"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 125:*∆*

Cập nhật lúc: 2026-06-09 15:28:58
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điều quan trọng nhất là Quốc công gia sở hữu dung mạo phong thần tuấn tú, khí chất tựa như tiên nhân hạ phàm.

 

Còn con trai bà…… thôi bỏ , chẳng buồn nhắc tới nữa.

 

Rõ ràng hai đều tướng mạo tầm thường, nhưng Quốc công gia kiểu gì cũng thấy thanh thuần, phóng khoáng, dường như còn mang theo cái gọi là…… cảm giác thiếu niên?

 

, chính là hình dung như thế.

 

Cảm giác thiếu niên thanh sảng chút dầu mỡ.

 

Thế nhưng con trai bà, kiểu gì cũng thấy thiếu thiếu chút cảm giác .

 

nương ruột, còn chẳng dám mặt dày mang con trai so sánh với Quốc công gia.

 

Nhìn thế nào cũng thấy thằng con vẻ thông minh cho lắm.

 

Ngặt nỗi, cái tính khí như dở đó giống hệt như cha nó.

 

Nó tưởng các cô nương trẻ tuổi bây giờ đều sẽ giống như bà, đủ sự kiên nhẫn để dỗ dành một con lừa bướng bỉnh ?

 

Cái con lừa bướng bỉnh Lư Chấn Nam , nếu rời xa bà , thử hỏi còn ai chịu cưng chiều ông như nữa chứ.

 

Cũng may vị phu quân nhà tuy ngoài miệng cứng rắn, nhưng đối xử với bà thực sự , phương thức chung sống của hai họ vốn dĩ là như .

 

Phu thê với chẳng đều như thế .

 

Thế nhưng, cái thằng ranh con Lư Hoài Viễn , học hành chẳng thì chớ, còn tự ý phát huy bừa bãi.

 

Quả thực đến mức khiến nương ruột của nó cũng thốt lên một câu "đáng đời".

 

Thế nhưng, quản dạy, mà là bắt đầu từ .

 

Bản tính của con trai hề , nó chỉ là... ngốc mà thôi.

 

Hơn nữa, còn là cái kiểu ngốc mà tự .

 

quản giáo , nay tiểu cô t.ử tình nguyện quản thúc, bà dĩ nhiên thể kéo chân của .

 

Cho dù thấy con trai ăn đòn, bà cũng sẽ tuyệt đối hé răng nửa lời.

 

Yêu cho roi cho vọt, bà tự hiểu rõ đạo lý .

 

Lư Hoài Viễn đang ôm một bụng phẫn nộ, tủi vô cùng hoang mang, lẳng lặng rơi nước mắt bên trong chiếc xe ngựa tối tăm chật hẹp.

 

Cảm nhận sự xóc nảy của xe ngựa, thông qua cửa sổ để quan sát tình hình bên ngoài một chút.

 

Đáng tiếc, cha trói quá chặt, thực sự tài nào vùng vẫy thoát .

 

Vặn vẹo nửa ngày trời cũng chỉ lật một cái, mệt đến mức kiệt sức, như một con cá mắc cạn, ngừng há miệng thở hồng hộc.

 

Suốt dọc đường , cuối cùng cũng nhổ chiếc khăn trong miệng , Lư Chấn Nam vốn dĩ cũng nhét quá chặt.

 

Đáng tiếc, xe ngựa di chuyển con đường nhỏ, xung quanh hoang vu một bóng .

 

Mặc dù bên ngoài phu xe và hộ vệ theo, nhưng bọn họ đều qua huấn luyện nghiêm ngặt, chẳng một ai thèm bắt lời với cả.

 

Lư Hoài Viễn tự lẩm bẩm một suốt một lúc lâu, chỉ tiếng móng ngựa lộc cộc dọc đường đáp lời mà thôi.

 

Ước chừng một canh giờ , Lư Hoài Viễn nhận thấy xe ngựa dừng , rèm cửa vén lên, một mặt mũi vẽ đầy màu sắc xanh đỏ nhem nhuốc, rõ diện mạo, một tay xách gô khỏi thùng xe.

 

Nếu như chuyện do đích cha nương tống cổ lên xe ngựa.

 

Thì thực sự nghi ngờ việc bọn buôn bắt đem bán .

 

Lư Hoài Viễn cảm thấy mắt tối sầm ……

 

Không do ngất xỉu, mà là nọ trùm một chiếc bao đầu màu đen lên đầu .

 

Cậu cảm giác dìu xuống một chiếc ghế, đó, cả chiếc ghế khiêng bổng lên?

