"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 149:/

Cập nhật lúc: 2026-06-10 14:51:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngay trong buổi thượng triều đầu tiên, Trần Văn Hoa dâng tấu xin Hoàng đế lật một vụ án cũ từ triều đại . Vụ án từng gây chấn động dư luận, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi khắp hang cùng ngõ hẻm: Vụ án Thám hoa lang cải trang nam nhi.

 

Vị Thám hoa lang tài hoa xuất chúng, đỗ đạt cả ba kỳ thi (Giải nguyên, Hội nguyên, Thám hoa), phát hiện là nữ nhi. Chuyện trôi qua mười năm, Trần Văn Hoa cho rằng một tài giỏi như , chịu án lưu đày mười năm là quá đủ. Nàng khẩn thiết xin Hoàng đế mở lượng khoan hồng, cho đó cơ hội chuộc .

 

Hoàng đế thực sự vẫn còn nhớ rõ sự việc . Vị Thám hoa lang năm xưa quả thực tài năng xuất chúng. Tuy nhiên, do cuốn vòng xoáy tranh giành ngôi báu vô cùng khốc liệt, phe cánh khi thể thu phục nàng quyết định hãm hại, dẫn đến kết cục bi t.h.ả.m đó.

 

Thực , bản Hoàng đế cũng từng ý định chiêu mộ nàng. Mười năm dãi dầu sương gió, dung mạo nàng giờ đổi . Năm xưa, nàng từng là một nhân vật mưa gió chốn kinh thành, khiến bao vị quan viên khao khát kết thông gia. Khi sự thật về phận nữ nhi của nàng hé lộ, bao nhiêu tiểu thư khuê các cạn nước mắt vì thất vọng.

 

Trần Văn Hoa tiếp tục trình bày: “Muôn tâu bệ hạ, Diệp Phùng Xuân quả thực tài thao lược. Thần dành thời gian nghiên cứu các bài sách luận năm xưa của nàng, và nhận thấy chúng vẫn còn nguyên giá trị thực tiễn cho đến tận bây giờ. Một nhân tài kiệt xuất như chịu cảnh lưu đày nơi thâm sơn cùng cốc thì quả là một sự lãng phí lớn. Cúi xin bệ hạ mở lượng hải hà, cho nàng một cơ hội để lập công chuộc tội.”

 

Tình cờ , hôm nay cũng vài vị Ngự sử dâng sớ liên quan đến vụ việc của Võ Nhu Lan. Họ cho rằng hình phạt mà Hoàng đế áp dụng đối với Võ Nhu Lan là quá nhẹ tay.

 

Hoàng đế bèn đáp lời: “Được thôi, nếu các khanh cho rằng hình phạt như là quá nhẹ, thì chi bằng tự trải nghiệm xem . Không cần đến mười năm, chỉ cần một năm nhận bổng lộc, mỗi ngày việc từ giờ Mão đến giờ Tý, và hưởng bất kỳ ngày nghỉ nào. Các khanh thấy thế nào?”

 

Cả triều đường im phăng phắc.

 

Hoàng đế tiếp: “Nếu các khanh vẫn còn thắc mắc, thì bắt đầu từ hôm nay, tất cả hãy cùng nếm thử cảm giác đó nhé.”

 

Lúc , Thượng thư Bộ Công vội vàng bước : “Muôn tâu bệ hạ, thần và các quan viên khác đồng tình với quyết định của ngài. Việc bệ hạ trọng dụng nhân tài, thể hiện sự khoan dung độ lượng, quả là hồng phúc cho chúng thần.”

 

Ngay lập tức, các vị đại thần khác cũng đồng thanh hưởng ứng: “Thần đồng ý!”

 

lúc đó, Trần Văn Hoa – vốn đang là tâm điểm chú ý – bước , đề cập đến vụ án của Diệp Phùng Xuân, dấy lên một làn sóng tranh luận mới. Có ý kiến cho rằng đây là phán quyết của Tiên đế, thể tùy tiện đổi. Kẻ khác gay gắt lên án tội khi quân là thể tha thứ. Cũng cho rằng triều đình hiện thiếu nhân tài, chẳng cần thiết bận tâm đến một Diệp Phùng Xuân. Nhìn chung, ngoài Trần Văn Hoa, một ai lên tiếng ủng hộ việc gọi Diệp Phùng Xuân trở về. Những chọn cách im lặng thì đang chăm chú quan sát nét mặt của Hoàng đế để dò xét thánh ý.

