"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 237:𝕖

Cập nhật lúc: 2026-06-15 10:36:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lư Tĩnh Thù chằm chằm một lúc, chẳng chẳng rằng trực tiếp lơ lửng bay .

Tên , thật là tẻ nhạt.

Trò chuyện chẳng sảng khoái chút nào, mất cả hứng.

Lư Tĩnh Thù từng đến đây trong mơ ít , nhưng từng rõ nét và chân thực đến mức .

Bà bắt đầu bay lơ lửng khắp nơi.

Bạch Lam cũng ngăn cản, những nơi đều rào chắn, những nơi khác bà thấy cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Lư Tĩnh Thù phát hiện sinh vật xung quanh đều thấy .

Vừa nãy một thứ kỳ hình dị trạng bay thẳng xuyên qua cơ thể bà.

Khoảnh khắc đó, Lư Tĩnh Thù cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.

Kích thích thật~

Nơi giống nhân gian, hề âm u đáng sợ như nhiều cuốn tiểu thuyết vẫn tưởng tượng.

Dù là c.h.ế.t, sở thích vẫn hề đổi.

Người thích màu xanh đỏ rực rỡ, sẽ vì c.h.ế.t mà chuyển sang thích màu đen, trừ khi cấm sử dụng những màu sắc sặc sỡ đó.

Nơi đương nhiên lệnh cấm đó, thế nên, khắp nơi đều xanh xanh đỏ đỏ, chút chói mắt.

Lư Tĩnh Thù cảm thấy mắt như tấn công.

Bà vội vàng chuyển sang một con đường khác, con đường thoạt bình thường hơn nhiều.

Đường sá bằng phẳng, tạo hình cảnh vật cũng vuông vức quy củ.

Nhìn thiện với đôi mắt.

Lư Tĩnh Thù tiếp tục sâu trong, bắt gặp một ngôi nhà kỳ lạ.

Ngôi nhà mang sức hút khó tả đối với bà.

định bước .

Vừa sáp gần, liền b.ắ.n văng ngoài.

Bà bay loạn xạ một đường trở về, cuối cùng ngã nhào mặt Bạch Lam.

Lư Tĩnh Thù nghi ngờ sâu sắc rằng trận yêu phong là do tên khốn mặt giở trò.

Bà xắn tay áo tới.

Ở bên Lư Tĩnh Thù đang tiến hành cuộc trò chuyện sâu sắc " thiết hữu nghị" với Bạch Lam.

Thì thể xác của bà đang trải qua một màn tra tấn mới.

Mọi nhờ việc Lư Tĩnh Thù hạ sốt mà rốt cuộc cũng trút bỏ gánh nặng trong lòng.

Chẳng kịp thở phào bao lâu, tình huống mới phát sinh.

Lư Tĩnh Thù bắt đầu run rẩy.

Đắp mấy lớp chăn vẫn cảm thấy rét run.

Răng va lập cập.

Thực sự hết cách, Lưu đại phu đề xuất cho bà ngâm tắm thảo dược.

Nước tắm pha ấm một chút.

Thái y cũng kê một đơn t.h.u.ố.c để bà thể ngâm hấp thụ d.ư.ợ.c tính.

Đến ngày mùng chín tháng Bảy.

Cơ thể Lư Tĩnh Thù lạnh toát đến mức dọa .

Sắc mặt nhợt nhạt trắng bệch, đôi môi còn chút huyết sắc.

Vinh Gia Toàn cuối cùng cũng đấu tranh giành cơ hội đến thăm Lư Tĩnh Thù.

Lúc cô bé đang dùng đôi bàn tay nhỏ bé ấm áp của để ủ ấm cho bà.

Dù rằng chẳng tác dụng gì mấy.

Những mặt ở đó cũng ai cản cô bé.

Ngay cả Vinh Thế Chân và Vinh Thế Luật cũng xin nghỉ học chạy về.

Hết cách .

Lưu đại phu bảo nếu thì cứ chuẩn sẵn hậu sự , coi như là xung hỉ .

Không ai thể ngờ, vị lão phu nhân mấy ngày hãy còn tinh thần rạng rỡ, qua khỏi là qua khỏi ngay.

