện quá hệ trọng, một ông gánh vác nổi .
Có hóng chuyện thì cũng giữ chừng mực chứ.
Những lời tuyên bố "gả hòa " ban nãy, Nguyên Kinh Mặc chẳng hề kiêng dè che giấu.
Những mặt ở đó gần như đều thấy rõ ràng, ai nấy đều vươn dài cổ hóng hớt phần tiếp theo.
Trực Quận vương đưa mắt hiệu cho tiểu cạnh, nhanh vài tiến đến đưa t.h.i t.h.ể Nguyên Mộng Kiều .
Còn Trực Quận vương thì đích dìu Nguyên Kinh Mặc trong, khuyên nhủ: “Mặc ca nhi , chuyện Tông Nhân phủ nhất định sẽ xử lý công bằng, thế nhưng dù cũng liên quan đến bang giao giữa hai nước, bên ngoài đông phức tạp, chúng vẫn nên trong nha môn chờ đợi thì hơn.”
Nguyên Kinh Mặc chỉ là cái gan to thôi, chứ là ngốc thật.
Anh chỉ mượn lời để thu hút sự chú ý, chứ tự tìm đường c.h.ế.t.
Thế là thuận nước đẩy thuyền, theo Trực Quận vương bước trong.
Trực Quận vương cũng sợ kích động đến cảm xúc của Nguyên Kinh Mặc, nên dám sai mang t.h.i t.h.ể Nguyên Mộng Kiều cất , mà để luôn công đường.
Chỗ khác thế nào thì , nhưng đối với Tông Nhân phủ thì đây là đầu tiên bắt gặp cảnh tượng .
Trong lúc lo âu chờ đợi, Thụy Vương gia và Sở Vương cùng lúc tới nơi.
Thụy Vương gia lớn tuổi, vốn ít ngủ, tin liền lập tức thu xếp tới ngay.
Sở Vương tuy gọi dậy từ trong giấc mộng, nhưng bản vốn là nghiêm cẩn, cũng chần chừ, lập tức mặc y phục chạy đến.
Đợi đến khi ba an tọa công đường, Nguyên Kinh Mặc bắt đầu kể lể về quá khứ bi t.h.ả.m của .
Người của phủ Tĩnh Quận vương lúc mới đủng đỉnh tới nơi.