"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 279:𝓥
Cập nhật lúc: 2026-06-17 15:08:41
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng tên là Nguyên Quỳnh Hoa.
Năm nay tròn mười hai tuổi, là đứa trẻ thuộc dòng đích của Nguyên gia ở Khánh Phong. Những nam t.ử tranh quyền đoạt lợi, cuối cùng hy sinh là nữ t.ử trong gia tộc. Đứa trẻ nhỏ như , thật là tạo nghiệt.
Lư Tĩnh Thù còn từng gặp qua đứa trẻ đó, đúng là một phôi t.h.a.i mỹ nhân. Ngày hôm đó bọn họ nghỉ trong một ngôi biệt viện, Lư Tĩnh Thù dẫn theo Vinh Cẩn Dao và Vinh Gia Tuyền dạo trong viện, vặn gặp chủ tớ mấy Nguyên Quỳnh Hoa ngoài.
Dưới hành lang chín khúc, nàng diện một bộ nhu quần tề hung màu nguyệt bạch, áo nhu bên hoa văn hải đường thêu bằng sợi bạc, giữa vạt váy dùng chỉ vàng và chỉ đỏ thêu vân văn lưu động, theo từng bước uyển chuyển, vạt váy dập dềnh những hình dáng mắt, tựa như một làn mây hà trôi lơ lửng.
Kiểu tóc của nàng đơn giản, chỉ là kiểu tóc song loa búi hai bên thông thường nhất, cắm nghiêng một cây bộ d.a.o trân châu, ánh mặt trời tỏa ánh sáng nhu hòa, giữa lông mày điểm xuyết hoa điền màu hồng phấn. là làn da hơn tuyết, mày mắt lấp lánh, tự một luồng linh động chi khí.
Vì chịu tang, y phục của nàng phần lớn lấy màu nhạt chủ, trang sức cũng đơn giản tố nhã. Trên cổ tay chỉ một đôi vòng ngọc dương chỉ, chất ngọc bóng mịn một cái là phàm phẩm.
Sau khi thấy Lư Tĩnh Thù, nàng dịu dàng nghiêng hành lễ, mỗi một cử chỉ hành động đều mang phong phạm của đại gia khuê tú, giáo dưỡng cực kỳ . Lúc tiến gần, Lư Tĩnh Thù phát hiện nàng vẫn còn chút mỡ trẻ con, Lư Tĩnh Thù nàng mà cõi lòng đều chút mềm nhũn xuống. Tuổi tác của cổ đại nhiều đều là tuổi mụ, đứa trẻ so với Thái t.ử cũng lớn hơn bao nhiêu.
Địa vị của nàng khó xử, tuổi tác quá nhỏ, Hoàng đế thể nào hiện tại nạp nàng hậu cung. Mọi đều , nàng và bộ hồi môn vô cùng xa hoa đều là lễ tạ tội do Nguyên gia gửi tới. Nghe riêng hòm xiểng tới mấy chục chiếc, lúc Nguyên gia tiễn phái tới sáu chiếc xe ngựa.
Những gia đình như bọn họ đều là từ khi con gái trong nhà chào đời bắt đầu tích cóp của hồi môn, Lư Tĩnh Thù tự nhận bản đối với Vinh Cẩn Dao cũng hào phóng , nhưng hiện tại cũng tích cóp mấy chục hòm. Bởi vì là tiến cung phi, cho nên những thứ của hồi môn như giường bạt bộ, quan tài đều mang theo, trong hòm phần lớn là một thư họa trân quý, đồ cổ ngọc thạch, châu báu trang sức. Đây mới chỉ là của hồi môn tinh giản của nàng, nếu như mang theo bộ, ước chừng chiếm tới nửa con thuyền.
Chỉ đống của hồi môn thì phân vị của nàng cũng sẽ thấp. Thế nhưng, nàng hiện tại quá nhỏ , Hoàng đế sẽ chỉ đặt nàng ở hậu cung để nuôi dưỡng. Đợi đến khi nàng trưởng thành, thì cũng vặn đến lúc tú nữ mới tiến cung .
