"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 105:*%*
Cập nhật lúc: 2026-06-08 13:09:02
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế bận rộn bàn bạc chuyện bang giao với triều thần, hạ chỉ xong liền cho mấy lui xuống.
Chỉ dặn Sở vương khi điều tra rõ ràng sự việc, một tờ tấu chương trình bày bộ ngọn ngành là .
Nguyên Kinh Mặc thể ngờ, bản giận dữ xung thiên vì , tiến cung một chuyến mà trở thành vương gia .
Quả nhiên là báo đáp .
Muội mất vẫn còn phù hộ cho .
Hu hu hu, đáng thương của ơi!
Nếu như c.h.ế.t, bây giờ là công chúa .
Nghĩ đến đây, Nguyên Kinh Mặc hạ quyết tâm, nhất định tìm bằng hung thủ sát hại .
Về phần linh hồn nhỏ Nguyên Mộng Kiều.
Cô đang đau lòng lắm đây.
Nếu như hôm qua phụ nữ độc ác Nguyên Mộng Nam hại c.h.ế.t, hôm nay cô là công chúa .
Còn thể cùng ca ca dọn đến vương phủ mới để sống.
Hu hu hu, cô oán hận quá mất.
Cô buồn bã khôn xiết, đến bay cũng chẳng buồn bay nữa.
Trực tiếp vắt vẻo đầu Nguyên Trịnh Văn, giật lấy búi tóc của .
Nguyên Trịnh Văn cảm thấy đầu nặng, còn lành lạnh.
Nghĩ đến chuyện sắp đối mặt khi trở về, cảm thấy chỉ đầu óc trĩu nặng, mà cả cũng nặng nề hẳn lên.
Hứa Thanh Thanh cũng chẳng khá khẩm hơn, ầm ĩ đến tận mặt Hoàng đế , bà thể tưởng tượng nhà đẻ sẽ đối xử với khi chuyện .
Không kìm mà rùng một cái.
Hai vốn về phủ bàn bạc đối sách với Tĩnh Quận vương, kết quả Sở vương trực tiếp giữ .
Tông Nhân phủ xử lý bộ các vụ việc của hoàng quốc thích.
Không chỉ phòng giam, mà còn cả sương phòng để tạm giam.
Sở vương thái độ cứng rắn, yêu cầu hai ở đây vài hôm, liền phái đưa bọn họ .
Còn Nguyên Kinh Mặc, chủ động xin ở , ở cạnh .
Nguyên Mộng Kiều vô cùng cảm động, từ đầu Nguyên Trịnh Văn leo xuống, bay lơ lửng đến đậu lưng Nguyên Kinh Mặc.
Việc đầu tiên Nguyên Kinh Mặc khi Tông Nhân phủ là thăm... t.h.i t.h.ể của .
Quả thực vẫn y nguyên như lúc .
Sau khi xin sự đồng ý của , Sở vương mượn hai nữ ngỗ tác ( khám nghiệm t.ử thi) từ Đại Lý Tự đến nghiệm thi.
Tông Nhân phủ của bọn họ, thông thường đều xử lý các vụ án của sống, án mạng khá ít.
Vốn dĩ cũng thể chuyển vụ án giao cho Đại Lý Tự.
mà, Trực Quận vương và Thụy Vương gia .
Sở vương nghĩ Đại Lý Tự đủ bận rộn , dù thì dạo Tông Nhân phủ cũng chẳng chuyện gì lớn lao.
Tự xét xử một phen cũng chẳng .
Nguyên nhân cái c.h.ế.t của Nguyên Mộng Kiều, dĩ nhiên thể qua mặt các ngỗ tác giàu kinh nghiệm.
Bọn họ chỉ suy đoán hung khí là gì, mà còn thông qua độ sâu và tình trạng miệng vết thương.
Suy đoán lực đ.â.m và góc độ hung khí đ.â.m .
Đây tuyệt đối là vết thương thể gây bằng một tay, huống hồ là một trúng t.h.u.ố.c mê.
Với sức lực yếu ớt đó, lẽ dùng hết lực cũng chỉ thể gây vết thương ngoài da.
