"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 219:𝕳
Cập nhật lúc: 2026-06-15 08:15:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lư Tĩnh Thù nhíu chặt mày, bà cứ cảm giác hai đều bộ dạng bình thường cho lắm.
Chuyện mà Sở vương cảm thấy thiếu kiên nhẫn khi giải quyết nhất chính là những việc như thế .
Ngài thà rằng dứt khoát dẫn tới tận phủ bắt hung thủ , còn hơn là đây xem diễn cái màn kịch sinh t.ử .
Trong những vụ án mà bọn họ tiếp nhận, vấn đề khó xử lý nhất chính là những tranh chấp liên quan đến tình cảm.
Rõ ràng chỉ là chuyện cỏn con, thế mà thể dây dưa rề rà mất cả nửa ngày.
Khang Thành Huy cũng xem là liều mạng , mặt bao nhiêu mà diễn xuất vô cùng hăng hái.
Cứ như thể và Tĩnh An công chúa là một đôi uyên ương gậy gộc chia rẽ.
Còn những đây chính là những cây gậy gộc đó.
Khóe miệng Lư Tĩnh Thù giật giật, thật lòng thì, diễn xuất của vị quả thực chẳng .
"Ngươi bản hết lòng yêu thương công chúa, bằng chứng gì ?"
"Ngươi từng mua thứ gì cho nàng ?"
"Ngươi gì cho nàng , ai chứng ?"
"Đâu thể chỉ dựa mỗi cái miệng của ngươi ."
"Hai môi khép mở một cái, đen liền biến thành trắng ?"
Lư Tĩnh Thù dồn dập truy vấn.
"Lão phu nhân, tình cảm là một thứ vô cùng thuần khiết, thể đ.á.n.h đồng chung với những thứ vật ngoài phàm tục như cơ chứ?"
Khang Thành Huy tỏ vẻ tán đồng.
"Vậy tức là ." Lư Tĩnh Thù sang với những khác.
"Ta nhớ năm xưa Tiên đế ban cho ít của hồi môn nhỉ, tuy là thưởng cho Trung Nghĩa Hầu phủ, nhưng ai cũng đó là của hồi môn của Tĩnh An. Sẽ là các tiêu xài sạch bách chứ? Nhìn y phục Nhu tỷ nhi mà xem, chất vải là từ bao nhiêu năm ?"
Trực Quận vương cũng đ.â.m mất kiên nhẫn, kẻ điệu bộ giả tạo, chỉ cảm thấy chướng mắt.
"Quận vương gia, Trung Nghĩa Hầu phủ chúng xưa nay vốn thanh đạm tiết kiệm..."
Khang Thành Huy định mở miệng giải thích Lư Tĩnh Thù ngắt lời.
"Thôi bớt câu , mất mặt lắm."
"Sự tình thực tế , trong lòng đều sáng tỏ, xin đừng nhục hai chữ 'tiết kiệm' nữa."
Trong mắt Khang Thành Huy lóe lên một tia sát ý.
"Sở vương điện hạ, lão một đề xuất, khả thi chăng." Lư Tĩnh Thù lên tiếng.
"Mời lão phu nhân cứ ."
Những khác cũng đổ dồn ánh mắt sang.
"Nếu hai bên cứng nhắc chịu nhượng bộ, chi bằng mỗi bên lùi một bước. Tĩnh An công chúa năm xưa công chúa phủ, mà công chúa triều Ung chúng xưa nay luôn phủ riêng. Chi bằng để Tông Nhân Phủ xin bệ hạ một ân điển, cho phép công chúa dọn ngoài sống, chúng phái thêm đến hầu hạ, bề gì cũng thể phát hiện ngay lập tức."
"Suy cho cùng, với tình trạng hiện tại, công chúa thể tự định đoạt , nhưng dẫu đây cũng là công chúa danh chính ngôn thuận của hoàng thất chúng , thể để chịu ấm ức mà chỗ kêu oan ."
Mọi đều hiểu, lo ngại lớn nhất trong chuyện là đến . Đương sự ý thức tự chủ, Khang Nhu là bậc con cháu, thể mẫu quyết định.
Nhân lúc Khang Thành Huy đang mải diễn kịch, mấy vị bà t.ử nhanh tay lẹ mắt giằng lấy từ trong n.g.ự.c .
"Tiểu Tinh Tinh , thấy cách khả thi đấy."
"Tinh Tinh , cũng thấy ."
"Cầu xin Sở vương điện hạ tay giúp đỡ con chúng !" Khang Nhu lập tức quỳ xuống.
"Không , đồng ý. Tiên đế năm xưa hạ chỉ, công chúa là gả nhà , thể ngoài sống ở công chúa phủ ?" Khang Thành Huy cự tuyệt.
" , thể thế , công chúa là con dâu của Khang gia chúng ."
Sở vương nhớ lời dặn dò của Hoàng đế, dứt khoát đưa quyết định.
"Chuyện bản vương sẽ bẩm báo với bệ hạ, hôm nay tạm dừng ở đây."
Ngài đồng ý, cũng chẳng bảo .
mục đích hôm nay của ngài đạt , những chuyện khác tạm thời gác .
"Ồ, thấy thái độ của kỳ lạ ?"
Hoàng đế Sở vương bẩm báo xong, nhạt giọng hỏi.
"Vâng, thần biểu hiện của thấy một chút tình cảm nào dành cho Tĩnh An, nhưng cố tình tỏ vô cùng thâm tình."
"Lúc thần bảo bọn họ trở về, Khang Thành Huy biểu hiện cực kỳ quái dị, cái túi hương cũng đáng ngờ, tỏa mùi hương kỳ lạ."
"Thần sai ngỗ tác tra xét ."
