"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 262:¢
Cập nhật lúc: 2026-06-16 14:37:55
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Theo ý của Thụy Vương gia thì gì đáng ngại, còn cụ thể thì đợi về kinh thành để Lưu đại phu khám tính tiếp."
"Chuyện vẫn kết luận chắc chắn, cần bận tâm quá nhiều."
Lư Tĩnh Thù ngược hề lo lắng.
"Dao nhi, con xem Nhị công chúa đang ở , chơi với con bé một lát , nương vài lời với tỷ tỷ con."
Lư Tĩnh Thù khéo léo tìm cớ để Vinh Cẩn Dao rời , chủ đề tiếp theo thực sự thích hợp để nàng . Vinh Cẩn Dao ở sẽ vướng víu, nên cũng nũng bĩu môi mà ngoan ngoãn theo Bích Lạc ngoài.
"Huyên nhi, lời vốn nương định , nhưng nếu thì trong lòng canh cánh yên."
Lư Tĩnh Thù quả thực chút đắn đo, tư tưởng của bà dĩ nhiên thể chấp nhận chuyện , nhưng ở thời đại , đó là chuyện vô cùng bình thường. Huống hồ, con rể của bà còn là một bậc đế vương.
"Con đang mang thai, bên cạnh bệ hạ kiểu gì cũng hầu hạ, con..."
Cái hành động khuyên con gái đang m.a.n.g t.h.a.i rộng lượng bao dung cho con rể tìm khác hầu hạ , Lư Tĩnh Thù cảm thấy quá sức "kích thích". Nếu là ở thời hiện đại, bà đ.á.n.h cho cái thứ khốn nạn một trận tơi bời . ở đây, bà chỉ thể nhẫn nhịn, và còn khuyên con gái nhẫn nhịn theo.
"Nương, yên tâm , con nghĩ thông suốt . Hiện tại điều quan trọng nhất là bình an sinh đứa trẻ , những chuyện khác, con cưỡng cầu."
Hoàng hậu xoa xoa phần bụng , ánh mắt vô cùng dịu dàng. trong lòng Lư Tĩnh Thù cảm thấy nghẹn đắng.
Không chỉ các phi tần theo, mà dọc đường chắc chắn sẽ còn liên tục dâng tặng mỹ nữ. Hoàng đế dù là vì mục đích chính trị lý do nào khác, cũng sẽ từ chối tất cả. Còn cái gọi là "một đời một kiếp một đôi ", ở trong chốn hoàng thất , thực sự quá khó.
Lư Tĩnh Thù thời gian Hoàng đế đối xử với Hoàng hậu , gần như là độc sủng. Khi bà dự tiệc, cũng thể cảm nhận rõ sự kính trọng mà những xung quanh dành cho tăng lên đáng kể. Đế hậu hòa thuận thì địa vị của họ mới vững chắc, dù là hiện tại , đều lấy việc giao hảo trọng.
bà lo sợ con gái vì chìm đắm trong sự dịu dàng của bậc đế vương mà sẽ chuốc lấy tổn thương. Dù nàng nay tôn quý lên ngôi Hoàng hậu, thì trong mắt bà, nàng vẫn mãi là cô gái nhỏ bé dễ lụy vì tình. Bà cách nào giúp con gái và phu quân tình yêu một lòng một , thì đành cố giúp để bậc đế vương lưu bên Hoàng hậu lâu thêm chút nữa .
"Vất vả cho con , đứa trẻ ngốc. Nếu năm đó thánh chỉ ban hôn, nương nhất định sẽ tìm cho con một gia đình giản đơn..." Lư Tĩnh Thù vỗ nhẹ lưng Hoàng hậu. Lời chỉ thể thầm, nếu lọt ngoài, tưởng con bà bất mãn với Hoàng đế.
"Nương..." Khóe mắt Hoàng hậu cay cay, giọng điệu cũng mang theo vài phần tủi .
"Ây da, ngoan nào ngoan nào, nương ôm một cái." Lư Tĩnh Thù mỉm ôm gọn Hoàng hậu lòng. "Bất luận xảy chuyện gì cũng đừng sợ, cũng đừng giữ bực dọc trong lòng, nương ở đây."