Huống hồ, vết thương còn tạo bằng hai dùng lực.
Một cơ thể suy nhược, n.g.ự.c đâm, còn sức đ.â.m thêm một nhát bồi nữa ?
Lúc hai ngỗ tác nghiệm thi, Tông Nhân phủ còn cử ba nữ quan bên cạnh cẩn thận ghi chép.
Bọn họ , linh hồn của cỗ t.h.i t.h.ể đó, đang lơ lửng ngay giữa trung.
Trân trân bọn họ m.ổ b.ụ.n.g .
Nguyên Mộng Kiều cũng ngờ ngày trải qua những chuyện .
Nói thật, lúc nhát d.a.o đầu tiên rạch xuống, cô cảm thấy cả linh hồn đều ớn lạnh chút nào.
Có ai trơ mắt bản m.ổ x.ẻ như , mà phản ứng gì cơ chứ?
Về quen , cô cũng mặc kệ luôn.
Cô còn bay gần một chút, cho tiện quan sát kĩ hơn.
Thỉnh thoảng hai ngỗ tác suy đoán, gật đầu lia lịa.
, chính là như !
Thật chuyên nghiệp!
Nguyên Kinh Mặc dù cũng là nam giới, tiện mặt, nhưng rời quá xa.
Lỡ như oán khí tan, hồn phách vẫn còn, cảm thấy sợ hãi thì ?
Huynh ở nơi gần nhất để bầu bạn.
Lúc còn sống bản lĩnh bảo vệ.
Sau khi mất, luôn chút gì đó cho .
Trực Quận vương và Thụy Vương gia tình cảm cảm động đất trời cho rớt nước mắt lã chã.
Lại rút khăn tay lau nước mắt.
Chưa đợi Sở vương lên tiếng, sai sắp xếp một chỗ bên ngoài phòng cho Nguyên Kinh Mặc, còn cả bánh.
Bọn họ , đứa trẻ vì mà thức trắng đêm, bữa sáng cũng ăn.
Nguyên Kinh Mặc bây giờ chẳng còn tâm trạng nào để ăn.
Muội đều m.ổ b.ụ.n.g , nuốt trôi?
Huynh như một bức tượng đá, bất động ở cửa.
Đến cả Sở vương cũng nổi nữa.
Haizz, hai vợ chồng Nguyên Trịnh Văn đúng là tạo nghiệp mà.
Đứa trẻ ngoan thế .
Phủ Tĩnh Quận vương đúng là mù mắt !
Có lời khai của ngỗ tác, chuyện liền dễ xử lý hơn.
Sở vương hạ lệnh bắt giữ tất cả trong viện của Hứa thị, thẩm vấn từng một.
Nguyên Mộng Nam chính là nắm thóp tâm tư của vợ chồng Nguyên Trịnh Văn, nên mới dám những chuyện .
Nào ngờ ca ca luôn cô coi thường, đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, nhiều chuyện như ?
Tông Nhân phủ ưu ái hoàng quốc thích, nhưng đối với đám hạ nhân thì hề khách sáo.
Trải qua vài lượt dụng hình, bọn họ liền khai sạch sẽ.
Lúc phái bắt Nguyên Mộng Nam, mới phát hiện sớm bỏ trốn .
Ngay cả phu quân của cô cũng rõ tung tích.
Vụ án rơi bế tắc.
Lúc , phủ mới của Nguyên Kinh Mặc cũng thiện.
Lễ bộ chiếu theo quy chế, lo liệu cho Nguyên Mộng Kiều một tang lễ long trọng.
Nguyên Kinh Mặc mang theo bài vị của dọn phủ mới.
Những việc tiếp theo chuyện thể can thiệp nữa.
Trực Quận vương và Thụy Vương gia vẫn còn nhớ phản ứng bất thường của Nguyên Trịnh Văn khi nhắc tới chuyện tráo đổi con cái.
Vẫn luôn nhắc nhở Sở vương đừng quên chuyện .
Sở vương đối với hai vị thích xem náo nhiệt chê chuyện lớn , vô cùng bất đắc dĩ.
một là trưởng bối, một là trưởng của .
Còn thể thế nào đây?
