"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 240:𝕬

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:00:06
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người suy nghĩ như hề ít. bọn họ chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, còn ngoài mặt đều tỏ lo lắng cho Thái tử, quan tâm đến Hoàng hậu. Thậm chí còn chép kinh niệm phật để cầu phúc, ví dụ như Dư Tiệp dư.

Từ khi nuôi Lục hoàng tử, cô tự cho rằng chỗ dựa, đối với Hoàng hậu còn ân cần, cung kính như nữa. Kết quả thực tế vả cho cô một cú đau viếng . Hoàng hậu chẳng cần tự tay gì, đám hầu kẻ hạ bên tự cách đối xử với cô như thế nào. Họ chỉ đơn giản là cắt giảm các khoản bổng lộc bổ sung, đưa thứ trở về đúng mức tiêu chuẩn ban đầu của một Tiệp dư mà thôi. Những thứ đây nhận thêm do là tín của Hoàng hậu đều thu hồi sạch sẽ.

Ở trong cung, một Tiệp dư sủng ái thì cuộc sống thậm chí còn chẳng bằng một Quý nhân đang đắc sủng. Huống chi cô còn nuôi nấng Lục hoàng tử. Ai mà chẳng Lục hoàng t.ử là do phế phi sinh . Bổng lộc của một hoàng t.ử sủng ái thì thể bao nhiêu chứ. Mặc dù tiền đó đối với gia đình bình thường là một con trời, nhưng ngặt nỗi đây là ở trong cung. Mỗi dịp lễ tết, việc lễ nghĩa qua , việc gì mà cần đến tiền. Tiền lương tháng của cung nữ và thái giám vốn dĩ ít ỏi, nếu chủ t.ử thêm phần ban thưởng thì họ sẽ chẳng bao giờ tận tâm.

Tháng , ở chỗ Lục hoàng tử, chỉ riêng việc cung nhân "quên" đóng cửa sổ xảy tới bốn . Báo lên Thượng cung cục thì họ sẽ đổi một nhóm khác tới, nhưng chẳng mấy chốc tình trạng tương tự tiếp diễn.

Trước , Dư Tiệp dư ăn chút gì chỉ cần bỏ chút bạc là thể lo liệu . Còn bây giờ, cô ăn một đĩa cá kho mà mòn mỏi chờ đợi lâu. Thượng thực cục cũng mặt từ chối thẳng thừng, thái độ của họ vẫn hòa nhã, lời cũng lọt tai:

"Ấy c.h.ế.t, thật là khéo , dạo gần đây loại cá thích hợp để món cá kho, khi nào gặp con cá phù hợp, chúng sẽ lập tức cho Tiệp dư nương nương ngay."

"Chao ôi, hôm nay thì cá đấy, thế nhưng vị sư phụ chuyên món cá kho đổ bệnh mất , đến giường còn dậy nổi, đành xin Tiệp dư nương nương chờ thêm vài ngày ."

Tất cả những việc đều trong phạm vi quy định hợp pháp. Những thứ thuộc về phần bổng lộc của Tiệp dư thì thiếu một món, nhưng đồ đạc đưa tới đều khống chế sát theo đúng tiêu chuẩn. Chẳng hạn như hai đĩa bánh điểm tâm, sẽ những loại bánh chế biến công phu, hương vị thơm ngon như bánh hoa sen, bánh dứa; nhưng cũng loại bánh khô khốc nhào nặn qua loa cho xong chuyện. Những điều vốn văn bản nào quy định cụ thể sắp xếp , tất cả đều dựa sự tự ý thao túng của Thượng thực cục.

Tiếp đó là phần thịt thà và rau quả. Những thứ tươi ngon, hiếm đương nhiên sẽ ưu tiên cho mấy vị vị thế cao, những đang sủng ái hoặc gia thế . Những phần còn thì mà phân phát. Nơi nào cũng sự phân biệt ba bảy đường, và trong cung đình càng hiển hiện rõ ràng hơn cả.

Dư Tiệp dư đầu tiên nếm trải chuyện hôm cô vắng mặt trong buổi thỉnh an đầu tiên. Những ngày đó, Hoàng đế vì lý do gì mà tần suất tới thăm Lục hoàng t.ử cao. Cô hầu như ngày nào cũng gặp bệ hạ, thị tẩm cũng nhiều hơn một chút. Chính vì thế, dã tâm trong lòng cô bắt đầu trỗi dậy. Nếu tham vọng thì ai lựa chọn tiến cung chứ.

Sau đó, một buổi sáng Lục hoàng t.ử quấy , cô liền mượn cớ đó để thỉnh an, còn cố ý sai xin phép muộn một chút. Bản cũng hiểu nổi lúc đó nữa. Có lẽ sự ôn nhu gần đây của bậc đế vương khiến cô mất phương hướng. Cô suy cho cùng cũng mới chỉ mười tám tuổi mà thôi. Có ai cam tâm tình nguyện cả đời một kẻ thất trượng phu yêu thích chứ. Cô chỉ chứng minh bản một chút.

Hoàng hậu đối với chuyện cảm giác gì quá lớn. Con ai cũng sẽ đổi. Đến với vì lợi ích thì tự nhiên cũng thể vì lợi ích mà trở mặt thành thù.

 

 

 

Người chẳng qua là phụ thuộc bà mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-240.html.]

Thật hiện tại, bà cũng cần phi tần phụ thuộc nữa. Dư Tiệp dư chỉ là đưa trở về mức sống bình thường của một Tiệp dư mà thôi. Những thứ khác thì đành mệnh của bản . Nếu cô bệ hạ để mắt tới, những thứ thiếu hụt tự nhiên sẽ bù đắp . Còn nếu , thì đành chịu thôi.