Lư Tĩnh Thù của hiện tại, thoạt hệt như một c.h.ế.t.

Vinh Vân Lan cuối cùng cũng chạy về đến nơi, quỳ gục giường Lư Tĩnh Thù bắt đầu rơi nước mắt.

Vinh Thế Chân và Vinh Thế Luật cũng quỳ một lúc lâu.

Vinh Cẩn Dao mấy ngày nay túc trực rời nửa bước, cơ thể cũng sắp gồng gánh nổi.

Dư Vãn Ngôn ép buộc nàng nghỉ ngơi.

Thực chất, bản Dư Vãn Ngôn cũng thức trắng mấy ngày .

Cả Trấn Quốc Công phủ chìm trong bầu khí hoảng loạn tột độ.

Trụ cột vững chắc nhất của bọn họ, tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc.

Tình hình của Lư Tĩnh Thù rốt cuộc vẫn thể giấu Hoàng hậu.

Sợi dây liên kết giữa và con gái thực sự vô cùng kỳ diệu.

Hoàng hậu mấy ngày nay luôn trong trạng thái tâm thần bất định.

Người cũng gầy rộc .

Nàng tự đoán , tại chỗ loạng choạng suýt ngã.

Nàng nhớ tới giấc mộng mà nương từng kể.

Người bình thường thể gặp kỳ ngộ như .

Nương, rốt cuộc trả giá bằng điều gì?

Nương kể kết cục của tất cả , duy chỉ phần của bản bà là nhắc tới.

Vậy bà, là từ khi nào...

Liệu bà thể giống như Thái tử, gặp dữ hóa lành .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-237.html.]

Hoàng hậu chỉ thấy mắt tối sầm .

Bích Lạc vội vàng đỡ nàng xuống: "Nương nương, đừng gấp, đừng vội, các thái y đều đang túc trực ở đó, thể lão phu nhân xưa nay luôn , chắc chắn sẽ . Người mà như , lão phu nhân sẽ lo lắng lắm đấy."

Hoàng hậu tỏ bình tĩnh hơn so với những gì họ dự đoán, nàng kiên định tin rằng Lư Tĩnh Thù sẽ bình an vô sự.

nàng khống chế phản ứng bản năng của cơ thể.

Chân nhũn , tay run rẩy.

Hoàng đế khi bãi triều liền lao thẳng đến Phượng Nghi cung.

Trong Phượng Nghi cung thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c Bắc.

Phùng ma ma ngày nào cũng sai mở cửa sổ thông gió, mang hoa tươi đến trang hoàng cho căn phòng.

Nương nương tâm trạng , môi trường xung quanh càng bài trí cho thoải mái, dễ chịu hơn.

Tình trạng của Thái t.ử hơn nhiều, mỗi ngày đều dạo trong sân.

Mấy ngày nay gầy ít, đang cố gắng tẩm bổ .

Trong lòng vô cùng áy náy, chỉ vì mà mẫu hậu m.a.n.g t.h.a.i vẫn sống trong lo âu sợ hãi, ngoại tổ mẫu thì mệt nhọc đến sinh bệnh.

Cậu thể xuất cung thăm nom, nhưng Nhị công chúa thì thể.

Nhị công chúa nài nỉ ỉ ôi Hoàng đế mấy ngày trời, cuối cùng ngài cũng mềm lòng đồng ý.

Hoàng đế cảm thấy Hoàng hậu và dạo gặp khá nhiều trắc trở, ngài Nhị công chúa xảy bề gì nữa.

Nhị công chúa vỗ n.g.ự.c cam đoan cơ thể cực kỳ khỏe mạnh, mẫu hậu chăm sóc ngoại tổ mẫu.

, cô bé chuẩn sang Trấn Quốc Công phủ ở vài hôm.

Hoàng hậu dự tính của con gái, trầm mặc lâu, cũng gật đầu ưng thuận.

Cứ như thế, Nhị công chúa dẫn theo đám cung nữ nội thị của cùng một đội Cấm quân, rầm rộ xuất phát tới Trấn Quốc Công phủ.

Trong phủ, Dư Vãn Ngôn nhận tin liền cuống cuồng sai hạ nhân dọn dẹp phòng ốc.