Hơn nữa bao nhiêu năm qua, ông cũng quen với sự náo nhiệt như thế ở bên cạnh .
Sở vương cũng cảm thấy sẽ tra vài thứ.
Thế nhưng, ông ngờ tra nhiều thứ đến .
Nguyên Mộng Nam mà là con của Nguyên Trịnh Văn và một nữ t.ử Tây Lương?
Chuyện tráo con đúng thật là do Nguyên Trịnh Văn .
Ba Sở vương đối với hai chữ "Tây Lương" vô cùng nhạy cảm.
Cách đây lâu bọn họ xử lý một vụ án, trong đó sự nhúng tay của Tây Lương.
Có nhiều điểm tương đồng với vụ án .
Lẽ nào?
Chẳng lẽ?
Liên quan đến Tây Lương, Sở vương cảm thấy chỉ dựa sức lực của Tông Nhân phủ thì vẫn đủ, liền liên kết với vị bạn nhậu của là Đại Lý Tự Khanh cùng điều tra án.
Việc đương nhiên trải qua sự cho phép của Hoàng đế .
Sau đó liền phát hiện chiếc nón xanh to tròn của Nguyên Trịnh Văn.
Lại còn là hai chiếc.
Không những Nguyên Mộng Nam là con gái , mà ngay cả đứa con thứ tráo đổi từ sớm , cũng chẳng con .
Hắn nuôi dưỡng hai đứa trẻ cho Tây Lương.
Hai đứa trẻ còn cùng một cha.
Nữ t.ử Tây Lương tên là Cầm nương đó, kẻ theo đuổi váy cũng ít.
Thể chất Tây Lương thật , Cầm nương sinh mấy đứa con , qua vẫn giữ dáng vẻ trẻ trung xinh .
Điều duy nhất thể an ủi Nguyên Trịnh Văn là, đội nón xanh chỉ một .
Có tới bốn .
Khụ khụ, là ai thì ông sẽ .
Tính , mấy năm nay Cầm nương sinh sáu đứa con.
Lúc bắt cô , trong bụng vẫn còn một đứa sinh.
Nhìn thấy cô , Sở vương liền tại cô thể xoay vần nhiều nam nhân trong lòng bàn tay như .
Quả thực là một yêu nữ.
Lần theo manh mối của Cầm nương, bọn họ đào ít bí mật.
Sau đó phát hiện âm mưu bố cục hàng trăm năm của Tây Lương quốc.
Sở vương: Trời đất ơi!
Đại Lý Tự Khanh: Cứu với, cứu với! Nhịp độ là bận đến c.h.ế.t mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-105.html.]
Trực Quận vương: Wow, kịch tính!
Thụy Vương gia: Sống lâu thì chuyện náo nhiệt gì cũng thể bắt gặp, còn sống thật !
Sự việc truyền ngoài, lập tức chấn động cả triều dã.
Có thể coi là một sự kiện vô cùng lớn trong thời gian Quang Khải đế tại vị.
Phải mất ròng rã ba năm mới khép vụ án .
Đừng là hoàng thất, ngay cả bách tính bình thường cũng ít liên lụy trong đó.
Sử sách gọi là: Vụ án tráo con Tây Lương.
Chỉ cần nhắc tới chuyện , đời sẽ đến hai em Nguyên Kinh Mặc và Nguyên Mộng Kiều.
Nguyên Mộng Kiều lúc sống vô danh tiểu , khi c.h.ế.t vì chuyện mà lưu danh thiên cổ.
Rất nhiều đồng tình với tao ngộ của cô, còn ít thơ xót thương cho cô.
Nếu gặp chuyện vô cùng tủi .
Họ sẽ bản còn đáng thương hơn cả Mộng Kiều.
**Chương 106**
Về phần Nguyên Kinh Mặc, vì đại nghĩa diệt , đòi công bằng cho , trở thành hình mẫu của một trưởng .
Tiệm thợ mộc của cũng trở nên nổi tiếng. Hoàng đế còn cho một chức danh hữu danh vô thực ở Công bộ.
Nguyên Kinh Mặc còn phụ mẫu chèn ép, linh cảm bùng nổ, chế tác ít vật phẩm nổi tiếng.