Hoàng hậu khẽ đỏ mặt, nàng cảm thấy nương đang dỗ dành như một đứa trẻ, đến nàng chuyện với Nhị công chúa cũng dỗ dành như . vòng tay của nương quá đỗi ấm áp, nàng chẳng nỡ buông .
Hoàng hậu cọ cọ đầu vai Lư Tĩnh Thù. Lúc nãy khi y phục nàng cũng tháo hết trâm cài xuống, mái tóc đen nhánh buông xõa, tiện cho Lư Tĩnh Thù vuốt ve xoa đầu.
Chuyện thể giải quyết thì cứ tạm gác đó. Sau đó, hai con nhắc đến những chuyện phiền lòng nữa.
Lư Tĩnh Thù nhân dịp chuyến Nam tuần , nán chỗ Hoàng hậu khá lâu để giúp nàng sắp xếp danh sách hầu cận, tiện xem cần bổ sung thêm nhân lực nào . Hoàng hậu hiện giờ xử lý công việc ngày càng thành thạo, thuận tay. Nữ nhi chỉ cần lụy vì tình, thì chuyện gì cũng sẽ thành công.
Rõ ràng nàng coi việc trang điểm, bảo dưỡng nhan sắc thú vui. Lư Tĩnh Thù thấy , quyết định khi về sẽ tìm cho Hoàng hậu vài cuốn sách liên quan để nghiên cứu thêm. Chẳng hạn như sách dạy phấn son, dạy cách xoa bóp, để nàng phân tán bớt sự chú ý.
Đừng chi là thời cổ đại, ngay cả ở thời hiện đại, những nam nữ quyền thế cũng hiếm ai chỉ chung thủy sống với một vợ một chồng đến già. Thay vì cứ mãi dằn vặt những chuyện , chẳng thà dành phần tâm sức đó cho những thú vui khác.
Lư Tĩnh Thù nghĩ là ngay. Bà một bức thư gửi cho Võ Tam Nương, bảo cô tìm thợ một bộ dụng cụ chăm sóc sắc , yêu cầu là dựa theo mẫu mã trong xưởng nhưng thu nhỏ theo đúng tỷ lệ, cứ coi như là đồ chơi nhỏ cho Hoàng hậu. Mấy thứ đồ chơi xinh xắn Lư Tĩnh Thù cũng thích, nên bảo Võ Tam Nương thêm vài bộ, đến lúc đó còn thể đem tặng khác. Đợi đến khi Hoàng hậu hồi kinh là thể nhận trọn bộ "đồ hàng" phiên bản dành cho lớn . Cứ coi như đây là một niềm vui bất ngờ dành cho nàng.
Y phục của Lư Tĩnh Thù cũng luôn tại Sơ Ảnh Tê Vân Quán. Đi dự tiệc thì vẫn ăn mặc trang trọng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-262c.html.]
Nhìn bộ lễ phục mấy lớp liền của Hoàng hậu, Lư Tĩnh Thù khỏi nhíu mày: "Hai lớp cần mặc nữa , áo lót bên trong cũng đổi sang loại mỏng hơn ."
"Trâm cài tóc thì chỉ chọn vài món tượng trưng cho phận là , còn bỏ qua hết. Tối muộn mà cài đầy một đầu ngọc ngà châu báu, ngoài việc rước thêm mỏi cổ thì chẳng chút lợi ích nào."
"Lớp trang điểm cũng cần quá cầu kỳ, bớt bước nào thì bớt. Làn da của nương nương vốn sẵn , chỉ cần dặm một lớp phấn mỏng là ."
"Trang sức đơn giản thì thể nhấn nhá thêm ở phần trang điểm. Vẽ một đóa mẫu đơn lên trán , đính thêm vài viên ngọc trai để trang trí."
Lư Tĩnh Thù các cung nữ sửa soạn cho Hoàng hậu, bên cạnh chỉ đạo góp ý.
