"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 246:𝕱

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:00:12
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên để đến lúc thực sự xuất phát, còn chờ đợi một thời gian lâu. Những cỗ xe ngựa nâng cấp quả nhiên thoải mái hơn nhiều, Vinh Gia Tuyền lăn ngủ suốt cả chặng đường. Trước nay cô bé từng thức dậy sớm đến như , lúc gọi dậy buổi sáng, cả cục bột vẫn còn ngơ ngác mơ màng. Quần áo cũng đều do nhũ mẫu cho.

Lư Tĩnh Thù vén rèm xe về phía , đội ngũ hùng hậu kéo dài thấy điểm dừng. Xe ngựa của các nhà đều xếp theo thứ tự, cốt cũng để Hoàng đế tiện bề tìm . Trong suốt quá trình xuất tuần, quãng thời gian là hành hạ nhất. Bên ngoài thời tiết quá nóng bức. Đi khỏi kinh thành chừng vài ngày, lúc mới dần dần mát mẻ hơn.

Đối với một gia đình như Trấn Quốc Công phủ, thông thường sẽ ba cỗ xe lớn và ba cỗ xe nhỏ. Nha và bà t.ử chung một chiếc, gã sai vặt và đầu bếp chung một chiếc. Hộ vệ thì cần mang theo, chung đều do cấm quân phụ trách quản lý. Lư Tĩnh Thù cân nhắc đến sự bất tiện đường , liền bảo Phương Đại Chước sắp xếp cho đồ của theo. Bọn họ mang theo bộ dụng cụ nấu ăn đơn giản, thi thoảng cũng thể hầm chút canh nóng uống.

Suốt chặng đường đều sẵn các trạm dịch dừng chân, tạm thời ngủ ngoài trời. Tốc độ di chuyển tổng thể cũng khá nhanh. Chập tối, đoàn đến trạm nghỉ ngơi đầu tiên. Đó là một hành cung nhỏ. Dọc đường bọn họ sẽ dừng tại ít nơi, Lư Tĩnh Thù cũng nhân dịp ngắm núi non hùng vĩ của Dung quốc . Bà thầm nghĩ, đợi chuyện lắng xuống, nếu bản vẫn còn sống, nhất định sẽ du ngoạn khắp nơi. Như mới uổng công đến thế giới một chuyến.

Mọi thứ bên trong hành cung đều chuẩn đấy. Từ khi Hoàng đế đưa quyết định Nam tuần đầu năm, các địa phương rục rịch sửa soạn, đồ đạc vật dụng đều đầy đủ sung túc. Nhóm Lư Tĩnh Thù sắp xếp ở tại Bích Hải Ngọc Các. Vừa mới dọn lâu thì Nhị công chúa tới tìm. Cô bé cũng vô cùng phấn khích, suốt chặng đường đều bám chặt lấy cửa sổ bên ngoài. Lần đầu tiên chơi xa, âu cũng là điều dễ hiểu.

"Bà ngoại!" Hôm nay Nhị công chúa vận một bộ kỵ trang màu xanh ngọc bích, trông đặc biệt tươi mát. Bộ y phục tiện cho việc vận động, cô bé cực kỳ yêu thích. Lần , Hoàng đế đặc cách cho phép cô bé cưỡi ngựa, cô bé vui sướng vô ngần. Hoàng hậu và Thái t.ử đều đang việc bận, thế là cô bé tự chạy tót tới đây.

"Nghi Nhi tới , mau , đói ? Canh miến mới xong đấy, đây nếm thử con." Lư Tĩnh Thù mỉm vẫy cô bé gần. Phương Đại Chước phái Phương Giảo T.ử theo quả thật khéo léo. Sáng sớm cố tình mang theo một con gà sạch sẽ, thấy đường êm ái bằng phẳng, liền trực tiếp đun hầm ngay xe, đến nơi vặn canh nóng để dùng. Đám xe ngựa chạy phía dọc đường quả thật một phen tra tấn. Cứ ngửi thấy mùi thịt thơm phức mà chẳng tìm ngọn nguồn. Tiệc tối ở hành cung còn chờ một lúc lâu nữa, nhiều đành ngậm ngùi ăn tạm mấy miếng điểm tâm khô khan lót . Dẫu thì nồi của Phương Giảo T.ử cũng là loại đặc chế, xe ngựa của cũng cải tiến để thể nổi lửa đun nấu.

