"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 164:%
Cập nhật lúc: 2026-06-11 15:13:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chút năng lượng ít ỏi còn , phần phân cho Vân Trăn thì nào nàng cũng lãng phí.
Hoàng hậu rõ, thời gian gần đây hoàng đế đến thăm Vân Trăn giảm hẳn. Nàng tò mò nguyên nhân nên sai ngóng một chút. Sau khi rõ tình hình cụ thể, chút u uất cuối cùng trong lòng hoàng hậu cũng tiêu tan. Thì cho dù là Vân Trăn thì cũng thể lúc nào cũng thấu hiểu tâm tư của hoàng đế.
Nàng quản thúc các cung phi, cho phép họ tay với Vân Trăn nữa. Chỉ cần nàng vững vàng, hai đứa con bình an vô sự thì Vân Trăn chẳng thể lật lên làn sóng gió nào. Họ việc gì bẩn tay .
Có lẽ do tâm trạng của hoàng hậu đổi nên cả hậu cung đều bước một trạng thái vô cùng thanh tịnh. Người thì nuôi dạy con cái để g.i.ế.c thời gian, thì tìm những sở thích nhỏ thời còn ở khuê các. Trong thời gian , liên tục hai ba cung phi mang thai. Mấy mới tiến cung năm nay cũng dần vững gót chân, bắt đầu hòa nhập tập thể mới . Sự tranh giành của đều trong phạm vi cho phép, việc tranh chấp miệng lưỡi là tránh khỏi, nhưng việc tay hại thì còn nữa.
Trong bầu khí yên bình như , Vân Trăn chuyển .
Tình trạng của nàng như thế , lúc thái y chẩn đoán bảo xác suất lớn sẽ sinh non. Thế nhưng đủ tháng mà đứa trẻ vẫn chịu đời, mãi cho đến sáng sớm ngày hôm nay. Vân Trăn tỉnh dậy liền cảm thấy phần ẩm ướt, bụng cũng bắt đầu đau thắt từng cơn. Phòng sinh và sản bà đều chuẩn từ sớm, trì hoãn lâu như mới dùng tới. Mọi đều qua cái trạng thái căng thẳng chờ đợi, trong lòng chỉ một sự may mắn là "cuối cùng cũng kết thúc ".
Theo tiếng yếu ớt đầu tiên của đứa trẻ, một tiếng sét bất ngờ vang lên, ngay khoảnh khắc đó cơn mưa xối xả trút xuống.
Hoàng đế và hoàng hậu đều trấn thủ ở cung Quan Thư, mấy vị cung phi cũng đều vội vàng chạy tới túc trực bên ngoài.
“Chúc mừng bệ hạ, chúc mừng nương nương, Thư phi nương nương sinh một hoàng tử.”
Sản bà vẻ mặt hân hoan bước , đứa nhỏ m.a.n.g t.h.a.i trải qua bao sóng gió, may mà đủ tháng, tuy chút gầy gò yếu ớt nhưng nuôi dưỡng một thời gian là thể nuôi lớn . Bà xem như cũng thể công thành thoái .
Hoàng đế bỗng nhiên nhớ hôm nay là mùng bảy tháng bảy. Ông liền hỏi: “Đứa trẻ sinh canh giờ nào?”
“Dạ đầu giờ Thìn.”
Hoàng đế lặp một : “Đầu giờ Thìn?”
"Dạ ." Sản bà cúi đầu thưa chuyện, dám thẳng thiên nhan.
Chỉ hoàng hậu thấy sắc mặt hoàng đế khẽ biến đổi. Dùng một câu để hình dung, hoàng đế ký ức c.h.ế.t tiệt công kích . Mấy tháng , trong cuốn thoại bản cái tên đầy hổ , vị hoàng t.ử khiến ngài mắng nhiếc suốt một thời gian dài chính là sinh đầu giờ Thìn ngày mùng bảy tháng bảy. Ngày sinh tháng đẻ quá mức đặc biệt, hoàng đế một là nhớ kỹ luôn. Bốn con bảy, dễ nhớ.
