"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 261:ℭ

Cập nhật lúc: 2026-06-16 14:37:54
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dọc đường đùa ầm ĩ, thời gian trôi qua nhanh.

Lúc tới hành cung, ma ma hầu hạ bên cạnh Hoàng hậu đợi sẵn ở đó. Nhị công chúa ít khi ngủ bên ngoài, Hoàng hậu quả thực chút quen.

Tối nay, Hoàng đế sẽ mở tiệc chiêu đãi các đại thần trong hành cung, đám Lư Tĩnh Thù cũng tham dự. Đám Thụy Vương gia ở một khu khác, nên hành cung là đường ai nấy . Lư Tĩnh Thù định bụng hôm nay chỉ dạo chơi quanh hành cung thôi. Bà bảo Vinh Vân Lan đưa những khác về Trai Tuyết Đường Ngưng Lộ , còn thì dẫn Vinh Cẩn Dao tới Quán Sơ Ảnh Tê Vân của Hoàng hậu.

Lần tới ngờ mặt một phi tần xa lạ ở đó. Cô thấy nhóm Lư Tĩnh Thù đến thì ý mà dậy cáo lui.

"Cái là cô tặng ?" Lư Tĩnh Thù nhấc chiếc yếm trẻ em thêu thùa vô cùng tinh xảo chiếc kỷ nhỏ cạnh Hoàng hậu lên hỏi.

"Vâng ạ, Lâu Tuyển thị ngày nào cũng qua đây, còn mang theo vài món đồ tự tay nữa." Hoàng hậu cầm một chiếc vớ trẻ con khác lên xem xét. Tay nghề thêu thùa quả thực tầm thường, so với tú nương trong hoàng cung cũng chẳng hề kém cạnh. "Con để Phùng ma ma kiểm tra qua, đều vấn đề gì."

"Cô cũng thật đáng thương, chuyện của Kỷ Tuyển thị , bệ hạ liền sai gỡ thẻ bài của cô xuống, xem cũng định tới chỗ cô nữa. Cô cũng tính là hiểu chuyện, nên con cứ mặc kệ cho cô qua đây." Hoàng hậu nghịch ngợm đôi giày đầu hổ, giọng điệu uể oải.

"Con tự chủ kiến là . Không xung đột lợi ích thì giúp một tay cứ giúp, ai nấy đều dễ dàng gì." Lư Tĩnh Thù nhớ độ tuổi của Kỷ Tuyển thị, chút cảm thán. Mới hơn mười tuổi đầu đối mặt với chuỗi ngày liếc mắt một cái là thấy điểm cuối, tháng năm dài đằng đẵng trải qua thế nào đây.

"Vâng." Hoàng hậu gật đầu. "Nhắc đến chuyện , con nhớ một việc khác, tẩu t.ử của con còn đặc biệt tìm con để dốc bầu tâm sự. Vẫn là chuyện của Dư Tiệp dư, mấy ngày bên phía Dư gia gửi thư tới, vài lời khó khiến tẩu tức giận."

"Bọn họ bảo tẩu t.ử giúp đỡ Dư Tiệp dư nhiều hơn một chút. Còn bảo tẩu giúp với con, hòa giải đôi bên."

"Tẩu t.ử vì chuyện vốn dĩ mang lòng áy náy, tức giận nên mắng bọn họ một trận trong thư luôn. Con cũng tình hình bên nhà họ Dư đấy, Dư Tiệp dư con cứ mặc kệ cô ."

Lư Tĩnh Thù nhớ chuyện Dư Vãn Ngôn vì việc một trận, bất đắc dĩ lắc đầu. Chuyện giữa Dư Vãn Ngôn và nhà đẻ cũng rõ ràng . Cái gia tộc lớn nào mà bên trong chẳng chút mâu thuẫn, nhưng đến cuối cùng vẫn đồng lòng đối ngoại.