Hậu phi lúc tiến cung là phép mang theo ma ma, bậc phi vị trở lên thể mang theo bốn nha . Hoàng đế đặc cách cho phép Nguyên Quỳnh Hoa thể mang theo ma ma đồng hành. Lúc nàng theo Nguyên Quỳnh Hoa tới bái kiến Hoàng hậu, Lư Tĩnh Thù từng gặp qua một .
Vị ma ma vô cùng năng lực, mặc một chiếc áo khoác dài bằng gấm dệt ám văn màu tím sẫm, cửa tay viền rộng bằng màu đại thanh, chiếc áo đính những chiếc khuy tết dày đặc, che chắn nghiêm chỉnh cả cổ và cổ tay. Chiếc váy xếp ly màu thanh sẫm rủ xuống tận mu bàn chân, thắt dải đai cùng hệ màu. Mái tóc búi cao lộ vầng trán nhẵn nhụi, chỉ dùng mấy cây trâm bạc để cố định. Phần tóc mai vụn hai bên vuốt vô cùng lời, một sợi tóc thừa cũng tìm thấy. Lư Tĩnh Thù cảm thấy bước chân đường của bà đều cách như , như việc nhất định sẽ nghiêm cẩn đến mức đáng sợ. Vị ma ma đại khái chính là quân sư mà Nguyên gia bồi dưỡng cho Nguyên Quỳnh Hoa.
nàng hiện tại đối với Hoàng hậu yên tâm, những cứ để bản nàng tự ứng phó . Hậu cung của Hoàng đế sẽ ngừng mới tiến . Hoàng hậu cần tìm chuẩn định vị của chính , rõ con đường . Những thứ chỉ thể để tự nàng bước .
Mọi nhắc tới Nguyên Quỳnh Hoa còn một nguyên nhân quan trọng. Nàng vốn dĩ là mà Nguyên gia chuẩn cho Thái tử. Kỳ tuyển tú chính là lúc nên tuyển cho Thái t.ử , đến lúc đó tuổi tác của nàng vặn thích hợp. Thái t.ử trắc phi và phi tần của Hoàng đế, cái nào hơn, ai mà chứ.
Hoàng hậu dặn dò Thái t.ử giữ cách với nàng, bên cũng rời . Các triều đại từ xưa đến nay chuyện như hề hiếm gặp, phận của bọn họ quá mức mẫn cảm, lấy để thêu dệt văn thì . Thái t.ử rõ nặng nhẹ.
Thời gian thiếu niên luôn luôn ngắn ngủi. Đợi đến khi trở về trong cung, liền thể giống như đây tùy ý hậu cung nữa . Còn bản Nguyên Quỳnh Hoa nghĩ như thế nào, một ai bận tâm. Nàng suốt dọc đường đều vô cùng yên lặng, chủ tớ mấy đều chỉ ở trong xe ngựa và khoang thuyền, hiếm khi ngoài. Nghĩ bọn họ cũng cần thời gian để thích ứng với phận mới .
Lúc đến kinh thành, lá cây khô vàng rụng xuống. Xe ngựa lúc tiến lên nghiền nát lá cây, còn thể thấy những tiếng động vụn vỡ tinh tế. Chuyến hồi trình ngược còn vội vã lên đường, hành trình mỗi ngày đều quy hoạch sẵn. Nghỉ ngơi ở , nghỉ ngơi khi nào đều định . Người quy hoạch lộ trình thực sự là một thiên tài, mỗi thời thần đều vặn chuẩn xác, đôi khi thế mà sai một phân một ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-279.html.]