Chuyện vốn luôn do Bích Lạc phụ trách, cô chỉ trong một tiễn mấy vị Thượng cung đại nhân ngoài thuận miệng ẩn ý một câu: "Cũng Lục hoàng t.ử thế nào , dạo gần đây Dư Tiệp dư cứ lo lắng sầu muộn mãi, lâu qua đây, nương nương cũng chút lo lắng đấy." Những xong tự nhiên sẽ thế nào.

Hoàng đế đột nhiên đến thăm Lục hoàng t.ử nữa, chuyện cũng liên quan đến Dư Tiệp dư. Lần đó Dư Tiệp dư vặn bắt gặp cung nữ hầu hạ quên đắp chăn cho Lục hoàng tử. Đợi đến khi Hoàng đế tới, cô liền đem chuyện : "Bệ hạ, hôm nay thần một phen khiếp vía, ả cung nữ dám lười biếng trốn việc, thèm đắp chăn cho Lục hoàng tử, nếu v.ú nuôi phát hiện sớm thì thật dám nghĩ sẽ xảy chuyện gì. Nói cũng , những đều do Thượng cung cục sắp xếp, tại để xảy chuyện như ."

Hoàng đế xong gì, chỉ liếc một cái. Kể từ đó về , Hoàng đế ít khi ghé qua nữa. Đãi ngộ của cô và Lục hoàng t.ử cũng bắt đầu tuột dốc phanh. Đến khi cô đến điện Phượng Nghi bái kiến như ngày thường thì phát hiện thể nữa. Ngoại trừ việc theo đoàn thỉnh an 5 ngày một , cô căn bản gặp Hoàng hậu.

Tiếp đó là Thái t.ử và Hoàng hậu đổ bệnh, bộ hậu cung lòng hoang mang. Ánh mắt của tất cả đều tập trung điện Phượng Nghi, bệ hạ cũng ở đó nhiều ngày liên tiếp. Cô nhận chẳng thể gì, cũng bỏ lỡ thời cơ nhất để cứu vãn mối quan hệ. Quyển kinh Phật do cô chép tay gửi đến điện Phượng Nghi Bích Lạc trực tiếp sai cất . Còn chuyện mang đến ban thờ Phật thì dẹp cho . Người tâm thành thì kinh Phật chép xứng đáng đem cúng dường Bồ Tát.

" là một kẻ ngu xuẩn." Hiền phi phẩy quạt lên tiếng.

"Chậc chậc, ai bảo chứ." Dung tần húp xong một bát đá bào, mặt mày mãn nguyện.

Hoa Tiệp dư mở miệng, chỉ gật đầu phụ họa theo. Ba bọn họ vì chuyện cùng tay thu dọn thứ dân Vân thị mà kết mối duyên lành. Giờ đây thỉnh thoảng cũng thể tụ tập một chỗ uống , tán gẫu. Ngày tháng nơi hậu cung bình lặng như nước, chuyện cùng cũng là một điều .

"Mọi xem mấy mới liệu còn cơ hội ngóc đầu lên ?" Dung tần tò mò.

"Chao ôi, thời điểm họ tiến cung thật sự khéo chút nào."

"Chuyện tương lai thì ai chứ." Hiền phi tiếp.

Hoa Tiệp dư thì cầm kim chỉ tiếp tục thêu thùa. Ba họ cũng chỉ là tán gẫu vài câu qua đường. Chuyện của những mới chẳng liên quan gì đến họ cả. Đương kim hoàng thượng vô cùng chán ghét việc tiền triều và hậu cung cấu kết với , việc họ sủng ái phụ thuộc tâm ý của bệ hạ. Gia tộc thể hưng thịnh cũng thể trông cậy vài nữ nhi yếu đuối như bọn họ. Có con trai con gái bên cạnh, ngày tháng vẫn thể trôi qua êm đềm, cứ mặc cho bọn họ thích nháo thế nào thì nháo .

Những đòn công kích dồn dập liên tiếp khiến đám mới còn tâm trí loạn nữa. Lúc mới đầu, vì chuyện ngày thị tẩm nhiều ít mà giữa họ còn xảy tranh chấp cãi vã. Lạc Quý nhân đối với việc chán ghét khôn cùng.

Ứng Quý nhân cũng mang cái thị phi mà dăm ba bữa tìm đến tận cửa gây chuyện. Chẳng qua là vì thị tẩm nhiều hơn những khác 2 ngày mà thôi, Ứng Quý nhân suýt chút nữa trở thành cái gai trong mắt, cái bọc trong thịt của tất cả những mới. Vốn dĩ một nữ nhân gia thế bối cảnh, lúc mới sắc phong là Quý nhân khiến nhiều bất mãn, kết quả cô đầu tiên thị tẩm, hơn nữa còn là thời gian thị tẩm nhiều nhất. Những vị cấp bậc quá cao thì họ với tới , hiện tại cũng dám sinh ý đồ gì, nhưng thấy bên cạnh sống thuận buồm xuôi gió như , họ liền mắt.

Ứng Phù Tuyết cũng vô cùng sầu não. Cô đắc sủng, nhưng chuyện khác xa so với những gì cô dự tính. Cô vốn nghĩ sẽ từ từ sự coi trọng của Hoàng đế, từng bước từng bước giành lấy thịnh sủng, chứ như hiện tại, còn sự sủng ái thực tế nào mà trở thành mục tiêu công kích của . Sự sủng ái của bệ hạ giống như hoa trong màn sương, trăng nước, chính cô cũng thế nào mà trở thành sủng phi mới trong mắt nữa. Là vì dung mạo ? Cô tự thấy dung mạo của tầm thường, nhưng bệ hạ sẽ vì dung mạo mà trầm luân mê .

 

Loading...