 

Suốt chặng đường lắc la lắc lư, trôi qua bao lâu, đặt xuống đất, dìu bước một nơi nào đó.

 

Âm thanh xung quanh phần náo nhiệt ồn ào, chôn chân tại chỗ bất động.

 

Cảm nhận đến cởi trói cho , chiếc bao trùm đầu cũng gỡ xuống.

 

Tầm khôi phục, Lư Hoài Viễn thấy một căn nhà gỗ vô cùng đơn sơ.

 

Bên trong chỉ kê độc một chiếc giường và một cái bàn.

 

Trên mặt bàn đặt một cái bọc bằng vải thô.

 

Người nam t.ử mặt nhem nhuốc bên cạnh lên tiếng mở lời:

 

Giáp Nhất: “Nhị Xuyên Tử, hoan nghênh đến với trại huấn luyện, là quản sự ở đây, gọi là Giáp Nhất. Trong bọc vải chứa một vật dụng sinh hoạt hàng ngày, cùng với cuốn quy tắc học viên của trại huấn luyện. Sáng mai giờ Mão chính xác tập hợp tại phòng chữ Giáp, chú ý tuyệt đối muộn. Hôm nay ngươi thể thu dọn đồ đạc một chút, vòng quanh đây để quen với môi trường xung quanh.”

 

Lư Hoài Viễn: “Đây là cái nơi quỷ quái nào, mới thể rời khỏi đây?”

 

Giáp Nhất: “Xin hãy xưng hô với là Giáp quản sự. Ở nơi , ngươi chỉ là một tên binh nhì sơ cấp, đối với bất kỳ ai cũng đều dùng kính ngữ. Nể tình ngươi là mới phạm đầu, hiểu rõ quy định, sẽ xử phạt ngươi.”

 

“Còn về những việc khác, chuyện nên hỏi thì đừng hỏi, lúc nào cần tự khắc sẽ thông báo cho ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-125.html.]

 

Lư Hoài Viễn xưa nay bao giờ chịu cái loại uất ức cơ chứ, kẻ dám dùng cái giọng điệu đó để chuyện với .

 

Lư Hoài Viễn: “Hừ, tiểu gia mắc mớ gì lời ngươi, mau chóng thả tiểu gia ngoài ngay, bằng , sẽ cho ngươi tay.”

 

Vừa dứt lời, Lư Hoài Viễn trực tiếp vung một cú đ.ấ.m lao thẳng tới.

 

Hạ bộ của Giáp Nhất bất động như bàn thạch, bàn tay khẽ giơ lên, dễ dàng đỡ lấy cú đ.ấ.m mà Lư Hoài Viễn tự cho là mang theo uy lực mười phần, đó trực tiếp thực hiện một nhịp đẩy, kéo gạt phắt một cái.

 

Lư Hoài Viễn dính chặt lên tường theo hình chữ Đại (大), khuôn mặt áp lực từ chất liệu đặc biệt bức tường ép cho biến dạng méo mó.

 

Sau đó cả mơ màng trượt dài xuống đất.

 

Lúc mới phát hiện , chỉ bức tường, mà ngay cả mặt đất cũng vô cùng mềm mại.

 

Cơ thể trực tiếp cảm nhận cái sự êm ái đó .

 

Hành động vẻ vô cùng hung tàn dữ dội của Giáp Nhất, thực chất hề gây bất kỳ thương tích nào cho cơ thể , bức tường và lớp t.h.ả.m đất hấp thụ phần lớn lực tác động .

 

Thế nhưng, trái tim non nớt của Lư Hoài Viễn chịu một đòn đả kích vô cùng nặng nề.

 

Đến khi tỉnh táo , Giáp Nhất bước khỏi phòng từ lâu.

 

Lư Hoài Viễn vì thèm ngó qua cuốn sổ tay quy tắc, nên hề rằng Giáp Nhất sẽ là luôn túc trực bên cạnh cho đến tận ngày trại huấn luyện kết thúc.

 

Ngay ngày đầu tiên để ấn tượng vô cùng tồi tệ trong mắt Giáp Nhất, những ngày tháng tiếp theo, dĩ nhiên sẽ trả giá đắt cho hành động của .

 

Thế nhưng Lư Hoài Viễn đang trong cơn phẫn nộ và hổ tột cùng thời gian để suy tính mấy chuyện đó, vẫn đang chìm đắm trong nỗi đau thương của bản .

 

Cảm thấy chỉ trong mộng ruồng bỏ, mà đến cả cha cũng nhẫn tâm vứt bỏ .

