"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-06-11 15:13:20
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực trách Vinh Gia Tuyền cảm thấy kinh ngạc, ngay cả Lư Tĩnh Thù cũng thấy mở mang tầm mắt.

 

Chỉ một buổi tiệc, Lư Tĩnh Thù thêm gần hai mươi học viên.

 

Trong đó còn hai là do chính thê t.ử của đưa đến.

 

Đương nhiên chuyện là do trưởng bối trong nhà ngầm đồng ý.

 

Lư Tĩnh Thù đưa cho mỗi một tờ phiếu điều tra thông tin, đó điền các thông tin cơ bản của học viên, bao gồm tính cách, sở thích và những việc từng .

 

Những thứ phần lớn đều do trưởng bối điền , ngoại trừ một cá biệt tự nguyện tham gia, những khác đều sẽ giống như Lư Hoài Viễn "mời" đến.

 

Lư Tĩnh Thù cảm thấy trại huấn luyện đàng hoàng của , tổng thể cứ như trường cai nghiện internet ở thời hiện đại .

 

Rõ ràng là một ngôi trường t.ử tế, chỉ là quản lý theo kiểu quân sự hóa, nghiêm khắc hơn một chút.

 

Học viên chiêu mộ phần đặc biệt hơn thôi.

 

Tạ Lương đúng là chút tài năng, những vị sư phụ mà tìm đến ai nấy đều mang tuyệt kỹ, một vị sư phụ giỏi khuyên can, khai thông tư tưởng cho khác.

 

Rất giống với bác sĩ tâm lý thời hiện đại.

 

Vị sẽ tôn trọng thiên tính của mỗi học viên, đó thông qua một bài huấn luyện đặc biệt để dẫn dắt họ, giúp họ trở thành phiên bản hơn của chính .

 

Những , trong tay nắm giữ nguồn tài nguyên mà đại đa cả đời cũng , nếu chịu vươn lên thì thật sự chút lãng phí.

 

Ba Vinh Vân Lan, Lư Hoài Viễn và Tào T.ử Hiên, tạm thời việc gì , liền theo trướng Tạ Lương, trở thành trợ giảng cho lứa học viên mới.

 

Còn về phần ba kẻ từng dầm mưa , xé nát ô của các học viên mới , thì xem bọn họ lời .

 

Lư Tĩnh Thù thầm nghĩ buổi tiệc tổ chức vô cùng thành công, mấy gia tộc đạt nhận thức chung trong dịp , kết thành thông gia.

 

Lư Tĩnh Thù nhận mấy phần lễ tạ ơn bà mai, tất nhiên bà cũng tiền mừng.

 

hỷ sự của bọn họ đều sớm bằng Trấn Quốc Công phủ.

 

Người xưa thường tháng sáu thích hợp tổ chức hôn sự, thế nhưng bát tự của Vinh Vân Lan và Lộ Hân đặc biệt, chọn tới chọn lui nhiều ngày, chỉ ngày nhất.

 

Vì chuyện , Lư Tĩnh Thù còn tìm vài đến xem, ai nấy đều như .

 

Lộ phu nhân cũng rõ chuyện đó, nên bọn họ quyết định chốt ngày mùng mười tháng sáu.

 

Đêm mùng chín tháng sáu, tại Lộ phủ.

 

Lộ phu nhân căn phòng ngủ trang hoàng rực rỡ hẳn lên của con gái, trong lòng đầy cảm khái.

 

Hôm nay bà định nghỉ ngơi cùng một chỗ với con gái, đêm nay bà chắc chợp mắt , ngày mai con gái cũng dậy thật sớm để chải tóc trang điểm.

 

hôm nay giống như lúc con gái còn nhỏ, ngắm nàng chìm giấc ngủ.

 

Lộ Hân giống như hồi nhỏ, gối đầu lên cánh tay nương, bên tai là những lời thủ thỉ dịu dàng của bà.

 

“Hân tỷ nhi, nương cảm thấy chớp mắt một cái con lớn lên sắp gả , rõ ràng trong ấn tượng của nương con vẫn là cô nha đầu nhỏ ẵm bồng, nhanh như chứ.”