Mấy con lợn gỗ cùng bôn ba chạy vạy ngày đó, mang cải tiến nhiều .
Trở thành thú cưng bằng gỗ thịnh hành khắp cả nước.
Được gọi là: Trư Bưu.
Ý là một chú lợn gỗ vô cùng dũng mãnh, thể bảo vệ chủ nhân.
Về phần Nguyên Mộng Kiều, cô vẫn luôn theo ca ca, vì mà bôn ba chạy ngược chạy xuôi.
Nhìn lải nhải kể chuyện của phủ Tĩnh Quận vương bài vị của .
À , đáng lẽ là chuyện của phủ Cung Thuận Hầu mới đúng.
Nguyên Tĩnh Quận vương, nay là Cung Thuận Hầu, kể từ khi giáng tước vị, liền ốm đau gượng dậy nổi.
ông vẫn cố chống đỡ một thở tàn, dám nhắm mắt xuôi tay.
Bởi vì tước vị nhà ông thể thế tập, ông mà c.h.ế.t, cái nhà coi như triệt để xong đời.
Về phần kẻ đầu sỏ gây tội là Nguyên Trịnh Văn và Hứa thị.
Hoàng đế đích hạ lệnh, cho phép hai tách , ngài cảm thấy hai quả thực xứng đôi.
Thả ngoài hại khác để gì, cứ ở bên như .
Nguyên Mộng Kiều thỉnh thoảng sẽ bay đến phủ Cung Thuận Hầu, xem Nguyên Trịnh Văn và Hứa thị đ.á.n.h .
Bọn họ chỉ trích lẫn , đó liền lao ẩu đả.
Cơ thể Nguyên Trịnh Văn cũng chẳng khỏe mạnh gì, mà chỉ thể đ.á.n.h hòa với Hứa thị.
Nguyên Mộng Kiều xem một thời gian liền thấy chán.
Cô và ca ca đối với chuyện của Tây Lương quốc nhiều, Hoàng đế khi điều tra rõ ràng triệt để, nghiêm lệnh tất cả những chuyện truyền ngoài.
Hai em họ chỉ rằng, phủ Cung Thuận Hầu hiểu vì ngày càng thê thảm.
Không qua bao lâu.
Ngày hôm đó, cô theo ca ca ngoài, thấy một ngâm thơ cho .
**Mộng Kiều Ngâm**
*Mộng Kiều khinh vũ vu thu phong,*
*Sơ tinh đạm nguyệt ánh hàn lưu.*
*Phụ mẫu chi tình đạm như thủy,*
*Ám chi ảnh mật như trù.*
*Hoa hồn phiêu tán tao ám hại,*
*Nguyệt sắc m.ô.n.g lung yểm lệ mâu.*
*Thế gian lãnh noãn giai như mộng,*
*Cô ảnh quỳnh quỳnh hà sở cầu.*
*(Tạm dịch: Mộng Kiều nhẹ múa giữa gió thu / Trăng nhạt thưa soi dòng lạnh / Tình sâu phụ mẫu nhạt như nước / Bóng đêm tăm tối tựa lụa giăng / Hồn hoa phiêu tán vì ám hại / Sắc trăng mờ ảo lấp đôi mắt rưng rưng / Tình đời ấm lạnh tựa như mộng / Lẻ bóng đơn côi mong cầu điều chi).*
Nguyên Mộng Kiều cảm thấy cơ thể chợt nhẹ bẫng, chìm bóng tối.
Lúc tỉnh nữa, cô phát hiện bản trở về thời thơ ấu, lúc cô vẫn phủ Tĩnh Quận vương đón về.
Cô nhân lúc tổ mẫu chùa cầu phúc, liền đến tận nơi nhận , còn ở Phật cầu nguyện nhiều ngày, vì tổ mẫu cầu phúc.
Tổ mẫu kiếp đối xử với cô cũng tệ, cứ coi như là báo đáp .
Cô và tổ mẫu ruột của trông cực kỳ giống , đây cũng là lý do khiến Hứa thị thích cô.
