"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 248:𝕲
Cập nhật lúc: 2026-06-16 13:00:14
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu vì gương mặt , chia xa với biểu ca cơ chứ."
"Cô còn dám ! Cô điên thật !"
Lâu Tuyển thị bước lên một bước, bịt chặt miệng cô . "Giấu kỹ cái tâm tư của cô . Không tranh sủng thì cũng giấu nhẹm cái mặt . Nếu , cũng chẳng cứu nổi cô !"
Lâu Tuyển thị hung hăng hất tay cô sải bước rời . Nếu cô che giấu thì e là mấy ở chung phòng phát hiện từ lâu . Đám mới bọn họ đều xếp ở chung một chỗ, cũng chỉ qua một cánh cửa, tâm tư đương nhiên sẽ dễ dàng phát giác. Tuy rằng hạn chế bọn họ ngoài, nhưng cái nơi , đông mắt tạp.
Cái đồ ngu ngốc , thật là... Cô thực sự coi tên biểu ca là gì . Nếu thực sự lòng cưới thì tại để cô chờ đợi lâu đến thế. Chẳng qua là một mặt thèm thuồng sắc của cô , mặt khác chê bai xuất thấp kém của cô mà thôi. Vậy mà con nhóc ngốc nghếch cứ ngỡ dành cho một mảnh thâm tình. Cũng tên đó dùng thủ đoạn gì mà trộn đây, giở trò gì nữa.
Đợi Lâu Tuyển thị khỏi, Kỷ Tuyển thị quỳ mặt đất từ từ bò , thành tiếng. Cô cũng là nặng nhẹ, trong viện t.ử đông , cô chẳng dám thành tiếng lớn.
Đợi đến khi trong phòng im ắng trở , cung nữ Hạnh Hoa của cô mới bước hầu hạ rửa mặt chải đầu. Cung nữ đều cách sinh tồn riêng. Khi chủ t.ử tín nhiệm, họ tuyệt đối dám tùy tiện mở miệng. Địa vị của Tuyển thị quá thấp nên mang theo nha hồi môn cung. Những hầu hạ bên cạnh cô đều do Thượng cung cục phái tới, gồm một đại cung nữ và hai cung nữ nhị đẳng. Với cấp bậc thấp thế , lúc ngoài chỉ mang theo một cung nữ, thế nên cô dẫn theo Hạnh Hoa.
Cung nữ phân đến hầu hạ Tuyển thị đa phần đều là những tiền đút lót và cũng giỏi toan tính. Hạnh Hoa là tính cách thành thật, trầm mặc ít lời. Bình thường cô bé giống như một tàng hình, cứ an tĩnh mà việc. Đôi lúc Kỷ Tuyển thị còn suýt quên mất sự tồn tại của cô bé.
Lúc thấy dung mạo thật sự của Kỷ Tuyển thị, Hạnh Hoa cũng từng ôm chút mộng tưởng, chủ t.ử đắc sủng thì hạ nhân hầu hạ bên cạnh tất nhiên cũng thơm lây. Thế nhưng, tính cách của vị chủ t.ử ...
Mãi cho đến gần đây, Hạnh Hoa ngờ ngợ nhận dường như phát hiện một bí mật động trời. Nếu bí mật lọt ngoài, chừng cô bé cũng sẽ c.h.ế.t theo. Mỗi ngày cô bé đều lo lắng về việc . Cô bé dám hé răng với bất kỳ ai. Từ nhỏ bán cung, vị cô cô đầu tiên dẫn dắt cô bé từng dạy: "Nếu bản thông minh, thì nhất định quản cho chặt cái miệng của . Có những chuyện, cho dù rữa nát trong bụng cũng tuyệt đối ." Do đó, ngay cả khi tỷ nhất gặng hỏi, cô bé cũng mảy may nhắc tới một chữ.
Hạnh Hoa giỏi che giấu nên dạo gần đây ít khi gặp khác. Ngờ đêm nay cô bé phát hiện chủ t.ử của mà dám lén lút trốn ngoài. Hạnh Hoa cảm thấy trời như sắp sập xuống . Phải bây giờ? Cô bé c.h.ế.t .
Hạnh Hoa trầm mặc, cứ như ngày thường mà hầu hạ Kỷ Tuyển thị rửa mặt. Trong lòng cô bé đang diễn một cuộc chiến tâm lý dữ dội. Cô bé sống, cho dù sống một cách gian nan chăng nữa.
Sáng sớm ngày hôm , đoàn tiếp tục lên đường. Trừ đồ dùng để rửa mặt chải đầu, phần lớn hành lý đều để yên xe ngựa. Mọi vệ sinh xong xuôi liền trực tiếp xuất phát. Bữa sáng đều dùng ngay đường . Những phu xe thì ăn từ sớm. Đám hầu kẻ hạ chỉ thể tranh thủ lúc các chủ t.ử nghỉ ngơi mà nhanh chóng giải quyết. Còn như Lan Hinh và những cận hầu hạ bên chủ t.ử thì thể thong thả ăn dọc đường. Phương Giảo T.ử chuẩn ít đồ đạc để dành mang theo ăn.
Ban ngày di chuyển, tối đến tìm điểm dừng chân gần nhất để nghỉ ngơi. Mỗi chỗ ở đều sắp xếp chu từ , đến nơi là thể ở ngay.
Lư Tĩnh Thù cảm thấy lộ trình giống với hình thức du lịch thiết kế theo yêu cầu ở thời hiện đại. Nếu phương tiện di chuyển mà tiện lợi hơn một chút nữa thì quả thực quá sung sướng. Bà chút nhớ nhung tàu cao tốc và máy bay. Tốc độ di chuyển hiện tại của bọn họ thực sự quá chậm. Nếu ở hiện đại, chắc hẳn chỉ cần vài tiếng đồng hồ là đến đích.