 

Bản Hoàng đế cũng ngờ Trần Văn Hoa đề cập đến chuyện ngay trong ngày đầu tiên nhậm chức. Mặc dù việc đ.á.n.h giá quan và tiến cử nhân tài thuộc thẩm quyền của Bộ Lại, nhưng liệu một tước bỏ thứ suốt mười năm ròng rã còn giữ khí chất năm xưa?

 

Thượng thư Bộ Lại bước bẩm báo: “Muôn tâu bệ hạ, chi bằng cứ gọi đó về kinh, xem xét tình hình hiện tại mới đưa quyết định cuối cùng.”

 

Ở triều Dung, án lưu đày thường thời hạn cụ thể, nhưng theo thông lệ thì mặc định là mười năm. Do đó, việc gọi Diệp Phùng Xuân về lúc cũng coi là trái ý chỉ của Tiên đế.

 

Hoàng đế phán: “Chuẩn tấu.”

 

Tiết trời xuân ấm áp, cây cỏ đ.â.m chồi nảy lộc xanh tươi. Làn gió từ sông thổi mang theo nước mát mẻ, quyện cùng hương hoa thoang thoảng. Xung quanh, những du khách đến thưởng ngoạn phong cảnh đang rộn rã. Các cô thiếu nữ thướt tha dạo bước giữa rừng hoa, cẩn thận ngắt những bông hoa rực rỡ cài lên mái tóc.

 

“Nương, xem đóa hoa ?”

 

Vinh Cẩn Dao xách váy chạy ùa tới, ôm trọn một bó hoa tươi thắm trong lòng. Nụ của nàng thiếu nữ còn rạng rỡ hơn cả những đóa hoa đang khoe sắc.

 

Nàng đang diện một bộ váy mới do Võ Tam Nương thiết kế theo bản phác thảo của Lư Tĩnh Thù. Chân váy xòe rộng, xếp thành nhiều tầng lớp bồng bềnh. Tay áo thêu những hoa văn tinh xảo bằng chỉ mảnh, tạo hiệu ứng nửa kín nửa hở. Kỹ thuật khá giống với cách ren thời hiện đại. Đối với các thợ thêu lành nghề, việc quá khó, chỉ là họ từng nghĩ đến việc kết hợp như .

 

Trên tóc nàng đội một chiếc mũ nhỏ xinh xắn kết từ ngọc trai, cài nghiêng một bên búi tóc. Các món đồ trang sức khác cũng chủ yếu từ ngọc trai, thậm chí má nàng còn đính vài viên ngọc trai nhỏ điểm nhấn. Chiếc túi xách nhỏ cũng đính đầy ngọc trai, bên trong chứa đầy những món đồ chơi thú vị mà nàng mua .

 

Hiện tại, kiểu váy bán rộng rãi. Vinh Cẩn Dao và Vinh Gia Tố mỗi sở hữu một bộ duy nhất, may đo riêng. Váy của Vinh Cẩn Dao màu hồng đào dịu nhẹ, còn của Vinh Gia Tố mang sắc vàng óng ánh như cánh chuồn chuồn.

 

Sau khi lo liệu xong xuôi việc liên quan đến kỳ thi tuyển nữ quan, Lư Tĩnh Thù sắp xếp một chuyến dã ngoại cho cả gia đình. Địa điểm chọn ngay sát bờ sông, cách trang viên của gia đình xa, vốn là một điểm đến ưa thích của dân kinh thành. Hôm nay đúng ngày nghỉ của các quan viên, nên khí càng thêm phần náo nhiệt. Dọc theo bờ sông, vô các sạp hàng nhỏ bày bán đủ loại hàng hóa với giá cả chăng. Vinh Cẩn Dao và Vinh Gia Tố mải mê dạo chơi, mua sắm khá nhiều món đồ ưng ý.

 

Trong khi đó, Lư Tĩnh Thù và Dư thị đang thư thái nghỉ trong một chiếc lều bạt dựng sẵn. Loại lều phổ biến trong các chuyến dã ngoại, với khung sườn lắp ghép tiện lợi, dễ dàng tháo dỡ. Dân thường thường dùng lều bằng vải thô, trong khi lều của gia đình Lư Tĩnh Thù từ loại lụa cao cấp, với cửa và cửa sổ thiết kế phối màu tinh tế, điểm xuyết những hình thêu sắc sảo. Bất cứ ai thấy cũng tự động tránh xa một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-149.html.]