Cả Lư Tĩnh Thù và Hoàng hậu đều vô cùng hài lòng với thành quả cuối cùng. Hoàng hậu cũng cảm thấy thoải mái dễ chịu. Nàng thật sự sợ nóng, cứ thấy bộ lễ phục nặng nề là thấy nhức đầu . Mặc như thế quả thực khiến nàng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cuối cùng, món đồ trang sức đội đầu chọn là chiếc mũ Cửu Phượng (mũ chín chim phượng), những chỗ còn chỉ điểm xuyết bằng vài bông hoa ngọc nhỏ. Dưới ánh nến lung linh, những nụ hoa ngọc lấp lánh như những vì rơi rải rác mái tóc, ẩn ẩn hiện hiện.
Những dải tua rua của mũ phượng rủ xuống ở hai bên và phía gáy, khéo léo để lộ hình vẽ hoa mẫu đơn trán. Phần trang điểm từ bỏ màu son đỏ tươi thường dùng, đó là màu đỏ cánh sen giúp tôn da sắc mặt hơn.
Trang phục chọn mang màu bán kiến (màu mỡ gà), nhạt hơn màu vàng sáng một chút. Y phục của triều đại Dung vốn tôn sùng màu đen. Ban đầu Hoàng hậu định chọn bộ lễ phục màu đen tuyền, nhưng Lư Tĩnh Thù bảo đổi . Bữa tiệc hôm nay đến mức quá mức trang trọng, nàng chẳng cần ăn vận quá sức quy củ gì.
Bộ trang phục của Hoàng hậu toát lên vẻ ôn nhu, tao nhã, vô cùng phù hợp với khí chất dịu dàng của nàng trong thời kỳ mang thai. Lư Tĩnh Thù quanh Hoàng hậu một vòng, gật gù hài lòng.
Kỳ Tích Huyên Huyên, trang điểm tất!
Hoàng đế dành cả ngày để tiếp kiến các đại thần, đến tối muộn mới thẳng đến sảnh tiệc. Bữa tiệc tổ chức tại đài Yên Vũ của hành cung. Đây là một đài ngắm cảnh xây dựng ven hồ, tầm thoáng đãng, gió mát lồng lộng, còn thể tiếng nước chảy róc rách.
"Tham kiến bệ hạ."
Bậc đế vương khoác bộ cát phục đen tuyền bước , đám đông đồng loạt cúi hành lễ. Hoàng đế ngước mắt lên, lập tức trông thấy Hoàng hậu đang hành lễ đài cao.
"Bình ." Hoàng đế khẽ nâng tay.
Lúc bước lên đài cao, rõ dáng vẻ cách ăn vận của Hoàng hậu hôm nay, ngài chỉ cảm thấy hai mắt rực sáng. Hoàng hậu Hoàng đế chằm chằm đến mức chút ngại ngùng, khẽ ngoảnh mặt lảng tránh.
Khóe môi Hoàng đế khẽ cong lên.
Sau khi đế vương an tọa, bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Một nhóm thiếu nữ thanh xuân trong trang phục múa màu hồng nhạt, bước uyển chuyển tiến điện, đó tản theo vị trí đội hình.
*Tùng...*
Theo một tiếng trống vang lên, các vũ nữ bắt đầu uốn lượn hình, dâng lên cho các tân khách điệu múa đầu tiên. Dải lụa mỏng tung bay, những chiếc lục lạc đeo bên eo cũng kêu lên đinh đang theo từng nhịp bước.
Đến đoạn cuối, các vũ nữ quây thành một vòng tròn, tung bay lớp khăn lụa, để lộ một cô gái che mặt, vận trang phục đỏ thắm ở giữa. Lư Tĩnh Thù theo dõi bộ quá trình, mà cũng chẳng hề nhận cô gái tiến điện từ lúc nào.
*Tùng... Tùng...*
Tiếng trống nữa vang lên, cô gái áo đỏ bắt đầu xoay cất bước múa. Những vũ nữ khác thì múa phụ họa xung quanh.
Bình tâm mà , điệu múa của con gái quả thực tinh diệu. Các động tác uốn dẻo, xoay lộn vòng với độ khó cao đều thực hiện một cách vô cùng thanh thoát, uyển chuyển hệt như một dải lụa đỏ bồng bềnh lơ lửng giữa trung.