"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 257:𝒞
Cập nhật lúc: 2026-06-16 14:37:50
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoạn đường theo Cố Hạc Linh rõ ràng quy hoạch ngăn nắp hơn bên ngoài nhiều. Gạch đá, cỏ cây cũng bài trí tinh tế và khéo léo hơn. Suốt dọc đường, còn giới thiệu về nguồn gốc của những sự vật ở đây cho bọn họ , khiến Lư Tĩnh Thù say sưa vô cùng.
Vinh Cẩn Dao càng tỏ rõ vẻ thích thú, thỉnh thoảng còn đưa vài câu hỏi. Bất kể là câu hỏi trời biển thế nào, Cố Hạc Linh đều thể đưa câu trả lời thỏa đáng, thậm chí còn giải thích mở rộng thêm cho Vinh Cẩn Dao . Lư Tĩnh Thù tự nhủ bản cũng chắc sự kiên nhẫn nhường .
Đứa trẻ quả thực tầm thường.
Đến khi tới chỗ ở của Thụy Vương gia, hai đứa trẻ trò chuyện thiết.
"Tại tên của là Hạc Linh ?" Vinh Cẩn Dao hỏi điều nàng tò mò nãy giờ.
"Lúc sinh thể vốn gầy yếu, phụ mẫu mong thể sống lâu trăm tuổi. Do chim hạc mang ý nghĩa trường thọ vô lượng, nên mới lấy chữ Hạc Linh tên." Lúc Cố Hạc Linh trả lời, ánh mắt mang theo vẻ dịu dàng đan xen nét bi thương sâu thẳm.
"Vậy giữ gìn sức khỏe nhé, đừng để phụ mẫu thất vọng nghen." Vinh Cẩn Dao an ủi. Nàng cũng vị ca ca xinh sức khỏe . Làm gì ai da dẻ trắng bệch như ngọc, chẳng chút m.á.u nào như thế chứ.
"Y thuật của Lưu gia gia lợi hại lắm, nếu về kinh thành thể nhờ ông xem thử. Có điều... điều ông trêu chọc khác lắm, t.h.u.ố.c cũng đắng nghét ." Vinh Cẩn Dao đến đây liền lè lưỡi, dường như nhớ cái mùi vị kinh khủng .
"Được." Cố Hạc Linh nghiêm túc gật đầu.
"Ha ha ha, tiểu nha đầu dắt theo tiểu tiểu nha đầu tới ." Thụy Vương gia thấy họ liền vẫy tay gọi Vinh Cẩn Dao qua chỗ .
Lư Tĩnh Thù tiếng gọi "tiểu nha đầu" cũng thuận thế xuống bên cạnh ngài.
"Tiểu Dao Dao chơi vui ?" Trong mắt lão vương gia, lứa tuổi của Vinh Cẩn Dao chẳng khác gì trẻ lên ba, nên giọng điệu chuyện của ngài cũng y như đang dỗ dành trẻ nít.
Vinh Cẩn Dao khỏi đỏ mặt.
"Dạ... vui ạ."
"Cho , hòn đá nhỏ, cầm lấy chơi ." Thụy Vương gia tiện tay với lấy viên đá chiếc bàn nhỏ nhét tay Vinh Cẩn Dao.
Vinh Cẩn Dao hai tay đỡ lấy "viên đá", tiên nụ tủm tỉm của Thụy Vương gia, đó đưa ánh mắt cầu cứu về phía Lư Tĩnh Thù. Lư Tĩnh Thù viên ngọc to cỡ nắm tay trong tay nàng mà khóe miệng giật giật.
"Bậc trưởng bối ban thưởng thì chối từ, mau tạ ơn vương gia ."
"Tạ ơn vương gia."
"Ây da, chơi , Linh ca nhi, dẫn Dao nhi của con dạo một vòng ."
