"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 269:𝕵

Cập nhật lúc: 2026-06-17 14:15:18
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủ đoạn tính là cao minh, cũng nhằm mục đích đoạt mạng . Ngược vẻ như phế truất Thái tử. Gãy tay gãy chân, Thái t.ử coi như cũng bỏ .

Hoàng hậu cứ nghĩ đến việc kẻ ôm ác ý lớn như với Thái t.ử là lo lắng đến mất ngủ. Đang lúc t.h.a.i kỳ vốn suy nghĩ nhiều, Lư Tĩnh Thù cũng chỉ thể ở bên cạnh khuyên nhủ thêm.

Nàng thấy Thái t.ử vẫn khá bình tĩnh. Ngồi ở vị trí của thái t.ử , vốn dĩ vô cùng nguy hiểm. Từ xưa đến nay, những thuận lợi từ ngôi Thái t.ử lên Hoàng đế đếm đầu ngón tay. Chàng hẳn là giác ngộ từ sớm . Dẫu cho cũng chỉ mới là một thiếu niên mười mấy tuổi.

Gia đình hoàng thất đứa trẻ nào thực sự là trẻ con chứ.

Chuyện cuối cùng khép bằng việc một t.ử chi thứ của gia tộc họ Nguyên tự sát. Hắn để huyết thư trần thuật những việc , đem lòng ái mộ Mộ Cửu U, quét sạch chướng ngại vật giúp nàng. Người mà mua chuộc, là đồng hương với nội thị bên cạnh Nhị hoàng tử. Rõ ràng là đổ tội chuyện lên đầu Nhị hoàng tử. Trớ trêu kế hoạch quá sơ sài, trực tiếp chuyển biến theo hướng thể kiểm soát nổi.

Phu nhân tộc trưởng dẫn theo Mộ Cửu U quỳ Minh Huy đường của Hoàng đế, nước mắt ngắn dài bày tỏ gì.

Mộ Cửu U mấy ngày nay gầy một vòng, mặc bộ đồ mộc mạc như , đôi mắt ngấn lệ trông càng thêm phần mong manh đáng thương.

"Bệ hạ, thần nữ oan."

"Bệ hạ, chuyện chúng thần thực sự gì a." Phu nhân tộc trưởng hôm nay ăn mặc cũng đặc biệt giản dị, mấy ngày qua đầu bà điểm thêm những sợi tóc bạc.

Cả gia tộc họ Nguyên chấn động bất an, lòng hoang mang. Cuối cùng còn tra trong chính gia tộc , bọn họ thế nào cũng gột rửa sạch hiềm nghi.

Nếu bảo từng tâm tư đó thì thể nào. mà, hiện giờ vẫn còn quá sớm, Hoàng đế đang độ tuổi tráng niên, Thái t.ử còn khôn lớn, gấp gáp cái gì chứ. Có Thái t.ử phía bia đỡ đạn, bọn họ mới thể núp ở phía bày mưu tính kế. Lần thì , trực tiếp lật tẩy cả gốc gác.

Hoàng đế bọn họ lóc kể lể, thần sắc mặt mảy may xao động. Tộc trưởng Nguyên gia cũng mới rời lâu. Để xoa dịu chuyện , Nguyên gia coi như dốc cạn vốn liếng, mất vài năm thì chẳng thể nào gượng .

Các đời Hoàng đế đều thu hồi những thứ của Nguyên gia, nhưng nào cũng thất bại. Bọn họ liền nghĩ đến việc từ từ mài mòn gia tộc . Đất nước Dung quốc , một Nguyên gia là đủ phiền .

Mộ Cửu U qua đôi mắt đẫm lệ thấy dáng vẻ lạnh lùng của bậc đế vương, trái tim cứ thế chìm thẳng xuống đáy.

"Bệ hạ..." Nàng nhịn lên tiếng, cố gắng nhận một tia thương xót của Hoàng đế.

"Mộ Cửu U, phong Tiệp dư, ban cho sống ở Đường Lê cư."

Giọng của Hoàng đế giống như sự cứu rỗi, kéo Mộ Cửu U từ trong tuyệt vọng trở về. Nếu như thể tiến cung, gia tộc e là sẽ bắt nàng trực tiếp "bạo bệnh qua đời".

"Tạ ơn bệ hạ." Phân vị thấp hơn nhiều so với dự tính, những năm nữ t.ử họ Nguyên đưa cung, vị phân thấp nhất cũng trong hàng Cửu tần. Mộ Cửu U cảm thấy mãn nguyện .

Khi thánh chỉ sắc phong truyền đến Thần Hi viện, Lư Tĩnh Thù đang bồi Hoàng hậu xem họa sách. Trở về kinh thành là mùa đông , nàng tìm vài kiểu dáng hoa văn mới để may y phục. Những thứ đều do Thượng cung cục đưa tới, nàng luôn cảm thấy chút ưng ý. Lư Tĩnh Thù cũng hùa theo góp ý. Trang phục của cung phi xưa nay vẫn lấy sự trọng chủ, thứ Hoàng hậu trừ phi chủ t.ử dặn dò, bằng bọn họ tuyệt đối dám tự tiện chủ.

"Biết , phái dọn dẹp viện t.ử một chút , những thứ nên đừng để thiếu sót." Hoàng hậu Bích Lạc bẩm báo xong, chỉ gật gật đầu.

"Vâng."

Sau khi Bích Lạc lui xuống, Lư Tĩnh Thù đưa cho Hoàng hậu bản vẽ thiết kế nàng mới sửa , nhằm phân tán sự chú ý của hoàng hậu .

"Huyên nhi, con xem chỗ , thể sửa thế , đợi bụng tỷ lớn hơn chút nữa mặc cũng sẽ thoải mái, trời lạnh thì bụng cũng cần giữ ấm."

