"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 216:𝓑
Cập nhật lúc: 2026-06-15 08:15:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lư Tĩnh Thù nhận , chỉ cần hành xử theo lẽ thường, ắt sẽ kẻ tự giác nhảy cái hố mà đào sẵn.
"Bệ hạ minh thần võ, thể thiên vị lời phiến diện , Trung Nghĩa Hầu phu nhân, bà thế là đang bất mãn với bệ hạ ? Trong lòng ôm oán hận hả?"
Lư Tĩnh Thù hề kiêng dè, sẵn sàng buông lời kích bác lúc nơi.
"Bà bước , thỉnh an vội vàng vu cáo, đây chính là quy củ của Trung Nghĩa Hầu phủ ?"
"Các thế là xem lễ giáo như tồn tại ."
Lư Tĩnh Thù tay để cướp lấy ưu thế.
Sự lẩn tránh gặp mặt của Hoàng hậu rối loạn bộ kế hoạch của Trung Nghĩa Hầu phu nhân.
Việc gặp Hoàng đế là chuyện ngoài dự tính, thật, bà hoảng loạn .
"Thần phụ , là bà ngậm m.á.u phun , mong bệ hạ minh xét."
"Gớm chữa, cái con , lòng nhắc nhở, bà cảm ơn thì thôi, còn vu oan cho ."
"Đã nhắc nhở bà hành lễ , vẫn cứ trơ đó thế?"
Trung Nghĩa Hầu phu nhân tức đến mức đỏ tía tai.
Mấy năm nay khác cung kính nịnh nọt, bà gần như quên mất phận của chính .
Sau khi Tân hoàng lên ngôi, sự vụ trong nhà đều do con dâu cả của bà quản lý, bà cũng mấy năm hề bước chân cung.
Bà vẫn còn nhung nhớ cái thời oanh liệt vinh quang của năm xưa.
Gặp mặt Hoàng hậu còn cần quỳ lạy, giờ đây bà thực sự thể nhớ mấy cái quy củ .
Thế là bà một cái lễ chẳng ngô chẳng khoai.
"Quy củ của phu nhân, thực sự tính là ."
Lư Tĩnh Thù xem xong, khẽ lắc đầu.
"Bà..."
Trung Nghĩa Hầu phu nhân tức nghẹn rụt cổ.
"Phu nhân, lớn tiếng ồn ào trong điện."
Dương Kim Hỉ phất phất cây phất trần, nghiêm giọng .
"Bệ hạ, khổ chủ tới , chúng bắt đầu thôi."
Lư Tĩnh Thù xin chỉ thị.
Hoàng đế chút buồn , cả quá trình ngài kịp mở miệng lời nào, lão phu nhân "dọn dẹp" một trận trò .
Cái cảm giác trưởng bối che chở bênh vực , đúng là tồi.
"Được , Trung Nghĩa Hầu phu nhân, bà nỗi oan ức gì, cứ xem."
Chuyện đối với Hoàng đế quả thật mới mẻ, mâu thuẫn đấu đá giữa đám cáo mệnh phu nhân kiểu , ngài giờ vốn chẳng buồn để ý tới.
Hôm nay đúng là Hoàng hậu ban cho ngài cơ hội mà.
Việc Trung Nghĩa Hầu phu nhân tiến cung bàn bạc với ai, con dâu bà hôm nay về nhà đẻ, trong phủ chẳng còn ai cản nổi.
Trước hễ gặp chuyện gì bà cũng chạy cung tìm Hoàng hậu phân xử trái, riết thành thói quen.
Lần nào Tiên hoàng hậu cũng về phía bà .
"Thần... thần phụ,"
Bà cứng họng, đại khái là đến lúc cảm xúc dịu , rốt cuộc cũng nhận bản dường như chẳng hề chiếm lý.
Bà ấp a ấp úng nửa ngày, chẳng rặn một chữ.