 

“Nương~”

 

Lộ Hân cảm thấy nơi nào đem cảm giác an hơn vòng tay của nương nữa.

 

“Nương, con sẽ thường xuyên trở về, nương cũng năng đến thăm con nhé.”

 

Lộ phu nhân đáp lời , bà cảm thấy chuyện đó chút khó khăn.

 

Làm gì nữ t.ử xuất giá thường xuyên chạy về nhà đẻ.

 

Còn về phần bà, thường xuyên đến nhà chồng của con gái càng thích hợp.

 

Tuy rằng lão phu nhân để tâm, nhưng bà cũng bận tâm đến cách của khác, bà để ai nọ con gái .

 

Hân tỷ nhi của bà, là cô nương nhất đời, nàng nên một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.

 

“Hân tỷ nhi, những thứ cần xem khi thành hôn nương để trong chiếc hộp nhỏ cho con , giữa phu thê ai cũng trải qua chuyện , con đừng sợ nhé.”

 

“Nương...”

 

Lộ Hân đó là gì, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, rúc sâu lòng nương.

 

Lộ phu nhân vỗ vỗ lưng nàng an ủi.

 

“Sau sống cho thật , nếu chịu uất ức thì cứ trở về, cha nương nuôi con.”

 

“Vâng.”

 

Giọng Lộ Hân nghèn nghẹn.

 

Tại nữ t.ử gả liền biến thành nhà khác chứ?

 

Nàng rời xa cha nương của , cũng đến nhà khác.

 

Nơi chính là nhà của nàng mà, tại khi thành hôn trở thành nhà đẻ cơ chứ.

 

Khoang mũi Lộ Hân ngập tràn mùi hương quen thuộc của mẫu , nàng từ từ nhắm mắt , chìm giấc mộng ngọt ngào.

 

Còn Lộ phu nhân thì ôm con gái , gần như thức trắng cả đêm.

 

Ánh bình minh ấm áp tỏa rạng, mây trắng lững lờ trôi, mới sáng sớm chim hỷ thước kêu ríu rít cành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-159.html.]

Trấn Quốc Công phủ khắp nơi đều là màu đỏ, tấm t.h.ả.m đỏ hỷ khánh trải dài thẳng tới Hân Di cư của Vinh Vân Lạn.

 

Cái tên là do Lư Tĩnh Thù mới đổi, còn gọi là gì thì quan trọng.

 

Nơi về sẽ do Lộ Hân chủ, đương nhiên bài trí theo sở thích của nữ chủ nhân.

 

Lúc Vinh Vân Lạn trở về, suýt chút nữa nhận viện t.ử của chính .

 

Để Lộ Hân ở thoải mái, Lư Tĩnh Thù còn mời nàng cùng Lộ phu nhân tới xem vài .

 

Đều bài trí theo đúng kiểu phòng khuê các của Lộ Hân.

 

Trước đây nơi thư phòng, để đón chào nữ chủ nhân, cả cái viện phụ bên cạnh đều sửa thành thư phòng. Sách bên trong đều do Lư Tĩnh Thù sai thu thập, cả bản gốc quý hiếm từ tiền triều, còn cả những bản chép tay từ các nhà khác.

 

Các viện lạc thông thường đều sẽ giữ vài căn phòng cho thất, nhưng mấy căn phòng đó ở Hân Di cư sửa thẳng thành nhà kho, để dành cho Lộ Hân cất giữ đồ đạc của riêng .

 

Còn về Vinh Vân Lan, vốn sống thô kệch, đồ đạc gộp cũng chỉ hai chiếc rương.

 

Tùy tiện ném ở một góc nào đó là .

 

Những đến tham gia tiệc cưới rõ ràng cũng nhận điều .

 

Người thì bảo là Vinh Vân Lan cưới vợ, còn tưởng Vinh Vân Lan ở rể cơ đấy.

 

Viện t.ử qua đúng là kiểu dành cho nữ nhi ở.