Hôm nay, gia đình mang theo khá đông hộ vệ. Một theo sát bảo vệ Vinh Cẩn Dao và Vinh Gia Tố, còn túc trực xung quanh khu vực lều trại.

 

Bỗng nhiên, tiếng bánh xe lộc cộc cùng tiếng vó ngựa vang lên, mỗi lúc một gần. Lư Tĩnh Thù và Dư thị tò mò hướng ánh ngoài.

 

Một chiếc xe ngựa giản dị, hộ tống bởi một nhóm quan binh, chầm chậm tiến tới. lúc chiếc xe ngang qua, bên trong khẽ vén rèm lên. Bàn tay đó gầy guộc, in hằn những vết nứt nẻ và chai sạn. Tiếp đó, một khuôn mặt khắc khổ hiện , điểm xuyết những sợi tóc bạc lưa thưa.

 

Người đó đưa mắt về phía lều, và Lư Tĩnh Thù ngay lập tức thu hút bởi đôi mắt . Đôi mắt màu hổ phách, trong trẻo như pha lê nhưng phảng phất một màn sương mù mờ ảo. Chủ nhân của đôi mắt chắc hẳn mang trong một quá khứ đầy thăng trầm.

 

Chỉ xuất hiện trong một cái chớp mắt, đó thả rèm xuống. Lư Tĩnh Thù cảm thấy một sự hụt hẫng khó tả.

 

"Nương, con cảm giác như từng gặp đó ở ." Dư thị ngập ngừng lên tiếng khi chứng kiến cảnh tượng .

 

Lư Tĩnh Thù hỏi : “Con đó ?”

 

Chỉ qua một cái thoáng qua, Lư Tĩnh Thù thậm chí còn kịp xác định rõ giới tính tuổi tác của đó.

 

 

 

 

 

 

 

Trong ký ức của nguyên chủ cũng .

 

Dư thị : “ theo lý mà , cô nên xuất hiện ở đây.”

 

Lư Tĩnh Thù hỏi: “Vì ?”

 

Dư thị đáp: “Nếu là con quen , cô ở nơi lưu đày mới đúng, quan binh đưa đến kinh thành thế .”

 

Lư Tĩnh Thù kết hợp những thông tin , đoán phận của đó: Với phận nữ t.ử mà đỗ Tam nguyên, Thám hoa lang năm xưa – Diệp Phùng Xuân.

 

“Thảo dân Diệp Phùng Xuân, bái kiến các vị đại nhân.”

 

Giọng nữ t.ử thanh lãnh chút gợn sóng, khi hành lễ liền nhẹ nhàng dậy, sống lưng thẳng tắp, đầu cúi xuống.

 

“Ngươi là Diệp Phùng Xuân?”

 

Lại bộ Thượng thư nữ t.ử mặc y phục rách nát, tóc hoa râm mặt, giọng điệu đầy nghi ngờ. Người khác xa với trong ký ức của ông.

 

Diệp Phùng Xuân ngẩng đầu ông: “Nhiều năm gặp, đại nhân vẫn phong thái như xưa.”

 

Năm đó, vụ án của Diệp Phùng Xuân chính do Lại bộ Thượng thư xử lý. Khi đó ông mới là Hữu thị lang. Tiên đế coi trọng vị Thám hoa , trực tiếp cho cô Lang trung ngũ phẩm, chính là vị trí giống như Trần Văn Hoa hiện tại.

 

Ngày hôm đó, cô cũng mặc quan bào màu đỏ, ở trong điện vạch trần phận nữ nhi bắt giam ngục. Chớp mắt một cái, mười năm vội vã trôi qua. Vị thiếu niên kinh tài tuyệt diễm năm nào nay chịu đủ phong sương, gian nan cầu sinh nơi hoang dã. Bàn tay từng chữ giờ đầy vết chai, các khớp ngón tay biến dạng do lao dịch nhiều năm. đôi mắt của cô vẫn như xưa.

 

Trần Văn Hoa bên cạnh , nước mắt tự chủ trào .

 

 

Loading...