Đám thương bệnh binh của Trấn Quốc Công phủ cũng đều yên tĩnh, đều bọn họ ai nấy đều mang thương tích, thi thoảng còn phu nhân tiểu thư tới cửa trò chuyện giải khuây với bọn họ. Vinh Cẩn Dao kết giao thêm mấy bạn . Vinh Thế Chân và Vinh Thế Luật cũng quen thuộc hơn với ít công t.ử ca. Hai bọn họ bình thường ở trong cung khá nhiều, tiếp xúc với những ít, ngược là một cơ hội . Nhóm con em đều từng tiếp thụ qua nền giáo d.ụ.c tinh thời cổ đại nhiều chủ đề chung. Mỗi ngày đều tới thăm nom hai họ, những ngày tháng dưỡng thương trôi qua nhanh chóng.
Trên suốt dọc đường , thu hoạch lớn nhất vẫn là Vinh Vân Triết. Cái tên thế mà tự nhặt cho một tên đồ . Đứa đồ của hề tầm thường. Lư Tĩnh Thù ở bé thấy những hình bóng vô cùng quen thuộc. Đứa trẻ hành vi cử chỉ hợp với những xung quanh, cho dù bé dốc hết sức để bắt chước, Lư Tĩnh Thù vẫn chút manh mối.
Vinh Vân Triết gặp bé ở trong một khu rừng. Ngày hôm đó nảy ý định cưỡi ngựa lên đường, Hoàng đế những chìu theo tính khí của , mà còn ban thưởng cho một con ngựa . Cái thể cho Thành Kinh Mặc thèm đến phát điên . Ánh mắt con ngựa đều phát ánh sáng xanh lục.
Hoàng đế đến đau cả đầu, trêu chọc bọn họ một chút: "Được , đừng chằm chằm trẫm nữa, khanh và Trấn Quốc Công so tài một trận , ai thắng thì con ngựa thuộc về đó." "Ai tới hành cung phía thì đó là thắng cuộc." Hoàng đế ngó lơ ánh mắt khiển trách của Vinh Vân Triệt, mở miệng .
"Được, bệ hạ thánh minh!" Thành Kinh Mặc nhanh nhẹn hành lễ, còn lôi kéo một cái tên Vinh Vân Triệt đang hờn dỗi .
Vinh Vân Triệt chút đầu óc vẫn là , sẽ ngỗ nghịch ý tứ của Hoàng đế, cũng lệ hành một cái lễ. Kết quả là, đợi đến khi Hoàng đế bọn họ đều dàn xếp thỏa trong hành cung , hai cái Vinh Vân Triệt vẫn trở về.
Hoàng đế: "Chuyện gì xảy , hai đứa bọn họ chạy , thời gian lâu như thế , bộ cũng nên tới nơi chứ." "Dương Kim Hỉ, phái tìm xem."
"Thần tuân chỉ." Dương Kim Hỉ vội vã phái tìm.
Kết quả là, Hoàng đế đều dùng xong vãn thiện , hai vị tuyển thủ thi đấu mới trở về. Hai lấm lem bùn đất, đến cả tắm rửa cũng kịp, liền Dương Kim Hỉ dẫn kiến giá Hoàng đế.
"Quốc Công gia, Phò mã gia, ôi chao ơi, hai vị ngài thật là đúng là, đây là chạy , bệ hạ đang chờ kìa."
"Hì hì hì..."
"Hì hì hì..."
Trả lời gã là hai tiếng ngô nghê, Dương Kim Hỉ đối với tính khí của hai họ cũng tính là am hiểu, một cái thế là ngay hai họ nhất định gặp chuyện gì ho nên mới trì hoãn .
"Quốc Công gia, trong lòng ngài ôm cái gì thế ?"
"Hì hì, bảo bối."
Vinh Vân Triệt dùng áo choàng che đậy, ôm chặt cứng, Dương Kim Hỉ là cái gì, còn tưởng rằng là món quà mà hai Vinh Vân Triết mang về tặng cho Hoàng đế.
Kết quả là, Vinh Vân Triết ở mặt Hoàng đế, từ trong lòng n.g.ự.c móc một đứa trẻ đen nhẻm gầy gò.