Tĩnh An công chúa từ lúc thấy Khang Thành Huy bất thường, bề ngoài vẻ yên tĩnh, nhưng cả giống như mất hết sức sống. Rõ ràng hai hôm thể bập bẹ vài câu, hôm nay trở về bộ dạng như cũ. Thậm chí tình trạng còn tồi tệ hơn mấy hôm .
"Thái y ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-219.html.]
"Thái y chỉ bảo mạch tượng của công chúa kỳ lạ, nhưng chẩn đoán bệnh gì cụ thể. Khang Nhu cũng chút bất thường, nhưng biểu hiện nhẹ hơn nhiều."
"Thần nghi ngờ là trúng độc."
Bản Khang Nhu cũng nhận , trạng thái gần đây của nàng cũng khác lạ. Thời gian thẫn thờ tăng lên, thỉnh thoảng còn tự lẩm bẩm một .
"Vậy thì cứ thử xem ."
"Rõ."
Sở vương nán trong cung lâu, lúc ngài xuất cung cũng là lúc Lư Tĩnh Thù về đến phủ của .
Bà tiện đường rẽ qua Duyệt Hề các một chuyến.
"Lão phu nhân, bám theo phía ."
Vô Song bước bẩm báo.
"Phát hiện từ lúc nào?" Lư Tĩnh Thù nhắm hờ mắt hỏi.
"Là của Duyệt Hề các phát hiện , đám hành tung bí ẩn, dính hương phấn của chúng ."
"Tạm thời đừng bứt dây động rừng, xem bọn chúng định dở trò gì."
"Rõ."
Đám một đường đề cao cảnh giác, mãi cho đến lúc về phủ, những kẻ cũng động tĩnh gì.
Giống như chỉ theo để dò xét.
Sau khi Hoàng đế hạ lệnh, Tông Nhân Phủ liền tìm một viện ở gần đó nơi ở cho Tĩnh An công chúa.
Để trái di chỉ của Tiên đế, bên ngoài chỉ là để tiện cho công chúa tịnh dưỡng, hề tuyên bố đây là công chúa phủ.
Thế nhưng của Khang gia bước đều thông báo .
Người hiện đang quản lý nơi là Khang Nhu.
Khang Nhu cho phép Khang Thành Huy trong, đến mấy đều trắng tay về.
Nơi chuẩn khá gấp rút, ngày thứ ba Tĩnh An công chúa dọn ở.
Đây là phủ của một vị đại thần giáng chức từ năm ngoái, khi thu hồi Hoàng đế vẫn ban thưởng cho ai khác.
Vừa khéo gần Trung Nghĩa Hầu phủ, đồ đạc bên trong đều đầy đủ, chỉ cần quét tước dọn dẹp một chút là xong.
Đồ đạc của Tĩnh An công chúa ít, Khang Nhu cũng chẳng gì nhiều, bọn họ cứ thế trực tiếp dọn , mua sắm từ đầu.
Hoàng hậu ban thưởng ít vật phẩm đưa tới.
Hạ nhân bên trong đều do Tông Nhân Phủ sắp xếp.
Đêm đầu tiên ngủ đây, Khang Nhu chung với mẫu , cảm thấy khoảnh khắc vô cùng hạnh phúc.
Những ngày tiếp theo, Lư Tĩnh Thù ngoài thường xuyên hơn.
Phía vẫn luôn bám theo, bọn chúng theo đến Trấn Quốc Công phủ thì sẽ dừng .
Mỗi Lư Tĩnh Thù khỏi cửa, bọn chúng đều bám sát đúng giờ.
Cứ như mãi thì gì thú vị chứ, Lư Tĩnh Thù quyết định chủ động xuất kích.
Bà dẫn theo Vinh Gia Tuyền, Vinh Cẩn Dao và Vinh Gia Tố đến Hộ Quốc tự cầu phúc.
Dự định sẽ nghỉ đó một đêm.
Vốn dĩ bà chỉ định dẫn mỗi Vinh Gia Tuyền cùng.
Đứa bé kể từ ngủ thuyền dạo , vận khí cực kỳ bùng nổ.
Đi dạo cũng trái cây rơi trúng, cửa ắt hẳn lượm bảo bối.
Dắt cô bé theo, chẳng khác nào mang theo một tấm bùa hộ mệnh.
Vinh Cẩn Dao và Vinh Gia Tố hiện giờ dễ qua mặt nữa, hai đứa hình như đ.á.n.h gì đó nên nhất quyết đòi theo.
Lư Tĩnh Thù nghĩ thầm, bọn trẻ cứ ở mãi trong nhà kính thì khi nào mới trưởng thành.
Tương lai của Trấn Quốc Công phủ chung quy vẫn dựa chúng gánh vác, nên bà đành đồng ý.
Ban ngày hoạt động diễn bình thường, Lư Tĩnh Thù còn xin xăm.
Để cho Vinh Gia Tuyền lắc ống xăm.
Không ngoài dự đoán, là quẻ Thượng thượng (vô cùng ).
Tốt tả xiết.
Đến tối, vẫn ngủ giờ giấc như thường lệ.
Sương phòng ở Hộ Quốc tự chia thành từng tiểu viện nhỏ, nha , bà t.ử cũng ai việc nấy.
Đêm khuya.
Nhiệt độ núi cực kỳ lạnh lẽo, gió rít từng cơn, lá cây xào xạc.
Lá rụng cuốn bay lên rơi xuống.
—— Rắc.
Một tiếng lá khô vỡ nát cực kỳ khẽ vang lên.
Sương mù núi giăng lối, chẳng phân biệt là sương mù, là thứ khác.
Mấy bóng đen lặng lẽ một tiếng động phóng trong viện.