"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 152:~

Cập nhật lúc: 2026-06-10 14:51:56
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhóm Lư Tĩnh Thù ở trong phòng nhã gian. Vì mối quan hệ giữa Thành Kinh Mặc và Vinh Vân Triệt, việc qua giữa hai phủ ngày một nhiều hơn. Thành Kinh Mặc hiện tại đều trực tiếp gọi bà là " nuôi", Thành Mộng Kiều cũng thuận theo lời ca ca mà xưng hô như .

 

"Phùng Xuân, đây là nuôi của , Trấn Quốc Công lão phu nhân." Sau khi Lư Tĩnh Thù bày tỏ sự hiếu kỳ của , Thành Mộng Kiều liền bước qua dẫn tới.

 

Nữ t.ử mặc thanh y cúi hành lễ: “Kiến quá lão phu nhân.”

 

Mấy phụ tá nhỏ tuổi khi gặp bà đều hành vãn bối lễ, Diệp Phùng Xuân cũng nhập gia tùy tục.

 

“Diệp đại nhân, mau mời .”

 

Thành Mộng Kiều còn cùng Lương Tĩnh tiếp khách, cô rỉ tai Diệp Phùng Xuân vài câu bước ngoài.

 

Diệp Phùng Xuân xuống liền cảm nhận vài ánh mắt nóng rực, ngẩng đầu liền thấy mấy trong nhã gian đều đang chăm chú .

 

Người lớn tuổi mặc bộ y phục màu quế hồng, chiếc áo khoác ngoài mỏng như cánh ve, giống như một dải mây che . Lão phu nhân ánh mắt thanh chính, cô với ánh mắt vô cùng dịu dàng.

 

Phụ nhân bên cạnh mặc váy áo màu phù dung hồng, trang sức đầu cũng là bảo thạch cùng màu, khuôn mặt tròn trịa, sắc mặt cực kỳ . Ánh mắt cô là sự thưởng thức và tán thán quen thuộc, đại khái suy đoán tuổi tác thì lẽ cũng là nữ t.ử từng gặp năm xưa.

 

Hai vị cô nương còn mặc váy áo cùng một kiểu dáng, mẫu cô từng thấy ở tiệm may sẵn của Trân Bảo Các, giá cả hề rẻ, đang là trào lưu mới ở kinh thành. Hai cô nhóc đôi mắt cũng sáng lấp lánh, đường đường chính chính cô. Nhận tầm mắt của cô, một khẽ hạ rèm mi, còn hề né tránh, còn nở một nụ thật lớn với cô.

 

Diệp Phùng Xuân nhịn đáp một cái.

 

“Oa, mẫu , con xong , Diệp đại nhân sức sát thương mạnh quá, con đỡ nổi nữa.”

 

Cô nhóc đáp liền ôm lấy tim, nũng với lớn tuổi bên cạnh, khi cho phép liền lao đến bên cạnh cô, ôm lấy cánh tay cô.

 

“Dao nhi, mặt Diệp đại nhân như .”

 

Người bên cạnh đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô nhóc một cái. Cô nhóc phóng đại biểu cảm ôm lấy đầu, bộ dạng đau đớn thôi. Đây là một cô nương nuôi chiều yêu thương từ nhỏ.

 

“Diệp đại nhân, là , xin đừng trách.”

 

Cô nhóc trêu trò xong liền nghiêm chỉnh hành lễ với cô.

 

Diệp Phùng Xuân : “Không , tiểu thư hoạt bát đáng yêu, Phùng Xuân cũng thích.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-152.html.]

Lư Tĩnh Thù : “Diệp đại nhân đừng khen nó, thì cái nha đầu nước lấn tới đấy.”

 

Tiếp theo đó, Diệp Phùng Xuân liền thực sự cảm nhận thế nào là " nước lấn tới". Hôm nay Trần Văn Hoa công sự thể rời , Thành Mộng Kiều lo lắng cô một quen nên mới đưa tới đây, nhờ đám Lư Tĩnh Thù giúp đỡ trông nom. Dù đây cũng là bạn đồng hành mới của cô, cô để bạn chịu sự lạnh nhạt. Vì những việc Diệp Phùng Xuân gần đây, những xung quanh đều kính nhi vi viễn với cô.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Binh bộ Thị lang tranh thủ giành , một nhân tài như hoàng thành thì quá đáng tiếc, cùng ông biên ải chinh chiến thì mấy.

