"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 283:𝓣

Cập nhật lúc: 2026-06-17 15:08:45
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lư Tĩnh Thù đem một loạt những biểu hiện dị thường của bé xâu chuỗi với : Thái độ đối xử với thị tùng bên ; thái độ đối với giai cấp đặc quyền ; kho tàng kiến thức khác thường; cả trải nghiệm c.h.ế.t sống nữa. Trong lòng nàng một suy đoán táo bạo. Đứa trẻ , lẽ là đồng hương của nàng đấy chứ?

Nếu thì bé cũng quá mức t.h.ả.m hại . Nghĩ đến những tao ngộ của đứa trẻ , đây đúng là t.h.ả.m kịch nhân gian. Như thì nàng thể thấu hiểu tại đứa trẻ tay tàn nhẫn với gia đình cha ruột đến thế. Cái tao ngộ nếu như thành một cuốn sách, đủ để cảnh tỉnh khuyên lui một đống đang ý định xuyên . Xuyên ? Cái kiểu mở màn "khử" luôn .

Lư Tĩnh Thù cũng đại khái hiểu tại cái hở một tí là co giật . Điều đa tạ lời giải đáp nghi vấn của Bạch Lam.

Bạch Lam đại nhân trong lúc trăm công nghìn việc rốt cuộc cũng chịu báo mộng cho nàng. Chính cái đêm nàng phát hiện phận của Vinh Thế Hi.

Lư Tĩnh Thù đang ngủ ngon, thể bỗng nhiên trầm xuống, thẳng băng rơi rụng xuống . Nàng giật một cái mở mắt , liền thấy khuôn mặt tảng băng của Bạch Lam.

"Bạch Lam đại nhân, ngài thể thể lượng cho tình trạng thể của một già như một chút, ngài sợ trực tiếp tiễn luôn ?" Đang ngủ ngon lành mà cho một vố thế , dọa c.h.ế.t thì đều coi là dũng sĩ .

"Yên tâm, dương thọ của ngươi tận." Bạch Lam đến mí mắt cũng thèm nhấc lên một cái.

"Hừ, cảm ơn ngài cho nha." Lư Tĩnh Thù giọng âm dương quái khí.

Bạch Lam đối với phản ứng của nàng chút nào bất ngờ, căn bản thèm tiếp lời.

"Trần Tu Vũ quan trọng, chú ý bảo vệ cho ."

"Hắn và giống , đều là nhân sĩ ngoại lai." Lư Tĩnh Thù cũng trực tiếp mở miệng, ngữ khí vô cùng khẳng định.

"Ừm, giống nhưng chút giống ." Bạch Lam giấu giấu diếm diếm, tiếp tục : "Chỗ kỳ dị của ngươi cũng , tiểu thế giới hạn chế, nếu chạm sẽ cảnh cáo."

"Phương thức cảnh cáo là cái gì, điện giật giống như trong tiểu thuyết đấy chứ? Hôm qua còn co giật kìa." Lư Tĩnh Thù hỏi.

"... Ừm." Bạch Lam kỳ quái nàng một cái, chậm rãi gật đầu.

"Chậc chậc, quả nhiên nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống. Cái tiểu thế giới là do ai quản lý thế, tay cũng thật tàn nhẫn nha, hết lôi đến điện." Lư Tĩnh Thù tay len lén thò về phía đĩa trái cây bàn của Bạch Lam, liền một chiếc quạt chặn .

Cùng lúc đó, một quả cầu sáng nào đó đang vui vẻ tung tăng nhảy nhót lăn lộn bỗng nhiên hắt xì mấy cái liên tục: "Đứa nào đang mắng ông đấy." Nó tự lẩm bẩm một câu, tiếp đó tiếp tục lăn lộn.

"Ngươi thể ăn." Bạch Lam thở dài.

"Thật nhỏ mọn." Lư Tĩnh Thù buông lời nhả rãnh, nhưng mấy đĩa đồ ăn qua ngon mắt quá mất, nàng bình thường cũng thèm ăn đến thế, nhưng lúc thấy nhịn ăn. Rất ăn, ăn.

