"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 260:♟

Cập nhật lúc: 2026-06-16 14:37:53
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Thư Thần qua là dân lão luyện . Chẳng trách phủ Thụy Vương yên tâm để theo lão vương gia đến .

Lư Tĩnh Thù vô cùng khâm phục sự tự tin, màng tuổi tác mà dám lăn xả của Thụy Vương gia. Bà chỉ mong đến năm chín mươi tuổi, cũng giữ sự năng động, tràn đầy sức sống như ngài .

"Cái thằng nhãi ranh !" Lư Tĩnh Thù cách một chiếc xe ngựa mà vẫn rõ mồn một tiếng gầm đầy nội lực của lão vương gia.

"Thái gia gia, mà la lối nữa, hai ngày tới khẩu phần thịt của sẽ giảm một nửa." Câu Lư Tĩnh Thù thấy, mà đương sự xong cũng ước gì điếc luôn cho xong.

Thụy Vương gia giận đến méo mặt, trừng mắt cái tên tiểu t.ử đang híp mắt ở phía đối diện, hận thể vung chân đá văng khỏi xe. Thế là khẩu phần thịt của ngài trong hai ngày tới, tan thành mây khói . Rõ ràng ngài mới là chủ t.ử mà, thế nhưng đám hầu chỉ răm rắp lời tên nhãi .

Cố Hạc Linh đành ngơ ánh mắt cầu cứu của thái ngoại công.

"Linh ca nhi cần để ý đến ngài , Thái gia gia tuổi cao , tính tình hệt như trẻ con đó." Nguyên Thư Thần vỗ về em trai từng thấy qua cảnh tượng .

"Thằng nhãi ranh, ngươi bảo ai là trẻ con hả!" Thụy Vương gia nổi trận lôi đình, giáng cho Nguyên Thư Thần một cú đập trời giáng, định massage lưng cho một trận trò.

Nguyên Thư Thần khéo léo né tránh, trượt sang cạnh Cố Hạc Linh.

Cố Hạc Linh cách họ trêu đùa , ánh mắt thoáng qua tia ghen tị. Cậu hiếm khi tận hưởng sự thiết tự nhiên thế với nhà. Dù là với thái ngoại công, cũng chỉ gặp những dịp lễ Tết. Mọi đều dè chừng bệnh tình của , cư xử khách sáo và xa cách.

Cố Hạc Linh từng nghĩ quen với cách đối xử như , nhưng trong thâm tâm, vẫn luôn khao khát trải nghiệm tình gần gũi. Tiếc rằng, bên cạnh chẳng còn mấy nữa.

lúc , trong tâm trí bỗng hiện lên hình ảnh một cô gái. Cô nương hoạt bát, rạng rỡ, qua cũng dưỡng d.ụ.c vô cùng . Cậu... chút e dè, dám đến gần.

"Linh ca nhi, đang nghĩ gì ?" Nguyên Thư Thần bá cổ Cố Hạc Linh, lôi khỏi dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung. "Chừng nào chân mới khỏi đây, còn đua ngựa với một trận nữa."

Nguyên Thư Thần tinh ý nhận nỗi hụt hẫng trong mắt em trai, liền tìm cách đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của . Cậu vẫn luôn cảm thấy trong nhà quá mức cẩn thận khi đối xử với Cố Hạc Linh, khiến mối quan hệ trở nên xa lạ. Vậy nên, quyết định duy trì cách cư xử tự nhiên của với đứa em họ . Rõ ràng, Cố Hạc Linh thích cách .

"Được, đợi khỏe , chúng cùng đua ngựa." Khóe môi Cố Hạc Linh khẽ vẽ lên một nụ , Nguyên Thư Thần cảm thấy bầu khí trong xe ngựa như bừng sáng.

"Linh ca nhi, bảo gặp vị tiểu kiều thê của , cảm giác hả?"

Câu hỏi dứt, Nguyên Thư Thần liền nhận mặt em trai đỏ bừng, đó lan dần xuống cổ và hai tai.

Nguyên Thư Thần thầm nghĩ: Em trai chín !

"Thằng nhóc nhà , mới hỏi một câu, phản ứng lớn gì. Chậc chậc, cái vành tai đỏ lựng . Cứ như con gái nhà ." Nguyên Thư Thần nhận việc trêu chọc thằng em trai ngoan ngoãn thật sự thú vị.

Cố Hạc Linh lúc chỉ độn thổ cho xong. Phản ứng sinh lý cơ bản của cơ thể vượt ngoài tầm kiểm soát của , giấu cũng chẳng giấu .

" đó, Linh ca nhi hổ như thế." Thụy Vương gia cũng tham gia cuộc vui, tiến gần trêu chọc.

Cố Hạc Linh chỉ chuồn khỏi chiếc xe ngựa ngay lập tức. Cậu cuối cùng cũng hiểu vì họ trị thái ngoại công. Bản chất hai họ chẳng khác gì cả, đấu nổi.

"Linh ca nhi, chút bi đát đây. Dựa bộ dáng cưng chiều con gái của lão phu nhân, e là ba năm năm nữa cũng rước về dinh . Cứ xác định là dài cổ mà đợi." Nguyên Thư Thần tiếp tục trêu chọc.

Mặc dù phần lớn các gia đình đều bắt đầu xem mắt cho con từ năm mười hai mười ba tuổi, nhưng những nhà thực sự yêu thương con gái đều sẽ đợi đến khi con tròn mười sáu mười bảy tuổi mới cho xuất giá.