Hoàng hậu quan tâm hỏi: “Bệ hạ, chuyện gì ?”
Hoàng đế nàng với ánh mắt chút kỳ quái, đó chậm rãi lắc đầu: “Không gì.”
Lúc Thư phi tỉnh thì đợi thánh chỉ ban thưởng của hoàng đế.
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-164.html.]
Khanh t.ử ái phi Vân thị, ôn uyển hiền lương, hầu hạ bên trẫm lâu, tình thâm ý đượm. Nay may mắn sinh hạ hoàng tự, kéo dài huyết mạch cho hoàng thất, công lao to lớn. Trẫm lòng mực vui mừng, đặc cách tấn phong Thục phi, ban thưởng một trăm lượng vàng, mười hộc minh châu, một trăm xấp lụa là gấm vóc để biểu dương đức hạnh. Mong ái phi dốc lòng điều dưỡng, thuận toại an khang, cùng trẫm hưởng niềm vui thiên luân, cùng nuôi dạy hoàng tự, ban phước cho hoàng thất. Khâm thử."
“Thục phi nương nương, tiếp chỉ thôi.”
Vân Trăn chút thẫn thờ, Tri Xuân ở bên cạnh kéo kéo ống tay áo mới hồn: "Tạ ơn bệ hạ ân thưởng." Nàng là ở giường để tiếp chỉ.
Cả cung Quan Thư vui mừng khôn xiết, cho dù chỉ là thăng một cấp thì đó cũng là ân thưởng của hoàng đế mà. Vân Thục phi luôn cảm thấy gì đó sai sai. Một giọng trong lòng bảo với nàng rằng, nàng đáng lẽ là Quý phi mới đúng.
"Tại là Quý phi?" Nàng nghĩ ngợi lỡ lời hỏi thành tiếng.
"Nương nương cẩn ngôn!" Tụng Hạ vội vàng ngăn nàng , cho những khác lui ngoài.
Đáng tiếc, muộn .
Ngày hôm , tin tức Vân Thục phi bất mãn với việc phong thưởng truyền đến các cung. Hoàng đế cũng thấy chuyện , thần tình vô cùng cổ quái. Ngài quả thực từng ý định phong nàng Quý phi. Thế nhưng, chính vì cuốn sách mà ngài luôn vô thức đem Vân Trăn đại nhập trong đó. Vị Thái hậu bên trong sách cũng là khi sinh hạ hài t.ử liền phong Quý phi. Ngài cũng tại bản thể nhớ rõ ràng đến thế. Lúc hạ chỉ, ngài trực tiếp đem tước vị Quý phi vốn đổi thành Thục phi.
Cái tên của Lục hoàng t.ử là ngài nghĩ sẵn từ lâu, gọi là Nguyên Lâm Thâm. Ngài nhớ vị hoàng đế hố cha trong tên cũng chữ "Thâm". Cho nên ngài tạm thời công bố tên của Lục hoàng t.ử ngoài. Nếu thực sự thì ngài sẽ đổi sang một cái tên khác. Ngài là thích khó bản , cảm thấy lấn cấn thì sửa đổi ngay.
Cuối cùng, cái tên ông chọn cho Lục hoàng t.ử là Nguyên Lâm Chương. Kinh Thi câu: "Nghiêm trang đường bệ, như khuê như chương, danh tiếng vang xa. Bậc quân t.ử khiêm nhường, rường cột cho bốn phương." Hy vọng đứa con trai là một bậc quân t.ử phẩm đức cao khiết, tuyệt đối đừng học theo thằng con khốn nạn trong cuốn sách .
Lư Tĩnh Thù là lúc tiến cung thăm hỏi hoàng hậu mới chuyện . Bà ngờ sức sát thương của cuốn sách đó lớn đến , ngay đến cả tên của thiên mệnh chi t.ử mà cũng đổi luôn . Thật sự là quá . Bà phát hiện bản thể trực tiếp tay với những đó, nhưng bản địa tay với họ thì sẽ hạn chế.
