"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 150:!
Cập nhật lúc: 2026-06-10 14:51:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là bạn năm xưa của nàng, cũng là nàng từng ngưỡng mộ. Đối phương vì lỡ dở nàng nên thẳng thắn thú nhận bí mật động trời đó. Phụ vốn gả nàng cho đối phương, ai ngờ nam nhi là phận nữ nhi.
Sau đó nàng gả cho Chu Thế Kiệt. Còn đối phương trở thành Thám hoa lang, phong quang vô hai, khiến bao khuê tú ái mộ. Lúc đối phương cưỡi ngựa dạo phố, nàng cũng ở tửu lầu theo, thấy đối phương vẻ vang trong lòng cũng vui mừng. Nào ngờ một ngày gặp biến cố, đối phương lột sạch quan phục, lưu đày biên thùy.
Lần đầu tiên khi thành , nàng trái lệnh trượng phu, m.a.n.g t.h.a.i chạy ngoại thành tiễn cô. Lúc đó đối phương mặc tù phục, tóc tai rối bời nhưng may mắn thương. Chỉ là chặng đường phía xa xôi, kiếp sợ còn ngày gặp . Cô thấy nàng, đôi mắt tràn ngập ánh nheo , khóe miệng nở nụ , mấp máy môi hai chữ: "Bảo trọng".
Lời từ biệt thành tiếng đó khiến nàng như mưa, về nhà liền bệnh một trận. Khi nàng trở về nhà chuẩn thi cử, cảnh tượng vô hiện lên trong đầu. Nàng điều gì đó cho bạn cũ . Nếu cô nàng cuối cùng cũng dũng khí bước bước , chắc chắn sẽ vui mừng.
"Văn Hoa, lâu gặp, ngươi mặc hồng y ." Diệp Phùng Xuân Trần Văn Hoa đang rơm rớm nước mắt, nụ vẫn giống như năm đó.
Lại bộ Thượng thư : “Văn Hoa , nếu ngươi và Diệp cô nương quen , mấy ngày tới hãy dẫn cô cùng. Ngày mai bệ hạ triệu kiến, Diệp cô nương cứ ở Lại bộ nghỉ ngơi, chuẩn cho .”
Ông ngờ thuộc hạ đột nhiên nhắc đến Diệp Phùng Xuân là vì hai là cố tri. Thời cơ thật khéo, chỉ cần Diệp Phùng Xuân nắm chắc cơ hội, bệ hạ một câu là cô thể trở triều đường.
Trong các nha môn đều phòng nghỉ tạm thời cho quan viên, thỉnh thoảng cũng dùng để tiếp khách. Trần Văn Hoa sắp xếp cho Diệp Phùng Xuân ở ngay cạnh phòng , xung quanh đều là nữ quan ở.
"Văn Hoa, ngươi nên nhắc đến , ngươi khó khăn lắm mới đến bước , hà tất lãng phí vì ." Diệp Phùng Xuân nếu nhắc tới, cô cả đời cũng về kinh thành. Dù ở nơi hoang dã, cô cũng tin Trần Văn Hoa đỗ đầu bảng. Chỉ cần suy nghĩ một chút liền hiểu nguyên nhân.
“Phùng Xuân, bệ hạ xử lý một học t.ử nam phẫn nữ trang, tiền lệ thì chuyện của ngươi cũng thể thao tác . Ngày mai tiến cung diện thánh, ngươi nhất định nắm chắc cơ hội, bệ hạ là minh quân, ngươi cứ phát huy hết tài năng của .”
“Văn Hoa, khụ khụ khụ... thể của chống đỡ bao lâu, ngươi cần gì khổ thế. Nếu nhờ những năm qua ngươi phái chăm sóc, chỉ sợ c.h.ế.t từ lâu.”
Trần Văn Hoa đỡ cô xuống cạnh giường, rót chén nước đưa qua: “Giữa chúng cần những lời . Bây giờ còn sớm, đưa ngươi sắm sửa y phục, ngày mai diện thánh thể thất nghi .”
Khi hai đến Trân Bảo Các, hội phu nhân nhận tin đợi sẵn ở phòng nhã gian. Từng Diệp Phùng Xuân giống như vật quý hiếm.
“Chậc chậc, thật vẻ vang cho chúng , đây chính là Thám hoa lang .”
“Cơ bản , chỉ là chăm sóc kỹ, đến Duyệt Hề các điều dưỡng một phen nhất định sẽ khôi phục phong tư năm xưa.”
“Mẫu Diệp Phùng Xuân trở về còn kích động hơn cả , nếu mấy ngày nay bà nhiễm lạnh thì đòi cùng .”
“Tỷ ơi, mang hết bản lĩnh , nhất định sửa sang cho cô thật chỉnh tề.”
Diệp Phùng Xuân dọc đường luôn trầm , nay một nhóm phu nhân đến mức đỏ cả mặt.