 

Bình tâm mà , cuộc tuyển chọn công bằng. Vòng đầu tiên tuy dựa tài năng, nhưng những ghi danh từ thì bài thi sớm để riêng, chỉ những chỉ tiêu thừa mới thuộc về những khác. Vòng thứ hai, trong điều kiện ngang , những ai bệ đỡ sẽ nhận đề bài dễ hơn, khảo quan cũng nhắm mắt ngơ. Đến vòng thứ ba, do Hoàng đế đích tuyển chọn, thực chất chỉ là qua quy trình, trừ khi phạm mặt vua, hầu hết đều sẽ giữ .

 

Năm nay là đợt tuyển chọn quy mô lớn nhất trong vòng nhiều thập kỷ qua. Những nữ quan trong hậu cung tham gia kỳ thi đều trúng tuyển. Thành Mộng Kiều và Nguyên T.ử Tình đương nhiên cũng mặt. Ngoại trừ họ , lượng trúng tuyển năm nay vẫn nhiều hơn một nửa so với các năm . Trong môi trường , một loại thực cho họ. Không bệ đỡ, tài năng nổi bật thì con đường phía sẽ khó .

 

Đề thi mà Hoàng đế đưa liên quan đến vấn đề biên cảnh. Đặc biệt là năm nay, các quốc gia lân cận liên tục động thái. Triều Dung vài thập kỷ dưỡng sức, quốc khố phong phú. Hoàng đế ý thu hồi đất đai mất, trận chiến sớm muộn gì cũng đánh. Hoàng đế để các thí sinh kết hợp tài năng của để đưa kế sách hợp lý cho việc xây dựng phòng thủ biên cương. Đây là bài thi do chính bệ hạ chấm điểm, ai cũng vắt óc suy nghĩ để tạo ấn tượng mạnh.

 

Hoàng đế chọn ba xuất sắc nhất. Người về nhì và ba phong chức Lục phẩm, còn đầu chức Ngũ phẩm. Đây là đặc quyền dành riêng cho phái nữ.

 

Bài luận của đầu vô cùng xuất sắc, bệ hạ còn cho chép để bá quan truyền duyệt trong buổi chầu. Có một khi xem xong, sắc mặt vô cùng khó coi, đó chính là Chu Thế Kiệt. Người đầu chính là vợ cũ của ông , Trần Văn Hoa.

 

Trần Văn Hoa lúc cũng mặt. Chức Ngũ phẩm thể lên triều. Nàng khẽ vén tay áo, cung kính quỳ lạy, từng cử chỉ đều chuẩn mực, giọng kiên định và đầy uy lực: “Thần sẽ dốc hết sức để hiệu lực cho bệ hạ.”

 

Giọng của Hoàng đế vang lên từ cao: “Trần ái khanh bình .”

 

Trần Văn Hoa ở hàng thứ ba ngay Chu Thế Kiệt. Chu Thế Kiệt nàng sẽ , nhưng ông vẫn cảm thấy như gai đ.â.m lưng, như thể trong triều đều đang nhạo . Khi Trần Văn Hoa đầu, phản ứng đầu tiên của ông tin. Người thê t.ử lầm lì tẻ nhạt đó thể giỏi giang đến . danh thứ là do bệ hạ định, dù nghi ngờ ông cũng dám .

 

Thời gian qua ông sống tệ, trong phủ việc gì thuận lợi. Đến cả quần áo cũng ai chuẩn , trông ông hốc hác và già vài tuổi. Trần Văn Hoa thì ngược , nàng như viên ngọc quý thoát khỏi lớp vỏ xù xì, tỏa sáng. Trên mặt nàng là thần sắc ông từng thấy: sự nịnh bợ nụ gượng gạo, chỉ sự trang nghiêm và tự chủ. Ông bỗng cảm thấy tự ti, vội vã khi Trần Văn Hoa lướt mắt qua. Nàng bình thản thu ánh .

 

Biết Trần Văn Hoa sắp lên triều, hội phu nhân kéo nàng đến Duyệt Hề các chăm chút từ đầu đến chân, quyết tâm lóa mắt Chu Thế Kiệt. Trang phục của nữ quan là màu đỏ, mũ quan cũng thống nhất nhưng tinh xảo hơn nam quan nhiều, thể đính thêm trang sức và hoa tươi. Mũ quan của Trần Văn Hoa do chính tay Võ Tam Nương trang trí và gửi đến tận phủ từ sớm. Những bông hoa thược d.ư.ợ.c đỏ rực rỡ hái lúc sớm mai còn đọng sương, giống như chính nàng, vượt qua tăm tối để tỏa sáng.

 

 

Loading...