Nghe Vân Trăn sinh nở tổn hại nguyên khí nặng nề, thời gian ở cữ kéo dài tận ba tháng. Bà bài xích việc lấy chuyện sinh nở của nữ t.ử để văn bài. Muốn tranh đấu thì nhiều phương thức, việc gì lựa chọn thời gian . Hơn nữa bất kể thế nào, đứa trẻ nhất định sẽ giáng sinh, cần gì những công dã tràng đó.
Hoàng hậu hiện tại trạng thái cực kỳ , Lư Tĩnh Thù phảng phất thấy cô bé thích sách trong ký ức năm nào. Thái t.ử và Nhị công chúa cũng ngoan ngoãn, hai đứa nhắc đến "phụ hoàng" trong lời nhiều, ngữ khí cũng vô cùng sùng bái.
Lần hoàng đế qua đây, chỉ là lúc Lư Tĩnh Thù rời ban thưởng một loạt đồ vật. Hoàng đế dạo bận rộn. Nói một cách chính xác thì từ xuống triều đình đều đang bận rộn. Biên cảnh gần đây thái bình.
Tây Lương quốc liên kết với vài nước nhỏ xung quanh, đang rục rịch gieo rắc tai họa. Tướng sĩ trấn giữ biên ải dò xét một cuộc điều động binh mã của quân đội họ. Thực hằng năm ở biên cảnh đều xảy các cuộc cọ xát lớn nhỏ khác .
Đại Ngương đất rộng của nhiều, thiếu thốn vật tư. Còn Tây Lương quốc cùng mấy nước nhỏ thì môi trường sinh tồn vô cùng gian nan, phần lớn là vùng núi non, cứ đến tháng mười là nhiệt độ giảm mạnh, bắt đầu đổ tuyết. Họ cứ đến tầm tháng bảy tháng tám là sẽ tới biên cảnh cướp bóc. Không cướp thì họ cách nào qua mùa đông. Có thể thấu hiểu việc họ sinh tồn để sống tiếp, nhưng cướp đoạt đồ đạc của khác thì là sai trái . Không chỉ cướp đồ, họ còn g.i.ế.c .
Lần , thừa dịp một đêm tối trời, họ tàn sát cả một ngôi làng. Lúc quân trấn thủ phát hiện thì tại hiện trường còn thấy sống nữa . Cuối cùng, ở trong mấy cái bếp lò, họ phát hiện những đứa trẻ giấu kín. Đứa nhỏ nhất mới ba tháng tuổi, bé ngủ say. Cũng là do bé may mắn nháo, bằng bé và tỷ tỷ của đều sẽ mất mạng. Hai đứa trẻ giấu chiếc nồi sắt trong nhà.
Lúc cô bé lớn hơn phát hiện, bờ môi đều c.ắ.n đến rách bươm. Nàng tận mắt chứng kiến cha nương c.h.ế.t ngay mặt, liều mạng bịt chặt miệng để cho bản phát tiếng . Ngôi làng cách biên cảnh vẫn còn một cách, lưng tựa núi sâu, ít ngoài . Không ngờ lũ giặc Tây Lương đáng c.h.ế.t ẩn nấp trong núi sâu, thừa dịp sơ hở mà chuyện ác độc tày trời .
Đại Ngương và Tây Lương vốn là thế tội đời đời kiếp kiếp. Nhắc đến đối phương là ai nấy đều hận thể nhổ toẹt một bãi nước bọt. Lại thêm việc năm ngoái phát hiện vài vụ Tây Lương chuyện tu hú chiếm tổ chim, bộ Đại Ngương từ xuống đều căm ghét Tây Lương tận xương tủy. Có đôi khi chỉ hy vọng ban ngày một tia sét giáng xuống, đ.á.n.h cho cái đất nước biến thành tro bụi.