Dư Vãn Ngôn vì chuyện của ruột nên luôn tỏ thái độ lạnh nhạt với nhà đẻ, nhưng năm xưa lúc Dư Tiệp dư nhập cung, nàng vẫn tìm Hoàng hậu cậy nhờ một tiếng, Hoàng hậu những năm qua cũng khá chăm sóc Dư Tiệp dư. Chẳng ngờ, vô ơn như .

"Tẩu t.ử cũng cần vì bọn họ mà rước bực . Những năm qua tẩu tận tâm với trong phủ , trong lòng con đều ghi nhớ cả. Chuyện của Dư Tiệp dư tẩu thể chủ , tức giận vì loại , thật đáng." Hoàng hậu đưa tay xoa xoa eo, Bích Lạc vội vàng tiến kê thêm một chiếc gối mềm cho nàng tựa lưng.

" thế, cũng khuyên tẩu t.ử con như ." Lư Tĩnh Thù phe phẩy chiếc quạt, đẩy bát trái cây tới mặt Hoàng hậu, hiệu cho nàng ăn một chút.

Nhiệt độ trong hành cung khá mát mẻ, nhưng trong phòng vẫn đặt một chậu băng. Bởi vì Hoàng hậu m.a.n.g t.h.a.i đặc biệt sợ nóng, chỉ một lát Lư Tĩnh Thù thấy nàng đổ mồ hôi. "Nóng quá thì đừng mặc đồ nghiêm chỉnh thế nữa, cứ mặc mấy bộ đồ nương gửi cung , nóng thì khó chịu lắm."

Bản Lư Tĩnh Thù thấy vẫn , quần áo mùa hè vốn mỏng nhẹ, dẫu mặc nhiều lớp thì vẫn thể chấp nhận .

"Vâng, nương cứ chơi, con đồ." Hoàng hậu vốn chỉ vì đón khách nên mới ăn bận trang trọng, mấy ngày nay ở xe ngựa nàng đều ăn mặc khá thoải mái. Mấy ngày , các phi tần đều tới thỉnh an, còn các mệnh phụ phu nhân theo tới bái kiến nên nàng thể quá suồng sã .

Không lâu , Hoàng hậu đồ xong bước . Nàng dường như quen với bộ y phục , cứ xoa xoa phần cánh tay lộ bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-261.html.]

Đồ Lư Tĩnh Thù gửi cho nàng là loại đồ mặc ở nhà thiết kế dựa kiểu váy hai dây thời hiện đại. Bên ngoài là một chiếc áo khoác tay rộng, bên trong là váy buộc dây. Chiếc váy chỉ đúng một lớp vải, để đảm bảo độ thoải mái nên đến hoa văn thêu cũng chẳng , chỉ những đường họa tiết chìm vốn của mảnh vải, phơi bày nhiều sắc độ khác ánh mặt trời.

Hoàng hậu chỉ mặc chiếc váy bên trong, chiếc áo khoác ngoài đang do Bích Lạc cầm. Nàng thực sự thấy nóng, đến áo khoác ngoài cũng chẳng buồn mặc.

"Thoải mái hơn nhiều ? Lại đây ăn thêm chút trái cây ." Lư Tĩnh Thù gọi nàng qua , còn thì dậy đổi sang ở một vị trí khác. Chỗ bà khá gần chậu băng, còn thể thấy từng luồng khí lạnh phả tới.

Thái y bình thường khuyến khích t.h.a.i p.h.ụ dùng băng, đến những loại trái cây tính hàn cũng khuyên nên ăn, chứ đừng là trái cây ướp lạnh. Lư Tĩnh Thù cho rằng, chủ yếu vẫn nên ưu tiên sự thoải mái của t.h.a.i phụ, thể nới lỏng một chút, chứ thể để bức bối vì nóng nực .

