"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 247:•

Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:00:13
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vị Hoàng đế đang say rượu hiếm hoi bộc lộ chút tính trẻ con.

Dương Kim Hỷ hiệu một cái, đám thị tùng lập tức lùi tít đằng xa.

"Thần , bệ hạ đừng oan uổng cho thần ." Hoàng hậu chút bất đắc dĩ, rút tay về nhưng phát hiện tay Hoàng đế cứ như gọng kìm, căn bản rút nổi.

"Vậy trẫm dạo cùng Huyên Nhi." Hoàng đế nắm tay Hoàng hậu bước .

"Bệ hạ, ngài say , là chúng về ?" Hoàng hậu dắt theo một tên ma men dạo mạn. Nàng cũng để ý rốt cuộc Hoàng đế uống bao nhiêu. Nàng nhớ là tửu lượng của Hoàng đế tệ, say cơ chứ. Cũng may ngày mai thiết triều, nếu thì ngài lãnh đủ.

"Trẫm về, nàng ném trẫm một ngoài ." Tên ma men tiếp tục lên tiếng.

"Thần , bệ hạ say thật , thần đưa ngài về giã rượu nhé." Hoàng hậu hết cách dỗ dành.

"Trẫm say, dăm ba chén rượu nhạt trẫm say ." Hoàng đế kiên quyết thừa nhận.

"Vâng , là thần say , thần về ." Hoàng hậu thỏa hiệp.

"Nói bậy, nàng đang m.a.n.g t.h.a.i ai dám cho nàng uống rượu. Dương Kim Hỷ, chuyện , sắp xếp thiện thực Hoàng hậu đang t.h.a.i ?" Hoàng đế năng rành mạch rõ ràng, còn tìm để trút giận.

"Ây da, Bệ hạ, nô tài ở đây, chuyện ..." Dương Kim Hỷ nhăn nhó đau khổ.

"Bệ hạ nhầm , là thần ăn no nên thấy mệt, về nghỉ ngơi chứ hề uống rượu." Nói xong Hoàng hậu vẫy tay hiệu cho Dương Kim Hỷ lui xuống.

Dương Kim Hỷ vội vã lùi về phía . Giờ phút tuyệt đối xông lên, mà mất mạng như chơi.

"Ồ, Huyên Nhi mệt , thì mau chóng về thôi, thể để nàng mệt ." Hoàng đế dang tay : "Để trẫm bế nàng về nhé."

"Bệ hạ, tự bộ về, cả ngày , thoải mái." Hoàng hậu vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y ngài .

"Không thoải mái , tên Trấn Quốc Công việc kiểu gì , còn dám vỗ n.g.ự.c đảm bảo với trẫm là xe ngựa sẽ mệt, mới một ngày mà nàng chịu nổi . Cái tên khốn nạn , quả nhiên là lười biếng . Dương Kim Hỷ..."

Hoàng đế đang định gọi , Hoàng hậu nhanh tay lẹ mắt bịt miệng ông .

"Bệ hạ, xe ngựa thoải mái, là do ban nãy thần trong bữa tiệc lâu nên quen." Hoàng hậu quả thực chỉ khâu luôn cái miệng của Hoàng đế .

"Ưm, thì đừng tổ chức yến tiệc nữa. Dương Kim Hỷ, dặn dò xuống ..." Hoàng đế hễ nghĩ cái gì là lệnh cái đó.

Trái tim nhỏ bé của Dương Kim Hỷ cứ nhảy lên nhảy xuống thót tim. Hoàng hậu cạn lời, đành vận dụng thủ công để khóa miệng ông nữa.

"Bệ hạ đừng loạn nữa ." Giờ phút nàng mà còn nhận thì đúng là kỳ lạ. Bệ hạ rõ ràng là đang việc gì nên cố tình kiếm chuyện đây mà.

"Nàng dám bảo trẫm loạn, rõ ràng là nàng đang loạn thì !" Hoàng đế ăn cướp la làng. Tuy ngoài miệng thì chỉ trích, nhưng tay ông vẫn nhất quyết buông, cứ nắm chặt lấy tay Hoàng hậu.

"Vâng , là thần loạn, chúng về thôi ." Hoàng hậu thỏa hiệp.

"Thế nàng xem, nàng rốt cuộc đang loạn cái gì." Hoàng đế đà lấn tới, chịu buông tha. "Nàng bây giờ căn bản là để ý đến , cũng chẳng thèm quan tâm ." Hoàng đế tiếp tục chỉ trích. "Huyên Nhi, nàng đổi ."

"Đã lâu lắm nàng gọi tên ."

"Nàng cũng chẳng quan tâm ."

"Trong lòng nàng , một chút cũng ."

"Hừ."

Lúc đầu những lời Hoàng hậu chút luống cuống và chột , nhưng đến khi chữ "Hừ" cuối cùng phát , nàng suýt chút nữa bật . Đây rõ ràng là chiêu thức mà Nghi Nhi dùng. Hoàng đế nếm trải nhiều , thể học và áp dụng một cách sống động đến thế.

"Nàng còn ." Hoàng đế lúc thực sự say, dựa phán đoán bản năng mà thốt lên.

"Thần... , phu quân nhầm , đang tự kiểm điểm bản đây." Cách xưng hô đổi ngay tắp lự ánh mắt đầy vẻ tố cáo của Hoàng đế, Hoàng hậu quyết định thèm chấp nhặt với một kẻ say.

"Thế nàng sai ?" Hoàng đế hỏi.

Hoàng hậu: "..." cái nỗi gì, thèm hầu hạ nữa. Ai đó ơn mang ngài giùm cái. Lập tức, ngay và luôn! Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i cũng tính nóng đấy nhé.