Bạch Lam đôi mắt nàng đăm đăm đĩa trái cây của , một nữa thở dài, ống tay áo vung lên: "Ngươi thể ăn, đây là đồ của Minh giới."

Lư Tĩnh Thù phiêu đãng ở trong trung, thấy câu bèn hướng về phía khí lật một cái xem thường. Không thể ăn thì đừng bày để thèm bà chứ. Lại chơi trò tập kích bất ngờ, , bà nhất định đập nát đầu của Bạch Lam mới .

Bà cứ bay lượn lung tung loạn cào cào, thực sự thể khống chế nổi bản , dứt khoát luôn. Không phản kháng thì mà tận hưởng . Cứ như ngủ .

Ngày hôm tỉnh dậy, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái. Bạch Lam đêm qua để bà ở chỗ đó bay lượn một thời gian dài, đúng là đại bổ mà.

Lư Tĩnh Thù vốn định tìm một thời cơ để nhắc nhở Vinh Thế Hi một tiếng, ngờ đứa trẻ dường như tự bản phát giác điều bất thường, lời kế tiếp cũng chú ý hơn nhiều. Điều khiến Lư Tĩnh Thù nhẹ nhõm cả . Bà ý định bại lộ bản , bất kỳ hành vi dị thường nào cũng đều tăng nguy cơ bại lộ, nếu như Vinh Thế Hi thể tự giải quyết thì đó là điều nhất.

Bà kế tiếp còn vô tình thử dò xét vài , phát hiện đứa trẻ so với đồng hương trong dự tính của bà sự khác biệt lớn. Cậu bé đối với mấy cái phân đoạn kinh điển của thời hiện đại một chút ấn tượng nào cả. Lư Tĩnh Thù đến cả tên của một vị vĩ nhân cũng , kết quả phản ứng. Cậu bé hiện tại vẫn là vị Trần Tu Vũ quyền khuynh triều dã của tương lai, diễn xuất căn bản thể giấu giếm Lư Tĩnh Thù. Cậu bé là thực sự , am hiểu những thứ đó.

Thật là kỳ quái. Con Vinh Thế Hi kỳ quái, mà cái tiểu thế giới càng kỳ quái hơn.

Khoảng thời gian đều ở đường, Lư Tĩnh Thù hiếm khi trong gian của . Cho nên lúc bà , tinh đồ xuất hiện thêm một đốm sáng nhỏ màu xanh lam nhạt, chỉ là ánh sáng vô cùng ảm đạm, nếu kỹ thì căn bản thể nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-283.html.]

Những ngày kế tiếp, việc diễn như thường lệ. Cứ như suốt chặng đường, bọn họ rốt cuộc cũng kết thúc chuyến tuần du phương Nam .

Sương mù buổi sớm còn tan hết, đại lộ Chu Tước trải sẵn mười dặm t.h.ả.m đỏ. Các vị quan viên mặc triều phục lặng lẽ gác, tĩnh lặng nghênh đón chủ nhân của Dung triều trở về. Xe loan họa tiết hình rồng chậm rãi dừng , vạt áo màu huyền lướt qua bậc thềm đá mạ vàng, mười hai chuỗi ngọc của mũ miện đế vương khẽ đung đưa, phản chiếu ánh mặt trời ban mai vụn vỡ. Quần thần hướng về phía ánh mặt trời sơn hô vạn tuế, đem tiếng ca tụng hòa trong gió sớm: "Cung nghênh thánh giá!"

Hoàng đế ống tay áo rộng khẽ nâng, đem ba nén hương thanh khiết cắm trong lư hương: "Bình , các vị ái khanh vất vả ."