Nghe đến đây, Lư Tĩnh Thù nhíu mày. Mớ bòng bong vai vế của hoàng thất, thôi bỏ , bà thật sự tính nổi. Chắc hẳn quá năm đời từ lâu .
Đợi đôi thiếu niên thiếu nữ rời khỏi phòng, Lư Tĩnh Thù và Thụy Vương gia mới đối diện nhâm nhi chén .
"Nha đầu, ngươi thấy tiểu t.ử nhà thế nào?" Thụy Vương gia thở dài u sầu hỏi.
Lư Tĩnh Thù thầm nghĩ, hóa là đang chờ bà ở chỗ , bà quả thực từng nghĩ đến chuyện đó. Dù thì cô con gái út của bà mới bao nhiêu tuổi chứ, mới mười ba thôi. Vẫn còn quá nhỏ.
"Biết là ngươi thương con, hai đứa nhỏ bây giờ đúng là còn nhỏ tuổi. Linh ca nhi nhà cũng mới mười bốn, chỉ là để hai đứa tìm hiểu xem , bắt thành ngay bây giờ . Nếu ngươi phản đối, cứ để hai đứa tiếp xúc nhiều hơn, bồi đắp tình cảm cũng mà." Thụy Vương gia dậy bước tới bên cửa sổ, hai đứa trẻ đang dạo ngoài sân.
"Nha đầu , tình hình tiểu t.ử nhà ngươi cũng rõ đó. Nó từ nhỏ ốm đau bệnh tật, vốn chẳng định chuyện cưới hỏi cho nó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-257.html.]
"Thế nhưng, hai năm , vị hòa thượng từng chấm t.ử vi cho nó đột nhiên ghé phủ, với rằng, nếu tìm con gái bát tự tương hợp thành , Linh ca nhi sẽ khỏe mạnh. Còn nếu tìm , nó chắc chắn sẽ sống qua tuổi mười tám."
"Hai năm nay vẫn luôn tìm kiếm, cho đến nửa năm , tình cờ thấy ngọn đèn Trường Minh ngươi cúng cho tiểu Dao Dao trong chùa. Bát tự của con bé so với lời hòa thượng phán sai một ly nào."
"Hòa thượng hai đứa nó là mối nhân duyên hiếm khó tìm, hợp thì cả hai cùng sống, tan thì cả hai cùng c.h.ế.t."
"Nha đầu, ngươi tiểu Dao Dao trong mệnh một kiếp nạn lớn ? Hòa thượng bảo đại kiếp nạn qua , thế nên mới vận mệnh mới của hai đứa."
Lư Tĩnh Thù nhíu mày suy tư: "Nếu là đại kiếp nạn, chắc hẳn là chuyện Vinh Vân Lan cá cược với năm , cái tên tiểu t.ử khốn kiếp suýt nữa đem đồ dùng tùy của Dao nhi gán nợ."
"Hóa là , thảo nào dạo đó ngươi rùm beng lớn đến thế." Thụy Vương gia vốn là khoái náo nhiệt, tất nhiên vẫn nhớ rõ vụ sét đ.á.n.h trúng ở tửu lâu năm .
"Trông ngươi chẳng ngạc nhiên gì nhỉ." Thụy Vương gia thấy phản ứng của Lư Tĩnh Thù quá đỗi bình thản.
Lư Tĩnh Thù khẽ : "Lão gia t.ử ngài xem, đó là con gái ruột của cháu , bát tự của nó ý nghĩa gì, cháu lẽ nào nhờ xem cho? Chỉ là ngờ duyên phận sâu xa với ngài đến thế."
Tạ Lương rành về mấy khoản , nên bà từng nhờ y xem cho bọn trẻ. Bát tự của Vinh Cẩn Dao đặc biệt nhất, trói buộc với một khác, cùng sống cùng c.h.ế.t. Lư Tĩnh Thù vẫn luôn tách hai , nhưng loại chuyện mệnh trời định sức thể đổi. Tạ Lương từng thời cơ đến thì đó tự khắc xuất hiện.