"Oa, canh gà cơ ạ!" Nhị công chúa mừng rỡ vô cùng, cô bé đang tuổi ăn tuổi lớn, tuyệt đối thể chịu đói . Dọc đường dẫu đủ loại điểm tâm và hoa quả, nhưng lúc nào cũng cảm giác thiêu thiếu cái gì đó. Bát miến canh gà trôi xuống bụng, Nhị công chúa cảm thấy như hồi sinh .

Cái hành cung nhỏ thật cách chọn địa điểm, dẫu đang giữa mùa hạ oi bức mà vẫn mang cảm giác vô cùng mát mẻ. Hai bên đều là nước, khí hít lồng n.g.ự.c tràn ngập ẩm ướt dễ chịu. Lần bọn họ chỉ tạm dừng nghỉ ngơi, đợi đến lúc khải trở về mới nán đây lâu hơn vài ngày. Nhị công chúa ăn uống no nê liền kéo Vinh Gia Tuyền chơi, hai đứa vốn dĩ thiết, lúc nào cũng ríu rít hết chuyện. Chẳng hiểu tuổi tác chênh lệch đến mấy năm mà vẫn thể trò chuyện một cách vô cùng trôi chảy như .

Lư Tĩnh Thù mặc kệ đám trẻ, bà sai dời một chiếc ghế giữa sân để hóng mát. Chuyến , Lư Tĩnh Thù giao phó bộ công việc cho An di nương quản lý, tất cả đều nhất nhất theo sự sai bảo của cô. Vinh Cẩn Dao cũng phái đến để phụ một tay. Về phần bản , bà quyết tâm một lão thái thái an nhàn mặc kệ sự đời, chỉ việc hưởng thụ và vui chơi là .

Vinh Vân Triệt theo xe của Trấn Quốc Công phủ, mới sáng sớm của Hoàng đế gọi . Nghĩ cũng đúng, đường buồn tẻ như , con trai ngoan của bà quả thực bản lĩnh tấu hài tiêu khiển . Cộng thêm cả Thành Kinh Mặc nữa, chắc hẳn chuyến của Hoàng đế bệ hạ sẽ vô cùng đặc sắc đây. Vinh Thế Luật và Vinh Thế Chân cũng vắng bóng, hai nhóc Thái t.ử gọi mất . Mấy ngày Thái t.ử đổ bệnh, bài vở tụt khá nhiều, nhân thời gian di chuyển chẳng nên bổ sung thật đàng hoàng . Tên Vinh Vân Lan thì càng chẳng cần , Lộ Hân cùng trong đội ngũ của Lộ gia, sớm vội vã chạy theo nịnh nọt . Thành bây giờ, bên cạnh Lư Tĩnh Thù chỉ còn mỗi Lan Hinh bầu bạn.

"Lan Hinh , cháu xem mấy cái đứa nhỏ vô lương tâm , chẳng một ai đáng để nương tựa cả, vẫn là cháu hiểu chuyện ân cần nhất." Lư Tĩnh Thù ghế bập bênh, khẽ đung đưa.

"Lão phu nhân, để ngài thanh tịnh hưởng phúc một lát , lỡ chút nữa trở về đông đủ, ngài thấy nhức đầu ồn ào chứ." Lan Hinh chiếc đệm thêu bên cạnh, cẩn thận phe phẩy quạt cho Lư Tĩnh Thù.

"Chao ôi, cũng đúng, hiếm hoi lắm lỗ tai mới thanh tịnh một lát." Lư Tĩnh Thù hồi tưởng mấy ngày bà khỏi bệnh, mỗi ngày mắt đều là cả một đám đông nghìn nghịt, bà chỉ cảm thấy đầu óc phình to như quả bóng.

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-246.html.]

Bữa tiệc bày trí trong thủy tạ.