 

Còn về chuyện quân doanh mà cha , căn bản chẳng thèm tin, việc cấp bách hiện tại là tìm cách thoát khỏi cái nơi quỷ quái .

 

Đáng tiếc, chính vì sự ngu xuẩn của , Giáp Nhất trực tiếp tước bỏ tư cách quen với môi trường xung quanh của từ .

 

Phạm vi hoạt động của thu hẹp thêm một bậc, bộ những khu vực mà thực sự đối mặt đều Giáp Nhất đóng cửa cấm đường .

 

So với màn thể hiện của Lư Hoài Viễn, hai vị học viên còn tỏ ngoan ngoãn hơn nhiều.

 

Sau khi tới nơi, cả hai đều vô cùng yên lặng.

 

Một thì tìm hiểu quy tắc từ sớm, một thì đem cái tư tưởng " ít nhiều, quan sát nhiều hơn" thấm nhuần tận trong xương tủy .

 

Bước chân một môi trường mới, lúc ban đầu dĩ nhiên là càng thấp điệu càng cẩn trọng thì mới là nhất.

 

Những điều , trong cuốn sổ tay của Nhị Đôn T.ử (Tào T.ử Hiên) đều ghi chép rõ ràng.

 

Thế nhưng, ngay khi bước chân phòng, cuốn sổ đó quản sự Bính Nhị thu hồi mất .

 

Cậu vô cùng cảm thấy may mắn vì bản kịp ghi nhớ cơ bản bộ nội dung bên trong.

 

Cuốn sổ tay mới nhận trong tay, là phiên bản cắt giảm lược bớt của cuốn sổ đó.

 

Nội dung bên trong đầy một phần mười so với bản gốc.

 

Cậu hai vị bằng hữu còn chỉ nhận độc cuốn sổ , trong lòng khỏi nảy sinh chút đồng cảm xót thương cho họ.

 

Cậu nương theo bản đồ thám thính dò xét xung quanh một lượt, mới trở về phòng của .

 

Căn phòng của hơn phòng của Nhị Xuyên T.ử nhiều, chỉ tủ quần áo mà còn cả giá sách nữa, những cuốn sách đặt đó đều là những loại từng thấy bao giờ, ăn xong bữa tối, liền say sưa chìm đắm trong đó.

 

Thời gian tập hợp của là giờ Mão chính xác sáng mai, địa điểm tại phòng chữ Ất, Ất Nhị ấn tượng khá với , hơn nữa cấp cũng đặc biệt căn dặn để mắt che chở cho nhóc nhiều hơn một chút.

 

Thế là ông tiện thể rỉ tai nhắc nhở Nhị Đôn T.ử một vài điều lưu ý ngầm.

 

Nhị Đôn T.ử dạo gần đây tiến bộ ít, cách lắng thấu hiểu lời khác .

 

Tự nhiên rõ vị Ất quản sự đối với cũng vài phần chiếu cố, trong lòng cũng vơi bớt ít lo âu.

 

Còn về phần Nhị Trụ Tử, sự dạy dỗ nghiêm khắc của vị sư phụ Tạ Lương từ , những lầm sơ đẳng nên phạm , dĩ nhiên sẽ bao giờ mắc .

 

Cậu còn thành công dùng cái sự thật thà chất phác của để chiếm thiện cảm của quản sự Bính Tam.

 

Thật thà, bổn phận, ít .

 

Đó chính là lời nhận xét mà Bính Tam dành cho vị tân binh Nhị Trụ T.ử trong ngày đầu tiên gặp mặt.

 

Tạ Lương vẫn luôn theo sát tình hình của cả ba , dĩ nhiên là lập tức nhận phản hồi ngay trong ngày đầu tiên.

 

Ông quyết định tăng thêm chút độ khó cho nhiệm vụ của Nhị Xuyên T.ử (Lư Hoài Viễn).

 

Cứ bắt đầu từ cái trò khó khăn nhất của giai đoạn một .

 

Cái hạng thiếu niên ngây ngô ngạo mạn từng đến trời cao đất dày là gì như thế , thì để cho nó đối diện trực tiếp với những nỗi thống khổ gian truân của cuộc đời, thì mới thể thực sự trưởng thành lên .

 

Còn về phần hai , cứ chiếu theo kế hoạch ban đầu mà thực hiện.

 

Đây dẫu cũng là khóa học viên đầu tiên do đích Tạ Lương ông chỉ dạy, nếu dạy dỗ thành tựu gì hồn.

 

Thì thật là với danh xưng thần toán t.ử của .

 

 

Loading...