"Tốt, nếu ngươi thì chuyện ..."
"Lão gia tử, chuyện vẫn nên để xem ý nguyện của lũ trẻ . Cứ theo lời ngài , để tụi nó tiếp xúc nhiều hơn xem . Còn chuyện khác thì đợi hai năm nữa tính tiếp, ngài thấy ?" Lư Tĩnh Thù nhận lời một cách dễ dàng. Ông trời sắp đặt thì , nếu khuê nữ nhà bà ưng, bà ắt cách giải quyết. Bà đến nơi vốn dĩ là để nghịch thiên cải mệnh cho bọn họ cơ mà.
"Như thế cũng . Sắp tới sẽ mang Linh ca nhi theo, dọc đường tiện thể nhờ ngươi chiếu cố một hai." Thụy Vương gia xem như cũng tạm hài lòng với kết quả . Ngài cũng hiểu, tiểu t.ử nhà tuy mặt đều ưu tú, nhưng sức khỏe và chuyện mồ côi cả cha lẫn chính là những nhược điểm chí mạng.
"Linh ca nhi ở núi để tĩnh dưỡng ?" Lư Tĩnh Thù tỏ ý nghi hoặc.
"Có Dao nhi thì còn tĩnh dưỡng cái gì nữa." Thụy Vương gia chuyện xong xuôi liền về với lối chuyện quen thuộc, thẳng thắn đến mức dọa .
Khóe miệng Lư Tĩnh Thù giật giật. Con gái nhà t.h.u.ố.c tiên. Cái tình tiết kỳ cục khiến bà liên tưởng đến mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình cổ đại thời. Kiểu như nam chính dị ứng với tất cả phụ nữ nhưng ngoại lệ với nữ chính chẳng hạn.
Bà cảm thấy chút mệt mỏi trong lòng. Thế giới thật sự quá đỗi kỳ lạ.
Vinh Cẩn Dao đương nhiên bản suýt nữa thì "chốt đơn". Cô bé cùng vị ca ca xinh dạo quanh hoa viên, tâm tình cực kỳ thích thú, cũng thấy tò mò lạ lẫm. Cố Hạc Linh tự lăn bánh xe lăn, hầu theo phía cách đó xa. Cậu lăn bánh xe, giới thiệu từng chi tiết trong hoa viên cho Vinh Cẩn Dao .
"Huynh nhiều thứ quá, mấy cái chẳng gì hết á." Vinh Cẩn Dao cảm thán.
"Ta chỉ là thích nghiên cứu tìm tòi thêm thôi, vả thường ngày cũng rảnh rỗi nên lấy mấy trò để g.i.ế.c thời gian." Chuyện bát tự Thụy Vương gia từng giấu diếm . Thế nên ngay từ đầu tiên gặp mặt Vinh Cẩn Dao, , chính là nàng. Vinh Cẩn Dao mang một loại sức hút khó tả đối với , khiến nhịn xích gần, trò chuyện nhiều hơn.
Người hầu của đều tỏ vẻ kinh ngạc. Thiếu gia nhà vốn ít cơ mà. Hôm nay ...
Người hầu phái tìm mấy Vinh Vân Lan cố ý nấn ná chậm một chút để dành gian riêng tư cho Lư Tĩnh Thù chuyện.
"Trở về ?" Lư Tĩnh Thù hỏi.
Vinh Vân Lan và Lộ Hân đỏ bừng mặt. Đôi vợ chồng trẻ mải ân ái trong hoa viên nên màng đến thời gian. Khi họ , mặt đông đủ.
"Vợ chồng trẻ tình cảm mặn nồng là ." Thụy Vương gia khà khà. Ngài thích thấy trẻ ở cạnh quây quần náo nhiệt. "Ây da, tối nay mời khách, để các ngươi nếm thử món ngon nơi . Ở nơi khác ."
*