"Ừm." Hoàng hậu đưa tay nhận lấy, bắt đầu vẽ theo bản phác thảo do Lư Tĩnh Thù đưa.

Nhị công chúa dạo gần đây dành nhiều thời gian ở cùng Đại công chúa hơn. Tính cách của hai tuy khác biệt, nhưng chung đụng khá hòa hợp. Hôm nay hai hẹn đến thăm Đại hoàng tử.

Đại hoàng t.ử hai tay đều quấn băng gạc, trông vẻ đáng thương.

"Đại ca, đau ?" Nhị công chúa mang theo ít điểm tâm trong viện của Hoàng hậu, một mang theo tận tám món. Nàng định bụng hôm nay sẽ ở đây bầu bạn với đại ca. Đại ca hai tay thương, thể sách, nhất định là chán ngắt.

"Ừm, đa tạ Nghi nhi quan tâm. Đại tỷ cũng tự nhiên ."

Đại công chúa mang theo bao cổ tay do chính tự , con khi thương, thói quen sinh hoạt nhất thời khó mà sửa , dễ vô tình động đến vết thương, bao cổ tay sẽ hơn một chút. Đại hoàng t.ử trực tiếp bảo thị tùng đeo lên giúp .

Đại công chúa theo, môi nở nụ dịu dàng.

"Thường ngày chú ý một chút, đừng để dính nước, may mà dạo trời cũng mát mẻ hơn, nếu vết thương đúng là khó dưỡng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-269.html.]

"Ừm."

"Đại ca, phụ hoàng ban hôn cho , chúc mừng đại ca rốt cuộc cũng tẩu tẩu nha!" Nhị công chúa trêu ghẹo.

"Nghi nhi!" Đại hoàng t.ử da mặt mỏng, chỉ thể vờ như nổi giận.

"Hehe, đại tẩu tương lai đây thể coi là, mỹ nữ cứu hùng đó." Nhị công chúa mới thèm sợ dáng vẻ của Đại hoàng tử, tiếp tục trêu chọc: "Đại ca thế gọi là, ơn cứu mạng lấy gì đền đáp, đành lấy báo đáp ?"

"Nghi nhi!" Nếu tay đang bất tiện, Đại hoàng t.ử nhất định sẽ lao tới bịt mồm Nhị công chúa để nàng thốt thêm lời nào nữa.

"Được Nghi nhi, đừng chọc ghẹo đại ca nữa, vẫn còn đang thương đấy." Đại công chúa lên tiếng giảng hòa.

"Yô, đông đủ ghê nhỉ."

Giọng cất lên, Nhị công chúa lập tức nhíu mày. Nhị ca đáng ghét cũng tới .

"Lão đại, , mang chút đồ tới cho tẩm bổ đây." Nhị hoàng t.ử mở miệng là buông lời mỉa mai: "Huynh cũng thật là, cưỡi ngựa thôi mà cũng thương , thế nào cho đây."

"Nhị lòng , đây ." Đại hoàng t.ử bình thản đón nhận tất thảy, còn dùng ánh mắt hiệu bảo Nhị hoàng t.ử xuống bên cạnh . Hai họ thuận mắt là thật, nhưng đối phương xảy chuyện cũng là thật. Suy cho cùng cũng là cùng lớn lên từ nhỏ, ít nhiều vẫn tình cảm.

"Hừ."

"Yô, nha đầu ngốc phục , con ngựa lùn béo ú của hôm qua đè cho bốn chân sắp cong vòng cả kìa, đúng là khó con ngựa đó quá ." Nhị hoàng t.ử xuống vặn ở ngay đối diện Nhị công chúa, thấy hai má nàng phồng lên liền lên tiếng chọc tức.

"Nhị ca đáng ghét, ngựa của béo một chút nào nhé, ngựa của mới béo !"

"Hừ, bản hoàng t.ử cũng về thứ hai, nhanh hơn nhiều."

"Hừ, thế cũng là về nhất , lêu lêu lêu..."

" , còn chúc mừng đại ca trong cái rủi cái may nữa."

Đại hoàng t.ử lúc triệt để hết cách, thừa cái tên sẽ lấy chuyện trò mà.

 

 

 

 

"Nói cũng , tính cũng là một vị mai mối đó chứ. Nếu lúc chọn con đường đó thì chúng cũng chẳng đụng mặt nhóm Đại tỷ, thì vợ của Đại ca coi như bay mất ."

"Nói xem, định tạ ơn thế nào đây?"

Nhị hoàng t.ử ngả , dáng vẻ còn tự tại hơn cả chủ nhân là Đại hoàng tử.

"Hừ, đúng là khéo dát vàng lên mặt . Nếu đến mai mối thì là Đại tỷ chứ, liên quan gì đến ." Nhị công chúa mắt cái đức hạnh của .

Nhị hoàng t.ử thèm tiếp lời, chỉ chằm chằm Đại hoàng tử.

Bị ba dùng ánh mắt kiểu chằm chằm, áp lực của Đại hoàng t.ử tăng lên gấp bội. Ban nãy còn thấy buồn chán, lúc thấy một một phòng cũng chán.

Cuối cùng, Đại hoàng t.ử đau lòng chia ít bảo bối cho ba bọn họ, lúc mới dỗ dành lũ quỷ xuôi xuống. Bằng cái mái nhà của e là lật tung mất.

Đại tỷ hôm nay nữa, hùa theo cùng hai cái đứa thứ hai loạn. Huynh thực sự chống đỡ nổi.

Nhị công chúa vốn chuẩn từ , nhanh bày biện trận địa ngay trong phòng Đại hoàng tử, bắt đầu chơi trò chơi.

 

Loading...