Bát trái cây ướp lạnh đó lấy để bên ngoài một lúc, bỏ miệng ăn thấy man mát. Hoàng hậu thích thú híp hai mắt . Lư Tĩnh Thù cái động tác giống y đúc Nhị công chúa của nàng, khẽ lắc đầu . Quả nhiên, dù lớn thế nào thì trong mắt cha vẫn chỉ mang hình hài của một đứa trẻ. Bà cảm thấy dáng vẻ của Hoàng hậu vô cùng đáng yêu.

Hoàng hậu hiện tại mỗi ngày ăn ba bữa chính và thêm ba bữa phụ. Nàng ăn nhiều nhưng mau đói. Mỗi bữa ăn đều do Phùng ma ma và tiểu trù phòng bàn bạc lên thực đơn. Vừa đảm bảo Hoàng hậu ăn uống ngon miệng, nàng bồi bổ quá đà. Lư Tĩnh Thù thấy sắc mặt Hoàng hậu lên nhiều, mà chẳng béo lên bao nhiêu. Có lẽ vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên xung quanh Hoàng hậu dường như bao phủ bởi một vầng sáng nhu hòa, trông dịu dàng đến khó tin.

Hôm nay Lư Tĩnh Thù cũng ăn vặt cùng Hoàng hậu. Bánh sữa bò, trái cây, canh mộc nhĩ trắng. Mỗi món đều đựng trong một chiếc bát nhỏ xíu, cứ dùng thìa chầm chậm nhấm nháp, coi như để g.i.ế.c thời gian.

" nương, ban nãy chúng đang đến chuyện của Dư Tiệp dư ? Mấy ngày tới Phượng Nghi cung mấy con đều gặp, đó liền im lặng tiếng ." Hoàng hậu lên tiếng.

"Ừm, con cứ tùy cơ sắp xếp là . vẫn chú ý đến Lục hoàng t.ử nhiều hơn, đừng để thằng bé xảy chuyện gì." Lư Tĩnh Thù ngầm ám chỉ. Một là bà lo lắng Dư Tiệp dư vì tranh sủng mà lấy Lục hoàng t.ử cái cớ, hai là khi trải qua những chuyện kỳ lạ , bà e ngại Lục hoàng t.ử kỳ ngộ nào .

"Vâng, nương cứ yên tâm. Người bên cạnh Lục hoàng t.ử vẫn luôn giám sát chặt chẽ. Không chỉ của con, mà dường như bệ hạ cũng sắp xếp ." Hoàng hậu cảm thấy thái độ của Hoàng đế đối với Lục hoàng t.ử cực kỳ kỳ lạ. Rõ ràng là coi trọng, thế nhưng gặp mặt thằng bé. Có lẽ liên quan tới Vân Trăn chăng.

"Thế , thì ." Lư Tĩnh Thù cho rằng cảm xúc của Hoàng đế đối với Lục hoàng t.ử hẳn là phức tạp. Lực sát thương của cuốn thoại bản mà bà tung quả thực hề nhỏ. Những việc Vân Trăn vô hình trung chứng thực nội dung của cuốn thoại bản . Hoàng đế khó để suy nghĩ nhiều.

Cho dù ngài vì Vân Trăn mà nảy sinh tình cảm với Lục hoàng tử, thì trong lòng vẫn sẽ sự kiêng dè. Đây chính là mục đích của bà. Như , Lục hoàng t.ử Hoàng đế gạt khỏi danh sách thừa kế . Còn chuyện , cứ bước tới tính tới đó. Mọi việc so với trí nhớ của bà chệch hướng nhiều . Tất cả đều là những ẩn .

Đối với chuyện của Vinh Cẩn Dao và Cố Hạc Linh, Hoàng hậu cũng ngờ tới. Bản nàng cuốn vòng xoáy hoàng gia, nên thực tâm nàng chỉ mong một cuộc sống giản đơn, một tri kỷ bên trọn đời là đủ.

"Sức khỏe của Cố Hạc Linh như thế, liệu ảnh hưởng đến tuổi thọ ạ?" Hoàng hậu khá lo lắng về vấn đề . Nàng của gả cho một phu quân đoản mệnh.

 

 

 

 

 

Loading...