Rèm lụa rủ xuống xung quanh khẽ bay trong gió, mang theo những cơn gió mát lạnh đẫm nước. Lư Tĩnh Thù Hoàng hậu đang mỉm hàn huyên cùng đài cao, từ xa nâng ly kính cẩn với nàng. Hôm nay bà tiện qua đó hỏi han, đường cơ hội gặp mặt còn nhiều, cần vội nhất thời.

Hoàng hậu đang mang thai, trong lòng các phi tần ít kẻ rục rịch tâm tư. Huống hồ là sáu may mắn theo chuyến . Khoảng thời gian Hoàng hậu thể bất tiện, bên cạnh bệ hạ dù cũng cần hầu hạ. Tại đó thể là chứ?

Hoàng đế và các phi tần ở sảnh nhỏ trung tâm. Tiếp màn gảy đàn hiến kỹ của Thu Mỹ nhân, Lâu Tuyển thị chủ động xin múa để góp vui. Lúc nãy ít kính rượu, Hoàng đế lúc cũng ngà ngà say, hành xử phần phóng khoáng hơn ngày thường. Ông tùy ý xua tay, chuẩn tấu.

Hoàng hậu thì an tĩnh ăn đồ của . Nếu như quấy rối bên cạnh thì càng hơn.

Vị Hoàng đế đang say rượu , quả thực chút khiến khó lòng chống đỡ. Rõ ràng bên đang các phi tần trang điểm lộng lẫy hiến múa, mà ngài vẫn cứ nắm lấy tay Hoàng hậu mà nghịch ngợm. Hoàng hậu rút tay về ngài cũng giận, nhưng chỉ một lát tiếp tục vươn móng vuốt . Hoàng hậu e ngại đang ở chốn đông nên dám giáng thẳng cho một tát.

Bữa cơm ăn cứ đứt quãng. Nàng hiện tại khẩu vị đang , lúc dùng bữa tuyệt đối thể quấy rầy.

Dương Kim Hỷ và Bích Lạc là hai duy nhất ngay phía , rõ những động tác nhỏ của Đế - Hậu, cả hai lặng lẽ đưa mắt hiểu ý mà dời tầm mắt chỗ khác.

Tiếp theo đó là vẽ tranh, gảy đàn, thổi tiêu, mỗi đều trổ hết tài năng. Bậc đế vương cao cao tại thượng lười biếng xem, đó ban thưởng cho từng một.

"Hoàng hậu thích ?" Hoàng đế Hoàng hậu nãy giờ vẫn cắm cúi ăn, cất tiếng hỏi.

"Hả?" Hoàng hậu chút ngơ ngác. Nàng thích cái gì cơ?

"Ha ha ha." Hoàng đế dáng vẻ ngốc nghếch của nàng, nhịn bật thành tiếng.

Hoàng hậu ngoài miệng luôn m.a.n.g t.h.a.i phản ứng gì, nhưng Hoàng đế cảm thấy thực vẫn ít đổi. Chẳng hạn như, trở nên ngốc nghếch hơn . Đặc biệt là lúc dùng bữa, Hoàng hậu căn bản hề để ý đến những việc diễn xung quanh. Hoàng đế cảm thấy vẻ mặt ngơ ngác của nàng vô cùng thú vị, đặc biệt thích trêu chọc nàng lúc đang ăn. Đã thế đương sự còn chẳng hề gì. Điều càng thú vị hơn.

Hoàng hậu cảm thấy ăn no , chuẩn dậy dạo tiêu thực.

"Trẫm và Hoàng hậu đây, các nàng cứ thong thả mà ăn." Hoàng đế nắm rõ đường nước bước của Hoàng hậu, vô cùng thành thục dậy.

"Cung tiễn Bệ hạ, Nương nương."

Hoàng hậu thuần thục đặt tay lên tay Hoàng đế rời . Ra khỏi thủy tạ nàng mới nhận sự tình. Nàng , bệ hạ theo cái gì.

"Huyên Nhi bỏ trẫm ?" Hoàng đế chỉ liếc mắt một cái thấu suy nghĩ trong lòng Hoàng hậu qua biểu cảm của nàng. "Hừ, trẫm cứ chịu đấy!"

 

Loading...