Tiếp đó, cô học theo Nguyên Mộng Nam của kiếp , đ.á.n.h bóng danh tiếng của ngoài.
Chiêu trò đó của Nguyên Mộng Nam đúng là hữu dụng, phu quân kiếp mà nghiêng ngả si mê cô.
Còn ít thế gia công t.ử đều đem lòng ái mộ.
Cô cảm thấy lòng hư vinh của thỏa mãn, thế nhưng cô coi thường những kẻ .
Đặc biệt là tên Lư Hoài Viễn .
Đứa ngốc nghếch Nguyên T.ử Tình của , kiếp vì tình mà khổ sở, u uất mà c.h.ế.t.
Tên Lư Hoài Viễn đó chính là một kẻ ngu xuẩn, kiếp một nữ t.ử bán táng phụ (bán lo tang cha) câu dẫn.
Kiếp , mà thích cô, thật sự là đáng cho Nguyên T.ử Tình.
Nguyên T.ử Tình rõ ràng cái gì cũng , sự sủng ái của cha , gia thế , của hồi môn phong phú.
Vậy mà cứ như mù, thích một tên ngốc.
Thế nhưng, Nguyên T.ử Tình kiếp từng lên tiếng giúp cô, cô để cô gái rơi bi kịch như kiếp nữa.
Cứ coi như là trả ân tình cho tỷ .
Kết quả, Lão phu nhân phủ Trấn Quốc Công phá hỏng .
Lão phu nhân mà nhận ý đồ của cô, cũng thông qua việc dạy dỗ Lư Hoài Viễn, để cho cô rằng, hôn ước do hoàng gia ban là thể hối hận.
Cô đành bỏ cuộc, nhưng cô cảm thấy, Lão phu nhân sẽ mặc kệ Lư Hoài Viễn .
Lúc cô chuyện với Lư Hoài Viễn, điệu bộ đó giống hệt như lúc cô thường ngày lừa gạt mấy kẻ ngốc .
Sau đó, cô và ca ca cứ mơ mơ màng màng mà trở thành con cái của Võ An Hầu.
Võ An Hầu và phu nhân đối xử với hai , cô ngờ sống một đời, bản còn thể cảm nhận sự yêu thương của cha .
Cảm tạ Hoàng hậu nương nương, cảm tạ Lão phu nhân.
Thành Mộng Kiều cảm thấy những mây mù âm u bao phủ trong lòng đây tan biến.
Về , cô sẽ sống ngày càng hơn.
Trải qua sự dạy bảo của Lương Tĩnh, Thành Mộng Kiều rằng, cách của gây cho Nguyên T.ử Tình ít tổn thương.
Ngoài việc giúp Nguyên T.ử Tình .
Tâm tư thầm kín hơn của cô chính là…
Cô thật sự ghen tị với Nguyên T.ử Tình.
Tỷ sở hữu quá nhiều thứ mà cô từng .
Nhìn nam nhân tỷ thích, thích .
Trong lòng Thành Mộng Kiều cảm thấy vui sướng.
Cô ở mặt Lương Tĩnh, thản nhiên thừa nhận những mặt tối tăm trong lòng, cùng những tâm tư nhỏ nhoi thể cho ai của .
Ngoại trừ chuyện trọng sinh, đều kể hết cho Lương Tĩnh .
Nói cho mẫu của .
Lương Tĩnh xong hề trách mắng cô, ngược còn ôm cô lòng an ủi.
Lương Tĩnh: “Kiều tỷ nhi, con thể thản nhiên thừa nhận những điều , thật sự dũng cảm. Giữa với luôn sẽ sự so đo và ghen tị, bao nhiêu cũng vì những thứ , mà lầm đường lạc lối.”
“Con giúp Nguyên T.ử Tình là thật, mà ghen tị với tỷ cũng là thật. Con bằng lòng xin tỷ , và thẳng thắn rõ chuyện cho tỷ ?”
Thành Mộng Kiều thực lòng đối mặt với Nguyên T.ử Tình, mỗi thấy tỷ , cô đều cảm thấy giống như một con chuột nhắt xa dám ló mặt ánh sáng.