Hôm nay Hoàng đế tỉnh dậy quả nhiên đau đầu. Hoàng hậu sai chuẩn sẵn canh giải rượu và an thần cho ông, dặn dò ông hôm nay hãy nghỉ ngơi nhiều hơn. Hoàng hậu trái một giấc ngủ ngon, tinh thần hôm nay cực kỳ sảng khoái. Nàng bảo hầu vén rèm lên, thẩn thơ ngắm phong cảnh bên ngoài.
"Nương nương, Thượng cung đại nhân cầu kiến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-248.html.]
"Ừm, bảo bà qua đây ."
Xe ngựa cũng chạy liên tục, cách một thời gian sẽ dừng để cho đ.á.n.h xe nghỉ ngơi. Thường thì sẽ hai phiên đ.á.n.h xe, như mới thể tập trung tinh thần và đỡ mệt mỏi. Lúc Hoàng đế và Hoàng hậu triệu kiến ai đó cũng thường tranh thủ thời gian . Trừ phi chuyện vô cùng khẩn cấp, bằng bọn họ sẽ dễ dàng gián đoạn hành trình.
"Nương nương, đêm qua xảy một chuyện, hạ quan dám báo cáo." Mao Thượng cung xong chuyện , cả đêm qua cũng trằn trọc ngủ nổi. "Là do cung nữ Hạnh Hoa bên cạnh Kỷ Tuyển thị đến tố giác. Hạ quan phái điều tra, ít cung nữ và thái giám cũng thấy Kỷ Tuyển thị từng đến bờ hồ bên ."
"Cụ thể là gặp ai, nọ là một thị vệ. Nếu tiếp tục điều tra, e rằng sẽ kinh động đến cấm quân. Phía bệ hạ... hạ quan thực sự tính , mong nương nương định đoạt xem tiếp theo nên thế nào."
Kỷ Tuyển thị hành xử thực sự quá lỗ mãng, cô tưởng theo đuôi là sẽ phát hiện . Không rằng trong cung cấm, ngay cả hòn đá cũng chuyện .
"Lại chuyện như ?" Hoàng hậu cũng chút kinh ngạc. Người của Kỷ gia điên cả , như mà còn dám đưa con gái cung. Không cần mạng nữa .
"Đây cũng là do hạ quan sơ suất, sớm phát giác chuyện từ lúc ở trong cung. Nếu để nổ bê bối, thì thật sẽ bao nhiêu chịu tai bay vạ gió." Bà là Phó Thượng cung của Thượng cung cục, coi như một tay Hoàng hậu đề bạt lên, nên khi chuyện với Hoàng hậu cũng thoải mái hơn đôi chút.
"Chuyện giấu , chừng bệ hạ bên ." Hoàng hậu cân nhắc một lát cất tiếng.
"Vậy thì đây." Mao Thượng cung xong liền hiện lên vẻ sầu não. Chuyện quả là... Nếu bệ hạ mà lôi đình nổi giận, thì bây giờ.
Sự tình quả thực đúng như những gì Hoàng hậu dự đoán, Hoàng đế chuyện. Dương Kim Hỷ cũng ngờ thấy điều . Tên ám vệ ăn cũng quá đáng lắm , thật uổng công ngày thường ông giúp xoay xở. là hại ông nhẹ. Chuyện mà thì khác gì kề đao lên cổ cơ chứ. Tên đó báo cáo xong liền vỗ m.ô.n.g bỏ , để đám bọn ông chịu trận thê thảm.
Dương Kim Hỷ Hoàng đế mặt đổi sắc ném mạnh chén xuống đất, cũng may sàn xe trải thảm. Chiếc chén sứ chạm hoa tinh xảo lăn vài vòng im ở một góc. Dương Kim Hỷ vội vàng nháy mắt hiệu cho cung nữ bên cạnh, bảo nàng đừng ngây đó nữa, mau thu dọn .
"Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương cầu kiến."
Dương Kim Hỷ cảm giác như thấy thanh âm của đất trời. Đây Hoàng hậu nương nương, đây rõ ràng là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn. Nếu còn sót chút lý trí, Dương Kim Hỷ trực tiếp lao rước Bồ... nhầm, Nương nương .
Hoàng đế đó từ từ bình tâm : "Báo cho Hoàng hậu cần qua đây, lát nữa trẫm sẽ tự qua đó." Ngài cảm thấy lúc bản cần an ủi. Một nam nhân cắm sừng thì ai mà vui vẻ cho nổi.
Hoàng hậu thấy vẻ mặt khác lạ rõ ràng của Hoàng đế, liền đích bưng một chén dâng cho ông. Quả ngoa, chiếc xe ngựa chạy vô cùng êm ái. Nước trong chén nếu kỹ cũng chẳng nhận độ rung lắc.
Hoàng đế nể mặt nhận lấy, đó uống cạn một . Chén đặt mạnh xuống bàn phát một tiếng lạch cạch vang dội. Hoàng hậu dùng ánh mắt hiệu cho Lan Hinh mau chóng thu dọn chén . Đây là bộ chén mà nàng cực kỳ yêu thích, thiếu mất một chiếc thôi là nàng cũng sẽ vui .
"Bệ hạ, ban nãy Mao Thượng cung đến bẩm báo với một chuyện, bệ hạ rõ ." Nàng định đường vòng, liền thẳng vấn đề chính. "Về chuyện của Kỷ Tuyển thị và tên thị vệ ..."