Có một chính là như , mặt kẻ địa vị thấp hơn thì thao thao bất tuyệt, nhưng ở vị trí cao hơn, thì trong tiềm thức khép nép hạ , năng lắp bắp.
"Bệ hạ, là để lão , bệ hạ ngày lo trăm việc, chút chuyện vặt vãnh vốn nên phiền ngài, giải quyết xong sớm một chút, ngài cũng thể nghỉ ngơi nhiều hơn."
Lư Tĩnh Thù lên tiếng đúng lúc.
"Ừm."
Hoàng đế trong lòng vốn chút thiếu kiên nhẫn, liền trực tiếp gật đầu ân chuẩn.
Lư Tĩnh Thù nhanh gọn trình bày rõ ràng ngọn nguồn sự việc, bao gồm cả những uẩn khúc Minh Nguyệt công chúa phát hiện , và cách hành xử lộng quyền của Trung Nghĩa Hầu phủ đó.
"Bệ hạ, lão cảm thấy chuyện điều mờ ám, Tĩnh An dẫu cũng là công chúa hoàng gia của chúng , cớ để nhục đến mức , ngay cả con gái ruột cũng cho gặp mặt."
"Trung Nghĩa Hầu phủ nên cho hoàng gia một lời giải thích ?"
Khang Nhu cũng quỳ rạp xuống đất khẩn thiết cầu xin:
"Bệ hạ, thể mẫu mỗi ngày một kém, tinh thần cũng , nếu cứ tiếp tục như e rằng mệnh còn lâu nữa, thần nữ khẩn cầu bệ hạ, chủ cho mẫu ."
"Bệ hạ, chuyện đó , là do công chúa bệnh, lúc sẽ mất kiểm soát tâm trí, chúng thần phụ lo sợ thương Nhu tỷ nhi nên mới cho hai tiếp xúc nhiều thôi ạ."
Trung Nghĩa Hầu phu nhân lườm nguýt cô cháu gái hiểu chuyện một cái thật hung ác, vội vã thanh minh.
"Thế các mời đại phu cho mẫu , cũng để uống thuốc?"
Khang Nhu phẫn nộ cãi .
"Đã khám , đại phu chỉ cần tĩnh dưỡng, cũng tại cái con nhóc nhà ngươi hiểu chuyện, cứ nửa đêm nửa hôm chạy đến phiền ngươi, bằng bệnh của nàng khỏi từ lâu ."
"Có con nhà ai tối ngủ trèo tường viện của phụ mẫu , cũng là do chúng giáo huấn ngươi đàng hoàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-216.html.]
Trung Nghĩa Hầu phu nhân kịp nảy , lèo lái đổ hết tội cho Khang Nhu gánh chịu.
"Bệ hạ, thì hà cớ gì cử Thái y đến bắt mạch khám bệnh cho Tĩnh An công chúa một phen, như thế tất cả mới thể an tâm chứ ạ."
Lư Tĩnh Thù tiếp lời.
"Không , công chúa nàng tính tình đổi thất thường, thấy lạ là sẽ phát điên đó."
Trung Nghĩa Hầu phu nhân bằng lòng.
"Không , cũng hiểu chút y thuật thiển cận, chi bằng để xem thử, Tĩnh An cũng từng gặp , tính là lạ."
"Không , bà thể ."
Trung Nghĩa Hầu phu nhân hoảng sợ, đến lý do cũng lười viện cớ, trực tiếp lên tiếng từ chối.
"Vì cớ gì? Bà luôn miệng công chúa bệnh, chịu cho chữa trị, lẽ nào các để công chúa cứ thế mà mất mạng ?"
"Ta , bà bậy."
Trung Nghĩa Hầu phu nhân một mực phủ nhận.
Đến lúc , Hoàng đế cũng , Tĩnh An công chúa tuyệt đối chuyện khuất tất, thái độ của Trung Nghĩa Hầu phu nhân quả thật đáng ngờ.
"Dương Kim Hỉ, mau phái mời Tĩnh An công chúa tiến cung. Gọi cả thái y tới hầu mệnh."