"Rốt cuộc bệ hạ về , nếu thì đây." Hoàng hậu cảm thấy thật ngốc nghếch, tự dưng đôi co với một kẻ say rượu ở đây gì.

"...Về." Thấy Hoàng hậu sa sầm nét mặt, Hoàng đế đành chọn cách dĩ hòa vi quý giữa việc tiếp tục gây chuyện và dẹp yên việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-247.html.]

Cứ như , Đế hậu nắm tay trở về chỗ nghỉ. Nhóm Dương Kim Hỷ theo phía rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Sự đổi thất thường của bệ hạ quả thực dọa quá, bọn họ chịu đựng nổi.

Sau khi về đến nơi, hai phu thê ai nhắc chuyện nữa. Có những chuyện vốn dĩ chẳng thể nào rạch ròi cho cam. Hoàng hậu vốn dĩ còn chút chột , nhưng đó nghĩ những việc suốt mấy năm qua, nàng liền cảm thấy chột đúng là phí công vô ích. Rảnh rỗi sinh nông nổi mà.

Lư Tĩnh Thù gì về màn kịch giữa con gái và con rể Hoàng đế. Bà lúc đang mải thưởng thức một vở kịch khác.

Đêm đen gió lớn, cặp tình nhân si tình tay trong tay, nghẹn ngào nên lời.

cố ý rình coi, thực hôm nay bà cũng uống vài chén nên ngà ngà say, chỉ ngoài dạo bước cho bay bớt men. Nào ngờ vô tình phá hỏng chuyện của . Nhìn bộ dạng thì hình như là thị vệ và cung nữ. Cặp đôi liệu thể ở bên ? Theo lý mà , cung nữ khi xuất cung thì đều tính là phụ nữ của Hoàng đế cơ mà...

Lư Tĩnh Thù vịn tay Lan Hinh, nấp hòn non bộ, lắng đôi uyên ương nhỏ to giãi bày tâm sự.

"Biểu ca, nên đến gặp ."

"Biểu , dạo vẫn khỏe chứ?"

Đôi mắt Lư Tĩnh Thù sáng rực lên. Lại còn là biểu nữa cơ. Tên thị vệ lai lịch . Nếu tương lai thể lập công, chừng hai họ vẫn còn cơ hội ở bên .

"Vẫn thôi, mà, chỉ mong thể sống sót."

"Biểu , tất cả là do vô dụng, nếu lúc đó kiên trì thêm một chút nữa thì đến nỗi nông nỗi ."

"Biểu ca, chuyện đừng nhắc nữa. Hôm nay gặp mặt, còn gì hối tiếc. Sau , hãy quên ." Nữ t.ử nghẹn ngào cất tiếng.

Đôi uyên ương nhỏ lưu luyến , dùng dằng nỡ chia xa.

Lư Tĩnh Thù bên cạnh chứng kiến, khe khẽ lắc đầu. Than ôi, hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống c.h.ế.t. Chuyện tình cảm nam nữ tạo bao nhiêu những kẻ si nam oán nữ.

"Biểu ." Nam t.ử cũng mang đầy vẻ lưu luyến rời.

Đợi đến khi hai giãi bày xong, chia tách, Lư Tĩnh Thù mới bước từ hòn non bộ .

"Lão phu nhân, chuyện , chúng cần điều tra một chút ạ?" Lan Hinh cũng chứng kiến bộ sự việc, cô phần lo lắng sẽ xảy chuyện .

"Chuyện liên quan đến chúng , tạm thời cần để ý." Lư Tĩnh Thù cảm thấy nơi nhiều như , thỉnh thoảng xảy vài câu chuyện nhỏ nhặt cũng là lẽ thường tình. Chỉ cần liên lụy đến bên cạnh bà, bà việc gì nhúng mũi cơ chứ.

"Cô gặp ? Cô to gan thật đấy!"

 

 

 

 

Trong một viện t.ử nọ, nữ t.ử mới cởi bộ y phục cung nữ xuống thì bên ngoài đẩy thẳng cửa bước .

"Lâu tỷ tỷ, tỷ đến ."

Nữ t.ử mang khuôn mặt nhợt nhạt, gượng gạo nặn một nụ .

"Cô đang cái gì ? Lỡ như phát hiện, cô kéo theo cả gia tộc cùng chịu c.h.ế.t ?"

Lâu Tuyển thị tức phát điên. Nếu thể, cô thực sự tát cho hai bạt tai thật mạnh để cô tỉnh ngộ.

"Muội , đây là cuối cùng , hứa đấy, tỷ tỷ , cầu xin tỷ."

Nữ t.ử quỳ sụp xuống, đôi mắt ngấn lệ Lâu Tuyển thị.

Khoảnh khắc cô ngẩng đầu lên, thứ trong phòng dường như đều lu mờ để nền cho cô. Khuôn mặt hình trái tim tựa đóa phù dung, đôi môi đỏ mọng như cánh hoa, ánh mắt sáng ngời tựa vì , chỉ cần một cái là đủ khiến trầm luân. Dung mạo bực so với Ứng Quý nhân thực sự hề kém cạnh mảy may.

"Cô lóc với thì ích lợi gì, bản lĩnh thì với bệ hạ . Thật sự là phí phạm gương mặt ."

Lâu Tuyển thị quả thực xót thương cho sự bất hạnh của cô, giận vì cô tự đấu tranh cho . Nếu cô mà dung mạo nhường , đời nào để bản rơi tình cảnh như hiện tại.

"Ha ha, gương mặt ư..."

Nữ t.ử quỳ mặt đất, đưa tay vuốt ve khuôn mặt của , giọng điệu bi ai sầu thảm.

 

Loading...