Lư Tĩnh Thù tự nhiên bỏ qua cơ hội , bà trực tiếp bảo Võ Tam Nương tặng Diệp Phùng Xuân một thẻ mời của Duyệt Hề các. Một nữ t.ử yếu đuối thể sống yên mười năm ở nơi lưu đày thì bình thường. Hoàng đế gọi về, dù ban chức quan cũng sẽ giữ ở kinh thành. Nếu Hoàng đế cần, bà sẽ thu nhận cô về đại quản gia cho . Tiện thể bảo Võ Tam Nương thử lòng cô một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-150.html.]
Mấy vị phu nhân đều là tinh tế, chọn y phục cho Diệp Phùng Xuân hợp với trạng thái hiện tại của cô: sạch sẽ, phóng khoáng. Có những cần hoa phục điểm xuyết, khí chất bản đủ thu hút. Lớp trang điểm chỉ để che làn da thô ráp và vết sạm nắng, đều màu da. Trang sức đầu cũng giản dị nhất, thậm chí dùng trâm gỗ. Một bộ trâm gỗ kiểu dáng cây trúc do Trần Văn Hoa chọn cho cô, vì trong lòng nàng, Diệp Phùng Xuân chính là kiên cường như trúc xanh.
Tổng thể trang phục quá nữ tính, giống như một vị chép sách hoặc một mưu sĩ áo vải trong sách truyện. Chỉ cần một đôi mắt đủ khiến chú ý. Đôi mắt phượng qua sự tẩy rửa của thời gian mang theo nét ôn nhu của tuế nguyệt, nếp nhăn nơi khóe mắt trung hòa bớt sự sắc sảo của ngũ quan, khiến cả giống như dòng nước đầm sâu, bề ngoài bình lặng, nho nhã, chỉ khi tiếp xúc mới cảm nhận sự mãnh liệt bên trong.
Chỉ trong hai canh giờ, Diệp Phùng Xuân chinh phục hội phu nhân, ngay cả Trần Văn Hoa cũng lùi một chút. Cô chỉ tinh thông Tứ thư Ngũ kinh mà thiên văn địa lý, văn sử luật pháp đều am hiểu. Các phu nhân đưa câu hỏi nào cô cũng đáp trôi chảy, chuyện dẫn chứng kinh điển, dễ hiểu. Những câu chuyện bình thường qua lời cô đều trở nên mới mẻ.
Cô còn thuật ngũ hành bát quái, xem chỉ tay, đoán chữ cho mấy vị phu nhân, khiến họ vô cùng vui vẻ. Khi về, cô từ Diệp Phùng Xuân trở thành "Phùng Xuân" thiết trong miệng họ. Lúc đến cô hai tay trống trơn, lúc về thì đồ đạc chất đầy. Ngày mai Võ Tam Nương sẽ phái đến trang điểm cho cô, đảm bảo cô diện mạo nhất để gặp Hoàng đế.
“Thảo dân Diệp Phùng Xuân, bái kiến bệ hạ.”
Diệp Phùng Xuân theo nội thị một gian phòng tráng lệ, đợi một nén nhang thì một nội thị khác dẫn cô trong. Cô cúi đầu, khóe mắt thoáng thấy một vạt áo màu huyền, lập tức hành lễ.
“Bình , ban tọa.”
Giọng của Hoàng đế trầm thấp, nhiều trầm bổng. Cô dám bừa, quy củ xuống chiếc ghế cung nữ mang đến.
“Hì hì, phụ hoàng, đây chính là Thám hoa lang , quả nhiên danh bất hư truyền.”
Cô đợi hồi lâu thấy Hoàng đế lên tiếng, ngược thấy giọng ngọt ngào của một bé gái. Cô nhận thấy đến gần, ngẩng đầu lên, một bé gái mặc váy màu đỏ rực xuất hiện mắt.
"Nghi nhi, ." Giọng vị đế vương mang theo vài phần chiều chuộng.
“Phụ hoàng, nhi thần tò mò mà, cứ bận việc của , con phiền .”
Diệp Phùng Xuân nghiêng đầu, vặn đối mắt với đôi mắt to tràn đầy tò mò của cô bé.
“Oa, Diệp tiểu thư, mắt của cô thật .”
Tâm trạng căng thẳng của Diệp Phùng Xuân liền vài câu của cô bé hóa giải: “Tạ công chúa khen ngợi, công chúa mới là thiên nhân chi tư, vô cùng đáng yêu.”
"Cạch cạch, con cũng nghĩ thế." Tiểu công chúa khách khí nhận lời khen, còn ôm lấy khuôn mặt trắng nõn tự tán thưởng.
"Nghi nhi, con ngoan ngoãn một bên, đừng phá rối, thì phụ hoàng sai đưa con về đấy." Hoàng đế ngắt lời con gái, buông lời đe dọa mấy trọng lượng.
“Dạ .”
Nhị công chúa lập tức ngoan ngoãn xuống chiếc ghế cạnh Diệp Phùng Xuân, thẳng lưng, thu nụ , bày vẻ mặt nghiêm túc.