 

Màu sắc hồng nhạt tươi tắn, các loại đồ dùng đều đáng yêu và tinh xảo.

 

Vinh Vân Lan và cảnh ăn nhập gì với .

 

Bản Vinh Vân Lan đối với việc ý kiến gì.

 

Nhờ hưởng sái của Lộ Hân, cũng dùng ít đồ .

 

Mấy chuyện như tắm bằng hoa tươi chỉ là chuyện nhỏ.

 

Đến cả chiếc cốc uống nước cũng đổi theo mùa.

 

Chẳng bù cho , một chiếc cốc sứ trắng dùng suốt mấy năm trời.

 

Gia đình nguyên chủ nuôi con trai xuề xòa, lão Trấn Quốc Công một chiếc quần đùi thể mặc tận mấy năm.

 

Đến lúc mặc rách bươm, bảo ông đổi ông cũng thèm đổi.

 

Bát đĩa chén muỗng càng cầu kỳ, lúc hành quân đ.á.n.h trận, đến lá cây cũng từng dùng qua.

 

Nguyên chủ tuy là một quận chúa, nhưng cũng là tằn tiện, ham vật chất cao.

 

Vì chuyện , các quan Ngự sử từng dâng sớ tham tấu bọn họ xa hoa lãng phí vô độ.

 

Ở kinh thành , ai mà từng Ngự sử hạch sách chứ, ăn nhiều thêm mấy con gà cũng thể Ngự sử dâng tấu sớ.

 

Thời gian gần đây, sự ảnh hưởng của Lư Tĩnh Thù, mức sống của cả Trấn Quốc Công phủ nâng lên một lớn.

 

trong giới huân quý, cũng chỉ thể tính là mức trung bình.

 

Tầm của Lư Tĩnh Thù chỉ ở mức , ở hiện đại bà tuy coi là mức lương cao, nhưng cũng chẳng cách nào so bì với quý tộc thời cổ đại.

 

Bà cảm thấy như thế ngược .

 

Tiệc cưới hôm nay cũng thế, chủ yếu đ.á.n.h phong cách khiêm tốn nhưng xa hoa ngầm.

 

Những chỗ đáng tiêu tiền thì hề khách sáo.

 

Ví dụ như sính lễ tặng cho Lộ Hân, đây chính là vốn khởi nghiệp để hai vợ chồng trẻ sống qua ngày , thể qua loa đại khái.

 

Còn về phần cỗ bàn, tương đối tiết kiệm một chút.

 

Không học theo những nhà phô trương tài lực hùng hậu mà dùng đủ thứ sơn hào hải vị.

 

Yêu cầu của Lư Tĩnh Thù là ngon miệng, tinh tế, mắt, nguyên liệu nấu ăn phần lớn đều khá bình dị, thuộc.

 

Lúc nếm thử món ăn thế ít nguyên liệu đắt tiền.

 

Trấn Quốc Công phủ hiện tại cần cầu sự định, bất kỳ việc gì quá mức nổi bật nhất đều nên .

 

Bất cứ lúc nào, khiêm tốn một chút cũng chẳng gì sai.

 

Có tiền thà đem quyên góp cho Từ Cô viện một ít còn hơn.

 

Những đến đây vì ăn cỗ, phần lớn thức ăn đều sẽ lãng phí.

 

Cũng ai gói mang về.

 

Hỷ phục của Vinh Vân Lan bắt đầu may từ lúc trở về, khi về chỉ cần điều chỉnh kích thước là xong.

 

Khâu chọn vải và thêu thùa mới tốn thời gian công sức, cắt may khâu vá là những bước tương đối đơn giản.

 

Hỷ phục của nam t.ử vốn dĩ đơn giản hơn nữ tử.

 

Riêng phần vải may hỷ phục của Lộ Hân mất tới nửa năm để chế tác.

 

Lư Tĩnh Thù cùng tiễn Vinh Vân Lạn cửa.

 

“Đi đón tân nương t.ử thôi nào ~”

 

 

Loading...