Hoàng đế thèm để ý nữa, trực tiếp hạ lệnh.
"Bệ hạ." Trung Nghĩa Hầu phu nhân gấp đến mức đổ mồ hôi đầy đầu, nhưng dám dùng thái độ cứng rắn từ chối như lúc nãy nữa.
Bà chỉ đành gửi gắm hy vọng việc hạ nhân trong phủ thể lanh lẹ một chút.
Người mà Dương Kim Hỉ phái là Nguyên Phúc. Nguyên Phúc ngờ rằng đời còn nơi mà thể .
Nhìn đám gia đinh đang chặn đường mặt, ông phất tay.
"Nào, xông lên cho gia, đây chính là thánh chỉ, xem kẻ nào dám cản trở."
Viện của Tĩnh An công chúa ở vị trí vô cùng hẻo lánh, lúc Nguyên Phúc tới nơi, bên trong đang huyên náo.
Thậm chí còn thể thấy tiếng phụ nữ giãy giụa la hét.
Đợi thị vệ đạp cửa xông , liền thấy hai tỳ nữ khỏe mạnh đang kẹp chặt một nữ t.ử gầy gò ốm yếu, lôi xệch về phía mật đạo tường.
"To gan, mau cản bọn họ ."
Vì cần mời là nữ quyến, Nguyên Phúc còn cẩn thận dẫn theo một vị lão ma ma.
May mà mang theo, nếu thì thật sự khó xử lý.
Tĩnh An công chúa hôn mê bất tỉnh, cứ thế khiêng T.ử Thần điện.
"Bẩm bệ hạ, công chúa đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, liều lượng lớn, e rằng đến ngày mai mới tỉnh."
"Công chúa hẳn là quanh năm tiếp xúc với loại hương liệu gây ảo giác, dẫn đến tâm trí tỉnh táo, cơ thể suy nhược nghiêm trọng, cần điều dưỡng cẩn thận."
Nhìn nữ t.ử gầy trơ xương như một nắm củi khô ghế dài, những mặt cần thái y cũng đều thể suy đoán .
Tình trạng của nàng thoạt vô cùng tồi tệ.
"Nương."
Khang Nhu quỳ gối bên cạnh, mẫu , lặng lẽ rơi lệ.
Nguyên Phúc cũng là một kẻ tinh ý, mấy ngày vì chuyện mật đạo lòng đất, các nơi trong kinh thành náo động nhỏ.
Lần ở Trung Nghĩa Hầu phủ phát hiện thứ .
Ông trực tiếp sai đến Ngũ Thành Binh Mã Tư báo tin, đội tuần tra đến nhanh.
Lúc ông cùng ma ma đưa Tĩnh An công chúa lên xe, của Ngũ Thành Binh Mã Tư bao vây kín viện t.ử nhỏ .
Dương Kim Hỉ bẩm báo chuyện phát hiện mật đạo, Trung Nghĩa Hầu phu nhân trực tiếp mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Tiêu... tiêu đời .
Những việc còn , còn là chuyện mà bọn Lư Tĩnh Thù thể xen nữa.
Bà đưa Vinh Gia Tuyền đến cung của Hoàng hậu dùng bữa tối.
Đây vẫn là đầu tiên.
Cáo mệnh phu nhân tiến cung thường buổi sáng, ban đêm phép ở .
Đây cũng xem là ân điển của bệ hạ.
Việc phát hiện mật đạo , đúng là chuyện ngoài dự liệu.
Lư Tĩnh Thù chỉ cảm thấy thái độ của Trung Nghĩa Hầu phủ đối với Tĩnh An công chúa quá đỗi kỳ quái.
Nếu thích, cứ tôn kính nâng niu lên là xong, nhàn nhã để nhược điểm gì.
Đằng cách của bọn họ, kiểu gì cũng giống như đang giam lỏng.
Cắt đứt liên lạc giữa công chúa và thế giới bên ngoài.