Lương Tĩnh thấy cô im lặng, cũng ép buộc, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Kiều tỷ nhi, đừng sợ, nương sẽ cùng con. Những đạo lý đây con hiểu, nương sẽ từ từ dạy con. mà, thể trốn tránh những lầm từng gây , dũng cảm đối mặt, thì mới thể tiến xa hơn, mới thể buông bỏ , bằng chuyện sẽ mãi mãi là cái gai trong lòng dằn vặt con.”
“Hơn nữa, nếu con Lư Hoài Viễn là một chỗ dựa , thì nên thẳng thắn cho Nguyên T.ử Tình . Nếu , con sẽ luôn vướng bận chuyện .”
Thành Mộng Kiều nép trong vòng tay ấm áp của mẫu , nước mắt lã chã rơi, sự ấm áp như thế , kiếp cô cũng thể .
Thành Mộng Kiều lau nước mắt, ánh mắt kiên định Lương Tĩnh: “Nương, con bằng lòng xin T.ử Tình, phiền nương cùng con một chuyến .”
Lương Tĩnh cô sẽ đồng ý, sở dĩ nãy giờ cứ do dự chẳng qua là do trong lòng còn lo sợ mà thôi: “Được, Kiều tả nhi giỏi lắm, lát nữa nương sẽ sai mang bái phỏng đến phủ Trực Quận vương, bây giờ con theo nương chọn quà xin cho Nguyên T.ử Tình nhé. Hôm nay nương mua ít đồ, đều hợp với các cô nương trẻ tuổi.”
Lúc phủ Trực Quận vương nhận bái phỏng, vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ và phủ Võ An Hầu vốn qua gì, mở mới , hóa là Võ An Hầu phu nhân dẫn theo Nguyên Mộng Kiều, , bây giờ là Thành Mộng Kiều , đến để tạ .
Trực Quận vương luôn luôn túc trực ở tuyến đầu hóng chuyện.
Phủ Trực Quận vương dĩ nhiên rõ những chuyện tồi tệ của phủ Tĩnh Tư Hầu, cả nhà họ đều là những sảng khoái, thẳng thắn.
Sau khi rõ ngọn ngành, sự ác cảm đối với Thành Mộng Kiều cũng vơi ít.
Nhìn một cái là do Hứa thị dạy dỗ đàng hoàng, từ nhỏ chịu khổ cực, về đến nhà gặp đôi cha như .
Lớn lên tính cách chút lệch lạc cũng là điều dễ hiểu.
Vài hôm Lư phủ cũng kể chuyện tình cờ gặp Võ An Hầu phu nhân và Thành Mộng Kiều.
Ấn tượng của bọn họ đối với cô nương cũng lên nhiều, chỉ điều T.ử Tình nha đầu từ vụ ở Trân Bảo Các, ít khi nhắc đến Lư Hoài Viễn nữa.
Trông bộ dạng vẻ như tuyệt vọng .
Cả nhà khuyên nhủ nhưng chẳng bắt đầu từ .
Nếu chuyện do Tiên hoàng ban hôn, bọn họ sớm trở mặt với Lư phủ .
Trực Quận vương âm thầm lưng thậm chí mắng Tiên hoàng bao nhiêu , chê ngài đầu óc hồ đồ, cứ thích se duyên bừa bãi.
Tất nhiên ông cũng chỉ dám len lén mắng mặt Vương phi mà thôi.
Ông cũng chán sống.
Bây giờ, hôn sự thể tiếp tục, cũng dám đắc tội với Lư gia, nếu con gái gả qua đó, sống thế nào?
Lương Tĩnh lên kế hoạch đến phủ Trực Quận vương từ .
Ngày chọn cũng khéo, bái phỏng đưa qua.
Một lát hồi đáp , mời bọn họ phủ tụ họp.
Chuyện đương nhiên Nguyên T.ử Tình đồng ý, tỷ là một cô gái thẳng thắn, vẫn luôn hỏi cho rõ ràng, tại Thành Mộng Kiều như .
Tỷ cái loại ngốc nghếch như Lư Hoài Viễn, dĩ nhiên thể Thành Mộng Kiều là cố ý .
Tỷ hiểu nổi!