"Ca ca, chuyện gì cả, đừng bậy, ảnh hưởng đến thanh danh của Vinh cô nương." Cố Hạc Linh cố gắng giữ bình tĩnh, nét mặt cố tỏ tự nhiên nhất thể.

"Ừ ừ ừ, ca ca , yên tâm ." Bộ dạng của Nguyên Thư Thần cứ như " hiểu hết, cứ ", khiến Cố Hạc Linh cạn lời.

"Chuyện bàn bạc thỏa , con cứ cố gắng thể hiện cho ." Thụy Vương gia lên tiếng, tỏ ý những việc thể giúp đều giúp hết , phần còn dựa sức con thôi.

Cố Hạc Linh: ...

Thế là, chẳng cách nào qua cửa chuyện đúng ?

Phía bên Lư Tĩnh Thù, câu chuyện do Lộ Hân khởi xướng.

"Nương, Thụy Vương gia kết thông gia với nhà ạ?" Lời , Vinh Cẩn Dao ngại đến mức mặt đỏ tía tai. Nàng đang ăn điểm tâm, xong liền sặc sụa, uống liên tục mấy ngụm nước mới xuôi.

"Tiểu kích động thế." Lộ Hân là hiểu ngay chuyện gì đang xảy , liền buông lời trêu chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-260.html.]

"Đâu... , tẩu tẩu đùa ." Vinh Cẩn Dao vội vàng trốn lưng nương, cả xe chằm chằm bằng ánh mắt tò mò nữa.

"Ừm, Thụy Vương gia quả thực ý định đó, nhưng Dao nhi vẫn còn nhỏ, chuyện còn định đoạt , cần vội vàng chốt ngay."

"Nương , tiểu vẫn còn nhỏ chán, gấp gì." Vinh Vân Lan ngờ chơi một chuyến mà em gái nhắm trúng, vội vàng hùa theo. Cậu quyết tâm từ giờ để mắt sát đến cái tên tiểu t.ử dám thèm khát nhà mới .

"Con liệu đường mà cư xử, thể thằng bé chịu nổi trò đùa dai của con ." Lư Tĩnh Thù thấu tâm tư của con cả, nghiêm khắc cảnh cáo bừa. Đứa trẻ đó là tâm can bảo bối của Thụy Vương gia, ngộ nhỡ xảy xây xước gì, sẽ khó ăn với lão vương gia.

"Hì hì, nương, nhi t.ử ."

 

 

 

 

Vinh Vân Lan cố tình giả ngốc.

"Hừ, nhất là con như ." Lư Tĩnh Thù nhàn nhạt liếc một cái. Đứa con trai khi khai khiếu, đầu óc linh hoạt hơn nhiều, qua là đang ấp ủ quỷ kế gì .

"Hắc hắc hắc." Vinh Vân Lan gượng, tỏ vẻ bản vô cùng đơn thuần, vô cùng vô tội.

Lộ Hân nhắm mắt , cạn lời với chồng thế .

Nhị công chúa và Vinh Gia Tuyền thì bao vây lấy Vinh Cẩn Dao.

"Tiểu dì, thấy đó , ?"

"Đẹp ạ?"

Chạm hai đôi mắt to tròn tràn ngập khát vọng cầu tri, Vinh Cẩn Dao . thế quả thực là trái lương tâm. Cuối cùng đành thành thật đáp: "Đẹp."

"Đẹp đến mức nào ạ?"

"Có hơn phụ ?"

Hai đứa nhỏ quyết tâm hỏi cho nhẽ.

"Chắc... cũng tầm tầm ." Vinh Cẩn Dao thực sự phân định ai hơn. Hai họ vốn chẳng cùng một độ tuổi, mà so sánh cơ chứ.

"Oa!"

"Oa!"

"Oa!"

Tiếng "Oa" dư là do Vinh Vân Lan nãy giờ vẫn đang vểnh tai lén phát .

"Nhị ca!" Vinh Cẩn Dao giận dữ, trực tiếp giẫm cho một cước.

"Ây da, tiểu , còn gả bắt đầu bắt nạt ca ca , gả đây. Ô ô ô, nương tử, đau lòng quá mất." Vinh Vân Lan la hét khoa trương, đó giả vờ thút thít nhào lòng Lộ Hân.

Lộ Hân kịp né tránh, ôm chầm lấy.

Lư Tĩnh Thù mà toát mồ hôi hột cho con dâu . Thằng nhãi ranh , đừng đè hỏng chứ. Thực tế chứng minh, Vinh Vân Lan vẫn chừng mực, hề gây sự cố ngoài ý nào.

Lộ Hân quen mật với phu quân mặt nhiều như , nhịn hết nổi bèn véo mạnh một cái hông Vinh Vân Lan. Vinh Vân Lan vốn định hét toáng lên, nhưng nàng bịt miệng lườm cảnh cáo.

Vinh Cẩn Dao: "Hứ, đáng đời." Nhị ca thật tính, tẩu t.ử lắm. Vinh Cẩn Dao thường xuyên nhị ca chọc giận, tuy đó sẽ mua ít quà để dỗ dành nàng vui vẻ , nhưng nàng vẫn thấy nhị ca đáng đòn. Thấy tẩu t.ử dạy dỗ, nàng chỉ thấy vô cùng thống khoái.

Lư Tĩnh Thù cũng đồng cảm, bà thấy diễn xuất của Vinh Vân Lan quá mức khoa trương, mà ngứa cả tay. Cho dù Lộ Hân tay, bà cũng sẽ đích động thủ.

 

Loading...