Cả Nhị công chúa và Hoàng hậu đều dặn dò là cứ ở ngay tại Bích Ba viện.

May mà Bích Ba viện đủ rộng lớn, ở tại viện phụ bên hông cũng hề cảm thấy chật hẹp tù túng.

Lúc Nhị công chúa tới nơi, Lư Tĩnh Thù vẫn đang ngâm trong nước thuốc.

Vừa thấy dáng vẻ của Lư Tĩnh Thù, mũi Nhị công chúa lập tức cay xè.

"Ngoại tổ mẫu, Nghi nhi tới đây, mở mắt con một cái ."

Nhị công chúa nắm lấy tay Lư Tĩnh Thù, tay bà chỉ cần rời khỏi bồn nước t.h.u.ố.c một lát là nhiệt độ sẽ tuột dốc phanh ngay.

Tình hình còn nghiêm trọng hơn những gì Nhị công chúa tưởng tượng nhiều.

May mà mẫu hậu rõ sự tình thực tế, nếu cơ thể chịu đựng cho nổi.

"Ngoại tổ mẫu, hứa là sẽ cùng con chăm sóc cơ mà, nuốt lời đấy."

Nhị công chúa bên bờ hồ nước thủ thỉ trò chuyện cùng Lư Tĩnh Thù.

Lư Tĩnh Thù cô cháu ngoại của tới, bà mới màn "giao lưu võ thuật thiện" với Bạch Lam một phen.

Cả hồn phách đều đang run rẩy bần bật.

Lúc , thế mà bà cái cảm giác như thở nổi .

Bạch Lam hề đòn đáp trả, chỉ một mực né tránh.

Chỉ thế thôi cũng đủ khiến Lư Tĩnh Thù bở tai.

Bà là "đại nữ nhân", hiểu đạo lý thể nhu thể cương.

Đánh , liền dứt khoát dừng tay một cách vô cùng trơn tru mượt mà, chẳng hề cảm thấy hổ chút nào.

Tiếp đó hết sức tự nhiên xuống chiếc ghế đối diện Bạch Lam.

thế, bà thượng vàng hạ cám bay nhảy điên cuồng, thế mà Bạch Lam thậm chí còn từng rời khỏi ghế.

Mang cảm giác nhảy cẫng lên mới đ.á.n.h trúng đầu gối đối phương .

Lư Tĩnh Thù phục.

Lư Tĩnh Thù hậm hực.

Lư Tĩnh Thù nhẫn nhịn.

Nữ t.ử báo thù, từ sáng đến tối.

Món nợ bà ghim đấy.

Nói thật lòng thì, ở đây cảm thấy vô cùng thoải mái.

Cứ như thể linh hồn đang tẩm bổ nuôi dưỡng .

Lư Tĩnh Thù do hoa mắt , mà cảm giác hồn phách của ngưng tụ đặc sệt hơn một chút.

"Nơi tác dụng lớn trong việc tu dưỡng hồn thể."

Bạch Lam hết sức tự nhiên mở lời.

Lư Tĩnh Thù sớm quen thuộc với cái trò thỉnh thoảng trộm tâm tư khác của tên .

Bà mượn cơ hội , đem bộ những câu c.h.ử.i thề thể thẳng miệng trút hết trong suy nghĩ.

Còn việc Bạch Lam , bà mặc kệ.

"Vậy tới đây nhiều thêm vài bận."

Lư Tĩnh Thù thuận nước đẩy thuyền.

"Thế thì ngươi cứ c.h.ế.t ."

Giọng Bạch Lam lạnh lùng như băng.

Chỉ c.h.ế.t mới thể ở mãi nơi .

Lư Tĩnh Thù: @¥#@%@¥#¥%@%@

Bạch Lam tự động tắt chế độ những lời vô bổ.

Lư Tĩnh Thù chợt nhận khi còn thể xác trói buộc, bản dường như trẻ con nhiều.

Nhất định là mấy cái thứ kỳ khôi quái đản ở đây lây nhiễm .

Tỷ như cái đóa hoa rực rỡ mang khuôn mặt hoạt hình khi nãy.

—— Khụ khụ.

Bạch Lam nắm tay thành quyền, hắng giọng một tiếng, nhằm che đậy ý đang trào dâng.

Loading...