Hai bên cổng thành các nhạc sư bắt đầu tấu nhạc. Ngày hôm nay diễn tấu khúc 《Thiều Nhạc》, biểu đạt niềm hân hoan đối với sự trở về của bậc đế vương, đồng thời cầu nguyện cho đất nước phồn vinh hưng thịnh. Tiếng chuông biên chung trầm ấm sâu lắng, tiếng khánh biên khánh thanh thúy rộn rã, hai thứ đan xen , tầng thứ rõ ràng hài hòa thống nhất. Tiếng sáo tiếng tiêu của các nhạc cụ quản nhạc cũng chịu yếu thế, tiếp thêm phần linh động uyển chuyển cho khúc nhạc. Tiếng trống mới thực sự là kẻ chưởng khống của khúc nhạc, bất kể là trống lớn trống nhỏ, đều giữ vững nhịp điệu của bộ khúc nhạc.

Đám Lư Tĩnh Thù đều xuống xe hành lễ, tiếp đó ngay ngắn theo thứ tự, chờ đợi Hoàng đế thành một loạt các nghi thức lưu trình. Đợi đến khi loan giá của Hoàng đế và Hoàng hậu hồi cung thì cận kề buổi trưa. Những tùy tùng tháp tùng cũng thể tự trở về phủ . Bất kể phong cảnh đường đẽ đến mức nào, thì trở về đến nhà mới cái cảm giác vững tâm .

Dư Vãn Ngôn dẫn theo một đám trẻ nhỏ cùng các di nương trong phủ ở cửa cung kính đón bọn họ. Mấy tháng gặp, cặp sinh đôi cao lên ít, Lư Tĩnh Thù xoa xoa đầu hai đứa: "Ngày mai tới chỗ tổ mẫu, mang đồ về cho hai đứa đấy."

"Vâng ạ!" Nghe thấy đồ , hai cái đứa nhỏ trả lời vô cùng vang dội.

"Được , đều trở về phòng , hôm nay đều mệt mỏi , hảo hảo nghỉ ngơi một phen, chuyện gì ngày mai hãy tiếp." Nàng sang con dâu cả: "Mấy ngày qua Vãn Ngôn vất vả ."

Dư Vãn Ngôn tiến lên đỡ lấy Lư Tĩnh Thù trong, : "Đây đều là việc con nên mà."

"Haiz, vất vả thì ban thưởng chứ, mang về cho con ít đồ , đều là lén lút giữ cho con đấy, những chỗ khác đều ." Lư Tĩnh Thù nhỏ giọng thầm với nàng.

"Thế ạ, con cảm ơn nương, ngày mai con sẽ lén lút qua ạ." Dư Vãn Ngôn phối hợp với nàng .

"Đừng đợi đến ngày mai, lát nữa con qua luôn , nha." Lư Tĩnh Thù vỗ vỗ tay nàng, ám thị vô cùng rõ ràng. Những khác đều giả vờ như thấy.

"Vâng ạ." Dư Vãn Ngôn gật đầu.

Trở viện Bích Ba, tất thảy vẫn quen thuộc như . Tố Mai dẫn theo tất cả đều túc trực ở trong viện: "Bái kiến lão phu nhân." Mọi đều mang gương mặt hớn hở vui tươi.

"Ai, lên , những ngày qua vất vả , đều ban thưởng cả nha." Lư Tĩnh Thù viện Bích Ba ngăn nắp trật tự, cảm thấy mãn nguyện.

Sau khi phòng, Tố Mai vội vàng kiểm tra thương thế của Lư Tĩnh Thù.

 

 

 

 

 

 

Biết lão phu nhân thương, nàng những ngày luôn sống trong lo âu hãi hùng.

​Lư Tĩnh Thù quầng thâm và bọng mắt đen sạm mắt nàng, cũng ngăn cản, mặc cho nàng kiểm tra vết thương. Hiện tại miệng vết thương cũng xem như khép miệng lành lặn, chỉ còn chờ đóng vảy tự bong .

​"Kìa kìa, đừng chứ." Lư Tĩnh Thù cảm nhận những giọt nước ấm nóng rơi bộp bộp xuống cánh tay . Nhìn kỹ thì là con bé ngốc Tố Mai đang rơi lệ ròng ròng.

​"Lão phu nhân, nếu vết thương để sẹo thì đây."

Loading...